Chương 327 Ngươi đầu này tiện mệnh, sẽ không tha 2 lần _
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 327 Ngươi đầu này tiện mệnh, sẽ không tha 2 lần _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 327 Ngươi đầu này tiện mệnh, sẽ không tha 2 lần _
Chương 327: Ngươi cái mạng tiện này, sẽ không tha lần hai!
Chương 327: Ngươi cái mạng tiện này, sẽ không tha lần hai!
Đội trưởng tèo rồi, Trương phó đội mừng thầm trong bụng.
Nhưng dĩ nhiên là không thể lộ ra ngoài, nên khi vung búa lớn bổ tới, mặt gã tràn ngập vẻ phẫn nộ tột cùng!
Quân Thường Tiếu hừ lạnh: “Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại xông vào.”
“Xoát!”
Vừa nói, hắn vừa đạp Túng Vân Bộ, hiên ngang xông lên.
Tốc độ nhanh thật!
Sắc mặt Trương phó đội biến đổi.
Một giây sau, trong lòng gã chợt dâng lên cảm giác bất an.
“Không ổn…”
“Oành!”
Một đấm mang theo sức mạnh cường bạo, nhanh hơn cả lưỡi búa to, nện thẳng vào bụng gã, khiến thân thể gã đột ngột cong lại, tròng mắt cũng trợn trừng.
Bạo Liệt Quyền của Quân Thường Tiếu quả thực quá bá đạo, trực tiếp khiến tư duy và thân thể Trương phó đội dần đứt đoạn.
Trong khoảnh khắc ấy.
Gã cảm thấy mình sắp chết đến nơi…
“Ầm! Ầm!”
Hai chiếc búa lớn rơi xuống đất, Trương phó đội uể oải ngã xuống, rồi phun ra một ngụm máu tươi, tắt thở.
Quả không hổ là lão binh đánh thuê lăn lộn chốn sinh tử, giác quan nhạy bén thật!
Vừa nãy Trương phó đội còn nghĩ, gϊếŧ được tên này, mình không chỉ có thể thăng chức đội trưởng, mà còn tiện thể lĩnh thưởng trước mặt đoàn trưởng nữa chứ.
Kết quả…
Để tỏ lòng cảm tạ, gã đành phải đi trước một bước.
Quân Thường Tiếu thu quyền, ánh mắt lạnh lùng.
Đối phương cấu kết với ba tên cướp bóc võ giả, hắn chẳng việc gì phải nương tay, tung một quyền oanh gϊếŧ luôn.
Quân Thường Tiếu không phải kẻ thích đồ sát vô tội.
Nhưng với những kẻ muốn hãm hại người nhà hắn, hắn tuyệt đối lấy đạo của người trả cho người.
“Trương phó đội!”
Thấy Trương phó đội nằm soài trên mặt đất bất động, con ngươi mở trừng trừng tan rã, mọi người chợt nhận ra, gã đã bị một quyền oanh sát!
Tên này gϊếŧ được cả đội trưởng.
Vậy gϊếŧ phó đội trưởng chẳng khác nào bỡn!
Trong khoảnh khắc, IQ của đám lính đánh thuê Huyết Lang đoàn đồng loạt trở về.
Vốn dĩ Trương phó đội cũng có thể nghĩ đến điều này, nhưng lúc đó gã chỉ mải mê nghĩ đến việc làm sao để chuyển chính thức, làm sao để được ban thưởng, nên đầu óc căn bản không kịp xoay chuyển.
Phó đội trưởng bị gϊếŧ, đám lính đánh thuê Huyết Lang đoàn tuy vẫn bao vây Quân Thường Tiếu, nhưng trong lòng đã dâng lên nỗi kinh hoàng, vô thức lùi lại.
Còn Càng Tiểu Đinh.
Giờ phút này đã tràn ngập hãi hùng.
Vốn dĩ gã sai đàn em phóng tín hiệu triệu tập đồng bọn, là để tên kia nếm trải thế nào là tuyệt vọng, nào ngờ Trương phó đội vừa chạm mặt đã bị oanh gϊếŧ!
Đây đúng là cọng rơm cứng.
Đụng vào là tan nát!
Tiểu Đinh cuối cùng cũng nhận ra mình đã đá phải đá tảng.
“Xoát!”
Quân Thường Tiếu xuất hiện ngay trước mặt gã, một tay đặt lên cổ gã, ánh mắt lạnh lẽo âm u nói: “Cái mạng tiện này của ngươi, sẽ không có lần thứ hai đâu.”
“Đừng… đừng gϊếŧ…”
“Răng rắc!”
Năm ngón tay Quân Thường Tiếu dùng lực, bẻ gãy cổ Tiểu Đinh ngay tức khắc, rồi vứt ra ngoài như vứt rác.
Vốn dĩ gã có thể sống yên ổn.
Nhưng hết lần này tới lần khác lại muốn báo thù, hại không ít người, còn hại cả chính mình, hại luôn cả Trương phó đội.
Quân Thường Tiếu nhìn những người còn lại, âm u hỏi: “Còn ai muốn chết nữa không?”
Ba chữ, khí phách ngút trời!
“Đáng giận!”
Một tên thành viên lấy hết can đảm nói: “Chúng ta xông lên, chém tên này thành trăm mảnh!”
“Được!”
Mọi người tuy khiếp sợ thực lực của Quân Thường Tiếu, nhưng dù sao số lượng cũng đông, cùng nhau xông lên, không tin hắn không chết!
“Gϊếŧ!”
“Gϊếŧ!”
Hơn năm mươi tên lính đánh thuê Huyết Lang đoàn, dồn linh lực vào đao kiếm, giận dữ gϊếŧ tới.
“Keng!”
Hàn Phong Kiếm tuốt khỏi vỏ, kiếm quang chớp động.
Một kiếm chém ra, hơn mười tên lính đánh thuê Huyết Lang đoàn xông lên đầu tiên, lập tức đứng khựng tại chỗ, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng bi thương.
“Xoát!”
Quân Thường Tiếu cổ tay rung lên, lại chém ngang một nhát.
Kiếm quang lóe lên, hơn mười thành viên nữa đứng chôn chân tại chỗ, sinh mệnh khí tức trong mắt cũng bắt đầu tan rã.
“Tách! Tách!”
Sau đó, trên cổ hơn hai chục võ giả xuất hiện những đường tơ máu, máu tươi phun ra.
“Phù phù!”
“Phù phù!”
Cùng lúc đó, tất cả ngã xuống đất.
Đám lính đánh thuê Huyết Lang đoàn xông lên sau thấy vậy, một luồng khí lạnh từ bàn chân xộc thẳng lên sống lưng, da đầu cũng muốn nổ tung!
Hai kiếm gϊếŧ hơn hai mươi người, quả thực khủng bố tột cùng!
Không xong, không xong rồi!
Tên này quá mạnh, xông lên chỉ có nước chịu chết!
Đám lính đánh thuê Huyết Lang đoàn còn lại, chẳng còn tâm trí nào mà báo thù cho Chính Phó Đội Trưởng nữa, kinh hãi bỏ chạy tán loạn.
Trong khoảnh khắc.
Khu vực này chỉ còn lại hơn chục cỗ t·hi t·hể, máu tươi chảy lênh láng trên mặt đất, bốc lên mùi tanh tưởi nồng nặc.
“Bang.”
Quân Thường Tiếu thu kiếm, bắt đầu vơ vét chiến lợi phẩm.
Rất nhanh, mấy chục chiếc nhẫn không gian đã vào tay, sau đó hắn tiêu sái rời đi.
Đúng là ——
Mười bước gϊếŧ một người, chẳng để lại dấu chân.
Việc xong áo rũ đi, danh cùng công giấu kín.
…
“Má ơi, tên kia dám đồ sát người của Huyết Lang đoàn lính đánh thuê kìa!”
“Phó đội trưởng cũng bị gϊếŧ!”
“Mau nhìn, bên cạnh còn có t·hi t·hể của ba tên đội trưởng nữa kìa!”
“Người này rốt cuộc là ai vậy, chẳng lẽ không sợ Huyết Lang đoàn lính đánh thuê trả thù sao?”
Khi Quân Thường Tiếu bị Trương phó đội và đám người bao vây, mấy tiểu đoàn đội gan dạ hơn đã lẳng lặng bám theo, và tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình.
Có những võ tu thực lực cường hãn, chưa hẳn đã kiêng kị Huyết Lang đoàn lính đánh thuê.
Nhưng dám đồ sát bọn chúng như vậy, còn gϊếŧ cả đội trưởng, thì dù có cho mười cái gan cũng không dám!
Coi Quân Thường Tiếu là gánh nặng, trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn, đối phương khi đó không so đo với mình, nếu không kết cục chắc chắn cũng giống như đống t·hi t·hể kia!
Huyết Lang đoàn lính đánh thuê xưng vương xưng bá ở Vạn Thú sơn mạch đã lâu, hôm nay đột nhiên bị gϊếŧ nhiều người như vậy, khiến các võ giả không khỏi kinh ngạc.
Họ đều biết.
Với tính cách tàn nhẫn của đoàn trưởng Huyết Lang đoàn lính đánh thuê, chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Thiếu niên áo trắng kia nhất định sẽ bị trả thù!
Quân Thường Tiếu ngược lại mong bọn chúng đến báo thù, bởi vì trên đường kiểm kê mấy chục chiếc nhẫn không gian, hắn lại thu được không ít tài nguyên.
Đặc biệt là trong chiếc nhẫn của Trương phó đội, còn có tận 20 viên linh thạch!
“Tặc tặc.”
Quân Thường Tiếu không khỏi cảm thán: “Nghề cướp bóc này, lợi nhuận cao thật!”
Đáng tiếc.
Tài nguyên không ít, nhưng không có thứ hắn muốn.
Cướp bóc dĩ nhiên là kiếm tiền nhanh, nhưng muốn tìm được vật phẩm phù hợp, vẫn phải tự mình tìm kiếm thôi.
“Xoát!”
Quân Thường Tiếu mở bản đồ ra, dựa vào địa hình, trước tiên xác định vị trí của mình, sau đó dời mắt đến khu vực nằm giữa hai vùng, có đường viền đỏ bao quanh một khu vực trống không.
Đây là khu vực chưa được khám phá.
Đường viền đỏ biểu thị mức độ nguy hiểm cực cao.
“Càng nguy hiểm, càng có giá trị khám phá.”
Quân Thường Tiếu theo chỉ dẫn trên bản đồ, đứng ở mép khu vực chưa được khám phá, phía trước có một lớp sương mù nhạt bao phủ, không hài hòa với cảnh vật xung quanh.
Trên mặt đất còn lại rất ít dấu chân, chứng tỏ có rất ít người đặt chân đến đây.
Sau một hồi cân nhắc.
Quân Thường Tiếu cất bước đi vào.
“!”
Một tên võ giả vừa đi ngang qua gần đó, thấy hắn hòa mình vào làn sương mù nhạt, kinh hãi thốt lên: “Tên kia một mình tiến vào khu vực chưa được khám phá kìa!”
“Tặc tặc.”
Đồng bọn nói: “Loại địa điểm hung hiểm này, đến cả những đại đoàn đội còn chẳng dám bén mảng tới, hắn ta đi vào chẳng phải là muốn chết sao!”
“Gào!”
“Gào!”
Chẳng bao lâu sau, bên trong khu vực chưa được khám phá tràn ngập sương mù nhạt, liên tiếp truyền đến những tiếng gầm giận dữ, chấn động khiến lá cây xung quanh xào xạc rung động.
“Chắc chắn đã kinh động đến hung thú bên trong, nghe âm thanh có vẻ như không chỉ một con!”
“Loại khu vực chưa được khám phá này, phần lớn là nơi sinh sống của những loài hung thú sống theo bầy đàn, thằng nhãi đó chắc chắn lành ít dữ nhiều rồi.”
“Haizzz, sống yên ổn không thích, cứ thích đâm đầu vào chỗ chết.”
Lần lượt có những đoàn đội khác đi ngang qua, khi biết được có một thiếu niên áo trắng tiến vào khu vực chưa được khám phá, ai nấy đều kinh ngạc không thôi.
Có người đoán ra, có thể là người đã gϊếŧ đám thành viên Huyết Lang đoàn lính đánh thuê, rồi dừng chân tại chỗ, vừa nghỉ ngơi, vừa bàn tán xôn xao.
Ước chừng mười phút sau.
Tiếng gào thét của hung thú trong khu vực chưa được khám phá bao phủ sương mù nhạt dần yếu đi, cho đến khi trở lại tĩnh lặng.
Kết thúc rồi.
Thằng cha đáng thương kia, chắc chắn đã bị ăn đến nỗi không còn mống nào.
Mọi người chuẩn bị đứng dậy lên đường thì một võ giả kinh hô: “Mau nhìn, có người đi ra!”
“Xoát! Xoát!”
Mọi người đồng loạt quay đầu lại.
Trong làn sương mù nhạt, một bóng người cầm kiếm bước ra!
Là hắn!
Thiếu niên mặc áo trắng kia!