Chương 307 Lại không thịt ăn! _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 307 Lại không thịt ăn! _
Chương 307: Lại không có thịt ăn!
Hỏa Long sau mấy tháng ngủ say đã hoàn thành tiến hóa, từ một con bé bằng bàn tay đã lớn tới hơn nửa mét.
Nếu ban đầu, thân hình nó còn quá nhỏ bé, khiến người ta có cảm giác như một con thằn lằn thì giờ, khi đã trưởng thành hơn, thân thể bóng loáng của nó lại trông giống một con rắn hơn.
Quân Thường Tiếu không cho rằng Tiểu Long Long là rắn, bởi nó có bốn cái chân ngắn ngủn, mỗi chân lại có năm cái móng vuốt sắc nhọn như móng ưng.
Hệ thống lên tiếng: “Tên này lớn lên chẳng giống Hỏa Long Thú gì cả.”
“Nói thừa!” Quân Thường Tiếu đáp.
Hệ thống lại nói: “Xét về thể trạng, nó gần giống với rồng hơn, còn xét về số lượng móng vuốt thì lại giống Ngũ Trảo Thần Long trong truyền thuyết.”
Ngũ Trảo Thần Long?
Quân Thường Tiếu khẽ giật mình.
Kiếp trước, hắn từng nghe nói Ngũ Trảo Thần Long tượng trưng cho thiên tử thời cổ, long bào của vua cũng thêu hình rồng năm móng.
Hệ thống nói: “Tại thế giới cao võ, Ngũ Trảo Thần Long được xưng là Thần Thú, là vương giả trong loài rồng.”
“Ý ngươi là, ta đã ấp trứng Hỏa Long Thú thành một con rồng Thần Thú cấp bậc?” Quân Thường Tiếu hỏi.
Hệ thống đáp: “Đây chỉ là suy đoán thôi, chưa có bằng chứng nào chứng minh nó là Ngũ Trảo Thần Long cả. Biết đâu nó lại tiến hóa thêm vài lần nữa rồi biến thành Hỏa Long Thú thì sao.”
“…”
Quân Thường Tiếu cạn lời.
Hắn chắc chắn không muốn chuyện đó xảy ra, bởi lẽ, rồng Thần Thú và Hỏa Long Thú khác nhau một trời một vực!
“Ùng ục…”
Tiểu Long Long vừa tiến hóa xong đã đói bụng, bụng nó kêu ùng ục, đôi mắt lại nhìn chủ nhân với vẻ đáng thương.
Quân Thường Tiếu bật cười: “Đi thôi, ăn cơm.”
“Xoát!”
Tiểu Long Long lập tức bật bốn cái chân ngắn ngủn, lao về phía nhà ăn, nhanh như một tia chớp!
“Ta đi!”
Quân Thường Tiếu kinh ngạc thốt lên: “Chạy nhanh vậy?”
Hệ thống nói: “Tiểu gia hỏa này tiến hóa xong, khí tức tỏa ra đã đạt tới Nhất Phẩm Trung Cấp rồi.”
Khóe miệng Quân Thường Tiếu giật giật.
Hắn tuy có hệ thống, có thể cưỡng ép tăng tu vi, nhưng phải tốn công tốn sức làm nhiệm vụ Sử Thi.
Còn tiểu gia hỏa này chỉ ngủ mấy tháng, tỉnh dậy tiến hóa một lần là đã mạnh ngang ngửa Vũ Sư rồi, thật khiến người ta ghen tị!
Tiểu Long Long thức tỉnh tiến hóa khiến Quân Thường Tiếu vô cùng vui vẻ.
Nhưng với Tô Tiểu Mạt và những người khác, đó lại là một tai họa lớn, bởi họ lại sắp không có thịt để ăn!
Tin dữ này nhanh chóng lan truyền.
Khi họ vừa bước vào nhà ăn, đũa còn chưa kịp cầm lên thì Tiểu Long Long đã nhảy lên bàn ăn, đôi mắt đỏ rực đảo quanh.
Ý nó là: Thịt trong bát của các ngươi, ta sẽ ăn hết!
Khóe miệng Tô Tiểu Mạt giật giật, đành cam tâm tình nguyện đẩy hết đồ ăn có thịt sang, trong lòng gào thét: “Không biết đến bao giờ nó mới ngủ đông lần nữa!”
“Xoát! Xoát!”
Tiểu Long Long há miệng, ngấu nghiến từng ngụm thịt trong đĩa, rồi lại chuyển sang bàn khác.
Sau một hồi càn quét, trên mỗi bàn ăn chỉ còn lại rau.
Đúng lúc này, Lục Thiên Thiên từ bên ngoài bước vào.
Tiểu Long Long đang ăn dở, chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Lục Thiên Thiên, lập tức nhớ lại nỗi thống khổ bị hàn khí chi phối, vội vàng cụp đuôi bỏ chạy.
Cũng may, Đại sư tỷ khắc chế được nó!
Từ đó, mỗi khi đến giờ ăn, Tô Tiểu Mạt và những người khác khôn ranh hơn hẳn, chỉ cần thấy Lục Thiên Thiên đến nhà ăn là lập tức bám theo.
Quả nhiên đúng như vậy.
Chỉ cần Đại sư tỷ xuất hiện, Tiểu Long Long đang làm mưa làm gió liền biến mất không tăm tích, y như rằng gặp phải khắc tinh, trốn càng xa càng tốt!
Quân Thường Tiếu cũng không muốn nhìn tiểu gia hỏa này cướp thịt của đệ tử, nên ra lệnh cho Liễu Uyển Thi nấu riêng cho nó.
“Chưởng môn.”
Liễu Uyển Thi bĩu môi: “Tiểu Long Long ăn khỏe quá, một ngày nó ăn hết đến bảy tám trăm cân thức ăn đấy.”
“Nhiều vậy sao?” Quân Thường Tiếu trợn tròn mắt.
Với tài lực hiện tại của hắn, việc cung cấp thức ăn cho Tiểu Long Long không thành vấn đề, nhưng kho dự trữ của môn phái không còn nhiều, mà sơn môn lại có Vũ Vương canh giữ, ăn hết rồi thì lấy gì mà bổ sung?
“Không được, không được.”
Quân Thường Tiếu nói: “Phải lén lách qua tên kia, xuống núi mua thật nhiều thức ăn mới được.”
Đêm khuya.
Giang Tà vẫn đứng trước sơn môn, đôi mắt vẫn còn vằn tia máu.
Hắn đến đây đã hai ngày, oanh kích đến cả ngàn lần mà vẫn không lay chuyển được trận pháp.
“Vù vù!”
Sau lưng, mười tên Võ Tông thở hồng hộc.
Bọn họ được đại đà chủ phái đến hỗ trợ Giang Tà tiêu diệt Thiết Cốt Phái, sáng sớm hôm nay mới đến, biết Thiết Cốt Phái có trận pháp bảo vệ nên đã oanh kích liên tục sáu bảy canh giờ.
Võ Tông tuy kém xa Vũ Vương, nhưng mười tên Võ Tông cũng có thể địch nổi một tên Vũ Vương Nhất Phẩm. Oanh kích liên tục như vậy mà trận pháp vẫn không hề suy suyển, đủ thấy đại trận hộ phái này mạnh đến mức nào.
Quân Thường Tiếu thì vô cùng thoải mái.
Có trận pháp bưu hãn như vậy bảo vệ, hắn hận không thể xông ra ngoài vờ vịt gây sự, đắc tội với ai thì cứ trốn về môn phái là xong.
“Đáng giận!”
Giang Tà tức giận nói: “Bản vương làm nhiệm vụ bao nhiêu lần, lần nào cũng hoàn thành nhanh chóng, không ngờ hôm nay lại bị một cái Thiết Cốt Phái cỏn con làm khó dễ!”
“Đại nhân.”
Một tên Võ Tông nói: “Có cần báo cho đại đà chủ, phái trận pháp sư đến phá giải trận này không?”
Giang Tà xoa cằm, nói: “Đã dùng vũ lực không được thì chỉ còn cách dùng trí lực thôi.”
“Báo cho đại đà chủ đi.”
“Vâng.”
Một tên Võ Tông lùi lại mấy bước, đánh ra những thủ ấn phức tạp, miệng lẩm bẩm gì đó, rồi một đạo hắc quang vụt bay đi.
“Ừm?”
Đúng lúc này, Giang Tà như cảm nhận được điều gì, cười lạnh: “Tiểu tử, cuối cùng ngươi cũng ra rồi!”
Ở vách núi sau sơn, Quân Thường Tiếu thi triển Túng Vân Bộ, thoăn thoắt nhảy nhót giữa những tảng đá.
Hắn cần mua một lượng lớn thức ăn về nuôi Tiểu Long Long, cửa chính có cao thủ Ma Sát Tông canh giữ, không thể phái đệ tử mạo hiểm nên chỉ còn cách lén lút rời đi từ đường sau núi.
Hệ thống lên tiếng: “Có chuyện nhất định phải nói với ký chủ.”
“Nói đi.”
Quân Thường Tiếu vừa nhảy vừa đáp.
Hệ thống nói: “Khi bước vào cảnh giới Vũ Vương, người tu luyện có thể hình thành linh niệm mà mắt thường không nhìn thấy được, nó có thể bắt được mọi mục tiêu trong một phạm vi nhất định, khiến người ta không thể trốn thoát.”
“Két!”
Quân Thường Tiếu dừng chân trên một tảng đá, khóe miệng giật giật: “Ý ngươi là tên Vũ Vương đang canh giữ sơn môn kia có thể phóng thích linh niệm và bắt được ta?”
“Vù vù!”
Ngay lúc đó, một luồng sức mạnh cường đại đột nhiên xuất hiện dưới chân núi!
Giang Tà mang theo khí thế ngập trời lao tới, quát lớn: “Tiểu tử, đến ngày tàn của ngươi rồi!”
Tuy hắn không phá được trận pháp, nhưng vẫn luôn phóng thích linh niệm bao phủ toàn bộ Thiết Cốt Phái, mọi động tĩnh đều không thoát khỏi tầm mắt hắn.
Vậy nên có thể nói, đối mặt với cường giả Vũ Vương, QBU88 không còn bất kỳ uy h·iếp nào.
Bởi vì viên đạn vừa khai hỏa sẽ bị linh niệm bắt được, khiến đối phương kịp thời né tránh.
“Móa!”
Thấy Giang Tà hung hăng lao tới, Quân Thường Tiếu kinh hãi vội vàng quay trở lại, trong lòng thầm mắng: “Sao ngươi không nói sớm!”
Hệ thống đáp: “Ta vừa mới nghĩ ra.”
“Xoát! Xoát! Xoát!”
Quân Thường Tiếu liều mạng thi triển Túng Vân Bộ, tốc độ được đẩy lên cực hạn, liên tục nhảy lên trên!
Giang Tà biến sắc.
Tên này chỉ là Võ Tông Nhị Phẩm, nhưng thân pháp lại rất tốt, với tốc độ hiện tại của mình, đuổi theo hắn thì hắn đã kịp quay về trận pháp rồi!
“Hô!”
Trong khoảnh khắc suy nghĩ, Giang Tà giơ hai tay lên, chụm lại với nhau, lòng bàn tay xuất hiện một hình tròn đang mở ra, linh năng cường thế nhanh chóng hội tụ, lấp lánh ánh sáng quỷ dị: “Truy Hồn Đoạt Mệnh!”
“Hưu!”
Ánh sáng ngưng tụ giữa hai lòng bàn tay lao ra từ dưới lên, kéo theo một vệt sáng dài!
Quân Thường Tiếu nhìn lại, kinh hãi: “Mả mẹ mày, đây là Kamehameha sao!”
“Xoát! Xoát!”
Không còn thời gian để suy nghĩ, hắn chỉ có thể liều mạng nhảy lên cao, cho đến khi rơi xuống đỉnh núi, vệt sáng năng lượng kia sắp đuổi kịp!
“Á á!”
Quân chưởng môn cuống cuồng phóng về phía trận pháp, nhưng vì vội vàng, mông hắn bị dính một chút vào vệt sáng.
“Bành!”
“Oanh!”
Năng lượng nổ tung đánh vào kết giới trận pháp!