Chương 252 Ăn hàng _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 252 Ăn hàng _
Chương 252: Ăn hàng
Liễu Uyển Thi bế Tiểu Long Long trên tay khiến Quân Thường Tiếu vô cùng kinh ngạc.
Phải biết, hắn không ngại nóng là do đã ký kết khế ước với tiểu gia hỏa này, vậy mà nàng lại chẳng hề hấn gì?
Sau đó, Tô Tiểu Mạt tiếp nhận thì bị nó phun lửa thiêu cho ngất đi, lúc này Quân chưởng môn mới hiểu ra, thì ra tiểu gia hỏa này không bài xích nữ giới, mà là bài xích nam giới!
Haizzz.
Con khế ước rồng này của ta cũng kén chọn thật đấy.
“Ục ục…”
Quân Thường Tiếu nói: “Tiểu Long Long đói rồi, làm cho nó chút gì ngon đi, nhớ mang nhiều thịt một chút.”
“Vâng, vâng!”
Liễu Uyển Thi vội vàng đeo tạp dề, bắt đầu xuống bếp.
Còn Tô Tiểu Mạt sau khi bị đốt ngất thì được các đệ tử khiêng lên dược đường, nhờ Tôn Bất Không cứu chữa cho tỉnh lại.
Chuyện này cho chúng ta thấy rằng, dù là tiểu hung thú nhìn có vẻ vô hại đến đâu, cũng tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường, không thể tùy tiện mà đụng vào.
Nấu nướng cần thời gian, Quân Thường Tiếu đặt Tiểu Long Long lên bàn ăn, chống cằm nói: “Vừa mới sinh ra mà hỏa diễm đã mạnh như vậy, thật khiến người ta bất ngờ.”
“Chi chi.”
Tiểu Long Long hé miệng kêu một tiếng.
Ý như muốn nói với chủ nhân rằng nó rất mạnh.
Quân Thường Tiếu dùng ngón tay xoa xoa đầu nó, cười nói: “Mong ngươi mau chóng trưởng thành, bổn tọa sau này còn trông cậy vào ngươi trông nhà giữ cửa đấy.”
Tạo hình của Tử Điện ấu thú rất hợp để làm tọa kỵ.
Nếu tiểu gia hỏa này trưởng thành hoàn toàn thành Hỏa Long Thú, thì đích thị là trấn phái chi thú rồi còn gì.
Đến lúc đó, đại trận hộ phái cũng khỏi cần mở, cứ để nó ngồi xổm trước sơn môn, chỉ cần đầu óc bình thường thì chẳng ai dám xông vào.
“Đồ ăn xong rồi đây!”
Giọng của Liễu Uyển Thi vọng tới.
Đại Hắc, Nhị Hắc bưng một loạt món ăn lên, toàn là món mặn, màu sắc hương vị đều đủ cả.
“Chi chi!”
Ngửi thấy mùi đồ ăn, đôi mắt nhỏ của Tiểu Long Long liền sáng lên đầy phấn khích, hệt như sắp chảy cả dãi.
“Ăn đi.”
Đồ ăn bày lên bàn, Quân Thường Tiếu nói.
Xoát! Xoát! Xoát!
Tiểu Long Long chẳng khách khí, vội vàng tiến đến trước một bàn đồ ăn, há cái miệng nhỏ nhắn bẹp bẹp bắt đầu ăn.
Chẳng mấy chốc, đồ ăn trong mâm đã bị nó ăn sạch sành sanh.
Quân Thường Tiếu và Liễu Uyển Thi mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.
Mả mẹ nó!
Một tiểu gia hỏa chỉ bằng bàn tay mà ăn hết tám món, cái miệng này lớn quá đi!
“Chi chi.”
Tiểu Long Long lượn quanh bên cạnh cái đĩa không, ý như vẫn chưa no!
Khóe miệng Quân Thường Tiếu giật giật, nói: “Ục ục, làm thêm một bàn nữa đi.”
“Vâng!”
Liễu Uyển Thi lại trở về nhà bếp.
Không lâu sau, Tiểu Long Long rốt cục cũng no, nó căng tròn bụng nằm ườn lên bàn.
Vẻ mặt Quân chưởng môn vô cùng đặc sắc, bởi vì tiểu gia hỏa này đã ăn hết hơn ba mươi món, bát đĩa xếp chồng chất lên nhau!
“Chưởng môn.”
Liễu Uyển Thi ngơ ngác nói: “Tiểu Long Long ăn khỏe thật đấy!”
Đâu chỉ khỏe, mà là quá tham ăn ấy chứ!
Hơn ba mươi món ăn, mà là đổi lại đệ tử Thiết Cốt Phái có sức ăn tốt, thì cũng phải mười mấy người mới ăn hết.
Một tiểu gia hỏa chỉ bằng bàn tay mà ăn hết sạch, cái dạ dày kia rốt cuộc là chứa kiểu gì vậy!
Quân Thường Tiếu cố gắng trấn định, tự mình giải thích: “Tiểu gia hỏa vừa mới ra đời, chắc là đói lắm nên mới ăn nhiều như vậy.”
Buổi tối, giờ cơm đến.
Trong phòng ăn, các đệ tử cầm đũa, nhìn bàn ăn của chưởng môn mà mặt mày cứng đờ, ánh mắt đầy kinh hãi.
“Ợ…”
Một lúc sau, Tiểu Long Long no nê ợ một tiếng, rồi lại nằm ườn lên bàn, mắt híp lại, vẻ mặt rất hưởng thụ.
Khóe miệng Quân chưởng môn run rẩy kịch liệt.
Bởi vì trước mặt hắn lại la liệt hơn ba mươi cái đĩa không!
Buổi sáng ăn nhiều như vậy, buổi tối lại ăn nhiều như vậy, đủ để chứng minh lượng cơm ăn của tiểu gia hỏa này kinh người đến cỡ nào!
Ngày hôm sau.
Tiểu Long Long thi nhau thể hiện tửu lượng của mình.
Sáng, trưa, tối ba bữa cơm, nó ăn tổng cộng gần trăm mâm đồ ăn, hơn nữa món nào món nấy đều là món mặn, món nào món nấy đều là món ngon!
“Đừng có chỉ ăn thịt, húp chút canh hay ăn chút bánh bao cũng được mà.”
Ngày thứ ba, điểm tâm vừa mới bày lên, Quân Thường Tiếu vội vàng đưa qua hơn mười cái bánh bao lớn.
Cái thứ này vừa nhiều vừa rẻ, ăn hai cái có thể no bằng cả một bàn món ngon, hôm nào mở tiệc chiêu đãi bạn bè, cứ cho nó ăn nhiều mấy cái, bảo đảm tiết kiệm tiền luôn!
Đáng tiếc, Tiểu Long Long hoàn toàn không nghe theo, nó trực tiếp chọn món mặn để ăn.
Quân Thường Tiếu suy sụp tinh thần.
Nếu đệ tử trong môn phái ai cũng có sức ăn như nó, thì chỉ riêng tiền ăn thôi, một tháng đã khiến hắn hoa mắt chóng mặt rồi.
“Chưởng môn.”
Một ngày nọ, Liễu Uyển Thi bĩu môi nói: “Thịt dự trữ đều bị Tiểu Long Long ăn hết rồi, hay là ngươi xuống núi mua thêm đi.”
Quân Thường Tiếu suýt chút nữa thì ngã nhào.
Từ Tử Vong Cốc trở về, hắn đã mang về rất nhiều thịt hung thú, theo Liễu Uyển Thi tính toán thì có thể ăn được gần nửa năm, kết quả mới có mấy ngày ngắn ngủi mà Tiểu Long Long đã ăn sạch, chuyện này thật quá khoa trương rồi!
Càng suy sụp và khó chấp nhận hơn là.
Ăn nhiều đồ như vậy, mấy ngày tiếp theo, thân thể nó vẫn chỉ to bằng lúc mới sinh ra, cân nặng cũng không hề tăng thêm chút nào!
Ăn nhiều mà lớn nhanh thì Quân chưởng môn còn có thể hoan hỉ chấp nhận.
Nhưng ăn nhiều mà không lớn thì thật là gây rối!
Đệ tử Thiết Cốt Phái vẫn như cũ luyện tập.
Lý Thanh Dương bọn người cũng ngày ngày đến lịch luyện tháp để rèn luyện, không dám lơ là dù chỉ một chút.
Quân chưởng môn bắt đầu thường xuyên lui tới giữa môn phái và thôn trấn.
Để làm gì?
Đương nhiên là để mua thịt cho Tiểu Long Long ăn.
Đến nỗi cứ hễ hắn vừa tới thôn trấn là các chủ tiệm thịt heo lại chen chúc vây quanh, người thì chào hàng thịt dê bò nhà mình, người thì chào hàng thịt hung thú.
“Chưởng môn Thiết Cốt Phái năm lần bảy lượt xuống núi mua thịt, đệ tử môn phái kia rốt cuộc có bao nhiêu người ăn vậy?”
“Lần nào cũng mua hai ba ngàn cân thịt, mấy ngày là ăn hết sạch, chỉ riêng tiền ăn thôi thì một tháng cũng tốn đến mấy vạn lượng bạc rồi sao?”
“Có thể cung cấp đồ ăn ngon như vậy, đệ tử Thiết Cốt Phái chắc hẳn hạnh phúc lắm nhỉ.”
Khi Quân Thường Tiếu không biết bao nhiêu lần mua thịt trở về môn phái, đám võ giả rảnh rỗi trong trấn liền xôn xao bàn tán.
Nếu đệ tử Thiết Cốt Phái nghe được những lời này, chắc chắn sẽ lau nước mắt khóc rống lên.
Thịt đâu có phải cho chúng ta ăn, là cho Tiểu Long Long ăn đó chứ!
Hơn nữa, có khi vừa bưng bát cơm lên, đũa còn chưa kịp gắp thì thịt trong bát đã bị tiểu gia hỏa kia ngậm đi mất rồi!
Rất nhiều đệ tử hai ba ngày nay chưa được ăn món mặn, đến nỗi sắp quên cả vị thịt rồi!
Lại đến giờ cơm.
Đồ ăn còn chưa làm xong hết, Tô Tiểu Mạt đã lén lút lẻn vào nhà bếp.
Hắn đặt một cái bát lớn lên bàn, nhỏ giọng nói: “Ục ục, cho ta xin trước mấy miếng thịt, ta ra sau núi ăn.”
Vừa dứt lời thì Lý Phi và Điền Thất cũng lén lút tiến vào, hai người ngửi thấy mùi thịt mà hai ngày nay không được ăn, nước miếng nhất thời chảy ròng ròng.
“Cho ta xin một ít với!” Hai người đồng thanh nói.
Cứ như vậy, vì sự tồn tại của Tiểu Long Long mà việc ăn thịt của đệ tử Thiết Cốt Phái trở nên vô cùng gian nan, mọi người đều phải hết sức cẩn thận.
Nhưng mà vô dụng thôi!
Tiểu gia hỏa này có khứu giác cực kỳ nhạy bén với đồ ăn do Liễu Uyển Thi nấu.
Chẳng phải sao, Tô Tiểu Mạt ba người cẩn thận từng li từng tí mang đồ ăn ra sau núi, vừa bày lên tảng đá thì còn chưa kịp cầm đũa lên, Tiểu Long Long đã sưu một cái phóng tới.
Á á!
Ta con mẹ nó không chịu nổi nữa rồi!
Xoảng! Xoảng! Xoảng!
Để bảo vệ thịt trong bát của mình, Tô Tiểu Mạt ba người nhao nhao tế ra Hàn Phong Kiếm, linh năng trong nháy mắt rót vào bên trong, ánh mắt ánh lên vẻ hung quang.
Tiểu Long Long thấy vậy, thân thể khẽ rung lên, nhất thời phun ra ngọn lửa cao hai ba mét.
Trong khoảnh khắc, nhiệt độ xung quanh tăng lên đột ngột!
“Sư huynh, món cải dầu này vị cũng không tệ, huynh nếm thử đi.”
“Món giá xào này cũng ngon lắm.”
“Ục ục, đồ chay tuyệt đối không hề kém so với món mặn đâu!”
“Sau này ăn chay là được, ăn cái gì mà ăn mặn nữa!”
Tô Tiểu Mạt ba người ngồi trên bãi cỏ phía xa, bưng bát cơm đắc ý gắp lấy món chay trong mâm, ăn một cách ngon lành say sưa, ăn một cách thơm tho.
Hưu!
Tiểu Long Long thu hồi ngọn lửa, há cái miệng bẹp bẹp ăn sạch sành sanh thịt trong bát, đến cả dầu mỡ còn sót lại cũng liếm sạch.
Nhìn tiểu gia hỏa chọt chọt đi về phía sau, Tô Tiểu Mạt ba người vừa dùng đũa xới cơm, vừa chảy nước mắt ấm ức.