Chương 1999 Là kết thúc cũng là bắt đầu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1999 Là kết thúc cũng là bắt đầu
Chương 1999: Là kết thúc cũng là bắt đầu
Tại Tuyệt Vọng Thâm Uyên, Quân Thường Tiếu lựa chọn xả thân thủ nghĩa.
Thật không ngờ, tông môn cao tầng cùng đệ tử cũng gặp phải lựa chọn tương tự, và đều chọn xả thân thủ nghĩa.
Sự đồng lòng đến mức này thật khiến người ta khó tin, cũng cho thấy Vạn Cổ Tông phát triển đến ngày nay luôn trên dưới một lòng.
Nếu là trước kia, Quân Thường Tiếu hẳn sẽ cảm động lắm.
Nhưng khi tiếp nhận sức mạnh của tông môn đệ tử, trong lòng hắn càng trào dâng bi phẫn. Buồn vì bọn họ dùng cái chết để thành toàn cho mình, phẫn uất vì Thất Huyền Thánh Tôn ép họ phải lựa chọn cái chết!
Trong quá trình dung hợp năng lượng, hình ảnh từng vị cao tầng, từng đệ tử hiện lên trong thức hải, mỉm cười, vẫy tay rồi rời đi.
Thực lực của Quân Thường Tiếu không ngừng tăng lên, nỗi thống khổ cũng nhân lên gấp bội, bởi thân tình đối với hắn vô cùng quan trọng.
Lục Thiên Thiên.
Lý Thanh Dương.
Tiêu Tội Kỷ.
Dạ Tinh Thần…
Từng người, từng người đệ tử xuất hiện rồi lại biến mất trong thức hải, vẫy tay chào tạm biệt.
Cơn đau như dao đâm vào tim, tàn phá thân thể và linh hồn Quân Thường Tiếu, khiến hắn chỉ biết ôm đầu rống lớn.
Giọt nước tràn ly là Hoa Mân Côi, nàng là người cuối cùng hiện lên trong thức hải, hai tay chắp sau lưng, nở nụ cười ngọt ngào, hệt như một cô bé ngây thơ.
Có điều…
Trong mắt nàng thoáng hiện nét mất mát.
Có lẽ vì cả hai chưa kịp cử hành hôn lễ, nàng chưa được khoác lên mình Phượng Quan Hà Bí.
“A a!”
Quân Thường Tiếu càng thống khổ, càng tê tâm liệt phế.
Sau khi dung hợp sức mạnh của 15 vạn đệ tử, thực lực của hắn tăng lên đến một tầng thứ vô cùng khủng bố, còn khoa trương hơn cả việc Lăng Lệ thôn phệ vị diện.
Không thể không nói.
Treo bức, quá khó để giải.
Chỉ là, giờ phút này dù đã vô địch, Quân Thường Tiếu cũng chẳng quan tâm, bởi lẽ hắn từ đầu đến cuối đều coi trọng thân tình.
Điều này khiến người ta nhớ đến câu nói ấy, vô địch là cô đơn đến nhường nào.
Hắn…
Đã vô địch.
Nhưng những người hắn để tâm nhất lại không còn nữa.
“Ta cần cái vô địch này để làm gì!” Quân Thường Tiếu vẫn ôm đầu, tê tâm liệt phế rống to, hai mắt dần hằn lên tơ máu, rồi đỏ rực, tư duy cũng trở nên cực đoan táo bạo.
“Chết!”
“Phải chết!”
“Hưu —- ”
Quân Thường Tiếu biến mất trong hư không, khí lãng bùng nổ, trong nháy mắt khiến tinh vực lõm xuống.
Thứ lực lượng này, quả thực vô địch!
…
Trở lại thời gian tuyến bình thường.
Trở lại khoảnh khắc Lăng Lệ chống được một quyền của Quân Thường Tiếu.
Hai người cách nhau mấy chục trượng, khí tức phóng ra nghiền nát không gian vũ trụ.
“Quân Thường Tiếu!” Lăng Lệ lạnh lẽo nói: “Mất đi người thân, mất đi vị diện, ngươi thấy thế nào?”
“Ngươi có bất ngờ không, khi ta lại nắm giữ Thôn Phệ Chi Lực của Thiên Ma Hoàng, thậm chí tu vi còn vượt xa hắn!”
“Hừ!”
“Thiên Ma Hoàng chưa từng coi ta ra gì, đến chết làm sao hắn ngờ được, ta lại trở tay đâm hắn một đao!”
Vừa nãy còn rất lưu loát, giờ lại đột nhiên nói nhiều.
Ấy là vì Lăng Lệ cảm thấy mình đã vô địch, Quân Thường Tiếu đối diện không còn uy hiếp hắn được nữa.
Đồng thời hắn cũng muốn tìm người để trút hết lời trong lòng, kìm nén mãi cũng khó chịu.
Thế mà.
Quân Thường Tiếu vẫn im lặng.
Ánh mắt hắn nhìn Lăng Lệ cứ như nhìn một kẻ đã chết.
“Khặc khặc khặc!”
Ngay lúc này, tiếng cười âm u đến cực độ truyền ra từ trong cơ thể Lăng Lệ, khiến cơ mặt hắn cứng đờ.
“Con ta!”
“Con thật sự cho rằng cha đã chết?”
“Thiên Ma Hoàng!”
Lăng Lệ hoảng sợ nói: “Ngươi… Ngươi chưa chết?”
“A…” Hắn ôm đầu hét thảm, năng lượng trong đan điền không khống chế được mà hiện ra, dần ngưng tụ thành một thân hình cao lớn uy vũ.
Không sai.
Là Thiên Ma Hoàng!
Tên này vẫn còn sống!
“Phốc!” Năng lượng không bị khống chế bay ra khỏi cơ thể, Lăng Lệ không chỉ bị vét sạch, mà còn không kìm được phun máu.
“Con ta.”
Thiên Ma Hoàng xoay người, nở nụ cười cáo già, nói: “Nhờ có con, cha mới thoát khỏi sự truy sát của Quân Thường Tiếu.”
“Ngươi…”
Sắc mặt Lăng Lệ trở nên dữ tợn.
Hắn đã đoán ra, tên này lúc trước nhất định là giả chết!
Không,
Thiên Ma Hoàng chết thật.
Hồi ấy, Quân Thường Tiếu truy sát đến, hắn biết rõ không thể thoát, lại thêm vết thương trong người. Đúng lúc tên con nuôi đến ám sát, hắn dứt khoát tương kế tựu kế.
Lại nói về Lăng Lệ.
Hắn giết Thiên Ma Hoàng, luyện hóa thi thể, kế thừa Thôn Thiên Hóa Ma Đại Pháp.
Nhưng hắn đâu hay, trong tâm pháp đã sớm ẩn chứa một niệm linh hồn của Thiên Ma Hoàng.
Thứ này như Trojan, lặng lẽ ẩn nấp trong cơ thể, không ngừng thu lấy năng lượng để hồi phục.
Lăng Lệ càng thôn phệ vị diện, thực lực tăng nhanh, lại càng cung cấp năng lượng cho linh hồn kia. Nói đơn giản, gã càng mạnh, Thiên Ma Hoàng càng nhanh hồi sinh.
Nói trắng ra.
Hắn chỉ là một con rối.
Giờ Lăng Lệ thôn phệ Vạn Cổ Giới, linh hồn Thiên Ma Hoàng đã hoàn toàn chữa trị, liền không chút do dự kích hoạt virus Trojan, chiếm đoạt toàn bộ lực lượng mà con trai cướp được trong mấy tháng qua.
Gừng càng già càng cay.
Thật không phục không được.
Đáng thương Lăng Lệ từ nhỏ đã bị biến thành người làm công không công, đến giờ vẫn chưa thoát khỏi số phận.
Thiên Ma Hoàng tiến đến gần, cười nhếch mép: “Sáng tạo kỷ nguyên mới là tâm nguyện cả đời của cha, sao có thể để cho nghiệt tử như con giành làm thay?”
“….”
Lăng Lệ nắm chặt hai tay, mắt tràn ngập sự không cam tâm.
Rõ ràng thành công đã ở ngay trước mắt, kết quả lão tặc này lại sống lại, còn cướp đi tất cả sức mạnh của mình!
“Xuống địa ngục tìm người phụ nữ con yêu đi.”
Thiên Ma Hoàng chụp tay lên cổ Lăng Lệ, ma khí cuồn cuộn bùng nổ rồi quấn lấy hắn, sau đó hắn hóa thành hư vô trong tiếng kêu thảm thiết.
Lăng Lệ.
Tên con nuôi cuối cùng.
Chính thức tan thành mây khói.
“Ai.”
Thiên Ma Hoàng lắc đầu, nói: “Thằng con này vừa cảm nhận được cảm giác vô địch thì chết, thật là đáng tiếc.”
“Ngươi cũng vậy thôi.”
Cuối cùng Quân Thường Tiếu cũng lên tiếng.
Từ khi Thiên Ma Hoàng xuất hiện, đến cuộc đối thoại của hai cha con, đến khi Lăng Lệ chết, hắn như hóa thành người vô hình.
Thật ra, Quân Thường Tiếu hoàn toàn không quan tâm giữa hai người có chuyện gì, cũng không để ý ai chiếm hay đoạt xác ai, vì cả hai đều là người chết.
“Hô!”
Thiên Ma Hoàng ngẩng đầu hít sâu một hơi.
Năng lượng mạnh mẽ trào dâng trong cơ thể, tràn ngập trong huyết dịch và kinh mạch.
“Cảm giác vô địch!” Trên mặt hắn dần lộ vẻ ngây ngất và hưởng thụ.
“Hưu” Ngay lúc này, Quân Thường Tiếu xuất hiện trước mặt, tay phải vung quyền tới.
Cú đấm này vừa nhanh, lại vừa chậm.
Đừng nói Thiên Ma Hoàng, dù đổi lại Tầm Chân Cảnh cũng có thể bắt được.
Thế mà.
Đừng nhìn cú đấm chậm chạp, nhưng lực bộc phát lại vô cùng khủng bố, thậm chí tạo ra một áp lực không gian khó thấy bằng mắt thường xung quanh.
Thiên Ma Hoàng ban đầu còn chẳng để ý, thậm chí khóe miệng còn nhếch lên nụ cười khinh thường, nhưng khi cảm nhận được áp lực kia, nụ cười hắn liền cứng lại!
Thân thể của mình… Không thể động đậy!
“Không ổn!”
Thiên Ma Hoàng ra sức giãy giụa, nhưng càng giãy giụa càng chặt!
“Chết đi.”
Lúc này, Quân Thường Tiếu cất tiếng.
Ba chữ không hề chứa đựng cảm xúc, cứ như đến từ Địa Ngục Thâm Uyên.
Cùng lúc đó, sức mạnh hội tụ trong nắm đấm không ngừng tăng lên, uy áp khủng bố trực tiếp kéo căng Thiên Ma Hoàng, bày ra tư thế ‘đứng im bất động, chờ ngươi đến đánh’.
“Không thể nào!”
“Ta đã vô địch!”
“Vì sao lại bị trói buộc!”
Thiên Ma Hoàng không hiểu nổi, trên mặt hiện vẻ giận dữ, nhưng khi trước mắt đột nhiên rung động, hắn mới phát hiện phía sau Quân Thường Tiếu là vô số đệ tử Vạn Cổ Tông, bọn họ trông như thật như ảo, làm động tác vung quyền giống hệt.
Hóa ra.
Một quyền này của Quân Thường Tiếu mang theo sức mạnh của cả tông môn, cao tầng và đệ tử tuy đã ngã xuống, nhưng họ đang dùng một hình thái khác để gia trì cho tông chủ, giúp diệt trừ đại ma đầu gây họa cho thượng tầng vũ trụ!
Đây là xả thân thủ nghĩa.
Thứ thuộc về nghĩa khí mạnh nhất của Vạn Cổ Tông.
“Vù vù!”
“Vù vù!”
Quyền đầu đại diện cho tất cả chậm rãi vung tới, sức mạnh cường đại gào thét bùng nổ, dần chấn vỡ cả tinh hệ này, không ngừng lan ra các khu vực khác.
Hủy thiên diệt địa, trời đất sụp đổ cũng không thể diễn tả nổi cảnh tượng rung động lúc này.
“Không…”
Thiên Ma Hoàng tuyệt vọng rống to.
Vừa mới đoạt được sức mạnh của con nuôi, vừa cảm nhận được cảm giác vô địch, sao hắn cam tâm chết như vậy…
“Ầm ầm —— —— —- ”
Thời gian không cho phép Thiên Ma Hoàng nghĩ nhiều, bởi quyền đầu đại diện cho sức mạnh cả tông môn của Quân Thường Tiếu trực tiếp nện lên mặt hắn, nghiền nát da thịt, nghiền nát xương cốt, nghiền nát thức hải linh hồn, nghiền nát ngũ tạng lục phủ và toàn bộ thân thể.
Cùng lúc đó, mấy tinh hệ trống rỗng bên cạnh không chịu nổi oanh kích lớn lao, đồng thời vỡ vụn.
Đây,
Mới thật sự là vô địch!
Đến tận đây.
Trùm phản diện của thượng tầng vũ trụ bị Quân Thường Tiếu một quyền miểu sát.
Không có quá trình giao tranh hoa mỹ, vì thực lực hai bên quá chênh lệch.
Đáng thương Thiên Ma Hoàng cứ tưởng mình vô địch, nhưng hóa ra trước mặt treo bức vẫn không chịu nổi một đòn.
…
“Vù vù!”
“Vù vù!”
Không gian vỡ nát, gió lạnh gào thét.
Đột nhiên, một mảnh đất đai xuất hiện từ khu vực hỗn loạn trống rỗng, bên trên gánh một cây đại thụ che trời và một cánh cửa đá đóng kín.
Vũ Trụ Khởi Nguyên Chi Thụ, hóa ra vẫn chưa bị ăn sạch!
“Thật sự!”
Quân Thường Tiếu tiêu diệt Thiên Ma Hoàng rơi xuống đất, rồi suy yếu quỳ xuống, cúi đầu ôm mặt, nước mắt theo kẽ tay rơi xuống nền đất khô cằn.
Không sai.
Hắn lại một lần nữa cứu vãn thế giới.
Nhưng cái giá phải trả là tông môn, là tất cả mọi thứ.
Cái giá này, Quân Thường Tiếu không thể chấp nhận, khó lòng chấp nhận.
Nếu có thể đảo ngược thời gian, hắn thà hy sinh bản thân để bảo toàn tông môn, bảo toàn vợ và người thân.
“Ba.”
Một bàn tay đặt lên vai Quân Thường Tiếu, giọng nói an ủi vang lên: “Bớt đau buồn đi.”
Đó là một người có chữ ‘Thắt’ khắc trên mặt, áo choàng có chữ ‘Thống’.
Không sai.
Yêu đậu đen rau muống hệ thống bản thể.
Tạm coi nó là người, cũng coi như người thân duy nhất của Quân Thường Tiếu.
Tông môn trên dưới đều hiến dâng bản thân, chỉ còn lại Cẩu Thặng và hệ thống, quả nhiên hai người họ mới là những người nắm tay nhau đi đến cuối cùng.
“Không còn gì cả.”
Quân Thường Tiếu nói: “Toàn bộ đều không còn nữa…”
“Ai.”
Hệ thống thở dài.
Đồng hành cùng ký chủ bao nhiêu năm, gặp qua phiền phức, gặp qua cản trở, nhưng chưa có lần nào thê thảm như lần này, nhà tan, đệ tử không còn, người thân cũng không còn.
Chuyện này mà đặt ở tiền kỳ hay trung kỳ thì đúng là kịch độc.
“Đinh! Chúc mừng ký chủ đã tiêu diệt Thiên Ma Hoàng gây họa cho thượng tầng vũ trụ, phù hợp với nhiệm vụ chính tuyến chế bá, hoàn thành tiến độ 100%!”
“Đinh! Nhiệm vụ chính tuyến hoàn thành!”
Ngay lúc Quân Thường Tiếu suy sụp nhất, bên tai vang lên tiếng nhắc nhở vô cảm.
Trước kia, đối với Cẩu Thặng đó là thanh âm tuyệt vời nhất.
Còn giờ, dù khen thưởng cho hắn núi vàng núi bạc, dù cho hắn vĩnh sinh, cũng chẳng còn niềm vui nào, vì dù đứng trên đỉnh cao, nhưng quay đầu lại chẳng còn người thân.
“Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, nhận được Vô Lượng Công Đức, và có thể cầu nguyện một lần!”
“Cầu nguyện?”
Quân Thường Tiếu kinh ngạc nói.
Chưa đến một giây, hắn liền bật thốt lên: “Ta nguyện phục sinh tất cả mọi người của Vạn Cổ Tông!”
“Xin lỗi.”
Tiếng nhắc nhở cơ giới vang lên: “Không thể thực hiện.”
“Mẹ kiếp!”
Quân Thường Tiếu gầm lên: “Không thể thực hiện thì cầu nguyện cái gì!”
“Ký chủ bình tĩnh.” Hệ thống khuyên nhủ: “Có thể đổi góc độ để cầu nguyện, ví dụ như phục sinh tất
cả vị diện và sinh linh bị Lăng Lệ và Thiên Ma Hoàng thôn phệ.”
“Có lý!”
Quân Thường Tiếu vội vàng làm theo lời nó nói.
“Đinh! Cầu nguyện thành công!”
Khoảnh khắc tiếng nhắc nhở vang lên, vũ trụ tinh không tan vỡ đột nhiên rung chuyển, rồi dần khôi phục, vô số vị diện bắt đầu xuất hiện trở lại.
“Ong ong!”
Cùng lúc đó, khu vực Quân Thường Tiếu đang đứng cũng biến đổi, đất dưới chân nhanh chóng mở rộng, dần cấu tạo thành một vị diện siêu lớn, hiển nhiên là Vạn Cổ Giới đã bị Lăng Lệ hủy diệt!
Các tộc, các thành trì, tất cả đều trở về hình dáng ban đầu.
Sinh linh đã chết cũng trống rỗng xuất hiện, vẫn bận rộn như thường ngày, hoàn toàn không biết mình đã chết đi sống lại.
Cảm giác ấy như đang chiếu lại một bộ phim.
Quân Thường Tiếu mừng rỡ như điên, nhưng khi Vạn Cổ Giới hoàn toàn khôi phục, hắn lại ngây người đứng tại chỗ.
Giờ phút này hắn không còn đứng trước Vũ Trụ Khởi Nguyên Chi Thụ, mà đang đứng trên một đỉnh núi hoang phế, trước mặt là kiến trúc rách nát, và tấm biển ngã xuống đất, khắc năm chữ ‘Xương Cốt Cứng Rắn Phái’!
“Chẳng lẽ…”
Hệ thống kinh hô: “Vạn Cổ Giới khôi phục, nhưng thời gian cũng đảo ngược?”
“Phốc!”
Quân Thường Tiếu không kìm được, phun ra một ngụm máu tươi.
Tưởng đâu đổi góc độ là có thể phục sinh đệ tử và người thân, ai ngờ chỉ phục hồi vị diện và sinh linh bị Thiên Ma Hoàng hoặc Lăng Lệ thôn phệ, họ vẫn không sống lại, mà tông môn thì lùi về bộ dáng rách nát năm xưa!
“Đây rốt cuộc là chuyện gì!” Quân Thường Tiếu không khống chế nổi tâm tình, dù giờ cực kỳ suy yếu, dù cảnh giới hoàn toàn mất hết, vẫn cố gắng chống đỡ, túm lấy hệ thống trên cổ, lớn tiếng gầm hét.
Trước kia toàn tự ngược.
Hiện tại hệ thống bản thể xuất hiện, cuối cùng cũng có thể bóp cho đã nghiền!
“Có lẽ là vì đệ tử tông môn không phải chết vì Lăng Lệ, mà chủ động hiến tế sinh mệnh cho ký chủ…” Hệ thống khó khăn nói.
“A a!”
“Ta muốn giết ngươi!”
Quân Thường Tiếu tức điên.
Phí hoài cơ hội cầu nguyện!
“Đến đi!”
Hệ thống nói: “Có thể trút giận, ta nguyện bị ký chủ giết chết!”
“Khạc! Nhổ! $!@$@%$@$@!” Vì quá suy nhược, Quân Thường Tiếu chỉ có thể bất lực nhổ nước bọt để xả giận.
Nửa canh giờ sau.
Quân Thường Tiếu nằm bẹp trên mặt đất như bãi bùn nhão.
“Hài tử.”
Lúc này, Vương Đại Nương xuất hiện trong tầm mắt, tay bưng bát mì nói: “Đói bụng không?”
“Ô ô ô!”
Quân Thường Tiếu khóc như một đứa trẻ.
…
Mấy ngày sau.
Quân Thường Tiếu đã có sức lực, nhưng cảnh giới mãi không khôi phục, sau đó dọn dẹp trong ngoài Xương Cốt Cứng Rắn Phái.
Đệ tử và người thân tuy không phục sinh, nhưng tông môn vẫn còn, nên hắn quyết định dùng quãng đời còn lại để thủ hộ nó.
Thế nhưng.
Mỗi lần nhớ đến họ, nhớ đến những chuyện đã qua, lòng hắn lại chùng xuống.
Vào mỗi buổi chiều tà, người ta luôn thấy Quân Thường Tiếu một mình ngồi trước sơn môn Xương Cốt Cứng Rắn Phái, cái bóng cô độc bị kéo dài vô tận.
“Ai.”
Hệ thống cảm thán: “Anh hùng đã định trước cô độc.”
Một năm.
Hai năm.
Thời gian dần trôi.
Quân Thường Tiếu như một lão giả coi nhẹ sinh tử, một mình ở lại Xương Cốt Cứng Rắn Phái, vì lôi thôi lếch thếch, giờ đã mặt mũi đầy tang thương, râu ria xồm xoàm.
Một ngày nọ.
Hắn vẫn ngồi trước sơn môn như thường lệ, nghe thấy tiếng bước chân, cũng không ngẩng đầu nói: “Vương Đại Nương, ta không đói bụng.”
“Tông chủ.”
“Là ta.”
Nghe thấy giọng nói này, Quân Thường Tiếu như bị sét đánh, rồi khó khăn ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Thiên Thiên mặc áo trắng đứng trước mặt, tuy khí tức băng lãnh vẫn vậy, nhưng trên mặt lại có nụ cười ấm áp.
“Ngươi…”
Vừa mới mở miệng, Lý Thanh Dương đã bước lên bậc thang đi tới.
Tiêu Tội Kỷ, Tô Tiểu Mạt, Lý Phi, Dạ Tinh Thần, Hà Vô Địch… Các đệ tử lần lượt theo sau, họ đứng trước sơn môn, cùng nhau cười với tông chủ.
Đây là mơ sao?
Quân Thường Tiếu vô ý thức véo mặt.
Đau!
Không phải mơ!
“Lão ca.”
Cầm đầu là Cố Triều Tịch và các cao tầng, gãi đầu nói: “Sao tông môn lại rách nát thế này.”
“Không sao.”
Lý Thanh Dương lấy ra bản vẽ, nói: “Ta và Bội Kỳ có thể cải tạo lại.”
“Vậy còn chờ gì nữa!” Tô Tiểu Mạt kéo họng nói: “Mau bắt tay vào làm thôi!”
Thế là.
Cao tầng và đệ tử bắt đầu xây dựng tông môn, các loại vật liệu xây dựng không ngừng đưa lên núi.
Quân Thường Tiếu ngồi trên tảng đá ngoài sơn môn, nhìn họ bận rộn túi bụi, nhất thời có cảm giác như đang mơ, thầm nghĩ: “Nếu đây là mơ, cứ để ta mơ tiếp đi.”
“Này.”
Đột nhiên, một giọng nói thanh thúy vang lên.
Quân Thường Tiếu vô ý thức quay đầu, thấy Hoa Mân Côi đứng trước mặt, cười nói: “Khi nào tông môn khôi phục huy hoàng, nhất định phải làm đám cưới bù đó nha.”
“Không vấn đề gì!”
Cẩu Thặng sảng khoái đáp.
“Tông chủ!” Ngay lúc này, Tô Tiểu Mạt đứng trước cổng chính vừa xây xong, nói: “Có đổi bảng hiệu không!”
“Đổi!”
Quân Thường Tiếu nhảy xuống, tự tay gỡ tấm biển ‘Xương Cốt Cứng Rắn Phái’ xuống, treo lên tấm biển khắc ‘Vạn Cổ Mạnh Nhất Tông’.
“Tới tới tới!”
“Chụp ảnh chung! Lưu niệm!”
Trên diễn võ trường vừa xây xong, Quân Thường Tiếu giơ Nan Thu Chi Đao dài 40m, phần cuối lưỡi đao có gắn máy chụp ảnh, hắn cùng cao tầng và đệ tử vây quanh, cùng nhau tạo dáng Tiễn Đao Thủ, nở nụ cười rạng rỡ.
“Một, hai, ba!”
“Cà tím!”
…
Ống kính từ từ lùi ra, cuối cùng dừng lại trên tấm bảng ‘Vạn Cổ Mạnh Nhất Tông’.
Là kết thúc.
Và cũng là bắt đầu.