Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1989 Quân Thường Tiếu là con ta_

  1. Trang chủ
  2. Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
  3. Chương 1989 Quân Thường Tiếu là con ta_
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1989 Quân Thường Tiếu là con ta_

Chương 1989: Quân Thường Tiếu là con ta?

“Hưu!”

Vạn Cổ Hào xé gió lao đi, hướng về phía tinh không vô tận mà cực tốc bay đi.

Đi đâu vậy?

Thượng giới.

Từ khi tiếp Thông Cổ Chân Nhân bọn họ tiến vào Vạn Cổ giới, Quân Thường Tiếu đã rất lâu không trở lại nơi này.

Thực ra, nơi này chỉ là một trạm dừng chân trên con đường nhân sinh dài đằng đẵng. Nếu không có sự xuất hiện của kẻ thần bí kia, hắn cũng chẳng có lý do gì để quay lại.

“Có phải Thiên Ma Hoàng không?”

Trên đường đi, Quân Thường Tiếu tự hỏi.

Hắn dám suy đoán như vậy, bởi lẽ tên kia bị thương, chắc chắn không thể nghênh ngang hành tẩu, mà chỉ có thể trốn đến những khu vực xa xôi hẻo lánh.

“Thượng tầng vũ trụ rộng lớn như vậy, nơi hẻo lánh nhiều vô số kể, sao hắn lại chọn Thượng giới?” Hệ thống hỏi.

Quân Thường Tiếu giải thích: “Hắn hẳn phải biết ta từng sinh hoạt ở nơi này, có lẽ không chỉ là dưỡng thương, mà còn có thể trả thù!”

“…”

Hệ thống trầm mặc.

Bị Đại Thánh suýt chút nữa xóa sổ, e rằng hắn sẽ thẹn quá hóa giận mà làm ra những chuyện cực đoan.

“Con ta.”

Đúng lúc này, Công Tôn Nhược Ly lên tiếng: “Bao lâu nữa thì tới Thượng giới?”

Nàng không chỉ đến một mình, mà còn có cả Trương Tam.

Quân Thường Tiếu ban đầu không đồng ý cho hai vị lão nhân gia này đi cùng, bởi lỡ như gặp phải Thiên Ma Hoàng, chỉ càng thêm nguy hiểm.

Công Tôn Nhược Ly bèn nói: “Ta và cha ngươi gặp nhau ở Thượng giới, nơi đó chất chứa quá nhiều kỷ niệm.”

“Được thôi.”

Quân Thường Tiếu đành phải mang theo hai người cùng đi.

Thực tế, Công Tôn Nhược Ly quyết định ở lại Thượng giới một thời gian, không có ý định quay về Vạn Cổ giới, nguyên nhân vẫn là lo lắng Trương Tam tiếp xúc nhiều với nhi tử sẽ lộ tẩy mất chuyện.

Chuyện kia, nhất định phải giữ bí mật.

“Mẫu thân.”

Quân Thường Tiếu đáp: “Đại khái mấy canh giờ nữa là tới.”

…

Thượng giới.

Đã có không ít biến đổi.

Rất nhiều tông môn mọc lên như nấm sau mưa.

Nhờ vào việc Quân Thường Tiếu diệt thập đại tiên tông, mọi xiềng xích trói buộc bị phá vỡ, mới khiến cho hậu nhân có cơ hội phát triển.

Thế lực lão bài suy tàn, tự nhiên sẽ tạo không gian cho thế lực mới trỗi dậy, cho nên không lâu sau, vị diện này tất nhiên sẽ trăm hoa đua nở.

Đương nhiên.

Mọi người sẽ không quên người đã thay đổi bố cục Thượng giới. Tuy rằng hắn và cả tông môn đã rời đi, nhưng vẫn xem Phượng Tê tiên sơn, nơi hắn từng sinh hoạt, là võ đạo thánh địa, hàng năm đều đến đây tưởng nhớ.

Thật khéo.

Hôm nay cũng là ngày kỷ niệm.

Các phương võ giả từ khắp nơi đổ về.

Họ đứng bên ngoài cái hố lớn dường như bị một sức mạnh nào đó móc sạch, trên mặt lộ vẻ nghiêm túc và kính nể.

“Bằng hữu, chuyện này là sao?” Trong đám người, có người nhỏ giọng hỏi.

“Người từ nơi khác đến?”

“Ta rời nhà mấy trăm năm, nay mới trở lại.”

“Khó trách.” Người được hỏi hạ giọng giải thích: “Nơi này tên là Vạn Cổ tiên sơn.”

“Không phải Phượng Tê tiên sơn sao?”

“Đó là chuyện trước kia, mấy năm gần đây đã được Quân tông chủ đổi thành Vạn Cổ Tông tiên sơn.”

“Quân tông chủ?”

“Đây chính là nhân vật không ai không biết đến, mang theo cả một ngọn núi lớn từ hạ giới phi thăng lên, rồi an trí tông môn ở nơi này.”

“Khoa trương vậy sao?”

“Khoa trương? Mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Người được hỏi đem chuyện Quân Thường Tiếu mang theo tông môn phi thăng, rồi phát triển và diệt thập đại tiên tông kể lại tỉ mỉ. Nhìn biểu cảm của hắn, dù là đã qua rất lâu, dù là đã kể vô số lần, mỗi khi nhắc đến, lòng vẫn không thể bình tĩnh.

“…”

Sau khi biết chuyện, người hỏi rời khỏi Vạn Cổ tiên sơn, ngồi một mình trên một đỉnh núi nào đó, cảm khái: “Không ngờ tên kia lại từ hạ giới phi thăng lên.”

Sao lại cho người qua đường lên hình thế này?

Bởi vì… hắn cũng là người thần bí được tình báo nhắc đến, thân phận thật sự là gã tóc đỏ từng bị Na Tra “xử lý”!

“Duyên phận sao?”

Tóc đỏ nam cười cay đắng.

Hắn giành được tự do, đến đây tiêu diệt Quân Thường Tiếu, kết quả đối phương lại phất lên ở cái giới mà hắn từng sinh sống.

Điều khiến hắn càng không ngờ là, chỉ mới phi thăng mấy chục năm mà đã khuấy đảo Thượng giới nghiêng trời lệch đất, thậm chí còn lật đổ sự thống trị của thập đại tiên tông.

“Khó trách.”

Tóc đỏ nam nói: “Dám đối đầu với Thiên Ma Hoàng.”

Khi biết rõ lịch sử phát triển của Quân Thường Tiếu, hắn ý thức sâu sắc được rằng đối phương tuyệt không phải hạng phàm phu tục tử.

“Xem ra người mà Vị Bặc Tử suy đoán là kẻ thay đổi bố cục vũ trụ, hẳn là hắn.” Tóc đỏ nam lắc đầu nói: “Đáng tiếc, xuất hiện quá muộn, Thiên Ma Hoàng đã ngộ Thôn Thiên Hóa Ma Đại Pháp.”

Hắn không phủ nhận sự cường hãn của Quân Thường Tiếu.

Nhưng cũng phải thừa nhận rằng Thiên Ma Hoàng càng thêm khó đối phó.

Chỉ cần thượng tầng vũ trụ còn tồn tại vị diện, thì tất cả đều sẽ trở thành món ăn trong mâm của hắn.

“Haizz.”

Tóc đỏ nam đứng dậy, khóa chặt vị trí Đông Hải.

Trong trí nhớ của gã, vòng xoáy dẫn đến Thạch Tượng tộc chắn chắn ở vùng biển này.

Thế mà, khi hắn chạy tới, tìm hơn nửa ngày mà vẫn không thấy, ngược lại nhìn thấy không ít người đang tu hành luyện võ.

“Kỳ quái.”

Tóc đỏ nam nhíu mày.

Dựa theo quy định từ rất lâu trước giữa nhân tộc và Thạch Tượng tộc, võ giả không được tùy tiện tiến vào vùng biển thuộc Thạch Tượng Vực, sao bọn họ lại cứ thế mà không kiêng nể gì vậy?

Chẳng lẽ Quân Thường Tiếu không chỉ giải quyết thập đại tiên tông, mà còn giải quyết cả các đại tộc quần?

Căn cứ vào thủ đoạn diệt thập đại tiên tông của tên kia, nếu hắn thật sự muốn động đến Thạch Tượng tộc, chắc chắn sẽ không lưu tình, còn Nhược Ly thì tính tình lại rất mạnh mẽ, tất nhiên sẽ không chịu khuất phục, chỉ sợ là đã…

Nghĩ đến đây, trong mắt tóc đỏ nam bùng lên sát ý và tức giận.

Còn có nhi tử nữa.

Nó có phải…

Tóc đỏ nam không dám nghĩ tiếp, tim quặn đau.

Bình tĩnh!

Nhược Ly và nhi tử có lẽ vẫn còn sống, mình không thể quá bi quan!

Tóc đỏ nam điều chỉnh tâm tính, rồi đáp xuống một hòn đảo nhỏ, hỏi một võ giả đang nghỉ ngơi: “Bằng hữu, nếu ta nhớ không nhầm, nơi này hẳn là vùng biển của Thạch Tượng tộc.”

“Không sai.”

Người kia gật đầu.

“Không phải có quy định là không ai được đặt chân nếu không có sự cho phép sao?” Tóc đỏ nam hỏi.

Người kia đáp: “Trước kia thì có quy định như vậy, nhưng từ khi Quân tông chủ đến thì không còn tồn tại nữa.”

Ý hắn là quy định không còn tồn tại, nhưng vì quá lo lắng, tóc đỏ nam vô thức hiểu thành Thạch Tượng tộc đã không còn tồn tại!

Vậy thì còn có thể nhịn được sao?

“Vù vù!”

Trong nháy mắt, quanh thân tóc đỏ nam hiện lên sát khí đáng sợ, khí tức hỏa diễm nóng rực càng điên cuồng bốc lên.

Võ giả bên cạnh nhất thời hoảng sợ, kinh hãi lùi lại phía sau.

“Nói cho ta biết!”

Tóc đỏ nam đột nhiên giơ tay, túm người kia lại, ghì lên cổ, đầy sát ý nói: “Thạch Tượng tộc có phải bị Vạn Cổ Tông diệt rồi không!”

Hắn thật sự giận dữ.

Nếu không phải vì mang thương tích trong người và thực lực suy yếu, giờ phút này Thượng giới e rằng đã hóa thành biển lửa.

“Không… không có…”

Võ giả bị túm cổ hoảng sợ nói: “Thạch Tượng tộc không có bị diệt…”

Tóc đỏ nam khẽ giật mình, sát ý và lực tay thu bớt lại, hỏi: “Nếu không bị diệt, sao không thấy vòng xoáy cửa vào?”

“Bởi vì… Thạch Tượng tộc đã đi theo Quân tông chủ rời khỏi Thượng giới rồi.” Võ giả lộ vẻ thống khổ nói.

Cùng tên kia rời đi?

Chẳng lẽ cả tộc quần đã làm nô lệ?

Cái công lực não bổ này, nếu không cân nhắc huyết mạch, đúng là có tướng cha con với Cẩu Thặng.

“Nói cho ta biết!”

Lực tay của tóc đỏ nam lại mạnh thêm không ít, ánh mắt lạnh lẽo hỏi: “Tộc trưởng Thạch Tượng tộc còn sống không!”

“Quân tông chủ đương nhiên còn sống!”

“Ta hỏi tộc trưởng Thạch Tượng tộc, không phải Quân Thường Tiếu của ngươi!”

“Quân… tông chủ cũng là tộc trưởng Thạch Tượng tộc!”

“…”

Ánh mắt của tóc đỏ nam càng thêm sát ý.

Tên kia thế mà lại tiếp nhận vị trí tộc trưởng Thạch Tượng tộc, vậy chẳng phải có nghĩa Nhược Ly đã gặp bất trắc!

“A a!”

Tóc đỏ nam ngửa đầu, phẫn nộ hét lớn: “Quân Thường Tiếu, ta muốn chém ngươi thành muôn mảnh!”

Chờ đã!

Nhi tử sống hay c·hết?

Hắn kéo võ giả kia lại, hai mắt muốn rách ra, hỏi: “Thiếu tộc trưởng Thạch Tượng tộc! Nó còn sống không!”

Nói thật.

Võ giả bị túm cổ đã sắp tè ra quần vì hoảng sợ, mang theo giọng khóc nức nở: “Đại ca, Thiếu tộc trưởng Thạch Tượng tộc chẳng phải là Quân Thường Tiếu à? Ta vừa mới nói rồi mà, hắn đã thành tộc trưởng, đương nhiên còn sống!”

Nhi tử ta còn sống!

Rất tốt, rất tốt!

Tóc đỏ nam tuyệt vọng cuối cùng cũng tìm được điểm an ủi.

Chỉ có điều…

“Két!”

Vẻ mặt hắn đột nhiên ngưng lại, rồi cứng ngắc hé miệng, hỏi: “Ngươi vừa nói… Quân Thường Tiếu là… thiếu tộc trưởng Thạch Tượng tộc?”

“Đúng vậy!”

Võ giả khóc nói.

“Xoát!” Tóc đỏ nam mặt sát lại gần, phẫn nộ nói: “Hắn là một nhân loại, sao có thể làm thiếu tộc trưởng!”

Câu hỏi này thực sự khiến võ giả sụp đổ, nhưng vì để sống sót, chỉ có thể trả lời: “Con của tộc trưởng Thạch Tượng tộc, chẳng phải sẽ là thiếu tộc trưởng thôi sao!”

“Ầm ầm!”

Đại não của tóc đỏ nam dường như bị hàng vạn đạo lôi điện oanh kích, cả người triệt để cứng đờ tại chỗ, bên tai ngoài tiếng sấm ra, còn không ngừng lặp lại câu “con của tộc trưởng”.

Một lúc sau.

Hắn lấy lại tinh thần, hai tay ôm đầu.

“Quân Thường Tiếu là con ta?!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1989 Quân Thường Tiếu là con ta_

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
bia-noi-bua-cong-phap-do-nhi-nguoi-that-tu-luyen-thanh
Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (4) 30/04/2025
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (3) 30/04/2025
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Hài Hước, Huyền Huyễn, Sảng Văn, Tiên Hiệp, Tu Tiên, Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz