Chương 1926 Lục Thiên Thiên vs Ngu Suất
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1926 Lục Thiên Thiên vs Ngu Suất
Chương 1926: Lục Thiên Thiên vs Ngu Suất
Lục Thiên Thiên khoác lên mình bộ chiến giáp đen như mực, xuất hiện trước mắt mọi người khiến cho đệ tử Vạn Cổ Tông không khỏi kinh ngạc. Cũng phải thôi, từ trước đến nay, đại sư tỷ luôn quen thuộc với y phục trắng tinh, tựa tiên nữ không vướng bụi trần, giờ đột ngột đổi phong cách, ai mà thích ứng kịp?
Người đẹp thì mặc gì cũng đẹp. Điểm này ứng nghiệm hoàn hảo trên người Lục Thiên Thiên.
Chiến giáp đen tuyền bao phủ thân thể nàng, che đi phần tiên khí băng lãnh, lại tăng thêm vẻ lãnh diễm và tàn nhẫn.
Diễn viên thực lực cao cường, không cần hóa trang đậm vẫn có thể từ người tốt hóa thành nhân vật phản diện. Lục Thiên Thiên thì lại nhờ biến đổi trang phục, hoàn toàn lột xác từ vẻ đẹp thoát tục thành dáng vẻ ma nữ khát máu.
Không thể không nói, khí chất của nàng đã có sự thay đổi lớn khi khoác lên mình bộ chiến giáp màu đen.
“Giết!”
“Giết!”
Hàng binh lính Phi Hổ phía trước nhất tay nắm chặt vũ khí, lao lên phía trước. Nhiệm vụ của bọn chúng là công phá Đại Thiên Thành, bất kỳ kẻ nào cản đường đều phải bị nghiền thành tro bụi.
“Linh Vực Đóng Băng!”
Lục Thiên Thiên giơ tay lên, hàn khí tức thì lan tỏa.
“Tạch tạch tạch!”
“Tạch tạch tạch!”
Hàn khí tựa thủy triều, đóng băng mặt đất, lan nhanh đến khu vực binh lính đang xông tới. Từng hạt băng nhỏ bám vào người bọn chúng khiến thân thể dần chậm lại, thậm chí… cứng đờ.
“Ừm?”
Quân Thường Tiếu kinh ngạc thốt lên: “Nàng đột phá rồi ư?”
Hàn khí Lục Thiên Thiên phóng xuất rõ ràng lạnh hơn, tinh thuần hơn trước kia. Chỉ có một khả năng, nàng đã đột phá Thiên Cơ cảnh?
“Oa nhi này ngộ ra rồi?” Thái Huyền lão nhân thầm nói.
Ngụy lão cũng nghĩ: “Chắc hẳn là ngộ ra rồi.”
“Kèn kẹt!”
Hàn khí như lũ quét, trong nháy mắt bao trùm chiến trường, mấy ngàn binh lính Phi Hổ đang xông lên phía trước đều giữ nguyên tư thế, hóa thành những bức tượng băng sống động như thật.
“Dát!”
“Dát!”
Những binh lính xông lên sau thấy vậy thì kinh hãi dừng chân.
Giờ khắc này, trước mặt bọn chúng là một tầng băng bao phủ, tựa như một sân trượt băng khổng lồ tự nhiên.
Đây là Linh Vực.
Lục Thiên Thiên vừa mới lĩnh ngộ một loại Băng Hệ Thần Thông.
Sau khi thi triển, nó sẽ tạo thành một trận băng trong khu vực đặc biệt trước mặt. Kẻ nào thực lực không bằng nàng, đặt mình vào bên trong hoặc sẽ bị giảm tốc độ, hoặc sẽ bị đóng băng.
Loại thần thông này có thể lĩnh ngộ ra, bắt nguồn từ việc nàng đã thấu triệt, minh bạch rất nhiều chuyện.
“Hưu hưu hưu!”
Lục Thiên Thiên rút kiếm, hàn quang cực độ hiện ra.
“Bành bành!”
“Bành bành bành!”
Mấy ngàn binh lính tựa tượng băng trong nháy mắt bị chém thành từng mảnh nhỏ, rồi tan ra trong Linh Vực đóng băng.
“Trâu bò!”
Tô Tiểu Mạt giơ ngón tay cái lên, thầm nghĩ: “Đại sư tỷ thật nghĩ thoáng suốt rồi.”
Lúc thì Thái Huyền lão nhân, lúc thì Ngụy lão, giờ lại đến hắn nói những lời khó hiểu. Chẳng lẽ bên trong ẩn giấu điều gì mà Cẩu Thặng và mọi người không biết ư?
Thôi không nói nữa.
Địch lui mới là trọng yếu.
“Hưu!”
Lục Thiên Thiên vung kiếm bay qua, theo nàng di chuyển, Linh Vực cố định bắt đầu lan rộng về phía trước.
“Rút lui!”
Một tên phó tướng hét lớn.
“Tạch tạch tạch!” Vừa dứt lời, Linh Vực đã tràn đến dưới chân gã, thân thể nhanh chóng bị vụn băng bám vào, hành động chậm chạp đi nhiều, sau cùng cả người bị đóng băng hoàn toàn.
“Hưu!”
Kiếm quang bay tới, đầu người lìa khỏi cổ.
Lục Thiên Thiên chống mũi kiếm xuống mặt băng, từng bước một tiến về phía địch quân, có thể nói một người trấn giữ ải, vạn người khó khai thông.
“Đáng giận!”
Ngu Suất giận sôi lên.
Ả đàn bà này mặc chiến giáp của mình thì thôi đi, còn không kiêng dè giết thủ hạ của mình, thật là không thể nhẫn nhịn!
“Phá tan băng tràng của ả!”
“Vâng!”
“Hưu! Hưu! Hưu!” Mấy trăm binh lính Phi Hổ lao vào Linh Vực đang lan rộng, ào ào thi triển thủ ấn kỳ quái. Rồi hai tay mở ra, ngửa đầu, miệng phun ra hỏa diễm nóng rực.
Lục Oa có, Tứ Oa sao có thể thiếu?
Nhưng mà… nhiều quá vậy!
“Vù vù!”
Hỏa diễm mọi người phun ra hội tụ lại một chỗ, hình thành biển lửa đè lên Linh Vực, hiển nhiên muốn dùng nguyên lý thủy hỏa tương khắc đơn giản nhất để giải quyết vấn đề.
Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể nấu cháo.
Tương tự, khi nhiệt độ của hỏa đạt đến cực hạn, cũng có thể khắc chế băng hệ.
Thế nhưng, thuộc tính hàn băng của Lục Thiên Thiên vô cùng khủng bố. Dù cho hỏa diễm cuồn cuộn đè xuống cũng không hề bị ảnh hưởng, thậm chí dưới sự kích thích của nhiệt độ ngược lại càng trở nên lạnh hơn, lạnh đến mức… đóng băng toàn bộ hỏa diễm đang đè xuống.
“Trời ạ!”
Tô Tiểu Mạt kinh hãi nói: “Lửa bị đông lại!”
Quân Thường Tiếu thì vui vẻ nói: “Đại đệ tử của ta nhất định đột phá rồi!”
Thôi không nói nữa.
Địch lui mới là trọng yếu.
…
“Kèn kẹt!”
“Kèn kẹt!”
Hỏa diễm tuôn qua không chỉ bị đóng băng, mà còn lan ngược theo nguồn mà đến. Đám Tứ Oa phun lửa kia không kịp kêu than đã bị đóng băng tại chỗ.
“Người đàn bà này…” Ngu Suất nhíu chặt mày liễu.
Có thể đóng băng cả hỏa diễm, thực lực chắc chắn cực mạnh. Cho binh lính tiếp tục xông lên cũng chỉ là chịu chết, thế nên ả hạ lệnh: “Toàn bộ rút lui!”
“Hưu!”
“Hưu!”
Đám binh sĩ còn đang do dự có nên xông lên nữa hay không nghe vậy thì ào ào lùi về phía sau, tốc độ nhanh như sợ chậm chân sẽ bị Linh Vực đóng băng.
Quân Phi Hổ cứ vậy mà khiếp sợ bỏ chạy sao?
Không hề.
Khi binh sĩ đã rút lui an toàn, Ngu Suất giơ tay lên, một thanh chiến kích đen nhánh đột nhiên xuất hiện, sau đó ả nhảy lên, ầm vang rơi xuống khu vực biên giới của Linh Vực.
“Tạch tạch tạch!”
Hàn khí bị quấy nhiễu, khó mà lan rộng thêm chút nào.
Lục Thiên Thiên không tăng cường cường độ lan tỏa nữa, chỉ lạnh nhạt nhìn người phụ nữ mặc chiến giáp giống mình đang chắn trước mặt.
“Thiên Thiên!”
Quân Thường Tiếu nói: “Bắt lấy ả!”
Muốn bắt giặc thì bắt tướng trước.
Giải quyết được ả đàn bà này thì quân Phi Hổ chẳng khác nào bị phế.
“Hô!”
Nghe thấy lời tông chủ, Lục Thiên Thiên không đáp, văn tự xui xẻo khắc trên tay phát động, tóc đen bỗng chốc tựa như bị băng tuyết bao phủ, dần dần hóa thành màu trắng bạc.
Đồng môn đều biết đặc hiệu khi đại sư tỷ kích phát văn tự sẽ khiến tóc biến thành màu này. Nhưng giờ đây nàng khoác hắc giáp, tóc dài như tuyết, khí chất thay đổi hoàn toàn, thật sự là nghiêng trời lệch đất!
“Làm ra vẻ mê hoặc!”
Ngu Suất cười lạnh một tiếng, giây sau đôi mắt ả co rút lại, vội vàng cong người về phía sau.
“Hưu!” Một đạo kiếm khí băng lãnh lướt sát qua người ả. Tuy không thể trúng đích mục tiêu, nhưng lại xóa sổ mười mấy binh lính Phi Hổ ở phía xa.
“… ”
Mọi người thấy vậy, vội vàng giơ thuẫn lên.
“Chết!” Ngu Suất điều chỉnh thân thể, chiến kích nặng trĩu trên tay đâm tới với góc độ quỷ dị, từ uy thế bộc phát có thể thấy, thực lực của ả không hề yếu hơn Ẩn.
Chủ soái của quân Phi Hổ, tuyệt đối là một trong những tầng lớp cao nhất.
Đương nhiên, ả không có năng lực ẩn thân, đặc điểm của ả không nằm ở tu vi, mà ở khả năng thống soái.
Tinh Linh Giới phát động nhiều cuộc xâm lược như vậy, phần lớn chiến tranh đều do chính nữ nhân này tự mình chủ trì.
Người vừa xinh đẹp, lại biết cầm quân đánh giặc, quả là một nhân vật có khuôn mẫu hậu cung.
Đáng tiếc là, ả gặp phải Quân Thường Tiếu, hai người đã định trước không có bất kỳ tình cảm nào, kết quả hoặc là chết, hoặc là biến thành người làm công.
“Ầm ầm!”
“Rầm rầm rầm!”
Trong Linh Vực, Ngu Suất vung chiến kích, liên tục phá tan tầng tầng băng tường. Tuy là phận nữ nhi, nhưng lại bộc phát ra sức chiến đấu cực mạnh.
Lục Thiên Thiên liên tục điều động thuộc tính Băng, tạo thành phòng ngự tuyệt đối ở phía trước, nhưng từ việc nàng không ngừng lùi lại có thể thấy, rõ ràng có chút lực bất tòng tâm.
Xét cho cùng, Ngu Suất đã cùng một đẳng cấp với Ẩn.
Với loại cường giả cấp bậc này, ít nhất cần Quân Thường Tiếu hoặc Kiếm Quy Khư ra tay mới phải. Để một đệ tử hạch tâm giao chiến, thật có chút miễn cưỡng.
Cẩu Thặng đã ý thức được điều này, chuẩn bị tìm thời cơ vào cuộc.
“Chết!”
Đúng lúc này, Ngu Suất nhún người nhảy lên, dồn toàn bộ lực lượng vào chiến kích, hung hăng áp xuống.
Một kích này chấn vỡ không gian, chấn vỡ lớp băng trên mặt đất, thậm chí chấn vỡ Linh Vực mà Lục Thiên Thiên ngưng tụ. Nàng bị phản phệ, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
“Cơ hội!”
Ánh mắt Quân Thường Tiếu trở nên lạnh lùng, định lao ra khỏi thành lâu.
Thế nhưng!
Vừa nhấc chân lên, hắn liền khựng lại, ánh mắt và miệng dần dần mở lớn.
Trong tầm mắt hắn, Lục Thiên Thiên sắc mặt tái nhợt từ bỏ chống cự. Quanh thân nàng hiện ra hàn khí cuồn cuộn, dần dần ngưng tụ thành một bóng người to lớn, phát ra thanh âm Thần Thánh: “Thế giới này sinh ra trong băng tuyết, cũng sẽ kết thúc trong băng tuyết.”
“Vù vù—-”
Trong nháy mắt, toàn bộ chiến trường bị hàn khí tràn ngập, bị băng tuyết bao trùm.
Cái bóng sau lưng Lục Thiên Thiên đã thực chất hóa, đó là một người phụ nữ toàn thân bọc trong tầng băng dày đặc. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt tràn ngập hàn ý. Dù chỉ nhìn thoáng qua cũng khiến người ta cảm thấy lạnh đến tận xương tủy.
“Đây là…”
Lý Thanh Dương và những người khác cảm thấy quen mắt, mãi đến khi nhớ ra đã từng thấy trên vách tường bí cảnh, liền cùng nhau kinh hãi nói: “Anh Linh cấp SSS!”