Chương 192 Ta nguyện lấy cái này thân thể tàn phế, cho các ngươi tiếp nhận lôi đình vạn quân! _
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 192 Ta nguyện lấy cái này thân thể tàn phế, cho các ngươi tiếp nhận lôi đình vạn quân! _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 192 Ta nguyện lấy cái này thân thể tàn phế, cho các ngươi tiếp nhận lôi đình vạn quân! _
Chương 192: Ta nguyện dùng thân tàn này, đỡ cho các ngươi muôn vàn lôi đình!
“Đinh!”
Lần đầu đổi mới, không có gì cả.
“Đinh!”
Lần thứ hai đổi mới, vẫn là không có gì hết!
“Đinh! Đinh! Đinh!”
Quân Thường Tiếu liên tiếp xoát 10 lần, lãng phí mất 200 điểm cống hiến, lúc này mới thấy một món hàng có vẻ hữu dụng, tên là Hàn Băng Thủ Trạc.
Vật này là chí bảo hệ băng, võ giả hệ băng đeo vào có thể tăng thêm 20% cường độ hệ băng.
Không sai, nhưng khuyết điểm cũng rõ ràng, chỉ thích hợp võ đồ, Vũ Sư, bước vào Võ Tông thì vô dụng.
“Có thể mua cho Thiên Thiên.” Quân Thường Tiếu nói.
“Đinh! Kí chủ tiêu phí 50 điểm cống hiến, thu hoạch Hàn Băng Thủ Trạc x 1, đã chuyển vào không gian giới chỉ.”
“Đinh! Môn phái điểm cống hiến: 640/1000.”
Tiếp tục đổi mới, lại tốn thêm 140 điểm, mua một đống đồ dùng thường ngày, hắn liền cưỡng ép dẹp cái ý định đổi mới nữa.
Nhìn cây dù, xà phòng, khăn tắm trong không gian giới chỉ, Quân Thường Tiếu cạn lời: “Ta mẹ nó còn làm chưởng môn cái gì, mở luôn tạp hóa ở dị giới cho rồi!”
Hệ thống đáp: “Cũng được đó chứ.”
“Cút.”
Lục Thiên Thiên bảo là một ngày, ai dè đến chiều ngày thứ hai mới thu liễm xong thuộc tính băng.
Nàng mở bừng mắt, con ngươi ánh lên hai vệt sáng lạnh lẽo.
Giờ khắc này, còn 5, 6 canh giờ nữa là hết nhiệm vụ Sử Thi.
“Sao rồi?” Quân Thường Tiếu hỏi.
Lục Thiên Thiên ngẫm nghĩ: “Với sự lĩnh hội Cửu Trọng Băng Phong Chưởng của ta, chắc đóng băng Hỏa Long Thú được ba, bốn hơi thở.”
“Ba, bốn hơi thở là 5, 6 giây.” Quân Thường Tiếu thầm nhủ: “Không tệ, đủ rồi.”
Ở thế giới cao võ, mấy giây ngắn ngủi có thể định thắng bại.
Ví như Chu Hồng và Dạ Tinh Thần mà thi triển kiếm kỹ, tuyệt đối chém được mấy trăm kiếm trong vài giây.
“Này.”
Quân Thường Tiếu đưa Hàn Băng Thủ Trạc tới, cười bảo: “Món này hơi lạnh, chắc hợp với ngươi.”
Lục Thiên Thiên khẽ giật mình.
Tặng vòng tay con gái, mang ý nghĩa khác à nha.
Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tươi cười kia, tâm cảnh vốn lạnh lẽo lại nổi sóng lần nữa.
“Ta không cần.”
“Bổn tọa lần đầu tặng vòng cho nữ nhi đó, nể mặt chút đi chứ.”
“…”
“Đây là lệnh chưởng môn.”
Lục Thiên Thiên nhận lấy chiếc vòng lạnh lẽo, đeo lên cổ tay phải, rồi quay mặt đi, khí tức băng lãnh tràn ngập quanh thân, như đang che giấu điều gì.
“Bốp!”
Quân Thường Tiếu búng tay nói: “Đệ tử nội môn theo bổn tọa vào trong, đệ tử ngoại môn bày trận bên ngoài.”
Binh không cần nhiều, tinh nhuệ là được.
“Tuân lệnh!”
Đám đệ tử đồng thanh.
“Muốn vào trong kìa!”
“Chuyến này nguy hiểm vạn phần a!”
“Ta nghĩ nát một đêm, thấy vẫn nên rời đi thì hơn.”
“Chờ xem sao, chắc Hỏa Long Thú không xông ra khỏi lãnh địa đâu.”
Đám tán tu xì xào bàn tán.
Trong lúc nói chuyện, Quân Thường Tiếu đã dẫn bảy đệ tử nội môn cùng Chu Hồng tiến vào thông đạo nóng rực.
Long Tử Dương cùng đám Lý Ngọc Hoa bày trận ở lối vào, cầu nguyện cho chưởng môn và các sư huynh, mong mọi người thuận lợi giải quyết Hỏa Long Thú!
“Vù vù!”
Gió nóng từng đợt thổi tới, khiến Lý Thanh Dương và những người khác khó chịu, chỉ có thể dựng Kiên Thiết Thuẫn lên chắn.
Có Linh Lung Hỏa hộ thân, Quân Thường Tiếu không sao, ngược lại còn thấy dễ chịu.
Lục Thiên Thiên cũng không hề gì, băng hệ có thể hóa giải sóng nhiệt.
Thông đạo dài chừng hơn 200 mét, càng đi sâu, nhiệt độ càng cao.
Cuối cùng, đoàn người cũng đến cuối thông đạo.
Lúc này, Lý Thanh Dương và những người khác tựa như đang đứng trước lò nướng, toàn thân đẫm mồ hôi.
Dạ Tinh Thần và Chu Hồng không sao, một người dựa vào Thái Huyền Chân Kinh để chống cự, một người dùng kiếm thế để chống đỡ.
Đương nhiên, bọn họ hiểu rõ, nếu áp sát Hỏa Long Thú quá gần, chắc chắn không chịu nổi.
Đứng ở cuối đường, Quân Thường Tiếu nhìn vào trong cốc.
Trong tầm mắt là một màu đỏ thẫm, chỉ có vài tảng đá đỏ vụn vặt, chẳng có cây cối gì.
Lý Thanh Dương nói: “Chưởng môn, đó là hỏa long thạch, khoáng thạch hệ Hỏa cao cấp!”
Quân Thường Tiếu chẳng để ý khoáng thạch, ánh mắt khóa chặt chỗ sâu nhất, bắt gặp Hỏa Long Thú to như núi đồi.
Tuy nó đang nằm nghỉ, quanh thân có hỏa diễm tràn ngập, nhưng nhìn tạo hình thì con mẹ nó đây không phải rồng, mà là khủng long!
“Khủng long cũng là rồng.” Hệ thống cãi.
“…”
Hỏa Long Thú có tạo hình không khác gì khủng long tuyệt chủng trên Trái Đất, nhìn cái đuôi dài thô kệch kia, càng giống Bạo Chúa Long.
Chỉ có điều, da thịt nó màu đỏ lửa, từ đuôi lên lưng đều có hỏa diễm.
Không nghi ngờ gì nữa, so với Bạo Chúa Long thì đẹp trai hơn nhiều!
Mà đem nó bắt về làm khế ước thú, cưỡi đi nghênh ngang, còn sợ không nổi bật sao?
Quân Thường Tiếu hỏi: “Chuẩn bị kỹ chưa?”
“Sẵn sàng rồi.”
Mọi người khẽ đáp.
Trước khi vào, Quân chưởng môn đã bố trí chiến thuật.
Nếu kinh động Hỏa Long Thú, Tiêu Tội Kỷ sẽ chịu trách nhiệm kéo cừu hận đầu tiên, nếu không được thì Tô Tiểu Mạt, Lý Phi sẽ sửa cừu hận thứ hai.
Chờ kéo vững rồi, Lục Thiên Thiên tìm cơ hội đóng băng, sau đó Dạ Tinh Thần và Chu Hồng sẽ phụ trách công kích, thời gian chỉ ba, bốn hơi thở, phải nhất kích trí mạng!
“Đi.”
Quân Thường Tiếu phất tay, giẫm lên mặt đất nóng hầm hập, cẩn thận tiến lên.
Cẩn thận cái rắm!
Vừa vào trong cốc, tiến vào địa bàn Hỏa Long Thú, con quái vật kia liền khẽ động mí mắt, bỗng mở ra.
“Vù vù!”
Thân thể to như núi đồi từ từ đứng lên, cao bốn, năm trượng, hình thái tương tự Bạo Chúa Long, nhưng được bao phủ trong hỏa diễm nóng rực, trông vô cùng đáng sợ!
“Rống —— —— —-”
Hỏa Long Thú há miệng máu, giận dữ rống về phía Quân Thường Tiếu, sóng nhiệt cuồn cuộn gào thét mà đến.
“Ông!”
Tiêu Tội Kỷ đứng trước nhất, kích phát hàng rào phòng ngự, chống đỡ sóng gió nóng rực, rồi cầm thuẫn kháng sóng nhiệt xông lên!
Xoát! Xoát!
Tô Tiểu Mạt và Lý Phi tách sang hai bên.
“Rống!”
Hỏa Long Thú lại gầm, chợt trong miệng hội tụ hỏa diễm, thành đạn pháo phun ra!
Ầm ầm!
Đánh vào hàng rào phòng ngự!
Lực trùng kích mạnh mẽ, khiến Tiêu Tội Kỷ lùi lại năm, sáu bước, năng lượng tinh hạch hao phí một phần tư trong nháy mắt!
Là trùm Tanker, tinh hạch gia trì trong Kiên Thiết Thuẫn của hắn là loại mười phẩm, ấy vậy mà đỡ một đòn nhẹ hều của Hỏa Long Thú, hao hết bấy nhiêu năng lượng, quả thực là không đánh nổi!
“Kéo nó đi!” Quân Thường Tiếu quát.
“Xoát!”
Tiêu Tội Kỷ kéo Kiên Thiết Thuẫn, giẫm lên mặt đất nóng rực lách sang một bên.
Hỏa Long Thú vẫn tập trung vào hắn, thân thể cũng xoay theo.
Lục Thiên Thiên vòng sang bên kia, vừa vặn đến đúng vị trí để thi triển Cửu Trọng Băng Phong Chưởng, thì thấy đối phương lại phun ra Hỏa Đạn nóng rực.
Lần này nhanh và mạnh hơn lần trước!
Vì bị hạn chế bởi môi trường nóng rực, tốc độ Tiêu Tội Kỷ chậm nửa nhịp, căn bản không tránh kịp, chỉ có thể cắn răng để hàng rào phòng ngự ngạnh kháng!
“Ầm ầm —— ——”
Hỏa diễm đạn pháo hung hăng đánh vào hàng rào phòng ngự, khiến năng lượng hao hụt thêm bốn phần!
Cái này không quan trọng, quan trọng là, mang theo sức nặng mấy chục vạn cân, nó trực tiếp hất Tiêu Tội Kỷ bay ra, đâm mạnh vào vách đá nóng rực.
“Oa!”
Ngã xuống, hắn phun ra một ngụm máu.
“Tiêu sư đệ!”
Tô Tiểu Mạt và Lý Phi kinh hãi.
“Rống!”
Hỏa Long Thú giận dữ rống, quay đầu lại phun ra một đám lửa.
Đúng, là sóng lửa!
Hơn nữa còn là hình quạt!
Vốn có thể dựa vào tốc độ để thăm dò một lát, Tô Tiểu Mạt và Lý Phi bỗng chốc bị phong tỏa vị trí, căn bản không tránh được, chỉ có thể kích hoạt hàng rào phòng ngự đón đỡ.
“Vù vù!”
Sóng lửa phun ra, nhiệt độ tăng vọt trong nháy mắt.
Tô Tiểu Mạt và Lý Phi mang hàng rào phòng ngự tách sang hai bên, chật vật lắm mới tránh được khu vực bị phun, nhưng năng lượng cũng hao hết hoàn toàn!
“Vút vút vút!”
Ngay lúc này, vài đạo lưu quang hình trăng lưỡi liềm bay tới!
Oanh! Oanh!
Lưu quang đánh thẳng vào trán Hỏa Long Thú!
Tuy không gây ra thương tổn thực chất, nhưng cũng thành công thu hút cừu hận, khiến nó quay đầu lại.
Tiêu Tội Kỷ lảo đảo bước tới, giơ khiên lên lần nữa, lau vết máu nơi khóe miệng, nhếch mép cười: “Côn trùng khổng lồ, mục tiêu của ngươi là ta!”
“Rống —— ——”
Hỏa Long Thú bị hắn trào phúng, giận dữ gầm, giẫm chân ầm ầm xông tới, thân thể mạnh mẽ xoay chuyển, cái đuôi lửa quét ngang.
Quét rất nhanh, phạm vi lại rộng!
“Tránh ra!” Quân Thường Tiếu gầm lên.
Tiêu Tội Kỷ không thoát được.
Mà ngay từ đầu hắn cũng không định tránh!
“Đạp!”
Một chân đột nhiên giẫm mạnh xuống đất, bắp thịt gân xanh nổi lên, dồn tất cả sức mạnh vào Kiên Thiết Thuẫn, ánh mắt Tiêu Tội Kỷ lóe lên vẻ kiên quyết!
Chưởng môn,
Sư huynh,
Ta nguyện dùng thân tàn này,
Đỡ cho các ngươi muôn vàn lôi đình!
(PS: Chương này đăng sớm cho mọi người đọc luôn nhé, cầu nguyệt phiếu ạ!)