Chương 1818 Thiên Cơ bí cảnh
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1818 Thiên Cơ bí cảnh
Chương 1818: Thiên Cơ Bí Cảnh
Đột phá Thiên Cơ cảnh, Quân Thường Tiếu chưởng khống được những pháp tắc thiên địa cao cấp hơn, tóc hoàn toàn có thể tự do biến đổi.
Phải biết rằng, năm đó hắn phi thăng thượng giới, nghiên cứu cái đại trận đoạt thiên địa tạo hóa, khổ nỗi mắc chứng rụng tóc, đến giờ vẫn phải dùng thuốc mọc tóc hoặc đội tóc giả sống qua ngày.
Ấy vậy mà giờ đây…
Chứng nan y này đã được giải quyết dễ dàng sau khi hắn bước vào Thiên Cơ cảnh.
Hắn rốt cuộc không cần lo lắng rụng tóc, cũng không cần mang tóc giả nữa!
Chỉ cần tâm niệm vừa động, tóc dài tới eo, hỏi cưới ta được không?
Tâm niệm vừa động, đầu đinh lún phún, muốn sao được vậy!
Trong khoảnh khắc ấy, nhìn núi non hùng vĩ, nhìn sông nước biếc trong, Quân Thường Tiếu không nhịn được mà muốn cất tiếng ca.
“Kí chủ, ngươi có thể chú ý điểm khác biệt với người thường một chút được không!” Hệ thống bất lực nói, “Ta thật phục ngươi!”
“Vèo!”
Lúc này, Quân Thường Tiếu biến mất khỏi Vạn Cổ Giới.
Sau khi hắn rời đi, rất nhiều người vẫn còn đắm chìm trong cảm ngộ vừa rồi.
Có những võ giả dù chưa thể đột phá, nhưng sau lần cảm ngộ này, chắc chắn sẽ thu hoạch được lợi ích to lớn, đột phá một đại cảnh giới chỉ là chuyện thời gian.
“Vèo!”
“Vèo!”
Tại hội trường Tinh Hệ Chính Thức Thi Đấu, khi Quân Thường Tiếu dẫn đệ tử trở về, trên khán đài không còn một bóng người.
“Người đâu cả rồi?”
Cẩu Thặng ngơ ngác hỏi.
Hà Vô Địch nhắc nhở: “Tông chủ, chúng ta ở Vạn Cổ Giới hơn nửa ngày rồi.”
Quân Thường Tiếu đột phá Thiên Cơ cảnh mất mấy canh giờ, trận chung kết ở ngoại giới sớm đã kết thúc, mọi người tìm không thấy hắn, tự nhiên giải tán hết rồi.
“… ”
Quân Thường Tiếu im lặng, “Ta còn định đến để ra oai cơ đấy.”
“Thằng nhãi ranh!”
Ngay lúc này, Cố Thiên Tinh bay tới, quát: “Ngươi đi đâu nãy giờ hả?”
“Thúc!”
Quân Thường Tiếu lập tức phấn chấn hẳn lên, nói: “Kiểu tóc của cháu có đẹp trai không?”
Vừa nói, mái tóc trên đầu hắn từ ngắn biến thành dài, từ xoăn biến thành nhuộm, từ ba bảy biến thành mái ngố, hình thái thay đổi tùy tâm sở dục.
“Đẹp trai cái đầu nhà ngươi!”
Cố Thiên Tinh tâm niệm vừa động, mái tóc trắng мгay lập tức bùng nổ, ngạo nghễ nói: “Đây mới gọi là đẹp trai!”
“Ái chà chà!”
Quân Thường Tiếu kinh ngạc thốt lên: “Quả nhiên là đẹp trai thật!”
“Một kiểu tóc đẹp mới thể hiện được mị lực của một người đàn ông, ngươi còn trẻ quá, phải học hỏi nhiều hơn.”
“Thúc dạy bảo chí phải ạ.”
“Đến đây, để ta cho ngươi xem thêm một kiểu nữa.”
Hai người dường như tìm được chủ đề chung, từ kiểu tóc bàn luận đến bảo dưỡng, từ bảo dưỡng lại bàn luận đến bảo vệ và quản lý tóc, khiến hệ thống không nhịn được gào thét: “Có phải Thiên Cơ cảnh ai cũng không quan tâm đến thực lực, chỉ để ý đến kiểu tóc không vậy!”
…
Trận chung kết kết thúc.
Do Quân Thường Tiếu dẫn đệ tử đột ngột rời khỏi, Cố Thiên Tinh đã thay mặt nhận phần thưởng vô địch.
Phần thưởng cũng coi như phong phú, 1 triệu viên linh thạch cao phẩm chất.
Nhưng đối với Quân Thường Tiếu, người đang sở hữu Vạn Cổ Giới, thì số này chỉ như gấm thêm hoa mà thôi.
Ngược lại, chiếc cúp khắc dòng chữ ‘Vô địch Tinh Hệ Chính Thức Thi Đấu Thương Vân Hệ – Hà Vô Địch’ lại có ý nghĩa hơn cả, thậm chí được hắn cẩn thận đặt trong vinh dự đường của tông môn.
Vinh dự đường.
Một kiến trúc tồn tại đã lâu nhưng ít được nhắc đến.
Không giống với những kiến trúc khác, vinh dự đường không có đường chủ, cũng không có thành viên, bên trong trưng bày đủ loại vinh quang.
Có chiếc cúp ‘Vô địch Môn Phái Thi Đấu Thanh Dương Quận – Tiêu Tội Kỷ’, có giấy chứng nhận ‘Hạng 1 Luận Võ Đại Hội Bình Dương Quận – Lý Thanh Dương’, còn có tấm biển vàng khắc chữ ‘Long Hổ Tranh Bá’.
Những vinh diệu vô số này đều là minh chứng cho con đường trưởng thành của Vạn Cổ Tông.
Ngẫm lại thì, những cốt truyện liên quan đến đệ tử tham gia thi đấu, mọi người có lẽ vẫn còn nhớ môn phái thi đấu thuở ban đầu, Tiêu Tội Kỷ ôm vò rượu khóc như mưa sau chiến thắng, hay nhớ trận Long Hổ Tranh Bá, Quân Thường Tiếu dùng mặt đỡ trọn một chưởng của cường giả thượng giới.
Sau này không có thi đấu nữa sao?
Có chứ, chỉ là bị lược bỏ bớt thôi.
Trong một bộ tiểu thuyết tông môn dài đến 4 triệu chữ, việc không dựa vào các trận thi đấu thường xuyên của đệ tử để câu chương cũng đáng khen đấy chứ?
…
Hà Vô Địch đoạt được ngôi vô địch, nhưng không có nghĩa là Tinh Hệ Chính Thức Thi Đấu đã kết thúc, bởi vì còn phải tuyển thêm 20 người từ tổ bại.
Trận đấu ở tổ bại sẽ diễn ra sau vài ngày nữa, vì vậy Quân Thường Tiếu tạm trú lại nội thành, tốn 20 ngàn điểm danh vọng để mua Thiên Cơ Bí Cảnh, phần thưởng nhiệm vụ sử thi.
“Bí cảnh này ẩn chứa ảo nghĩa vô thượng, người tiến vào có thể nhìn trộm Thiên Cơ.” Sách hướng dẫn chỉ viết đúng dòng này.
“… ”
Quân Thường Tiếu rơi vào trầm tư.
Nói đúng hơn, hắn đã bị hai hàng chữ này làm cho rung động.
Ảo nghĩa vô thượng, nhìn trộm Thiên Cơ? Chẳng lẽ có thể giúp võ giả bước vào Thiên Cơ cảnh?
“Nếu đúng là như vậy…”
Hệ thống ngưng trọng nói: “Vậy thì đúng là bảo vật vô giá.”
“Không sai.”
Quân Thường Tiếu biểu thị đồng ý.
Thiên Cơ cảnh là cảnh giới cao nhất đã biết trong vũ trụ hiện tại, việc đột phá khó khăn đến mức khiến người ta phát điên, nếu Thiên Cơ Bí Cảnh có thể giúp được, thì tuyệt đối là đoạt thiên địa tạo hóa rồi.
…
Vạn Cổ Tông.
Quân Thường Tiếu đặt Thiên Cơ Bí Cảnh ở phía sau núi, một vòng xoáy dần ngưng tụ thành hình, hắn cất bước tiến vào.
Không giống với những bí cảnh khác, Thiên Cơ Bí Cảnh không có năm màu rực rỡ, cũng không có hư vô mờ mịt, mà giống như một thế giới độc lập vô cùng bình thường.
Thế nhưng…
Chính trong cái bình thường ấy, lại ẩn chứa pháp tắc thiên địa và ảo nghĩa võ đạo.
“Thật không thể tin được!” Quân Thường Tiếu kinh ngạc thốt lên.
Bởi vì đã bước vào Thiên Cơ cảnh, hắn có thể dễ dàng nắm bắt thuộc tính ẩn chứa bên trong, có thể cảm nhận được cơ hội đột phá Thiên Cơ cảnh đang ở ngay đây.
“Đưa cao tầng và đệ tử đến tu luyện, đột phá Thiên Cơ sẽ nằm trong tầm tay!”
Quân Thường Tiếu lập tức đi ra ngoài, gọi hết trưởng lão và đệ tử nòng cốt đến.
“Lại có bí cảnh mới sao?”
Ánh mắt Tô Tiểu Mạt lấp lánh.
Quân Thường Tiếu nói: “Đây là Thiên Cơ Bí Cảnh, sau khi các ngươi vào trong có thể nhìn trộm Thiên Cơ, từ đó bước vào Thiên Cơ cảnh!”
Lời vừa dứt, cả đám im phăng phắc.
Trong số đó, biểu cảm của Hà Vô Địch là khoa trương nhất.
Đến từ thế giới cao hơn, hắn hiểu rõ hơn ai hết, Thiên Cơ cảnh là cảnh giới cao nhất trong vũ trụ, chỉ có dựa vào lĩnh ngộ và cơ duyên lớn mới có thể đột phá, chưa từng nghe nói có thể dựa vào ngoại lực mà làm được!
“Các bảo bối!”
Quân Thường Tiếu dang hai tay ra, nói: “Mau vào trải nghiệm đi!”
“Vèo —— —-” Vừa dứt lời, Dạ Tinh Thần đã xông vào đầu tiên, các cao tầng và đệ tử khác cũng lần lượt tiến vào.
Quân Thường Tiếu nói: “Vạn Cổ Tông ta sẽ nhờ cơ duyên này, trở thành tồn tại cao nhất trong vũ trụ!”
Đúng vậy.
Bí cảnh bên trong tồn tại ảo nghĩa vô thượng.
Một khi võ giả lĩnh hội và hấp thụ được, đột phá Thiên Cơ sẽ dễ như trở bàn tay.
Lý tưởng thì rất đẹp, nhưng thực tế lại tàn khốc.
Khi cao tầng và đệ tử Vạn Cổ Tông tiến vào Thiên Cơ Bí Cảnh, dù ai cũng phát giác được thế giới bình thường này ẩn chứa ảo nghĩa bất thường, nhưng thủy chung không cách nào cảm ngộ, thậm chí còn ngơ ngác như gà mắc tóc
“Tông chủ.”
Tô Tiểu Mạt nói: “Không có cảm giác gì hết nha!”
“Không thể nào!” Quân Thường Tiếu đứng bên cạnh, nói: “Ảo nghĩa mạnh mẽ như vậy, sao ngươi lại không cảm nhận được!”
“Xin nhờ.”
Hệ thống im lặng nói: “Ngươi bây giờ là Thiên Cơ cảnh, có thể cảm nhận được ảo nghĩa thiên địa, đệ tử người ta còn ở Tầm Chân Cảnh, cảm nhận được mới là lạ!”
“… ” Quân Thường Tiếu trầm mặc.
Bí cảnh bên trong quả thực tồn tại ảo nghĩa thông đến Thiên Cơ, Quân Thường Tiếu đạt tới tầng thứ này, tự nhiên có thể dễ dàng cảm thụ, nhưng cao tầng và đệ tử đều chỉ ở Tầm Chân Cảnh, khó có thể chạm đến một cách dễ dàng như vậy.
Nói thẳng ra.
Thiên Cơ Bí Cảnh chính là một cái kho cơ duyên.
Nó cung cấp cho võ giả cơ hội bước vào Thiên Cơ, nhưng có nắm bắt được hay không, còn phải xem bản thân họ.
Còn việc Quân Thường Tiếu nghĩ rằng đệ tử cứ tiến vào là có thể đột phá Thiên Cơ…
“Ha ha.”
Hệ thống cười nhạo: “Nằm mơ đi cưng.”
“Vù vù!”
Đột nhiên, một luồng khí lãng cường thế nổi lên。
Quân Thường Tiếu vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lục Thiên Thiên đứng ở phía xa, quanh thân được bao phủ bởi thế tấn cấp dồi dào, hắn liền vui vẻ nói: “Đại đệ tử của ta sắp đột phá Bán Bộ Thiên Cơ rồi!”