Chương 1770 Cùng một chỗ, cùng một chỗ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1770 Cùng một chỗ, cùng một chỗ!
Chương 1770: Cùng một chỗ! Cùng một chỗ!
Đại Hòe Thụ ở đằng xa, một nữ tử cao vút đứng đó. Mái tóc đen theo gió phất phơ, đôi mày phượng dài nhỏ, ánh mắt tựa trăng sáng.
“Nàng?” Tiêu Tội Kỷ có chút kinh ngạc: “Sao lại ở Lịch Dương thành?”
Ai vậy?
Mộ Dung Hân.
Nữ hài năm xưa chủ động đến Tiêu gia từ hôn, giờ đã thành thục hơn rất nhiều, thời gian cũng chẳng để lại dấu vết gì trên mặt nàng.
Tiêu Tội Kỷ thực sự bất ngờ. Nàng không phải ở Bách Hợp Thánh Tông sao? Nàng không phải ở Mộ Dung gia tại Thiên Hải Thành sao? Sao lại xuất hiện ở Lịch Dương thành này?
“Tôn gia gia!” Một đứa bé con tò mò hỏi: “Tiêu Tội Kỷ thành đệ tử Vạn Cổ Tông rồi, còn vị hôn thê cũ của hắn đâu?”
“Đi rồi.” Người kể chuyện đáp: “Nghe nói đã rời khỏi Bách Hợp Thánh Tông, từ đó bặt vô âm tín.”
“Nhất định hối hận lắm nhỉ?”
“Giờ hắn đã là đệ tử hạch tâm Vạn Cổ Tông, sớm đã khác xưa, một nữ hài bình thường sao xứng với hắn?”
Mọi người xúm lại một lời, ngươi một câu bàn tán.
“Theo ta thấy, người hối hận nhất phải là Tiêu gia mới đúng.”
“Thảo nào chỉ mấy chục năm ngắn ngủi đã luân lạc thành gia tộc hạng bét, trách ai được, chỉ trách năm đó tự rước họa vào thân.”
Mộ Dung Hân đứng ở nơi xa lặng lẽ quay người rời đi, trong đôi mắt sáng thoáng hiện vẻ phức tạp, khẽ thở dài một tiếng, lẩm bẩm: “Chắc chắn ta bị người đời chê cười vì chuyện từ hôn năm đó.”
Cũng không thể phủ nhận. Thành tựu hiện tại của người kia, nàng chỉ có thể ngước nhìn.
Nhưng nếu có thể làm lại, nàng vẫn sẽ chọn từ hôn, bởi vì giữa hai người vốn dĩ không có tình cảm, tất cả đều do gia tộc quyết định.
Có điều…
Sẽ chọn một phương thức khác.
Ít nhất, không phải vào lúc hắn khó khăn nhất.
Mộ Dung Hân rời khỏi Lịch Dương thành, bước đi trên con đường vô định. Trước kia nàng là đệ tử thân truyền của Bách Hợp Thánh Tông, giờ đã sớm thoát ly tông môn, một thân một mình bôn ba chân trời góc bể, ngẫu nhiên nhớ lại chuyện tuổi nhỏ vô tri, trong lòng lại tràn ngập hối hận.
“Thật đúng như lời sư tôn nói,” Mộ Dung Hân khổ sở nói: “Chuyện này sẽ thành tâm ma đeo bám ta cả đời.”
Đột nhiên.
Nàng dừng bước.
Bởi vì một bóng áo đen vừa lướt qua bên cạnh.
Dù không thấy rõ mặt, nhưng cảm giác thần bí toát ra từ người đó khiến Mộ Dung Hân vô thức gọi: “Tiêu Tội Kỷ?”
Người áo đen không hề dừng chân, cũng không đáp lời, vẫn cứ bước đi.
Mộ Dung Hân vội vàng đuổi theo. Thế nhưng, khoảng cách giữa hai người vốn chỉ vài trượng, vậy mà càng đuổi càng xa, đến khi nàng dừng lại ở cuối con đường thì người áo đen đã biến mất không thấy đâu.
“Tiêu Tội Kỷ!”
Mộ Dung Hân lớn tiếng gọi: “Ta biết là ngươi!”
Tĩnh lặng.
Không một tiếng đáp lời.
Mộ Dung Hân không để ý, trút hết những lời đè nén bao năm: “Ta không muốn lấy chuyện tuổi nhỏ vô tri ra làm cái cớ, ta chỉ muốn nói với ngươi một tiếng… Thực xin lỗi.”
“Vù vù!”
Gió thổi mạnh, lá cây bay đầy trời.
Mộ Dung Hân cúi đầu, thần sắc ảm đạm rồi quay người rời đi.
Trên ngọn núi phía xa, trong mắt Tiêu Tội Kỷ không hề gợn sóng, lẩm bẩm: “Chuyện trước kia ta đã sớm quên, hà tất gì nàng cứ mãi ghi nhớ trong lòng.”
“Sư đệ.”
“Đi nhanh thôi.”
Tô Tiểu Mạt thúc giục.
Tiêu Tội Kỷ liếc nhìn bóng lưng dần khuất xa, rồi không ngoảnh đầu lại, cùng sư huynh tụ hợp. Khúc nhạc đệm “Nhất Sinh Sở Ái” từ bộ phim “Đại Thoại Tây Du” lại văng vẳng vang lên trong không gian.
“Sư đệ, vừa rồi có người gọi đệ à?”
“Sư huynh nghe nhầm thôi.”
“Haizz, sư huynh thật lòng khuyên đệ một câu, cũng gần ba mươi rồi, cứ mãi độc thân cũng không hay, nếu gặp được cô nương nào tốt thì mau mà tiến tới đi, đệ xem, ngay cả Dạ sư đệ như thế kia mà cũng…” Tô Tiểu Mạt vội ngậm miệng lại, vì Dạ Tinh Thần đang trừng mắt nhìn mình.
Yêu hận đan xen, đau đớn như nhấn chìm trong bể khổ.
Thế gian khó thoát khỏi vận mệnh.
Vạn Cổ Giới không chỉ có các chủng tộc dời đến sinh sống, mà còn có không ít yêu thú hung tàn. Chúng được quy hoạch vào những khu vực cố định, cách xa các thành trì.
Trong kế hoạch của Quân Thường Tiếu, mỗi tộc quần đều có địa bàn riêng, đồng thời cũng có khu vực thích hợp cho yêu thú sinh tồn, sau này có thể để cho đệ tử đến đó lịch luyện.
Thiên địa thuộc tính nồng đậm chỉ có thể giúp chúng nhanh chóng tăng lên cảnh giới, nhưng để có được thực lực tuyệt đối, vẫn phải trải qua ma luyện giữa sự sống và cái chết.
Ví dụ như Vạn Yêu Cốc. Đó là một căn cứ tồn tại đủ loại yêu thú.
Đừng hỏi là lấy đâu ra nó, cứ hiểu là trong lúc đệ tử xông Thiên Uy bí cảnh, Quân Thường Tiếu đi ngang qua một vị diện khác rồi tiện tay “chộp” lấy.
“Đạp.”
Dạ Tinh Thần, Tiêu Tội Kỷ, Tô Tiểu Mạt ba người ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đứng trước Vạn Yêu Cốc. Mục đích bọn họ đến đây là để hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt Hắc Kiềm Cự Hạt thú bên trong.
Đương nhiên.
Đó chỉ là một trong số đó.
Còn có hai nhiệm vụ nữa dành cho đệ tử hạch tâm, vì tiện đường nên đã làm xong từ trước rồi.
“Là đệ tử Vạn Cổ Tông!”
“Bọn họ cũng đến đây lịch luyện sao?”
“Thật uy phong a!”
Các tộc quần sau khi ổn định cuộc sống ở Vạn Cổ Giới, nhàn rỗi cũng chẳng có gì làm nên rủ nhau đến Vạn Yêu Cốc tìm kiếm cảm giác kích thích, vậy nên giờ phút này, ở lối vào đã tụ tập hơn mấy trăm người.
“Hy vọng cái gọi là Hắc Kiềm Cự Hạt thú này không làm chúng ta thất vọng.” Tô Tiểu Mạt nói.
Hai nhiệm vụ đệ tử hạch tâm trước cũng là đánh yêu thú, kết quả đến nơi thì giải quyết quá dễ dàng, chẳng có chút thử thách nào.
Hết cách rồi. Yêu thú “chộp” được đa phần thực lực không cao, với tu vi hiện tại của bọn họ thì nghiền ép là cái chắc.
“Nếu chỉ có loại nhiệm vụ không có độ khó này thì các ngươi đừng gọi ta đến.” Dạ Tinh Thần lộ vẻ không vui.
Hắn thà đến Thiên Uy bí cảnh bị Quan Nhị Gia hành hạ còn hơn là đi ngược đãi yêu thú, vì việc đó chẳng giúp ích gì cho võ đạo cả.
“Nhiệm vụ của đệ tử hạch tâm thì nhất định phải làm thôi.”
“Đi.”
Tô Tiểu Mạt nói: “Đi vào nào.”
Ba người tiến vào Vạn Yêu Cốc, kết quả vừa vào đã bị cảnh tượng bên trong làm cho kinh ngạc, bởi vì trong tầm mắt toàn một lũ yêu thú, nào rắn, nào nhện, nào sư tử, nào hổ, nào thảo nê mã… chủng loại phong phú hơn cả vườn bách thú.
“Gào!”
“Rống!”
Các loại tiếng gầm gừ vang lên, khiến người ta sởn gai ốc.
“Cứu mạng với!”
Ở sâu trong cốc, có võ giả của tộc quần nào đó đang kêu cứu, phía sau là một đám nhện con điên cuồng đuổi theo.
Thực lực của yêu thú trong Vạn Yêu Cốc không cao lắm, nhưng số lượng lại quá nhiều. Võ giả đến rèn luyện nếu không cẩn thận trêu chọc phải quá nhiều thì chắc chắn sẽ bị vây đánh đến chết.
“Sư đệ.”
Tô Tiểu Mạt chỉ về một hướng rồi kinh ngạc nói: “Vị hôn thê cũ của đệ kìa!”
Tiêu Tội Kỷ quay đầu nhìn lại, liền thấy Mộ Dung Hân tay cầm lợi kiếm, đang chém g·iết với một con yêu thú. Cổ tay và lưng nàng nhuộm đầy máu tươi, xem ra là bị trầy xước gây ra.
“Tậc tậc.”
Tô Tiểu Mạt vuốt cằm nói: “Nữ nhân này vậy mà đột phá đến Hạ vị Phá Không Cảnh rồi cơ đấy.”
“Chúng ta đi thôi.”
Tiêu Tội Kỷ xoay người, nói: “Đi tìm Hắc Kiềm Cự Hạt thú.”
“Vị hôn thê cũ của đệ hình như sắp không trụ được nữa rồi.” Tô Tiểu Mạt nói: “Đệ định thấy c·hết mà không cứu à?”
Dạ Tinh Thần, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng: “Tông chủ sáng tạo Vạn Yêu Cốc là để cho võ giả trải qua rèn luyện sinh tử, nàng đã đến đây thì phải chuẩn bị sẵn sàng c·hết đi.”
“Cũng đúng.”
Tô Tiểu Mạt nhìn Tiêu Tội Kỷ, hỏi: “Làm nhiệm vụ trước nhé?”
“Oanh!”
Đột nhiên, một t·iếng n·ổ long trời lở đất vang lên. Mọi người chỉ thấy Mộ Dung Hân b·ị đ·ánh bay ra ngoài, như cánh diều đứt dây đụng vào vách núi đá, mái tóc tán loạn để lộ ra khuôn mặt tái nhợt.
“Rống!”
Con yêu thú to lớn kéo lê thân thể lao đến trước mặt nàng rồi giơ cao chân trước, mang theo sức mạnh ngàn cân giáng xuống.
Với lực đạo này, đừng nói người b·ị th·ương, ngay cả đá cứng cũng có thể b·ị đ·ánh thành bụi phấn.
“Đi, đi thôi.”
Tô Tiểu Mạt nói: “Mau tìm Hắc Kiềm…”
Tiêu sư đệ, người đâu rồi?
“Bành!”
Phía sau truyền đến t·iếng n·ổ tung, con yêu thú vừa lao về phía Mộ Dung Hân đã hóa thành huyết vụ đầy trời. Tiêu Tội Kỷ xuất hiện trước mặt nàng, lạnh lùng nói: “Không biết tự lượng sức mình à? Dám một mình đến Vạn Yêu Cốc.”
“Oa!”
Tô Tiểu Mạt hét lên: “Anh hùng cứu mỹ nhân kìa!”
Nói xong, hắn hóa thành quần chúng hóng chuyện, hai tay đặt lên miệng, hò hét ầm ĩ: “Cùng một chỗ! Cùng một chỗ!”
“Bành —— —— —- ”
“Ai nha!”
Tô Tiểu Mạt b·ị đ·ấm bay ra ngoài, cả người cắm vào ngọn núi bên cạnh.
Dạ Tinh Thần thu tay lại, lạnh lùng nói: “Ồn ào.”