Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1730 Hoa Thiên Hành

  1. Trang chủ
  2. Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
  3. Chương 1730 Hoa Thiên Hành
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1730 Hoa Thiên Hành

Chương 1730: Hoa Thiên Hành

Chương 1730: Hoa Thiên Hành

Lão đầu thần bí đột nhiên xuất hiện liền bị Quân Thường Tiếu cuồng ẩu một trận, mặt mũi bầm dập nằm trên đất, lẩm bẩm: “Nếu đổi lại lúc ta còn trẻ, kẻ nằm trên đất kia chính là ngươi.”

“Oanh!”

“Oanh!”

Quân Thường Tiếu chẳng chút nương tay, nhấc chân đạp thêm mấy phát.

Lực đạo bạo phát, hắn hoàn toàn không có chút nào kính già yêu trẻ.

“Ai nha…”

“Ta sai… Ta sai rồi!”

Bị ăn đòn nhừ tử, mặt lão đầu sưng vù, mắt híp lại thành một đường chỉ, vẻ quỷ dị ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bộ dạng chật vật thảm hại.

Xuất hiện thì cứ xuất hiện đi, lại còn dám giả thần giả quỷ trước mặt Quân Thường Tiếu, không bị đánh mới là lạ.

“Sao ông lại chờ ta?” Hoa Hồng dò hỏi.

“À…”

Lão đầu đột nhiên nghiêm túc hẳn lên, nói: “Lão chủ nhân từng nói, sớm muộn gì cũng có hậu nhân của Đệ Cửu Môn trở về.”

“Lão chủ nhân?”

Hoa Hồng hỏi lại: “Là ai?”

“Chí Tôn chi chủ của Đệ Cửu Môn, Hoa Thiên Hành.” Khi nhắc đến cái tên này, ánh mắt lão giả không giấu nổi vẻ kính nể.

“…”

Hoa Hồng trầm mặc, trong lòng nổi lên sóng lớn.

Nàng vốn nghĩ sau khi biết Chí Tôn Đệ Cửu Môn bị trục xuất, thì mình và người đó hẳn không có quan hệ gì. Nhưng xem ra hiện tại, dường như nàng đã tìm được chứng minh cho sự liên hệ này.

“Nói trọng điểm đi.”

Quân Thường Tiếu lạnh lùng ngắt lời.

“Mời đi theo ta.”

Lão đầu dẫn ba người đi về phía thành trì, dừng lại trước cổng chính bị tảng đá lớn phong tỏa, rồi nói: “Đặt tay lên trên đó. Nếu như ngươi nắm giữ huyết mạch của lão chủ nhân, thì có thể mở ra lối vào thành trì.”

Hoa Hồng tiến lên.

Quân Thường Tiếu đứng phía sau lập tức vận toàn bộ tu vi, hiển nhiên là lo lắng sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, để còn kịp thời bảo vệ nàng.

Tuy rằng hắn đối với bất kỳ ai trong Vạn Cổ Tông cũng đều sẽ làm như vậy, nhưng đối với nữ nhân này, hắn đặc biệt để bụng. Có lẽ sau khi trở nên nghiêm túc, hắn mới chính thức đối diện với bản tâm của mình.

“Ba.”

Hoa Hồng đặt tay lên tảng đá, những đường vân dần dần hiện lên, ánh sáng lấp lánh lan tỏa ra xung quanh, rồi… Tảng đá biến mất.

“Quả nhiên là hậu nhân của lão chủ nhân!” Lão đầu kích động nói.

“Đi thôi.”

Quân Thường Tiếu nói: “Vào trong.”

Nói xong, hắn là người đầu tiên bước vào thành trì, toàn bộ quá trình đều trong trạng thái cảnh giác cao độ.

“Hô!”

Trên đường phố vắng vẻ, gió lạnh thổi đến, toát lên vẻ âm u và hoang vu.

Tống Đức Ngân đi phía sau cảm thấy da đầu tê rần, nỗi hoảng sợ trong mắt càng thêm mãnh liệt.

Di tích Đệ Cửu Môn đã gieo rắc nỗi ám ảnh tâm lý cho hắn từ nhỏ, cho nên vạn vạn lần hắn không ngờ rằng mình sẽ có một ngày đặt chân đến nơi này.

“Đồ nhát gan.”

Lão đầu liếc xéo hắn một cái.

“Móa!”

Tống Đức Ngân gầm gừ: “Kệ ta!”

Thành trì bị phong ấn đã rất lâu. Nhờ vào trạng thái cách ly tuyệt đối, đường phố vẫn sạch sẽ, các công trình kiến trúc được bảo tồn hoàn hảo, vô cùng có giá trị khảo cổ.

Biểu hiện trên mặt Hoa Hồng càng lúc càng ngưng trọng.

Mặc dù đây là lần đầu tiên nàng đến tòa thành trì này, nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, dường như nàng đã xuyên qua về quá khứ, được tận mắt chứng kiến hình ảnh những người thân mang cùng huyết mạch sinh sống nơi đây.

“Đến rồi.”

Lão đầu dừng lại trước đại điện nằm ở khu vực trung tâm thành trì, nói: “Ngài có thể đi vào.”

Vừa nãy còn xưng hô là ‘ngươi’, giờ đã đổi thành ‘ngài’. Có thể thấy sau khi Hoa Hồng mở ra được lối vào thành trì, thái độ của lão cũng trở nên cung kính khác thường.

Hoa Hồng hơi do dự, rồi bước lên những bậc thang mang đậm dấu ấn lịch sử.

“Tiểu tử.”

Lão đầu nói: “Ngươi không thể vào trong.”

“Vì sao?”

Quân Thường Tiếu vừa hỏi, vừa đuổi theo Hoa Hồng. Vừa đặt chân lên bậc thang, dường như hắn đã kích hoạt một cấm chế nào đó, đột nhiên một nguồn linh hồn lực dồi dào hiện ra, điên cuồng tấn công thức hải của hắn.

“Mau quay lại!”

Lão đầu nói: “Đại điện đã được bố trí linh hồn cấm trận, không phải người mang huyết mạch của lão chủ nhân đều sẽ bị ăn mòn!”

Rút lui ư?

Không có chuyện đó đâu.

Đứng trên cầu thang, ánh mắt Quân Thường Tiếu trở nên lạnh lùng.

Linh hồn và sức mạnh Chân Linh trong cơ thể hắn bùng nổ, điên cuồng chống lại nguồn linh hồn lực ngoại lai, huyết dịch dường như bốc cháy dữ dội.

“Cút!”

“Vù vù!”

Nguồn linh hồn lực tồn tại trên cầu thang, dưới một tiếng gầm thét, phảng phất như chim sợ cành cong, hoảng sợ tán loạn tứ phía.

“Thật sự!”

“Thật sự!”

Quân Thường Tiếu bước lên từng bậc thang, đứng trước đại điện, bóng lưng hắn hiện lên vẻ uy vũ lạ thường.

“Cái này…” Lão đầu trợn mắt há hốc mồm.

Không phải người cùng tộc, sao có thể tiến vào đại điện!

“Chúng ta vào trong thôi.” Quân Thường Tiếu nhìn Hoa Hồng, hai người sóng vai bước vào đại điện rộng mở.

Làm bảo tiêu.

Hắn là chuyên nghiệp.

…

Đại điện của Đệ Cửu Môn mang vẻ giản dị tự nhiên. Ngoài một chiếc ngai vàng đại khí bàng bạc, không còn vật gì khác.

“Ông!”

Khi Quân Thường Tiếu và Hoa Hồng vừa bước vào, những đường vân quỷ dị hiện lên trên phiến đá dưới chân, rồi đưa cả hai vào một huyễn cảnh.

Người vẫn còn ở trong đại điện.

Nhưng giờ phút này, ở đây lại có thêm một đám cường giả Ngự Hồn tộc.

Trên bảo tọa còn có một thanh niên mày kiếm mắt sáng đang ngồi, hắn nghiêng người dựa sang một bên, tay phải chống cằm, ánh mắt lộ vẻ sầu lo.

“Hắn có lẽ cũng là Hoa Thiên Hành.” Đứng trong huyễn cảnh, Quân Thường Tiếu tỏ ra rất bình tĩnh, bởi vì hắn đã trải qua những chuyện thế này quá nhiều, nên sớm đã quen rồi.

Hoa Hồng không nói gì.

Càng nhìn người thanh niên kia, nhìn những cường giả trong đại điện, nàng càng cảm nhận rõ ràng hơn về mối liên hệ huyết mạch đang trỗi dậy mạnh mẽ.

“Chủ thượng.”

Lúc này, một lão giả tóc bạc trầm giọng nói: “Nghiên cứu này của ngài quá kinh hãi thế tục.”

“Đối với Bát Môn khác mà nói, phát hiện của ta có lẽ sẽ làm lung lay vị thế thống trị của bọn họ tại Ngự Hồn Giới.” Người thanh niên lên tiếng, ngữ khí có phần lười biếng.

“Cho nên…” Lão giả tóc bạc nói: “Bọn họ sẽ không dễ dàng tha thứ cho việc chủ thượng tiếp tục nghiên cứu, càng sẽ không dễ dàng tha thứ cho sự tồn tại của Đệ Cửu Môn.”

“Ai.”

Người thanh niên lắc đầu nói: “Một đám cổ hủ, chỉ muốn an phận thủ thường, hoàn toàn không có tinh thần khám phá. Vậy sau này làm sao chỉ huy tộc ta đi đến cường thịnh?”

“Thôi, thôi.”

“Đạo bất đồng bất tương vi mưu.”

Hắn đứng lên, ngạo nghễ nói: “Nếu như Bát Môn kia có ý kiến với Đệ Cửu Môn ta, thì rời khỏi Ngự Hồn Giới thì sao?”

“Thế nhưng…”

Lão giả tóc bạc vừa mở miệng, đã bị người thanh niên ngắt lời: “Không có thế nhưng gì hết. Với sự hiểu biết của ta về tộc quần, dù có ở tại vùng đất hoang vu, chúng ta vẫn có thể sinh sôi và tồn tại.”

Nghe đến đây, Quân Thường Tiếu đoán: “Cho nên, các ngươi mới ở cái Hồn tộc đại lục khỉ ho cò gáy đó?”

“…””

Hoa Hồng khổ sở nói: “Có lẽ vậy.”

“Tổ tiên này cũng thật gây rối.” Quân Thường Tiếu nói.

Đã bị trục xuất, thì sao không chọn một vị diện có hoàn cảnh thích hợp hơn, mà lại phải an trí ở một vùng đất hoang vu? Chẳng lẽ là muốn rèn luyện sự dẻo dai cho hậu bối hay sao?

“Đương nhiên.”

Người thanh niên nói: “Hậu duệ đời sau của ta có lẽ sẽ phải sống rất khó khăn. Nhưng hoàn cảnh khắc nghiệt có thể tôi luyện sự dẻo dai của họ, từ đó chuẩn bị cho việc thăng hoa lên Kim Hồn sau này.”

Tốt lắm.

Quả nhiên là Quân Thường Tiếu đã đoán đúng.

“Chủ thượng.”

Lão giả nghi ngờ hỏi: “Rốt cuộc thì phía trên Kim Hồn là cái gì?”

“Bổn tọa cũng không rõ.” Người thanh niên thoáng ngập ngừng, rồi nói: “Có điều, có thể xác định là, đó là một loại sức mạnh đủ để sánh ngang với huyết mạch tổ tiên. Nếu có hậu bối kế thừa, thì có thể phá kén thành bướm, đạt đến cảnh giới cao hơn.”

“Cho nên.”

“Bổn tọa sẽ mệnh danh nó là Chí Tôn Thiên Hành Hồn!”

“…”

Quân Thường Tiếu im lặng.

Thế mà lại đem loại hồn còn chưa nghiên cứu thành công, đặt tên mình vào làm tiền tố.

“Hưu!”

Lúc này, huyễn cảnh biến đổi. Hắn và Hoa Hồng đứng trên không trung của thành trì, nhìn thấy toàn bộ tộc nhân Lão Cửu Môn lưng còng hành lý, mang theo cả gia đình tập hợp trên đường phố, dường như muốn cả tộc di chuyển đi nơi khác.

“Chủ thượng.”

“Chúng ta đi đâu?”

Người thanh niên đứng trước đại điện, nói: “Hạ giới.”

“Vì sao không ở lại thượng tầng vũ trụ?”

“Chí Tôn Thiên Hành Hồn cần phải được thai nghén từ trong hệ thống vũ trụ lúc ban đầu.”

“A Tài.”

“Ngươi ở lại Đệ Cửu Môn, chờ đợi hậu nhân đến.”

“Tuân lệnh!”

Một người trung niên cao to vạm vỡ lên tiếng. Nhìn kỹ lại, đúng là lão đầu bị ăn đòn lúc trước. Quả nhiên… Năm tháng như phi đao, đao đao thúc người già.

Tộc nhân Đệ Cửu Môn rời khỏi thành trì, Hoa Thiên Hành thì đang bố trí các loại cấm trận. Sau đó, hắn đứng trước tảng đá lớn niêm phong cửa, rồi nói: “Hậu nhân Đệ Cửu Môn ta rồi cũng có ngày sẽ đến nơi đây, và có thể kế thừa Chí Tôn Thiên Hành Hồn.”

Hắn không phải đang tự nói với mình.

Hắn đang thông qua trận pháp hình ảnh, sớm nhắn nhủ cho những tộc nhân có thể sẽ đặt chân đến nơi đây trong tương lai.

“Có điều.”

Hoa Thiên Hành lại bổ sung một câu: “Nhất định phải là Lục Hồn!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1730 Hoa Thiên Hành

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
Thiết kế chưa có tên (2)
Vô Cực (Bản dịch)
Chương 93 Bài chuột 30/04/2025
Chương 92 Rút vốn (2) 30/04/2025
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Hài Hước, Huyền Huyễn, Sảng Văn, Tiên Hiệp, Tu Tiên, Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz