Chương 172 Sơ phẩm Kiên Thiết Thuẫn! _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 172 Sơ phẩm Kiên Thiết Thuẫn! _
Chương 172: Sơ Phẩm Kiên Thiết Thuẫn!
Chế tạo trang bị, chỉ cần có đủ tài liệu cùng hỏa chủng, thì việc chú tạo cũng nhẹ nhàng như trở bàn tay.
Có điều, khi Quân Thường Tiếu luyện chế ra cái Kiên Thiết Thuẫn đầu tiên, hắn đã tốn mất nửa canh giờ. Sau đó hắn bực bội nói: “Chậm quá!”
Hệ thống đáp: “Câu này mà để Chú Tạo Sư chuyên nghiệp ở Tinh Vẫn đại lục nghe được, chắc chắn họ vác gạch nện vào đầu kí chủ đấy.”
“Vì sao?” Quân Thường Tiếu hỏi.
Hệ thống giải thích: “Một Chú Tạo Sư chuyên nghiệp muốn tạo ra trang bị cấp thấp nhất, từ việc dung luyện khoáng thạch đến lặp đi lặp lại thiên chùy bách luyện, ít nhất cũng mất hai ngày. Kí chủ nửa canh giờ đã xong còn chê chậm, thế thì chẳng kích thích họ quá đi chứ.”
“À nha.”
Quân Thường Tiếu lẩm bẩm: “So với hai ngày, thế này đúng là không chậm thật.”
Đâu chỉ không chậm, mà còn nhanh đến không tưởng ấy chứ!
“Xoát!”
Trong đầu vừa động, hắn liền lấy ra cái Kiên Thiết Thuẫn sơ phẩm vừa luyện chế ra.
Đó là một cái khiên tròn khá thông thường, kích cỡ cỡ cái nắp nồi bình thường. Tuy dùng Thiết Quáng Thạch chế tạo, nhưng trọng lượng lại rất nhẹ.
Mặt trong khiên có một cái quai để cầm.
Bề ngoài khiên màu đen nhánh, chính giữa có một lỗ khảm.
Từng thấy hộp đạn, Quân Thường Tiếu lập tức phán đoán: “Cái khiên này có thể dung nhập tinh hạch năng lượng!”
“Thông minh.” Hệ thống khen.
Quân Thường Tiếu tiếp tục để chú tạo các luyện chế cái khiên thứ hai. Sau đó hắn lấy ra một viên tinh hạch cấp thấp, đem năng lượng dung nhập vào lỗ khảm.
Khi năng lượng tràn đầy, từng luồng lưu quang từ điểm trung tâm lan tỏa ra, cuối cùng phác họa thành một đồ án giống Ngũ Hành Bát Quái, nom như được bôi một lớp huỳnh quang vậy.
“Đẹp trai!” Quân Thường Tiếu thốt lên.
Vừa dứt lời, lưu quang chợt tắt ngấm.
Tuy đồ án vẫn còn trên khiên, nhưng màu sắc lại trở nên u ám.
Quân Thường Tiếu hỏi: “Tình huống gì đây?”
Hệ thống đáp: “Kí chủ hãy cầm lấy khiên, rót ý niệm vào bên trong để kích hoạt chức năng phòng ngự của nó.”
“Chức năng phòng ngự?”
Quân Thường Tiếu luồn tay vào quai cầm bên trong khiên, ý niệm giao tiếp với nó.
“Ông!”
Vừa chạm vào, một hàng rào hình tròn như trận pháp kết giới xuất hiện, sát ngay phía trước khiên.
Nhìn hàng rào lưu quang bảo vệ mình toàn diện, Quân Thường Tiếu kinh ngạc: “Quá ngầu!”
Nhưng mà!
Phòng ngự thế nào?
Hệ thống cho biết: “Kiên Thiết Thuẫn khi kích phát hàng rào phòng ngự, cường độ khá cao.”
“Ồ?”
Đúng lúc này, Lê Lạc Thu đi tới, hỏi: “Chưởng môn, đây là cái gì vậy?”
“Khiên.” Quân Thường Tiếu đáp.
Lê Lạc Thu đương nhiên biết đó là khiên, nhưng nàng thắc mắc về cái hàng rào lưu quang hư ảo kia: “Ta hỏi cái này này, trông nó có vẻ giống trận pháp nhỉ?”
Quân Thường Tiếu nói: “Hàng rào phòng ngự.”
“Để ta xem nào.”
Hắn giơ khiên lên, xoay người nói: “Lấy Desert Eagle ra, bắn thử một phát vào thuẫn bài xem sao.”
Lê Lạc Thu cười: “Lỡ bắn nát, làm chưởng môn bị thương thì không hay đâu?”
“Không vỡ được đâu.” Quân Thường Tiếu khẳng định.
“Bắn thật à?”
“Thật.”
“Được thôi.”
Lê Lạc Thu giơ tay lên, Desert Eagle liền xuất hiện.
“Cạch!”
Lên đạn, họng súng nhắm ngay hàng rào phòng ngự, không chút do dự bóp cò.
Sát thủ xuất thân, đường chủ Lê làm việc rất dứt khoát.
Nhưng sau phát súng vừa rồi, ánh mắt nàng lộ vẻ kinh ngạc, bởi viên đạn lưu quang bắn trúng hàng rào phòng ngự mà hoàn toàn không gây ra bất kỳ hư hại nào.
“Sao nào?”
Quân Thường Tiếu hỏi: “Phòng ngự không tệ chứ?”
Lê Lạc Thu kinh ngạc: “Cái khiên này của chưởng môn chẳng lẽ là chí bảo phòng ngự trung phẩm cao giai?”
Quân Thường Tiếu cũng không rõ phẩm chất của Kiên Thiết Thuẫn sơ phẩm, nên đành phối hợp nói: “Không tệ, là trung phẩm cao giai.”
“Khó trách.”
Lê Lạc Thu chớp mắt mấy cái, cười nói: “Chưởng môn, ngươi có nhiều khiên này không? Nếu nhiều thì cho Tế Vũ Đường chúng ta xin vài cái đi.”
Quân Thường Tiếu thu hồi ý niệm, hàng rào phòng ngự biến mất: “Để sau xem tình hình đã.”
“Được thôi.”
Lê Lạc Thu nhún vai.
“Tìm ta có chuyện gì?” Quân Thường Tiếu hỏi.
Lê Lạc Thu đáp: “Người của Hạo Khí Môn báo tin, Tần Hạo Nhiên đã rời khỏi Thanh Dương quận, theo hướng đi thì có vẻ như đến Thánh Tuyền Tông.”
Quân Thường Tiếu xoa cằm, nói: “Tên này vấp ngã một cú đau, chẳng lẽ muốn đến Thánh Tuyền Tông cầu viện?”
Lê Lạc Thu nói: “Có lẽ vậy.”
Quân Thường Tiếu lắc đầu, phủ nhận suy đoán của mình: “Chúng ta đã hẹn ước chiến với Thánh Tuyền Tông rồi, nếu họ tự xưng là danh môn đại tông, chắc chắn sẽ không phái cao thủ đến đâu, vì như vậy sẽ bị người ta vin vào cớ.”
“Cũng đúng.” Lê Lạc Thu gật đầu.
Chuyện ước chiến đã định, cả Thanh Dương quận đều biết.
Thánh Tuyền Tông chắc chắn sẽ có chút kiêng dè, nếu không sau chuyện ở Linh Tuyền Sơn, họ đã phái người đến gây phiền phức tiếp rồi.
Quân Thường Tiếu nói: “Theo ta thấy, chuyến đi này của Tần minh chủ là để nhờ Thánh Tuyền Tông chiếu cố Thiết Cốt Phái chúng ta nhiều hơn trong cuộc chiến ước hẹn thôi.”
“Một tông môn ngũ lưu lại nghe lời một môn phái lục lưu ư?” Lê Lạc Thu hỏi.
“Dưới mũi là cái miệng, nội dung thế nào đều do hắn tự biên tự diễn cả.”
Quân Thường Tiếu nói: “Huống chi, Tần minh chủ lại dâng chút lợi ích, Thánh Tuyền Tông có lẽ cũng vui vẻ chấp nhận thôi.”
Lê Lạc Thu khẽ nhíu mày: “Nếu vậy, chúng ta mà đến Thánh Tuyền Tông thì tình hình sẽ càng thêm phiền phức.”
“Không sao.”
Quân Thường Tiếu không hề để tâm.
Hắn thấy, thủ đoạn của Tần Hạo Nhiên chẳng đáng là gì so với những trò ám muội sau lưng như Linh Tuyền Tông, thật đáng ghét.
Thời gian một đêm, chú tạo các vẫn không ngừng vận hành, luyện chế thêm 24 cái khiên nữa.
Kiên Thiết Thuẫn tuy rất tốt, nhưng lại cần tinh hạch để tạo thành hàng rào, mà chỉ cần đỡ một phát Desert Eagle thì năng lượng đã hao hụt một phần mười.
Điều này có nghĩa là, một khi năng lượng cạn kiệt, hàng rào phòng ngự sẽ mất tác dụng.
Quân Thường Tiếu lẩm bẩm: “Sau khi vào Tử Vong Cốc, các đệ tử có thể dùng nó để chống chọi với công kích của hung thú.”
Ngày hôm sau.
Hắn triệu tập 25 đệ tử đến.
Không tính đệ tử nội môn và 10 người có thượng phẩm linh căn, 8 đệ tử mới được bổ sung lần lượt là Chu Hồng, Long Tử Dương, Lý Ngọc Hoa, Lăng Uyên Tuyết và những người khác.
Quân Thường Tiếu phát khiên cho từng người, sau đó đưa cho mỗi người một viên tinh hạch, giảng giải đơn giản cách rót năng lượng rồi nói: “Không phải lúc nguy cấp, chớ tùy tiện kích hoạt hàng rào phòng ngự để nghênh đón và chống đỡ.”
“Vâng!”
Chúng đệ tử đồng thanh hô.
Hắn không phát khiên cho Chu Hồng, vì tên này chắc chắn dùng kiếm, không cần khiên.
“Xùy.”
“Ta đây đường đường là Vũ Đế, sao lại dùng thứ khiên thô bỉ này để phòng ngự cơ chứ.”
Dạ Tinh Thần khinh thường Kiên Thiết Thuẫn ra mặt.
Dù sao, kiếp trước hắn chưa từng dùng loại khiên dành cho lính tráng thế tục này.
Thử tưởng tượng mà xem, một Vũ Đế phi thiên độn địa, một tay che trời, lại vác một cái Thiết Thuẫn ra trận, thế thì còn ra thể thống gì nữa!
Bực đồ thô bỉ này, ta sao lại phải dùng!
Về đến phòng, Dạ Tinh Thần tiện tay ném Kiên Thiết Thuẫn vào góc.
Bên ngoài.
Tô Tiểu Mạt dung nhập tinh hạch vào khiên, kích hoạt hàng rào phòng ngự, kinh ngạc thốt lên: “Cái khiên này thật là uy vũ!”
“Xùy.”
Dạ Tinh Thần hừ lạnh một tiếng.
Nhưng khi quay người lại, ánh mắt hắn liếc thấy hàng rào phòng ngự hiện lên ngoài cửa sổ, ngạc nhiên: “Đây là chí bảo phòng ngự ư?”
Vũ khí đơn giản chỉ là đao, thương, kiếm, kích, còn chí bảo thì phức tạp hơn nhiều.
Tỷ như phật châu, con dấu, hoặc dù chỉ là một chiếc vòng tay trông có vẻ bình thường, chỉ cần có công năng đặc thù thì đều có thể gọi là chí bảo.
Nhẫn trữ vật cũng là một loại chí bảo.
Kiên Thiết Thuẫn có thể kích phát hàng rào phòng ngự, vậy thì nó cũng là chí bảo.
Tại Tinh Vẫn đại lục, cùng phẩm chất, chí bảo phòng ngự và loại hình công kích có giá trị cao hơn vũ khí.
Dạ Tinh Thần vội vàng lấy cái khiên bị ném xó ra, rồi rót tinh hạch vào, khi kích hoạt hàng rào phòng ngự thì hắn nhất thời kinh ngạc: “Chí bảo phòng ngự trung phẩm cao giai!”
Kiên Thiết Thuẫn sơ phẩm được định nghĩa là trung phẩm cao giai, xét về giá trị, chắc chắn có thể sánh ngang với vũ khí thượng phẩm sơ giai.
Dạ Tinh Thần chấn kinh không phải vì phẩm chất, mà là vì chưởng môn thế mà lại vung tay một cái là có tới 24 món chí bảo phòng ngự cấp bậc này!
Thằng nhãi này, đúng là có của thật!