Chương 1710 Thành công!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1710 Thành công!
Chương 1710: Thành công!
Cường giả Ngự Thiên Giới vừa mới quên đi chuyện mất mặt một năm trước, ai ngờ Quân Thường Tiếu lại mò tới, thật sự coi nơi này là nhà mình rồi.
Được thôi!
Coi như là nhà cũng được!
Bọn ta bất lực ngăn cản, chỉ có thể ép buộc chấp nhận.
Nhưng, đại ca à, sao ngươi cứ ôm khư khư một nữ nhân thế!
Mà khoan, đi đi lại lại mấy chuyến, Cẩu Thặng thủy chung ôm Hoa Hồng, nếu không hiểu rõ hắn, chắc đã nghi ngờ hắn cố ý chiếm tiện nghi rồi!
“Làm phiền.”
Quân Thường Tiếu phá trận bay ra khỏi cứ điểm, thanh âm truyền đến.
Thực tế mà nói, hắn cũng rất bất đắc dĩ.
Nếu Ngự Thiên Giới phối hợp, không bố trí các loại kết giới trong cứ điểm, hắn tội gì phải xông vào đây chứ.
“Ngươi làm phiền đại gia đấy!”
Lâm trưởng lão vốn rất có tu dưỡng cũng nhịn không được mà chửi đổng.
Liên tiếp xông vào cứ điểm, chẳng khác nào hết lần này đến lần khác vả vào mặt hắn, chà đạp lên mặt mũi Ngự Thiên Giới!
Tức thì tức, nhưng cũng chẳng còn cách nào.
“Ngẩn người ra đó làm gì!”
Lâm trưởng lão xoay người, quát: “Bố trận lại ngay!”
“Lâm trưởng lão, nhỡ tiểu tử kia lại xông vào thì sao?” Một tên cường giả sắc mặt khó coi nói.
Việc chữa trị trận pháp cứ điểm tốn không ít vật tư, lại còn hao phí nhân lực và thời gian, cứ giày vò tới giày vò lui ai mà chịu cho thấu.
“. . .”
Lâm trưởng lão suy nghĩ một hồi, nói: “Vậy thì tạm thời đừng bố trí!”
Hệ thống trận pháp cứ điểm vốn dùng để đề phòng Ngự Hồn tộc tiến công, giờ vì Quân Thường Tiếu hai lần xông vào mà phải từ bỏ, thật có thể nói là nghiệp chướng!
“Rống!”
Ngay lúc này, một tiếng rống giận dữ điếc tai nhức óc truyền đến.
Vì cứ điểm không có phòng ngự kết giới, Lâm trưởng lão và mọi người nghe được rất rõ!
“Chuyện gì thế này?”
“Có yêu thú xuất hiện?”
“Đi xem thử!”
Cường giả Ngự Thiên Giới cấp tốc bay ra khỏi cứ điểm.
Đến khu vực phát ra âm thanh, tất cả đều sững người giữa không trung, ánh mắt dần dần trợn lớn.
Trong tầm mắt, trên mảnh đất trống kia, sừng sững một con yêu thú khổng lồ, thân thể từng đoạn từng đoạn, giống như con sâu róm ngoại cỡ, trên mặt chỉ có một cái miệng.
Nhìn hợp mắt thì thấy đáng yêu, nhìn không hợp nhãn thì thấy xấu xí vô cùng!
“Hô!”
“Hô!”
Thiên địa thuộc tính mắt thường có thể thấy được tụ lại trước người đại gia hỏa, cảm giác như đang nhả khói nuốt mây.
“Đây là. . .”
Lâm trưởng lão kiến thức rộng rãi, kinh ngạc nói: “Thủ linh thú!”
“Trời ạ!”
Ánh mắt mọi người lộ vẻ chấn kinh.
Yêu thú ở chiến trường độc lập không nhiều, chủ yếu là do võ giả hai giới mang đến, không sai biệt lắm đã bị tàn sát gần hết, thủ linh thú cũng là một trong số đó, vì tính cách nhát gan, lại thích đào đất nên không bị võ giả để vào mắt, mới có thể tạm sống đến giờ.
Nhưng con này… Dài đến mức này là sao!
“Rống!”
Thủ linh thú cao đến hơn 100 trượng lại rống to một tiếng, âm ba gợn sóng mắt thường có thể thấy được dập dờn, tuy không gây sát thương cho võ giả, nhưng lại quấy nhiễu thiên địa thuộc tính xung quanh, khiến chúng như cuồn cuộn sóng trào dâng.
Càng nhiều thuộc tính ngưng tụ, thanh thế vô cùng to lớn!
Lâm trưởng lão và những người khác ngây người ra nhìn.
Bọn họ chỉ biết đến thủ linh thú, cùng tập tính sinh hoạt hằng ngày của nó, giờ gặp phải con lớn như vậy, hoàn toàn không biết nên xử lý thế nào.
Chờ đã!
Lâm trưởng lão khẽ giật mình, lúc này mới dời ánh mắt về phía bên trái thủ linh thú, chuyển đến chỗ Quân Thường Tiếu đang ngước đầu nhìn lên.
Là hắn!
“Này!”
Ý thức được có người đang nhìn mình, Cẩu Thặng quay đầu lại, trên mặt nở nụ cười vô hại.
Lâm trưởng lão hoàn hồn, giận dữ xông thẳng lên thức hải, suýt chút nữa thì bùng nổ từ huyệt Bách Hội!
“Chủ nhân.”
Ngay lúc này, thủ linh thú cúi đầu xuống, nói: “Đây là bản thể của ta, ngài có hài lòng không?”
Lâm trưởng lão đang nghĩ cách bắt giữ người này, nghe vậy, biểu hiện trên mặt lần nữa cứng đờ.
Chủ nhân?
Đại gia hỏa này là khế ước thú của hắn?
Võ giả ký kết khế ước với yêu thú, từ đó đồng sinh cộng tử, ở Ngự Thiên Giới cũng là chuyện thường thấy.
Chỉ là…
Lại ký khế ước với một con thủ linh thú nhát như chuột.
Đầu óc bị lừa đá à?
Không thể phủ nhận, ăn nhiều linh thạch như vậy, bản thể của thủ linh thú hóa thành phi thường lớn, vô cùng có sức rung động thị giác, nhưng loại yêu thú này thực sự không có chiến đấu lực, ngay cả tiếng gào thét vừa rồi, cũng chỉ cho người ta cảm giác chỉ đáng giá 5 cặn bã.
“Có bệnh!”
Lâm trưởng lão thầm nghĩ: “Tiểu tử kia nhất định có bệnh!”
Yêu thú trên đời nhiều vô kể, lại đi ký khế ước với một con thủ linh thú tính cách nhu nhược, đây đúng là bệnh nguy kịch!
“Hài lòng hay không, còn phải xem ngươi có tìm được linh mạch hay không.” Quân Thường Tiếu nói.
“Chủ nhân!”
Thủ linh thú chân thành nói: “Ta vừa mới điều động thiên địa thuộc tính, dung nhập sâu dưới lòng đất, đủ để tràn ngập phạm vi 10 ngàn dặm, chỉ cần có linh mạch, khẳng định…”
Nói đến đây, nó vui vẻ nói: “Tìm thấy rồi!”
“Nhanh vậy sao?”
Quân Thường Tiếu ngạc nhiên.
“Chủ nhân, mời đi theo ta!”
Thủ linh thú vừa nói vừa uốn éo người chui xuống đất.
“Đi!”
Quân Thường Tiếu ôm Hoa Hồng, lấy sức mạnh Chân Linh bao phủ Nhâm Sơn đang nôn mửa, không chút do dự nhảy vào thông đạo vừa đào ra.
“Đuổi theo!”
Lâm trưởng lão vội vàng xông tới.
Nhưng khi hắn vừa đến khu vực Quân Thường Tiếu biến mất, cửa động đã tự động khép lại.
“Đáng giận!”
“Lại để cho tên kia chạy thoát!”
Lâm trưởng lão giận tím mặt.
Quân Thường Tiếu và thủ linh thú vừa nãy dùng Truyền Âm Thuật để nói chuyện, nên hắn và cường giả Ngự Thiên Giới không hề biết, bọn họ căn bản không phải bỏ trốn, mà là đi tìm linh mạch!
. . .
“Ha ha ha!”
“A ha ha ha…!”
Trong một hầm mỏ nào đó dưới lòng đất, vọng ra tiếng cười cuồng ngạo.
Ống kính lia xuống, Quân Thường Tiếu một tay chống lên vách tường, một tay ôm bụng, cả khuôn mặt đều sắp cười đến méo mó.
Vì sao lại cười lớn như vậy?
Bởi vì khu vực hắn đang đứng là một mỏ quặng chưa từng được khai thác, còn chưa xuất thế, trong đất bùn khảm nạm đầy linh thạch sáng chói, dù chỉ ngửi bằng mũi cũng cảm thấy… Ai má ơi, thơm quá!
“Oa!”
Nhâm Sơn vịn tường nôn mửa.
Khó khăn lắm mới có ống kính, khó khăn lắm mới phát huy được tác dụng, kết quả theo Vạn Cổ Tông chủ xuống tới, toàn bộ hành trình như diều bị treo lơ lửng, cái trải nghiệm cứ như đang ngồi tàu lượn siêu tốc.
“Thu!”
“Thu hết cho ta!”
Sau khi bình tĩnh lại, Quân Thường Tiếu lấy máy đào quặng ra.
“Tạch tạch tạch!”
Từng con thợ mỏ máy móc từ trong hộp lớn bò ra, vô cùng thuần thục đào đất, lấy linh thạch ra, sau đó an ổn vận chuyển trở lại.
Mỏ quặng này cũng không lớn lắm.
Chỉ mất nửa canh giờ là đào sạch sẽ.
Thật đáng tiếc.
Chỉ có linh thạch, chả có gì khác.
Quân Thường Tiếu thu máy đào quặng vào không gian giới chỉ, cười nói: “Hồi vốn rồi!”
Mỏ quặng này so với mỏ quặng trước đó nhỏ hơn không ít, nhưng số lượng khoáng thạch cũng gần 200 triệu viên đấy.
Ta!
Thành công rồi!
“Chủ nhân!”
Lúc này, thủ linh thú đã thu nhỏ lại nói: “Ta lại cảm thấy được khí tức của linh mạch!”
“Đi!”
. . .
Quân Thường Tiếu xem tiền tài như cặn bã, xem linh thạch là trân bảo.
Cho nên, một khi đã có thể dễ dàng tìm thấy linh mạch, tự nhiên sẽ không chút nào tiết chế mà đào bới!
“Phốc!”
“Phốc!”
Sâu dưới lòng đất, thủ linh thú như máy xuyên đất, men theo khí tức bay tới phương vị, điên cuồng đào hang ngầm, Quân Thường Tiếu thì theo sát phía sau, trên mặt từ đầu đến cuối duy trì nụ cười vặn vẹo.
Phía trên.
Võ giả hai giới hoàn toàn không biết rõ tình hình.
Bọn họ hoặc là như thường ngày tu luyện, hoặc là lẳng lặng chờ đợi dị tượng xuất hiện.
Haizz.
Chỉ sợ về sau khó mà nhìn thấy lưu quang ngút trời nữa.
. . .
Nửa tháng sau.
Quân Thường Tiếu đứng trong động mỏ vừa bị khai thác sạch sẽ, vui vẻ nói: “Mỏ quặng này quả nhiên không nhỏ, vậy mà uẩn dục nhiều linh thạch đến vậy!”
Hoa Hồng đem số lượng linh thạch ghi vào cuốn sổ tay.
“Có bao nhiêu?”
“Tính cả số vừa khai thác, vừa vặn phá 100 tỷ.”
Quân Thường Tiếu đang nóng lòng tính toán, nên toàn bộ quá trình thống kê đều do Hoa Hồng phụ trách.
Hệ thống nói: “Đều tính bằng đơn vị 100 tỷ, đúng là phát rồ!”
“Mới có chút ít như vậy thôi sao?”
Quân Thường Tiếu có vẻ không hài lòng lắm.
Hoa Hồng nói: “Phu quân định đào hết linh mạch của độc lập vị diện này đi à?”
“Nhất định phải thế.”
Quân Thường Tiếu thẳng lưng nói: “Loại công cộng vị diện không thuộc về Ngự Thiên Giới, cũng không thuộc về Ngự Hồn Giới này, ta có năng lực khai thác, đương nhiên phải mang đi hết.”
“Tông chủ!”
Đột nhiên, thanh âm của Nhâm Sơn từ sâu trong đường hầm truyền tới: “Nơi này có một cánh cửa đá lớn!”