Chương 169 Tiếng người đáng sợ _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 169 Tiếng người đáng sợ _
Chương 169: Tiếng người đáng sợ
Dựa vào bảng nhiệm vụ môn phái, đệ tử có thể tự mình tiếp nhận nhiệm vụ, Quân Thường Tiếu không cần phải tuyên bố gì nhiều, cũng bớt được không ít việc.
Sau đó, hắn gọi Tô Tiểu Mạt, Lý Phi và Điền Thất đến, dựa theo linh căn của từng người, cho mỗi người một bình tư chất cải tạo dịch.
Ba người nếm thử thấy ngon ngọt, liền vội vàng uống ngay.
Điền Thất và Lý Phi linh căn tăng lên đến trung phẩm, tu vi cũng theo đó bước vào lục phẩm Vũ Đồ.
Tô Tiểu Mạt thì bước vào hàng thượng phẩm linh căn, tu vi đột phá tới thất phẩm Vũ Đồ.
Cuối cùng, Thiết Cốt Phái có thêm một người đạt thượng phẩm linh căn, nâng tổng số lên thành 4. Tuy môn phái chỉ là bát lưu, nhưng đã vượt qua Hạo Khí Môn lục lưu, nơi có ba người sở hữu thượng phẩm linh căn.
Có điều, chỉ riêng tư chất thượng phẩm linh căn thì chỉnh thể thực lực vẫn còn kém xa.
“Đa tạ chưởng môn!”
Tô Tiểu Mạt ba người chắp tay nói.
Quân Thường Tiếu gật đầu: “Tiếp tục cố gắng tu luyện, một tháng sau bổn tọa sẽ dẫn các ngươi đến Tử Vong Cốc lịch luyện.”
Ba người đang vui mừng khôn xiết, nghe đến ba chữ Tử Vong Cốc thì biểu hiện trên mặt nhất thời cứng đờ.
“Sao vậy?” Quân Thường Tiếu hỏi.
Tô Tiểu Mạt giật mình nói: “Chưởng môn, Tử Vong Cốc là cấm địa của Thanh Dương quận đó! Nghe nói ở trong đó hung thú cấp Võ Tông còn nhiều hơn cả chó!”
Ánh mắt Điền Thất và Lý Phi cũng lộ vẻ kiêng kỵ.
Từ nhỏ bọn họ đã nghe các trưởng bối kể về những điều đáng sợ ở Tử Vong Cốc, nên trong lòng đã hình thành một nỗi sợ khó mà xóa bỏ.
Không chỉ riêng bọn họ.
Võ giả Thanh Dương quận nghe đến Tử Vong Cốc cũng phải biến sắc mặt.
Cấm địa, đâu phải chuyện đùa!
Quân Thường Tiếu nói: “Chính vì nó khó khăn như vậy nên bổn tọa mới dẫn các ngươi đi lịch luyện, có như vậy mới tăng được thực lực!”
Chẳng qua là để hoàn thành Sử Thi nhiệm vụ thôi, hắn nói nghe cứ như là dụng tâm lương khổ lắm vậy.
“Chưởng môn đã nói vậy thì cứ đi thôi!” Tô Tiểu Mạt tỏ thái độ, Điền Thất và Lý Phi cũng đồng ý.
Trong lòng thì hối hận không ngớt!
Người phản ứng dữ dội nhất vẫn là Lý Thanh Dương.
Khi hắn biết chuyện này, suýt chút nữa thì không đứng vững được!
“Chưởng môn!”
Lý Thanh Dương vẻ mặt nghiêm túc nói: “Trong Tử Vong Cốc hung thú đầy rẫy, không có tu vi Võ Tông thì mười người đi vào, may mắn lắm mới có hai ba người sống sót trở ra!”
“Nguy hiểm vậy sao?”
“Cực kỳ nguy hiểm!”
Quân Thường Tiếu xoa xoa cằm, cười nói: “Càng nguy hiểm lại càng có tính khiêu chiến. Chuẩn bị cẩn thận đi, một tháng sau tiến về Tử Vong Cốc.”
Lý Thanh Dương trầm mặc.
Thân là đệ tử, hắn không thể trái lệnh chưởng môn, bèn tập hợp mười tên sư đệ có tư chất trung phẩm, bắt đầu an bài đặc huấn.
Quân Thường Tiếu cũng biết Tử Vong Cốc nguy hiểm trùng trùng, không thể xem sinh mệnh đệ tử như trò đùa, nên bắt đầu phân phát cho bọn họ một lượng lớn Tụ Khí Đan, hi vọng trong vòng một tháng có thể đề bạt lên một tầng thứ cao hơn.
“Phó T cũng không thể thiếu.”
“Thân thể Lý Ngọc Hoa tiểu tử kia khá tốt, để Tội Kỷ dẫn hắn đặc huấn, đến lúc đó có thể dùng để kháng quái.”
Lý Thanh Dương dẫn mười tên đệ tử linh căn trung phẩm tu luyện, Tiêu Tội Kỷ tiến hành đặc huấn riêng cho Lý Ngọc Hoa, hết thảy đều được an bài thỏa đáng.
Sau đó, chỉ còn chờ bọn họ huấn luyện kết thúc rồi lên đường tiến về Tử Vong Cốc đánh phó bản!
Về phần những đệ tử còn lại, Quân Thường Tiếu cũng không thể xem nhẹ. Vì đẳng cấp bị áp chế, hắn đích thân ra trận bồi dưỡng đệ tử.
Trước tiên cứ đặt ra một mục tiêu nhỏ.
Trong thời gian ngắn, để đám đệ tử mới nhập môn đều đột phá đến Khai Mạch mười hai đoạn, thậm chí là Vũ Đồ!
Có nhiều Khai Mạch Đan, không thành vấn đề!
Những đệ tử được chọn ra đang đặc huấn để chuẩn bị cho chuyến lịch luyện Tử Vong Cốc một tháng sau.
Đám đệ tử mới nhập môn thì tu luyện dưới sự chỉ đạo của Quân Thường Tiếu.
Ngụy Lão vừa trồng dược tài cao phẩm, vừa bồi dưỡng năm tên đệ tử.
Môn phái hiện lên một cảnh tượng phồn vinh vui vẻ.
Ngày thứ ba, Lê Lạc Thu dẫn người trở về môn phái.
“Chưởng môn.”
Trong thư phòng, Lê đường chủ đặt một chiếc nhẫn không gian lên bàn, cười nói: “Mỏ quặng Tiêu gia đã đổ sụp, chúng ta cũng thu được mấy chục vạn lượng quặng sắt.”
Quân Thường Tiếu gật đầu: “Không tệ.”
Mỏ quặng đổ sụp, Tiêu gia có thể lại đào.
Nhưng như vậy sẽ hao phí càng nhiều vật lực và nhân lực, thời gian ngắn cũng sẽ phải gánh chịu tổn thất nặng nề.
“Bổn tọa đang đặt trong phòng huấn luyện một loại thiết bị có thể đề bạt thân pháp, rảnh thì để thành viên Tế Vũ Đường đến tu luyện đi.” Quân Thường Tiếu nói.
“Thiết bị đề bạt thân pháp?”
Mang theo lòng hiếu kỳ, Lê Lạc Thu đi vào phòng huấn luyện, liền thấy bên cạnh phòng tập luyện có thêm một cái lều, phía trên có ánh sáng nhấp nháy, hiển nhiên có người đang huấn luyện bên trong.
!
Thời gian kết thúc.
Cửa phòng huấn luyện thân pháp mở ra, Tô Tiểu Mạt mặt mũi bầm dập, xiêu xiêu vẹo vẹo bước ra, sau đó ngã phịch xuống, miệng sùi bọt mép.
Lê Lạc Thu xoa cằm nói: “Hình như có chút đáng sợ.”
Nói rồi, nàng cất bước đi vào phòng huấn luyện thân pháp.
Hiện ra trước mắt nàng là một không gian rộng rãi, ngay khi cánh cửa đóng lại, thân thể nàng bắt đầu chạy một cách không kiểm soát.
Có chút giống máy chạy bộ, nhưng khác biệt là sau khi Lê Lạc Thu chạy, bốn phương tám hướng liền bay tới vô số ám khí, khiến nàng không ngừng phải né tránh.
Một giờ sau.
Thời gian huấn luyện kết thúc, Lê Lạc Thu từ bên trong bước ra, mồ hôi nhễ nhại, đôi chân dài run rẩy kịch liệt, thở hổn hển nói: “Quá đáng sợ!”
Tiêu gia.
Khi đại trưởng lão biết tin mấy tên dòng chính Tiêu gia phụ trách giám sát đã mất tích, mỏ quặng cũng đổ sụp, ông ta không thể kìm nén được mà phun ra một ngụm máu tươi.
Ngả gia đoạn tuyệt làm ăn buôn bán thì tổn thất vẫn còn trong phạm vi chịu đựng được, nhưng mỏ quặng, nguồn thu nhập kinh tế lớn nhất của gia tộc, lại đổ sụp, đây tuyệt đối là một đòn chí mạng! Không ngất xỉu tại chỗ cũng là may mắn rồi.
“Đáng giận, rốt cuộc là ai làm!”
“Đầu tiên là Thanh Nhã Cư bị đốt, tiếp đó Ngả gia đoạn tuyệt làm ăn, bây giờ mỏ quặng lại đổ sụp một cách vô cớ, chắc chắn có kẻ đứng sau giở trò!”
Cao tầng Tiêu gia ai nấy đều giận tím mặt.
Mấy sản nghiệp kinh tế chủ chốt liên tục bị trọng thương, đối với một gia tộc mà nói là vô cùng trí mạng, tuyệt đối khó mà chịu đựng được.
Thử nghĩ xem, không có nguồn cung cấp chẳng khác nào mất tiền tài, không có tiền tài thì làm sao mua sắm võ đạo tư nguyên để đám dòng chính tu luyện bình thường?
Việc Ngả gia đoạn tuyệt làm ăn và mỏ quặng đổ sụp nhanh chóng lan truyền khắp Lịch Dương Thành.
Vốn dĩ còn có người đoán việc Thanh Nhã Cư cháy chỉ là do vô tình, nhưng giờ tất cả đều cho rằng đây chắc chắn là Tiêu gia đã đắc tội với ai đó nên mới bị người ta an bài cho một vố đau như vậy!
Ai đã an bài?
Rất nhiều người đang thắc mắc, đủ loại suy đoán bắt đầu lan truyền khắp Lịch Dương Thành.
“Bối gia và Tiêu gia vốn dĩ đã có ân oán, theo ta thấy, rất có thể là Bối gia đang giở trò sau lưng.”
“Trương gia và Vương gia mấy năm trước từng vì mỏ sắt mà xích mích với Tiêu gia, hai nhà này cũng rất có khả năng.”
Võ giả không ngừng nghị luận, sự việc không ngừng leo thang, các loại suy đoán lan truyền. Nếu mà thống kê lại thì gần như tất cả các gia tộc lớn nhỏ ở Lịch Dương Thành đều có động cơ gây án.
Ban đầu, Bối gia không rảnh để ý đến những tin đồn bên ngoài, dù sao nhà mình không làm thì chẳng sợ ai nói gì!
Nhưng sau khi đám dòng chính Tiêu gia nghe được những tin đồn này, không hiểu sao lại cho rằng Bối gia giở trò sau lưng, cho nên khi hai bên chạm mặt trên đường, nhìn nhau ngứa mắt, lập tức xảy ra tranh chấp, cuối cùng diễn biến thành ẩu đả.
Cứ như vậy, Lịch Dương Thành vốn đang yên bình bỗng trở nên náo loạn. Do hai nhà công khai mâu thuẫn nên gần như mỗi ngày đều có những màn tranh đấu đặc sắc.
Rất nhiều gia tộc khác cũng bị liên lụy, khiến cho thành trì trở nên vô cùng hỗn loạn.
Quân đại chưởng môn nghe Lê Lạc Thu hồi báo về những lời đồn đang lan truyền, ngồi trong thư phòng mà nhếch mép cười: “Đây chính là tiếng người đáng sợ a.”