Chương 1590 Phá long lân, quất long gân
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1590 Phá long lân, quất long gân
Chương 1590: Phá Long Lân, Quất Long Gân
Vạn Cổ Tối Cường Tông – Chương 1590: Phá Long Lân, Quất Long Gân
Tính toán thời gian, Nan Thu Chi Đao hẳn đã hết hiệu lực từ lâu.
Nhưng vì sao Quân Thường Tiếu không hề suy yếu mà lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí còn đánh ngất Xích Liệt Long Vương chỉ bằng một quyền?
Bởi vì hắn đã bị hệ thống chiếm hữu.
Bởi vì hắn đang bật hack!
Có điều, có một điều kỳ lạ là trên cổ Quân Thường Tiếu xuất hiện một vết thủ ấn, tựa như bị ai đó bóp mạnh.
Nói dài dòng vậy thôi, tóm lại, Tiểu Long Long hóa thành một cái kén, sinh cơ dần hồi phục, hắn cố gắng trấn tĩnh lại, sau đó tự bóp lấy cổ mình, gầm lên: “Mau ra đây giúp ta diệt Long tộc!”
Hệ thống: “…”
“Có ra không hả?”
“Ngươi định không ra đấy à?”
Quân Thường Tiếu tự bóp cổ mình đến đỏ cả mặt, ra tay thật tàn nhẫn.
“Được rồi, được rồi!”
Hệ thống đành phải thỏa hiệp: “Ta ra, ta ra ngay đây!”
Nó đang kí sinh trong thân thể kí chủ, nếu hắn thả rắm thì nó cũng toi đời.
“Hô!”
Trong nháy mắt, Quân Thường Tiếu bộc phát một nguồn năng lượng cường đại, trên trán và áo choàng xuất hiện hai chữ “Hệ Thống”, toàn thân tràn ngập sức mạnh bùng nổ, nói cách khác, chính là “Bật hack”!
“Tiểu Long Long.”
“Ta sẽ báo thù cho ngươi!”
“Hưu ——”
Hắn biến mất ngay tại chỗ, không một dấu vết.
Tiểu Ma Tiên đang bảo vệ Tiểu Long Long bên cạnh trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên: “Chủ nhân đột nhiên biến mất rồi!”
Quân Thường Tiếu được hệ thống gia trì nên tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trên không trung hoàng cung, Công Tôn Nhược Ly hoàn toàn không kịp phản ứng!
Điều khiến nàng kinh hãi hơn là Quân Thường Tiếu lại có thể đánh ngất Xích Liệt Long Vương chỉ bằng một quyền!
Thật đáng sợ!
“Ừng ực!”
Hai gã Long Vương còn lại cùng nhau nuốt nước bọt.
Thực lực của bọn chúng cũng không hơn Xích Liệt Long Vương là bao, Quân Thường Tiếu có thể dễ dàng giết hắn, vậy cũng có nghĩa là hắn cũng có thể làm điều tương tự với bọn chúng!
“Oanh!”
Ngay lúc này, Quân Thường Tiếu xuất hiện trước mặt Hắc Lân Long Vương, dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm phải, hung hăng oanh tới.
Ống kính quay chậm vừa đúng, cho thấy rõ cảnh hắn bị đánh nghiêng mặt, trợn mắt, xoay 360 độ rồi bay ra ngoài.
“Phù phù!”
Hắc Lân Long Vương ngã xuống đất, hai tay hai chân giật giật.
Một quyền, bị giết ngay tại chỗ.
Bạch Thương Long Vương kinh hãi thất sắc, da đầu tê dại, đến khi ý thức được Quân Thường Tiếu đã đứng ngay bên cạnh mình, hắn vội vàng ôm đầu van xin: “Ta tự nhận thua có được không!”
“Không được.”
“Oanh!”
Mặt đất bên ngoài diễn võ trường lại lõm thêm một lần nữa.
Đến lúc này, Tứ đại Long Vương của Long tộc đều nằm la liệt gần diễn võ trường, có thể nói cả nhà chỉnh chỉnh tề tề.
“…”
Khóe miệng Công Tôn Nhược Ly giật giật.
Rốt cuộc con trai bà đã thi triển thần thông gì mà có thể mạnh đến mức giết ba tên đỉnh phong Tầm Chân Cảnh trong nháy mắt vậy?
“Xoát!”
Quân Thường Tiếu cúi xuống, đặt một tay lên mặt Thanh Minh Long Vương đã hóa thành hình người, sau đó nhấc hắn từ trong hố sâu lên lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nói: “Ta sẽ khiến ngươi hối hận vì còn sống.”
Tứ đại Long Vương đều bị vùi dập thê thảm, vậy là xong chuyện rồi sao?
Không!
Màn kịch quan trọng chỉ mới bắt đầu!
“Ngươi…ngươi…” Thanh Minh Long Vương đã ngửi thấy mùi nguy hiểm, trong thức hải dâng lên một cảm giác sợ hãi mãnh liệt.
Hắn không bị thương nặng, nhưng hôm nay bị Quân Thường Tiếu đập cho bầm dập cả mặt, không những không dám nhúc nhích mà sống lưng còn lạnh toát.
“Oanh!”
“Oanh!”
Bên ngoài cung điện, chiến đấu vẫn tiếp tục.
“Tất cả dừng tay cho bổn tọa!” Đột nhiên, một âm thanh chói tai vang lên.
Các võ giả Long tộc đang giao chiến từ bốn phương tám hướng vô thức quay đầu nhìn về phía tộc điện, liền thấy một người trẻ tuổi đầu trọc đang túm lấy mặt Thanh Minh Long Vương, ba tên Long Vương còn lại thì hôn mê bất tỉnh lơ lửng ở gần đó.
…
Trận chiến khốc liệt kết thúc sau khi Tứ đại Long Vương bị giải quyết, nhưng toàn bộ Long Cung đã tan hoang không chịu nổi, rất nhiều kiến trúc đổ nát thành phế tích, chỉ còn lại tòa tộc điện lung lay sắp đổ.
“Đã nghiền!”
Ánh mắt Tô Tiểu Mạt nóng rực.
Thực lực Long tộc không hề yếu, một trận đánh này khiến hắn toàn thân sảng khoái.
Dạ Tinh Thần thì rất thất vọng, bởi vì hắn còn muốn đánh thêm một trận nữa, ai ngờ tông chủ lại giải quyết Tứ đại Long Vương quá nhanh, khiến đám võ giả Long tộc sợ mất mật.
Sau khi chiến đấu kết thúc, thống kê thiệt hại.
Vạn Cổ Tông tổn thất rất thảm trọng.
Ba ngàn Diablo bị phá hủy ít nhất 500 khung, khiến Chân Đức Tuấn vô cùng đau lòng.
Long tộc còn thảm hại hơn.
Chưa kể số lượng bị Quân Thường Tiếu tiêu diệt lúc trước, chỉ riêng số binh lính Long tộc chết dưới tay cơ giáp và 200 ngàn Ma Vọng Tộc đã lên đến 30-50 ngàn người, giờ phút này, bên trong và bên ngoài hoàng cung đâu đâu cũng là t·hi t·hể và lân giáp.
…
Nghĩa địa Long Tộc.
Tiểu Long Long vẫn còn bị bao phủ trong lớp tơ tằm dày đặc, bên trong lóe lên những ánh sáng kỳ dị, nên không ai có thể xác định tình hình.
“Keng!”
“Keng!”
Quân Thường Tiếu xắn tay áo, ngồi xổm xuống bên cạnh, chuyên tâm mài Thanh Long Yển Nguyệt Đao.
Thanh Minh Long Vương bị hóa thân bản thể quấn quanh… không, phải nói là bị đóng trên trụ đá, căn bản không thể động đậy!
Hắn không hề cô độc.
Bởi vì bên cạnh hắn còn có mấy cái trụ đá khác, ba tên Long Vương còn lại cũng bị đóng ở trên đó.
“Quân… Quân tông chủ…” Hắc Lân Long Vương tỉnh lại, vẻ mặt đau khổ nói: “Ta… chúng ta không hề hại khế ước thú của ngài… Ta… chúng ta vô tội mà…”
“Keng!”
“Keng!”
Quân Thường Tiếu lại mài một lát, sờ sờ lưỡi đao sắc bén, nói: “Tiểu Long Long bị bốn người các ngươi mang đi, có chuyện gì xảy ra thì đương nhiên phải cùng nhau gánh chịu.”
“Quân tông chủ!”
Xích Liệt Long Vương sụp đổ nói: “Chúng tôi đã từng khuyên Thanh Minh lão nhi rồi, nhưng hắn căn bản không nghe, thậm chí còn không tiếc vi phạm tộc quy, cưỡng ép tước đoạt Long Hoàng chi thể!”
“Một đám hèn nhát!”
Ánh mắt Thanh Minh Long Vương lóe lên vẻ tức giận.
“Đ má ngươi còn có mặt mũi nói chuyện!” Bạch Thương Long Vương chửi ầm lên: “Nếu không phải ngươi gây ra cái đống rắc rối này, thì ba người chúng ta có phải chịu nhục nhã bị đóng ở đây không!”
“Xoát!”
Ngay lúc này, Quân Thường Tiếu mài xong đao, nâng Thanh Long Yển Nguyệt Đao sáng loáng lên, nói: “Ngươi có vẻ rất cứng đầu, không sao, bây giờ ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng c·hết!”
“Xoát!”
“Xoát!”
Đao quang chói lọi!
“Ào ào ào!”
“A a a!”
Từng mảnh vảy rồng màu xanh rơi xuống, Thanh Minh Long Vương không thể chịu đựng được, phát ra tiếng kêu thảm thiết rùng rợn.
Vì hình ảnh quá tàn nhẫn, nên ống kính không quay cận cảnh, mọi người có thể tự tưởng tượng cảnh tượng ở chợ cá, người bán cá cầm dao phay cạo vảy cá.
Tiểu Long Long mất long lân là do mất Long Hoàng chi thể nên tự nhiên bong ra, còn hôm nay Thanh Minh Long Vương bị cạo sạch vảy rồng thì nỗi thống khổ kia có thể tưởng tượng được!
Ba tên Long Vương vội nhắm mắt không dám nhìn, nhưng nghe thấy tiếng “tạch tạch tạch” vẫn kinh hồn bạt vía.
“Bành!”
Một lát sau, Quân Thường Tiếu vác Thanh Long Yển Nguyệt Đao ngang trước người.
Thanh Minh Long Vương bị đóng trên trụ đá, toàn thân bị cạo sạch sẽ, trắng nõn mềm mại, thêm chút gia vị hầm lên chắc là mỹ vị.
“Ngươi… ngươi… giết ta đi.”
“Muốn c·hết?”
Quân Thường Tiếu lắc đầu nói: “Đâu có dễ dàng như vậy.”
Hắn phi thân lên, cắm Thanh Long Yển Nguyệt Đao trực tiếp vào lưng Thanh Minh Long Vương, sau đó dùng thủ pháp lão luyện chậm rãi kéo xuống.
“A!”
“A a!”
Trong tiếng kêu gào thống khổ, một cái long gân bị rút ra.
Toàn bộ quá trình diễn ra chậm rãi, khiến ba tên Long Vương run lẩy bẩy.
“Ba vị.” Quân Thường Tiếu quay sang khuôn mặt tựa ác ma, giọng nói lạnh lẽo âm u: “Đến lượt các ngươi rồi.”
“Quân tông chủ!”
Hắc Lân Long Vương sắp khóc thét, nói: “Chúng tôi sai rồi!”
“Sai thì phải chịu phạt.”
Quân Thường Tiếu giơ cao Thanh Long Yển Nguyệt Đao lấp lánh.
Thế nhưng, khi hắn vừa định hành hình thì Tiểu Ma Tiên kinh hãi nói: “Chủ nhân, mau nhìn!”
Quân Thường Tiếu quay đầu lại, chỉ thấy cái kén đang phát sáng, sau đó bắt đầu nứt vỡ.
“Vù vù!”
Đột nhiên, long uy dồi dào từ bên trong lan tỏa ra, hình thành những gợn sóng mắt thường có thể thấy được, lan tràn ra toàn bộ Long Vực, khiến các Long tộc ở mỗi thành trì bị ảnh hưởng đều không thể khống chế hóa thành bản thể, trên người từng chiếc vảy rồng bị bong ra.
“Hưu!”
“Hưu!”
Từng mảnh long lân hội tụ lại, tựa như châu chấu bay qua biên giới, hướng về phía nghĩa địa Long tộc mà bay đi.
Tô Tiểu Mạt đang đứng trước tộc điện ngẩng đầu nhìn cảnh tượng kỳ lạ, kinh ngạc nói: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”