Chương 1555 Liễu Ti Nam là cái mỹ thực gia, kết quả
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 1555 Liễu Ti Nam là cái mỹ thực gia, kết quả
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1555 Liễu Ti Nam là cái mỹ thực gia, kết quả
Chương 1555: Liễu Ti Nam là một kẻ sành ăn… và cái kết. . .
Hải Vương Thành, bên trong tửu lâu lớn nhất. Quân Thường Tiếu ngồi trong gian phòng sang trọng, bắt đầu trò chuyện phiếm cùng Liễu Ti Nam, người ngoài nhìn vào còn tưởng họ là bạn cũ lâu năm.
Chẳng bao lâu sau.
Từng bàn từng bàn mỹ thực được bưng lên.
Vì là thành trì ven biển, nên các món ăn ở đây chủ yếu là hải sản.
Liễu Ti Nam nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, tấm tắc khen: “Nghe danh yến tiệc hải sản ở Hải Vương Thành là nhất tuyệt của thượng giới đã lâu, chỉ ngửi hương thôi đã thấy đáng mong đợi rồi!”
“Liễu đại ca là nhà ẩm thực?” Quân Thường Tiếu hỏi.
“Mỹ thực gia thì không dám nhận.” Liễu Ti Nam khiêm tốn đáp: “Chỉ là ngày thường ta đặc biệt hảo ngọt, thích nhấm nháp mỹ vị nhân gian thôi.”
Cao thủ không ăn cơm tất nhiên không chết đói, nhưng mỹ vị thì ai mà chẳng muốn nếm thử?
“Mời!”
“Mời!”
Hai người khách sáo vài câu, rồi bắt đầu thưởng thức yến tiệc hải sản.
Quá trình ăn uống xin phép không mô tả, sợ các vị đang ăn mì tôm bỗng thấy nhạt miệng.
“Không tệ!”
“Không tệ!”
Liễu Ti Nam vừa ăn vừa không ngớt lời khen.
“Haizz…”
Quân Thường Tiếu đặt đũa xuống, cầm khăn giấy lau miệng, vẻ mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
“Tới rồi!”
Hệ thống lên tiếng: “Vua màn ảnh chuẩn bị diễn xuất!”
Liễu Ti Nam có chút khó hiểu hỏi: “Quân tông chủ, sao ngươi không ăn? Chẳng lẽ không hợp khẩu vị hải sản?”
“Haizz…”
Quân Thường Tiếu thở dài một tiếng, đứng lên chỉ vào bàn hải sản đầy ắp, giận dữ nói: “Thực phẩm ngon như vậy, lại bị chế biến dở tệ đến thế này, quả thực là phí phạm của trời!”
“…”
Liễu Ti Nam mắt trợn tròn.
Yến tiệc hải sản này rõ ràng rất ngon, sao lại thành ra khó ăn?
Dù không hợp khẩu vị thì cũng đâu cần nổi giận, chẳng lẽ tên này kén ăn đến mức đáng sợ vậy sao?
“Liễu đại ca à.”
Quân Thường Tiếu nói: “Chắc hẳn huynh cho rằng ta kén ăn, nhưng thực tế là đầu bếp của tửu lâu này hoàn toàn không biết nấu nướng, làm ra món ăn vừa dở lại vừa không có hồn!”
“…”
Khóe miệng Liễu Ti Nam giật giật.
Hắn chỉ biết món ăn ngon hay dở, chứ chưa từng nghe qua chuyện đồ ăn còn phải có linh hồn.
“Không ăn!”
Quân Thường Tiếu hất đũa, hậm hực ngồi xuống.
Liễu Ti Nam hạ giọng nói: “Quân tông chủ, một bàn yến tiệc hải sản thế này ít nhất cũng đáng giá vạn huyền thạch, không ăn thì lãng phí lắm.”
“Liễu đại ca, xin cứ yên tâm.”
Quân Thường Tiếu đáp: “Bữa này ta mời khách, lãng phí chút cũng chẳng sao.”
Nghe đến hai chữ “mời khách”, Liễu Ti Nam mới yên tâm, cầm đũa lên cười nói: “Vậy ta xin phép cứ ăn nhé.”
“Bộp!”
Quân Thường Tiếu lấy từ trong nhẫn không gian ra một bát cơm chiên, nói: “Liễu đại ca cứ ăn hải sản, ta ăn đồ ta tự chuẩn bị.”
“Đây là…?”
Liễu Ti Nam ngơ ngác.
Quân Thường Tiếu đáp: “Cơm chiên do đầu bếp tông môn ta làm.”
“…”
Liễu Ti Nam nhất thời choáng váng.
Yến tiệc hải sản giá trị không nhỏ kia không ăn, lại đi ăn cơm chiên chẳng khác nào lương khô, tên này có bệnh à?
“Liễu đại ca.”
Quân Thường Tiếu hỏi: “Huynh có muốn dùng thử một phần không?”
“Không… không cần!”
Liễu Ti Nam vội lắc đầu: “Ta vẫn nên ăn yến tiệc hải sản trước vậy, để khỏi lãng phí.”
Một bên là tôm hùm lớn, cua hoàng đế các loại mỹ thực trân quý, một bên là cơm chiên nguội lạnh, chỉ cần đầu óc không bị úng nước, ai cũng biết nên chọn cái gì.
“Vậy cũng được.”
Quân Thường Tiếu cầm đũa lên ăn cơm chiên, miệng nhai tóp tép.
Liễu Ti Nam thả lỏng khẩu vị, từng miếng từng miếng ăn mỹ thực trên bàn, nhưng thỉnh thoảng liếc nhìn sang, thấy đối phương ăn cơm mà mặt mày hớn hở hơn cả mình ăn cao lương mỹ vị, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Thứ này ngon hơn yến tiệc hải sản thật ư?”
“A!”
Một lát sau, Quân Thường Tiếu tựa lưng vào ghế, dùng tay phủi những hạt cơm dính trên người rồi nhét vào miệng, nhắm mắt lại tỉ mỉ thưởng thức, nói: “Đây mới thực sự là mỹ thực, đây mới gọi là có linh hồn tuyệt đối!”
“…”
Khóe miệng Liễu Ti Nam co giật.
Một kẻ ăn cơm chiên không biết đã để qua đêm bao nhiêu lần, thế mà cũng ăn ra được cả tầng thứ linh hồn, đầu óc chắc chắn có vấn đề!
“Liễu đại ca, nào, uống một ngụm!”
“Mời!”
Uống một chén rượu lớn, Quân Thường Tiếu tiếp tục ăn, miệng phát ra tiếng nhai lớn, bộ dáng vô cùng vui sướng.
Liễu Ti Nam nhất thời bị lây bệnh, cảm thấy yến tiệc hải sản trên bàn bỗng trở nên kém ngon!
“Liễu đại ca, sao huynh không ăn?”
“… ”
Liễu Ti Nam thực sự không thể chịu đựng được nữa, yếu ớt hỏi: “Quân tông chủ, cơm chiên này thật sự ngon đến vậy sao?”
“Đương nhiên.”
Quân Thường Tiếu khẳng định: “Bất cứ từ ngữ hoa mỹ nào cũng không thể diễn tả hết được!”
Thấy hắn nói khoa trương như vậy, Liễu Ti Nam càng thêm hiếu kỳ, bèn cười nói: “Vậy cho ta xin một chén được không?”
“Haizz…”
Hệ thống bất đắc dĩ nói: “Vẫn là mắc câu rồi.”
“Được thôi.”
Quân Thường Tiếu lấy ra một chén cơm chiên từ trong nhẫn không gian, đẩy sang.
Liễu Ti Nam cúi đầu xuống, cẩn thận xem xét bát cơm chiên, trong lòng không khỏi có chút thất vọng, bởi vì chỉ nhìn màu sắc thôi, đã thấy rõ ràng là đồ cũ.
Tiêu chuẩn của mỹ thực là gì? Sắc, hương, vị đều phải đủ.
Cơm chiên vì đã để qua đêm nên màu sắc tuy vẫn còn vàng rực, nhưng rõ ràng đã ảm đạm đi nhiều.
Còn về hương vị… Liễu Ti Nam cố gắng ngửi, nhưng hoàn toàn không ngửi được gì, trong lòng nhất thời kết luận, bát cơm chiên này cùng lắm chỉ có tác dụng lấp đầy dạ dày, căn bản không phải loại mỹ thực gì cao sang.
Quân tông chủ vì sao ăn ngon đến vậy?
Nếu không đoán sai, người này vị giác chắc chắn có vấn đề nghiêm trọng!
“Liễu đại ca.”
Quân Thường Tiếu nói: “Nhân lúc còn nóng thì mau ăn đi.”
Cơm chiên rõ ràng là nguội lạnh, còn “nhân lúc còn nóng” cái rắm gì chứ!
Liễu Ti Nam dù sao cũng là người có tu dưỡng, trong lòng tuy có chút hối hận, nhưng vẫn cầm lấy cái môi.
Không sai.
Ăn cơm chiên, cái môi còn có hồn hơn cả đũa!
Từ chi tiết nhỏ này có thể thấy, Liễu Ti Nam thật sự là một nhà ẩm thực.
Nghĩ lại xem Quân Thường Tiếu cứ bưng bát lên, cầm đũa ra sức xúc cơm chiên vào miệng một cách thô lỗ, thảo nào… Ăn ngon lành đến vậy, ăn mà khiến người ta thèm thuồng!
Một muỗng nhỏ được đưa vào miệng.
Dù đã xác định cơm chiên chỉ có thể dùng để nhét đầy dạ dày, Liễu Ti Nam vẫn cứ như một quý ông, tỉ mỉ nhâm nhi thưởng thức, bởi vì hắn hiểu đạo lý “ai ngờ món ăn trong mâm, hạt hạt đều là vất vả”.
Nhai… nhai… nhai…
Nhai đến bà ngoại cũng phải đến, nhai đến thời còn trẻ…
Một tiểu viện đơn sơ, cô gái trẻ tuổi buộc tạp dề đứng ở cửa phòng bếp gọi: “Nam ca, cơm xong rồi.”
“Chờ lát nữa!”
“Hừ, lại biết cắm đầu tu luyện!”
Lại đợi một lúc, nữ hài lại gọi: “Nam ca, cơm nguội hết rồi!”
“Chờ lát nữa!”
Mãi đến khi giục nhiều lần, nam tử trẻ tuổi mới đi ra, cầm đũa mặc kệ đồ ăn nóng lạnh, ăn qua loa vài miếng, liền tiếp tục đi tu luyện.
Ngày tháng như vậy kéo dài rất lâu, mãi đến một buổi tối mưa to gió lớn, mãi đến khi cô gái nấu cơm hơi thở mong manh nằm trong ngực, vẫn không quên mỉm cười nói: “Ta… ta đi rồi, nhớ… nhớ ăn cơm đúng giờ…”
“Xoát!”
Liễu Ti Nam đột nhiên bừng tỉnh khỏi hồi ức, cúi đầu nhìn chén cơm chiên nguội lạnh, nước mắt người đàn ông theo gò má tuôn rơi, bởi vì bát cơm chiên lạnh lẽo này làm hắn nhớ tới người mình yêu thương nhất, nhớ tới những gì mình đã không trân trọng.
Chuyện khiến hắn hối hận nhất đời này, chính là ngày thường quá mê muội vào võ đạo, xem nhẹ người phụ nữ đã hết lòng quan tâm mình, mãi đến khi nàng rời đi mới bàng hoàng tỉnh ngộ, mãi đến khi muốn ăn lại những món nàng nấu thì đã không còn cơ hội.
Trở lại chủ đề chính.
Cơm chiên vị thế nào?
Đã không còn quan trọng, bởi vì dù ngon hay dở, đều đã khơi gợi lại những chuyện cũ trong lòng Liễu Ti Nam, để hắn nhớ lại hương vị bữa cơm vội vàng trong những ngày tháng bận rộn tu luyện ấy.
“Người này…”
Nhìn cái bóng cô đơn dựa vào bên cạnh quan tài đá, Quân Thường Tiếu thầm nghĩ: “Nhất định là có một câu chuyện bi thương.”
“Nói nhảm.”
Hệ thống châm chọc: “Không có câu chuyện thì làm sao cho ngươi cơ hội đào góc tường?”
PS, cầu nguyệt phiếu giữ gốc.