Chương 1461 Mộng cảnh
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1461 Mộng cảnh
Chương 1461: Mộng cảnh
Hạ giới mua sắm, sử dụng tầm bảo khí thu hoạch được ở vị diện chiến trường tại Ma Duyên chi địa, điều này khiến Quân Thường Tiếu vô cùng bất ngờ. Càng ngoài ý muốn hơn là, phương vị la bàn chỉ ra lại không hướng về mười cái cửa đá, điều này cho thấy bên trong chẳng có thứ gì.
Đã vậy còn bày ra làm gì?
Chẳng lẽ Ma Tổ cố ý hố người?
“Quả nhiên,”
Quân Thường Tiếu thầm nghĩ: “Đứng đầu cường giả thế giới, thật khó mà lường được.”
“Chuyện thường thôi,”
Hệ thống nói: “Nếu dễ dàng tìm thấy vậy đâu còn gọi là cơ duyên, nó chỉ là cỏ dại ven đường mà thôi. Hậu nhân muốn đạt được truyền thừa thì phải trả một cái giá thật lớn chứ.”
“Ví như ký chủ, nếu có một ngày ngài gần đất xa trời, cần người kế thừa võ đạo, chắc chắn cũng sẽ thiết kế cơ duyên phức tạp để làm khó dễ bọn họ.”
“Ngươi nguyền rủa ta c·hết hả?”
“Chỉ là ví von thôi!”
Quân Thường Tiếu nói: “Nếu là ta, chắc chắn sẽ thiết kế cơ duyên thú vị một chút, thay vì cốt truyện cũ rích cứng nhắc để hậu nhân lựa chọn.”
Hắn vừa nói chuyện với hệ thống, tay chân vẫn không ngừng nghỉ. Sau khi quan sát kỹ vị trí la bàn, hắn dẫn đệ tử đi ngược lại hướng cửa đá.
“Tông chủ,”
Diêu Mộng Dao khó hiểu hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”
“Im lặng!”
Quân Thường Tiếu nói: “Cứ đi theo ta.”
Diêu Mộng Oánh lập tức im bặt, trong lòng có trăm ngàn dấu hỏi cũng không dám hé răng.
Lý Thanh Dương và những người khác không phải ma tu, tâm tính rất ổn định, hoàn toàn không bận tâm tông chủ dẫn mình đi đâu.
“Lão ca,”
Cố Triều Tịch nhìn la bàn, hỏi: “Cái này là cái gì vậy?”
“Tầm bảo khí,”
Quân Thường Tiếu đáp: “Sư tôn tặng cho ta.”
Cố Triều Tịch nhìn hắn đầy vẻ ngưỡng mộ.
Gã lăn lộn ở thượng giới lâu như vậy, luôn phải tự mình liều mạng, chưa từng được sư tôn giúp đỡ.
Ôi!
Mình ghen tị quá!
Vị trí trên la bàn chỉ hướng tây bắc, nên Quân Thường Tiếu dẫn mọi người đi thẳng đến đó. Đi chừng nửa canh giờ, tần suất ánh sáng nhấp nháy càng nhanh, cho thấy họ đã rất gần bảo vật.
“Kỳ quái thật.”
“Rõ ràng rất gần, sao vẫn không thấy gì?”
Quân Thường Tiếu vẫn đang ở vùng đất hoang vu, xung quanh chỉ có ánh trăng và ma khí.
“Ông!”
Thế nhưng, đi thêm vài bước, họ như va phải một kết giới vô hình, không gian nhất thời nhộn nhạo từng cơn sóng.
“Vèo! Vèo! Vèo!”
Ngay lúc này, một cái cổng đá lớn hơn xuất hiện trước mặt, bên trong thổi ra ma khí nồng đậm, khiến Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ không khỏi run rẩy.
Quân Thường Tiếu cúi đầu nhìn la bàn, thấy ánh sáng nhấp nháy nhanh hơn, bèn vui vẻ nói: “Chắc chắn ở bên trong rồi.”
“Đi thôi!”
Mọi người nối đuôi nhau tiến vào.
Lúc này, đám ma tu đang xếp hàng ở đằng xa cũng phát hiện phía sau xuất hiện một cái cổng đá lớn hơn. Sau một hồi cân nhắc, họ ùa nhau tràn vào.
“Quả nhiên!”
Một lão giả áo đen nói: “Có cửa ngầm!”
Những lần Ma Duyên chi địa mở ra trước đây, số ma tu tiến vào rất nhiều, nhưng số đi ra lại chẳng bao nhiêu. Trải qua vài lần, người ta bắt đầu rút ra kinh nghiệm, và sự tồn tại của cơ duyên trong mười cái cửa đá luôn là một nghi vấn lớn.
Hôm nay, Quân Thường Tiếu dựa vào tầm bảo khí g·ian l·ận, kích hoạt cửa ngầm vô hình, đã chứng thực suy đoán của không ít người.
…
Trong cửa đá là một đường hầm sâu hun hút, vách tường đỏ thẫm như được quét bằng máu tươi.
Quân Thường Tiếu dẫn đám đệ tử đi vào, nhưng mỗi bước chân lại khiến sâu trong linh hồn họ dường như bị một thế lực nào đó ăn mòn, khiến họ bắt đầu cảm thấy mơ màng.
“Lão ca!”
Cố Triều Tịch kinh hãi nói: “Ma khí nơi này qu·ấy r·ối tâm thần, không được chủ quan…”
“Vèo!”
Lời còn chưa dứt, gã đã mất đi lý trí.
Khi lấy lại tinh thần, gã thấy mình đang ở giữa một khu rừng núi chim hót hoa nở.
“Chuyện gì thế này?”
“Ta vừa mới như đang mơ ấy!”
Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ cũng ở gần đó, họ nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.
Khoan đã!
Tông chủ và sư muội đâu?
Mọi người đều ở giữa rừng núi, chỉ thiếu Quân Thường Tiếu và Diêu Mộng Oánh.
“Đừng nóng!”
Cố Triều Tịch nhắm mắt, cảm nhận một chút rồi nói: “Đây không phải hiện thực, đây là mộng cảnh!”
“Mộng cảnh?”
Mọi người vô cùng ngạc nhiên.
Cố Triều Tịch giải thích: “Ma khí vừa rồi đã qu·ấy r·ối tâm thần chúng ta, đưa chúng ta vào một loại tràng cảnh hư ảo. Tông chủ và nha đầu kia không bị ảnh hưởng, chắc là đã hóa giải được rồi.”
“Ầm!”
Đột nhiên, Dạ Tinh Thần đấm một quyền vào bụng Tô Tiểu Mạt, hỏi: “Đau không?”
“… Không đau!”
“Quả nhiên là mộng cảnh!”
“Không phải, sao ngươi không tự đánh mình đi? Nhất định phải đánh ta?”
…
Đúng như Cố Triều Tịch đoán, họ đã rơi vào một loại mộng cảnh nào đó, trong khi ở hiện thực, họ vẫn đứng ngây như phỗng trong đường hầm.
“Hô!”
Quân Thường Tiếu đứng bên cạnh thở ra một ngụm trọc khí.
Hắn không bị ma khí qu·ấy r·ối, là vì Tiểu Hỏa và Tiểu Tà đã ra tay, bao vây đám ma khí tràn vào thức hải.
“Xong rồi.”
“Bọn họ trúng chiêu.”
Thấy Cố Triều Tịch và Lý Thanh Dương đều thất thần, Quân Thường Tiếu định tiến lên khống chế mạch đập, để Tiểu Tà và Tiểu Hỏa giúp hóa giải, nhưng đột nhiên phát hiện Diêu Mộng Oánh đang đứng giữa khóc nức nở.
Mẹ kiếp!
Lại khiến đệ tử đáng yêu của ta khóc rồi!
Không thể tha thứ!
Quân Thường Tiếu bước tới, đặt tay lên mạch đập của Diêu Mộng Oánh, định vận dụng hai loại linh thể giúp nàng thoát khỏi ma khí qu·ấy r·ối, thì đột nhiên đầu óc truyền đến một tiếng “ông”, cả người lập tức ngây ra.
Một lát sau.
Hắn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, chợt nhận ra mình đang đứng dưới ánh chiều tà. Chậm rãi ngẩng đầu, hắn thấy phía trước là một kiến trúc rách nát, tấm biển gãy lìa chỉ còn lờ mờ hai chữ “Thiết Cốt”.
Ầm!
Quân Thường Tiếu như bị sét đánh, hoàn toàn đờ người.
Bởi vì cái kiến trúc rách nát kia, chính là tông môn đại điện sau nhiều lần được Lý Thanh Dương cải tạo!
Hắn cứng ngắc quay đầu, nhận ra mình đang đứng trên diễn võ trường, xung quanh nhà cửa đều đã bị phá hủy, t·hi t·hể đệ tử ngổn ngang, máu chảy thành sông.
Quân Thường Tiếu cảm thấy tim mình như bị dao sắc đâm mạnh, cả khuôn mặt dần vặn vẹo.
Là ai!
Đã diệt tông ta!
Máu trong người Quân Thường Tiếu như b·ốc c·háy, lửa giận vô tận trào dâng, hắn lập tức tế ra Nan Thu Chi Đao, tượng đá và những át chủ bài khác!
Giây phút này, đứng giữa tông môn đổ nát, dưới ánh chiều tà, hắn như một con ác ma bị chọc giận, sẵn sàng nhấn chìm cả thế giới vào bóng tối vĩnh viễn.
“Ký chủ, bình tĩnh!”
Đúng lúc này, giọng hệ thống vang lên bên tai: “Đây là mộng cảnh!”
Mộng cảnh?
Ta đang gặp ác mộng ư?
Hệ thống đáp: “Chính xác hơn, ký chủ đang ở trong mộng cảnh của Diêu Mộng Oánh.”
“Ô ô ô!”
Đột nhiên, tiếng khóc truyền đến bên tai.
Tỉnh táo lại, Quân Thường Tiếu vội quay người nhìn, thấy Diêu Mộng Oánh đang quỳ trong vũng máu, ôm lấy t·hi t·hể Liễu Uyển Thi, nước mắt tuôn rơi kêu khóc: “Sư tỷ, tỷ tỉnh lại đi!”
Dù được hệ thống nhắc nhở đây chỉ là mộng cảnh, nhưng khi thấy cảnh này, tim hắn vẫn nhói lên dữ dội.
“Đạp!”
Ngay lúc đó, một người mặc áo bào đen bước tới, dừng trước mặt Diêu Mộng Dao, giọng lạnh băng: “Thút thít là biểu hiện của kẻ hèn nhát. Đứng lên, đi theo ta.”
“Ngươi… là ai…”
“Là người có thể thay đổi vận mệnh của ngươi.”
“Ta không đi, ta muốn chờ tông chủ trở về!”
“Gã đó c·hết rồi, ngươi là người sống sót duy nhất của Vạn Cổ tông.”
Lão giả áo đen mất kiên nhẫn, dùng năng lượng bao bọc Diêu Mộng Oánh, mặc kệ nàng có đồng ý hay không cũng muốn cưỡng ép mang đi.
Nhưng khi chuẩn bị bay đi, gã đột nhiên bị một bàn tay đặt lên vai.
“Lão già,”
Quân Thường Tiếu đứng phía sau, mặt lạnh nói: “Thả đệ tử của ta ra.”
Lão giả áo đen ngạc nhiên quay người, hỏi: “Ngươi… Sao ngươi có thể vào được mộng cảnh của người khác?”
“Ta cũng rất hiếu kỳ.”
Quân Thường Tiếu nói: “Sao ngươi cũng vào được?”
“Xoát!”
Đột nhiên, một đòn quật vai khiến lão giả áo đen in mặt xuống đất. Quân Thường Tiếu dồn lực vào nắm đấm, giận dữ quát: “Mặc kệ là hiện thực hay mộng cảnh, đứa nào dám ức h·iếp đệ tử của ta, lão tử phải g·iết c·hết hắn!”
“Ầm! Ầm! Ầm!”
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Đừng tưởng là mộng cảnh, đánh lên rất thật, quyền nào quyền nấy đều trúng thịt, một chữ thôi, sướng!
Sau một trận cuồng oanh loạn tạc, lão giả áo đen thần bí trong nháy mắt b·ị đ·ánh thành một luồng ma khí, không gian xung quanh sụp đổ, hai người lập tức thoát khỏi mộng cảnh, trở về hiện thực.
“Sao… Chuyện gì xảy ra vậy?” Diêu Mộng Oánh mắt đẫm lệ, mờ mịt hỏi.
“A!”
“Tông chủ, sao ngài lại ngồi trên người sư thúc!”
Trong mộng cảnh, Quân Thường Tiếu đánh lão giả áo đen, còn trong hiện thực thì túm lấy Cố Triều Tịch đấm đá túi bụi. Tên kia lúc này vẫn còn đang ở trong mộng cảnh, nhưng bản thể đã bầm dập mặt mày.
Thảo nào chân thật thế!
Thảo nào quyền nào cũng trúng thịt!