Chương 1442 Gia hỏa này quá mạnh!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1442 Gia hỏa này quá mạnh!
Chương 1442: Gia hỏa này quá mạnh!
Trong tông môn, từng đạo lưu quang bảy màu xẹt qua, vây lấy Cố Triều Tịch. Trong mắt hắn vừa loé lên vẻ giận dữ, vừa có chút hoảng hốt.
Giận là giận kẻ nào dám đến địa bàn của mình gây sự, còn hoảng hốt bởi vì kẻ này trông chỉ mười hai, mười ba tuổi, xấp xỉ tiểu sư đệ Tôn Mục Thành.
Nếu là trước kia thì thôi, Lý Thượng Thiên đánh không lại cũng chẳng sao, nhưng giờ hắn đã bước vào Phá Không cảnh, sao có thể bị đánh lõm vào tường thế này?
“Tiểu tử!”
Tô Tiểu Mạt lạnh giọng quát: “Dám đến Vạn Cổ tông ta gây sự, ngươi chán sống rồi hả?”
“Xoát!”
Đột nhiên, Cố Triều Tịch khom người, xuất hiện ngay trước mặt hắn, tay phải siết chặt, hội tụ một nguồn sức mạnh bạo tàn, lạnh lùng nói: “Nhớ cho kỹ, gọi ta là đại gia!”
“Oành ——”
Mắt Tô Tiểu Mạt trợn ngược, ngay sau đó mồm méo mắt lệch, bay ra ngoài, cũng lõm vào tường cạnh Lý Thượng Thiên.
“Sư đệ!”
Sắc mặt Lý Thanh Dương đại biến.
Cái tên kia tuổi còn xấp xỉ tiểu sư đệ mà thực lực lại khủng bố đến vậy, cảnh giới của hắn chỉ sợ…
“Oành!”
Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ, một luồng kình phong lạnh thấu xương đã gào thét ập đến.
“Cẩn thận!”
Tiêu Tội Kỷ vội vàng lao tới, Vân Chu Hiệp Ẩn chắn ngang trước người nhị sư huynh, lập tức hình thành một kết giới phòng ngự kiên cố.
“Bành! Bành!”
Như thể một quyền nặng vạn cân giáng xuống, không chỉ phá tan phòng ngự do thần binh chuyên chúc tạo thành, mà còn đánh bay cả Lý Thanh Dương lẫn Tiêu Tội Kỷ.
“Hừ.”
Cố Triều Tịch đứng tại chỗ, khinh thường nói: “Chút sức mọn ấy mà cũng đòi đấu với đại gia ta, yếu quá.”
Dạ Tinh Thần vừa nghe tin đã vội vàng chạy tới, thấy hai vị sư huynh bị đánh bay liền giận tím mặt, mở ngay Vô Song Chiến Thần hình thức, tay cầm Phương Thiên Họa Kích xông lên.
“Đồ bỏ đi!”
“Chết đi!”
“Vù vù!”
Thế mạnh mẽ từ trên không giáng xuống, có thể thấy A Ngưu lúc này đã phẫn nộ đến cực điểm.
Trước kia, hắn ở lại tông môn là để mạnh lên, còn bây giờ, hắn ở lại là để bảo vệ nơi này.
Có người từng hỏi ý nghĩa của việc lịch luyện ở Ma Vụ Lâm là gì?
Đáp án chính là đây.
Ta không muốn viết những tình tiết sáo rỗng về việc bảo vệ tông môn, nhưng thực tế, sự thay đổi của Lục Thiên Thiên và Dạ Tinh Thần chính là minh chứng cho việc mọi người dần dần hình thành một đại gia đình.
“Ầm ầm!”
Dạ Tinh Thần vừa xông lên cũng bị đánh vào tường, nằm cạnh Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ, đúng là một nhà chỉnh chỉnh tề tề.
“…”
Hà Vô Địch đang chuẩn bị ra tay thì lại do dự.
Chỉ qua vài chiêu ngắn ngủi, hắn đã nhận ra thực lực của tên thiếu niên kia cực kỳ mạnh, mình mà xông lên chắc chắn bị ăn hành!
Kệ mẹ nó!
Trong lúc Hà Vô Địch còn đang cân nhắc, Tử Lân Yêu Vương đã nhanh chân bay tới, vừa đáp xuống đã cởi phăng cái áo ngoài ném thẳng vào mặt hắn, khiến hắn ngã lăn ra đất, sùi bọt mép.
Tuy bộ quần áo này không bao giờ mòn, nhưng từ khi có được đến giờ hình như chưa giặt lần nào, mùi mồ hôi, mùi hôi nách hòa quyện vào nhau, còn đáng sợ hơn cả vũ khí sinh hóa!
“Vù vù!”
Đường chủ Tử Lân chỉ mặc độc chiếc quần đùi đỏ, đeo thêm đôi găng tay màu hồng phấn, song quyền hội tụ yêu khí đánh tới!
“Ồ?”
Cố Triều Tịch kinh ngạc nói: “Yêu thú?”
Nói đoạn, hắn nghiêng người tránh cú đấm, phê bình: “Coi như có chút thực lực.”
“Vù vù!”
Tử Lân Yêu Vương tung một quyền nặng nề.
Có thể thấy, sức mạnh của hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc ở Ma Vương Quật!
Đại Thiên Phân Ảnh Quyết, quả nhiên không tu luyện uổng phí.
“Bốp!”
Thế mà, cú đánh vừa nhanh vừa mạnh kia lại bị Cố Triều Tịch nhẹ nhàng đỡ lấy bằng một tay, rồi lắc đầu nói: “Nhưng trước mặt đại gia ta, vẫn chẳng là gì cả.”
“Vù vù!”
Vừa dứt lời, quanh thân hắn liền bùng nổ khí lãng, trong nháy mắt đánh bay Tử Lân Yêu Vương, tạo thành một chữ “quá” lõm vào bức tường.
Đường chủ…
Mấy tên đệ tử hạch tâm…
Trước mặt Cố Triều Tịch, không chịu nổi một kích!
“Kết trận!” Đinh Hưng Vượng chạy tới, hô lớn.
“Xoát!”
“Xoát!”
Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ bò ra từ đống tường đổ, nhanh chóng bay lên, từ các hướng khác nhau vây quanh Cố Triều Tịch, bố trí Tứ Phương Thiên Địa Trận.
“Ong ong!”
Trong chớp mắt, ánh sáng từ mọi người lóe lên, xâu chuỗi lẫn nhau.
Tứ Phương Thiên Địa Trận là trận pháp chiến đấu duy nhất của Vạn Cổ tông do nhiều người cùng bố trí, càng đông người thì uy lực càng mạnh. Lúc này, số người tham gia trận pháp, tính cả cao tầng và đệ tử, tổng cộng là 500.
“Hừ.”
Bị vây khốn, Cố Triều Tịch cười khẩy, trong mắt vẫn đầy vẻ khinh thường.
“Lên!”
Lý Thanh Dương hét lớn.
“Xoát! Xoát! Xoát!”
500 tên đệ tử đồng loạt xuất chiêu, liên tục đánh ra những thủ ấn phức tạp, trong chớp mắt ngưng tụ thành vô số bàn tay, giăng kín cả bầu trời, ập xuống như thiên la địa võng!
Dưới sự gia trì của Tứ Phương Thiên Địa Trận, uy lực của Độ Thiên Chưởng Ấn càng thêm đáng sợ!
Nhưng Cố Triều Tịch đứng dưới vô vàn chưởng ảnh kia không hề tỏ ra hoảng sợ, ngược lại còn nhếch mép cười nhạo.
“Đạp!”
Một bước phóng ra, khí tràng bùng nổ, hắn quát lớn: “Thương Minh Luân Hồi Thủ!”
Thân thể Cố Triều Tịch dường như trở nên to lớn hơn, sau lưng hội tụ từng đạo từng đạo bàn tay khổng lồ, từ dưới lên trên nghênh chiến!
Phía trên vạn chưởng giáng xuống.
Phía dưới vạn thủ nghênh đón.
Cảnh tượng này có thể gọi là cực kỳ hoa lệ!
“Oành! Oành! Oành!”
Trong khoảnh khắc, khu vực trống trải nhất thời vang lên những tiếng nổ đinh tai nhức óc, từ xa nhìn lại chẳng khác nào pháo hoa đua nở.
“Bành bành bành!”
Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ lập tức bị lực phản phệ, bị đánh bay ra ngoài, vô cùng chật vật ngã xuống đất.
“Nhị sư huynh…” Tô Tiểu Mạt cố nén dòng huyết dịch đang sôi trào trong cơ thể, thất thần nói: “Gia hỏa này quá mạnh!”
Đâu chỉ mạnh, quả thực là nghiền ép không thương tiếc!
Cố Triều Tịch thu hồi khí tức cường đại vừa phóng ra, lắc đầu nói: “Ta còn tưởng trận pháp này cũng ra gì, ai ngờ đến hai thành sức của ta cũng đỡ không nổi.”
“… ”
Nghe những lời khoe khoang này, đám đệ tử Vạn Cổ tông lập tức sôi máu.
“Hưu!”
“Hưu!”
Ngay lúc này, Hắc Bạch La Sát bay ra khỏi tông môn theo hình xoắn ốc giao nhau, rồi ầm ầm đáp xuống chân núi, ánh mắt ngưng trọng: “Các hạ xuất thân từ đâu?”
“Một giới tán tu, Tịch Triều Cố.” Cố Triều Tịch đáp.
Hắn đến đây làm nội gián, tất nhiên phải che giấu thân phận, nhưng chỉ đảo ngược tên lại thế này, đúng là có chút thông minh.
“Vạn Cổ tông ta có đắc tội gì với các hạ?”
“Không có.”
Cố Triều Tịch ngạo nghễ khoanh tay, nói: “Nhưng ta đến bái phỏng lại bị từ chối, khiến đại gia ta rất khó chịu.”
“… ”
Biểu cảm trên mặt Hắc Bạch La Sát có chút đặc sắc.
Không cho người ta nhập môn liền động tay đánh người, tên này tính tình có hơi nóng nảy đấy.
“Bằng hữu.”
Đúng lúc này, từ trên núi vọng xuống một giọng nói lớn: “Gia nhập Vạn Cổ tông ta cũng được, nhưng phải thông qua khảo hạch đã.”
Cố Triều Tịch ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thanh niên phong độ nhẹ nhàng đứng trước sơn môn, tuy trông có vẻ đáng ăn đòn, nhưng lại toát ra một tia quen thuộc, rồi vô thức hỏi: “Ngươi là ai?”
“Vạn Cổ tông tông chủ.”
Đừng nhìn Quân Thường Tiếu đang tươi cười, nhưng trong lòng muốn nổ tung rồi.
Mẹ kiếp!
Đến tông môn ta phá phách, còn đánh ta bị thương đệ tử, hôm nay ta mà không thu thập ngươi, sau này còn mặt mũi nào làm tông chủ nữa!
“À.”
Cố Triều Tịch nói: “Thì ra ngươi là đệ tử thân truyền của Thông Cổ Chân Nhân.”
“Lên đi.”
“Đại gia ta nhận khảo hạch!”
“Ầm ầm!”
Thiên Nguyên Trấn Ngục Tháp ầm ầm đứng sừng sững ở chân núi, nghe Quân Thường Tiếu nghiêm túc lừa gạt: “Tháp này là sư tôn ta tặng cho, bên trong ẩn chứa đủ loại khảo nghiệm, nếu ngươi có thể thông quan trong vòng một canh giờ, thì mới có tư cách làm đệ tử Vạn Cổ tông ta!”
“Quả nhiên!”
Hắc Bạch La Sát thầm nghĩ trong lòng: “Cái tháp này là do Thông Cổ Chân Nhân cho!”
Không giống với hai người kia, Hà Vô Địch thì thầm oán: “Có thể luyện hóa các loại thuộc tính âm tà, lại có thể dùng để dung nạp sinh linh, chí bảo của Thất Huyền Thánh Tôn quả là quỷ thần khó lường!”
“Thông quan thì có thể nhập môn?”
“Không sai.”
“Tốt!”
Cố Triều Tịch vặn vẹo cổ, ngạo khí ngút trời nói: “Đại gia ta sẽ xông vào thử xem!”