Chương 1423 Đại năng, đại thần!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1423 Đại năng, đại thần!
Chương 1423: Đại năng, đại thần!
Phô trương thanh thế chỉ tốn tiền mua, danh vọng kiếm được cũng chẳng đáng là bao.
“Ai.”
Quân Thường Tiếu thở dài: “Cực khổ lắm mới tích góp được, tiêu một cái là hết sạch.”
So với việc động một chút là thưởng mấy trăm ngàn điểm cống hiến, mấy trăm điểm danh vọng thật sự quá ít ỏi, thậm chí khiến hắn nhớ lại những ngày tháng nghèo túng năm xưa.
“Yên tâm đi.”
Hệ thống an ủi: “Hàng hóa danh vọng hơn hẳn hàng hóa điểm cống hiến, ký chủ mua tuyệt đối không lỗ, không bị hớ đâu.”
Quân Thường Tiếu liếc xéo: “Ngươi có phải lại ăn hoa hồng không đấy?”
“Ta từ trước đến giờ không ăn hoa hồng!”
Hệ thống đáp lời đầy cứng rắn, cho thấy sự kiên quyết.
Quân Thường Tiếu không thèm để ý đến nó nữa, phất tay lấy bộ Phô Trương Thanh Thế Phục ra.
Đây là một bộ trang phục kiểu trường bào, thiết kế khá mới lạ, mặc lên người cũng không đến nỗi quê mùa.
Thực ra, quần áo có quê mùa hay không còn tùy thuộc vào người mặc. Với vóc dáng và tướng mạo không có gì để chê của Cẩu Thặng, mặc gì lên người cũng như khoác lên giá treo quần áo, dù là thứ gì cũng đều đẹp mắt.
“Hưu!”
Ý niệm vừa dung nhập, liên hệ được thiết lập.
Trong nháy mắt, linh hồn Quân Thường Tiếu dường như hòa nhập vào một thế giới kỳ diệu, nơi lơ lửng những viên cầu óng ánh, phát ra khí tức khác biệt, có võ đạo, kiếm đạo, đan đạo… vô vàn loại.
“Hiểu rồi.”
“Đây chính là phô trương thanh thế.”
Quân Thường Tiếu dừng lại trước viên cầu đại diện cho võ đạo, nhẹ nhàng chạm tay vào, bên ngoài hắn đột nhiên mở to mắt, một cỗ khí lãng ngập trời trong nháy mắt bao phủ lấy hắn.
…
“Xoát! Xoát!”
Trong rừng núi, hơn mười tên võ giả đang phi nhanh, một người bực bội: “Kỳ quái, rõ ràng thấy con yêu thú kia chạy đến đây, sao giờ lại chẳng thấy tăm hơi đâu?”
“Nó bị thương rồi, chắc chắn trốn không xa!” Người cầm đầu quát: “Tìm kỹ vào!”
“Đại ca!”
Đúng lúc này, một gã võ giả hô: “Phía trước có người!”
“Ừm?”
Mọi người lúc này mới phát hiện, một nam tử mặc trường bào đứng giữa rừng núi, nhắm mắt như đang suy nghĩ gì đó, hoặc là… ngủ?
Ngưu bức!
Giữa khu vực yêu thú thường xuyên lui tới mà dám ngủ vô tư thế này!
“Đại ca, nhìn y phục của gã kia, chắc là người có tiền đấy. Hay là…” Một tên võ giả nhếch mép cười xấu xa.
Người được gọi là đại ca nghiêm túc nói: “Khí tức của hắn không mạnh, ở nơi nguy hiểm thế này, có thể bị yêu thú ăn thịt bất cứ lúc nào. Chúng ta đưa hắn ra ngoài an toàn, xin chút phí tổn cũng hợp lý thôi.”
“Đúng đúng!”
Đám thủ hạ vội phụ họa.
“Đi!”
“Xoát! Xoát!”
Mọi người nhanh chóng tiến lại gần.
Đúng lúc này, người trẻ tuổi đang đứng thẳng đột nhiên mở mắt, quanh thân trong nháy mắt bùng nổ khí thế cường đại như núi lửa!
“Dát!”
Mọi người đồng loạt dừng bước, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Khí tức khủng bố bộc phát khiến bọn hắn cảm thấy như đang phải cõng cả ngọn núi Thái Sơn trên lưng!
Trời ạ!
Đây là một siêu cấp cao thủ!
Dưới khí thế cường đại, hai chân mọi người không nghe sai khiến, cùng nhau quỵ xuống đất, có kẻ còn sợ hãi đến mức tè cả ra quần.
“Ừm?”
Quân Thường Tiếu vừa khởi động hiệu ứng võ đạo của bộ Phô Trương Thanh Thế Phục, phát hiện bên cạnh có hơn mười người đang nằm rạp xuống, bèn xoay người lại, hỏi: “Có việc gì không?”
Do có khí tức võ đạo cường đại gia trì, chỉ hai chữ thốt ra cũng ẩn chứa sự cao thâm khó lường, khiến đám võ giả kia hồn vía lên mây.
Đại năng!
Đại thần!
“Không… không có…” Đại ca cố nén sợ hãi, giọng run rẩy: “Không có gì…”
“À.”
Quân Thường Tiếu ừ một tiếng, rồi tiếp tục lên đường.
Hắn cũng không biết khí thế võ đạo mình phát ra mạnh đến mức nào, nhưng có thể dọa một đám Phá Không Cảnh đến mức không đứng dậy nổi, có lẽ cũng ra gì đấy chứ.
“Hô!”
Nhìn Cẩu Thặng rời đi, hơn mười tên võ giả thở phào nhẹ nhõm, có người còn ôm mặt khóc nức nở, rõ ràng là chấn kinh quá độ.
…
“Hay đấy.”
“Y phục này có thể tùy ý thay đổi hình dạng sao?”
Trên đường, Quân Thường Tiếu cảm thấy hứng thú, trong đầu hiện ra vô số kiểu dáng. Sau khi chọn một kiểu, chiếc trường bào khoác trên người nhanh chóng chuyển sang màu đen, hiện lên những họa tiết ửng đỏ.
“Không đủ đẹp trai.”
“Hưu!”
Bộ Phô Trương Thanh Thế Phục lại biến thành màu trắng, sau lưng in chữ “Nhị Đại Mục”, rồi lại hóa thành hai chữ “Chính Nghĩa”, mãi đến khi ra khỏi rừng núi thì biến thành bộ trang phục màu nâu đỏ, ngực in chữ “Quân”.
Hệ thống gào lên: “Xin nhờ, đây không phải đồ COSPLAY!”
…
Khu vực Thượng Giới được phân chia tương tự như Tinh Vẫn Đại Lục, nhưng lấy “vực” để phân chia, ví dụ như Đông Nam Vực, Tây Bắc Vực.
Khu vực trung tâm lớn nhất được gọi là Trung Vực, cũng là khu vực phồn hoa nhất của toàn bộ thế giới.
Tổng bộ của các tổ chức lớn như Giới Đường, Đan Đường phần lớn được đặt tại Trung Vực. Quân Thường Tiếu muốn đến bái phỏng, chắc chắn phải đi từ Đông Nam Vực đến Trung Vực, quãng đường xa xôi, chỉ đi bộ thôi cũng phải tính bằng năm.
May mắn thay, hắn có Thất Thải Huyễn Quang Dực.
Tốc độ bay của nó không phải là nhanh nhất, nhưng ưu điểm là tiết kiệm năng lượng, khả năng duy trì lượng pin cực kỳ trâu bò.
Quân Thường Tiếu triệu hồi nó ra, kéo theo vệt sáng cực tốc mà đi, chỉ mất hai tháng đã tiến vào khu vực Trung Vực.
“Chậc chậc.”
“Thuộc tính thiên địa ở đây còn mạnh hơn Đông Nam Vực nữa.”
Một đường bay đi, không chỉ được chiêm ngưỡng núi sông tráng lệ của Trung Vực, mà còn gặp không ít võ giả thực lực cường hãn, khiến hắn cảm khái: “Một vùng đất nuôi một loại người, cao thủ ở đây chắc chắn nhiều hơn.”
“Kia là cái gì?”
“Má ơi, ánh sáng đẹp quá!”
Đám võ giả cũng phát hiện ra trên bầu trời có vệt lưu quang bảy màu lấp lánh, nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên. Đến khi xác định đó là một võ giả đang bay, hơn nữa còn có đôi cánh bảy màu lộng lẫy, ánh mắt họ lập tức lộ vẻ ghen tị, ngưỡng mộ, hận.
Hệ thống nói: “Ký chủ phô trương như vậy, cẩn thận bị chặn đường cướp của.”
“Yên tâm.”
Quân Thường Tiếu nói: “Bị cái miệng thối của ngươi nói một câu, chắc chắn sẽ an toàn thôi.”
“… ”
Hệ thống sụp đổ: “Người ta bảo của cải không nên phô trương, ký chủ cứ bay lượn trên trời cao thế này, tất nhiên sẽ bị những kẻ tâm thuật bất chính để ý.”
“Nói thêm đi, như vậy ta sẽ càng an toàn hơn!”
“Móa! Ta đang nghiêm túc đấy!”
…
Ống kính chuyển cảnh, Quân Thường Tiếu vô cùng an toàn dừng chân trước Vô Song Thành. Đây là một trong những thành trì lớn nhất ở Trung Vực, cũng là nơi đặt tổng bộ của Đan Đường.
Đứng trước cổng thành to lớn, Cẩu Thặng líu lưỡi: “To vãi cả đái!”
“…”
Hệ thống im lặng không nói.
Đã bay lượn phô trương như vậy mà không bị cướp, thật sự không khoa học!
“Đứng lại!”
Đang chuẩn bị vào thành, một vị tướng quân tướng mạo uy nghiêm chặn đường, quát lớn: “Người bình thường muốn vào Vô Song Thành, phải xuất trình chứng minh thân phận.”
Thành trì lớn thường có nhiều quy củ, chứng minh thân phận là điều bắt buộc.
Quân Thường Tiếu không phải hạng người thích gây chuyện thị phi, rất phối hợp lấy ra chứng minh thư thường trú vĩnh viễn của Lận Uyên Thành.
Lô Đức Thủy không chỉ làm chứng minh thư cho hắn, mà còn làm cho cả đệ tử Vạn Cổ Tông nữa. Có thể nói, cả tông trên dưới đều là cư dân hợp pháp của Lận Uyên Thành.
“Xin lỗi.”
Tướng quân lạnh mặt nói: “Cư dân của những thành trì cấp thấp, không có tư cách tiến vào Vô Song Thành.”
“…”
Quân Thường Tiếu gượng cười: “Có thể châm chước chút được không?”
Tướng quân còn phải kiểm tra chứng minh thư của những người khác, nên mất kiên nhẫn xua tay: “Mau cút đi.”
Ngọa tào!
Ngươi oai phong nhỉ!
“Xoát!”
Quân Thường Tiếu không thèm giả vờ nữa, trực tiếp lôi ra Thông Cổ Chiến Thuyền phiên bản bỏ túi, quát: “Mở to mắt ra mà xem đây là cái gì!”
“Vù vù!”
Khí tức nặng nề trong nháy mắt bạo phát.
Tướng quân giật mình lùi lại một bước, đợi nhìn rõ bốn chữ lớn khắc trên thân thuyền, liền bật thốt lên: “Thông Cổ Chiến Thuyền!”
Những người đang xếp hàng vào thành cũng bị kinh động, nhao nhao ghé mắt nhìn. Đến khi nhìn thấy chiến thuyền và cảm nhận được khí thế hùng hậu, biểu cảm trên mặt họ dần dần biến thành kinh ngạc tột độ.
“Ngươi…ngươi…” Tướng quân cố đè nén kinh hãi trong lòng, lắp bắp: “Ngươi là… Tông chủ Vạn Cổ Tông?!”
Hả?
Trung Vực đã nghe danh mình rồi à?
Quân Thường Tiếu có chút đắc ý lấy ra lệnh bài tông chủ, ngạo nghễ nói: “Không thể giả được.”
Nếu như lấy thứ này ra trước kia, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, dù sao một khối huyền thạch có thể mua mấy trăm cái lệnh bài. Nhưng bây giờ thì không ai dám nghi ngờ, bởi vì khí tức hùng hậu của Thông Cổ Chiến Thuyền không thể làm giả được!
“Thì ra là Quân tông chủ, thất kính thất kính!” Tướng quân lập tức thay đổi thái độ lạnh nhạt thành vô cùng nhiệt tình.
Quân Thường Tiếu thản nhiên nói: “Ngươi có thể biểu diễn màn lộn một vòng được không?”
“Được!”
Tướng quân lăn lộn trên mặt đất ngay tắp lự.
Quân Thường Tiếu nhất thời nghệt mặt, thầm nghĩ trong bụng: “Hắn quen tay quá!”