Chương 1328 Ám tinh thôi xán, cảm giác có điềm xấu!
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 1328 Ám tinh thôi xán, cảm giác có điềm xấu!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1328 Ám tinh thôi xán, cảm giác có điềm xấu!
Chương 1328: Ám tinh thôi xán, điềm báo chẳng lành!
Chương 1328: Ám tinh thôi xán, điềm báo chẳng lành!
Không có trận pháp cản đường, Quân Thường Tiếu tựa cá gặp nước, thoải mái vùng vẫy trong không gian vô tận.
Lâm Lang không đuổi kịp, vì đã bị thương, lại thêm vũ khí tùy thân bị cướp mất, đả kích lần hai này quả thật quá lớn.
“Khốn kiếp… đáng giận!” Nhìn kiếm mang dần biến mất khỏi tầm mắt, hắn nghiến răng nghiến lợi gầm thét trong lòng: “Ta nhất định phải đến Vạn Cổ tông đoạt lại Lục Hạp Bảo Kiếm!”
“Vạn Cổ tông?”
Cái tên này hắn chưa từng nghe bao giờ!
Nhưng không sao!
Hắn đã để lại danh hào tông môn, ắt hẳn phải tồn tại. Ngự Kiếm Huyền Tông chỉ cần vận dụng nhân mạch và mạng lưới quan hệ, chắc chắn có thể dễ dàng tìm ra!
Ý tưởng thì hay đấy.
Nhưng trước mắt, trừ phi xuống hạ giới, nếu không khó mà tìm thấy.
“Hừ.”
Quân Thường Tiếu đang bay lượn trên bầu trời rộng lớn cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ: “Nếu không phải thời gian gấp gáp, đám khinh người quá đáng các ngươi tưởng chỉ tổn thất phi kiếm cùng vũ khí đơn giản vậy thôi sao?”
“Ngự Kiếm Huyền Tông.”
“Bổn tọa xin ghi nhớ, rảnh rỗi nhất định đến bái phỏng!”
Hệ thống thừa cơ chọc ngoáy: “Chủ yếu vẫn là lo lắng cao tầng tông môn người ta tìm tới, tự mình lại đánh không lại, nên ký chủ quyết định ba chân bốn cẳng chuồn lẹ cho xong.”
“Cút!”
Vèo —
Quân Thường Tiếu không dám nán lại khu vực gần Ngự Kiếm Huyền Tông, toàn lực tăng tốc hướng nơi xa mà đi, mãi đến khi vào một khu rừng núi nguyên sinh, tìm được một sơn động coi như sạch sẽ, hắn vội vàng triệu hồi truyền tống môn ra.
Đến rồi! Đến rồi!
Ý tưởng táo bạo bấy lâu nay nay sắp thành hiện thực!
Hệ thống im thin thít, sợ nói nhiều lại bị vả mặt.
“Vù vù!”
Cánh cổng truyền tống vị diện chiến trường hiện ra, dần dần hội tụ thành hình xoáy.
Quân Thường Tiếu mừng rỡ: “Chắc chắn thông được!”
“Xoẹt!”
“Bình!”
Vừa bước vào, hắn đã bị đẩy mạnh trở lại, cứ như đụng phải một bức tường vô cùng kiên cố.
Hệ thống vẫn im lặng.
“Đáng chết!”
Quân Thường Tiếu xoa mặt, lẩm bẩm: “Thượng giới và hạ giới quả nhiên không thể liên thông.”
Rồi hắn nói tiếp: “Cũng không sao, vẫn còn Thúy Hoa và Trụ Tử!”
Trong thoáng chốc, hắn triệu hồi hai con trùng không gian thắng bại khác nhau ra, ra lệnh: “Gặm cho ta cái kết giới cản đường kia!”
“Vâng!”
Hai tiểu gia hỏa há miệng gặm lia lịa, sau đó liền nghe thấy tiếng ‘kèn kẹt’ giống như răng sắp gãy đến nơi.
“Chủ… chủ nhân…” Trụ Tử nhăn nhó nói: “Kết giới cứng quá, chúng ta cắn không nổi!”
“Phù phù!”
Quân Thường Tiếu ngồi phịch xuống đất.
Ba tháng tuy có hơi gấp gáp, nhưng trước đó hắn vẫn rất tự tin, vì nghĩ có thể mượn chiến trường truyền tống môn trở về. Giờ thì hay rồi, thực tế phũ phàng chứng minh… hắn đã nghĩ quá nhiều!
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha ha ha!”
Hệ thống cuối cùng không nhịn được nữa, cười ha hả không chút kiêng dè.
Thực ra nó đã sớm đoán được kết quả này. Dù sao, không gian bích lũy của thượng giới mạnh hơn trần thế quá nhiều, nếu dễ dàng qua lại như vậy, hai hệ vũ trụ sớm đã sụp đổ rồi ấy chứ.
Vì sợ bị vả mặt, nó đã phải cố nén lâu lắm rồi.
Haiz, khổ thân nó.
“Ngươi còn cười được hả con mèo kia!” Quân Thường Tiếu gầm lên: “Không hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, cả hai ta đều phải xuống âm tào địa phủ báo danh đấy!”
Hệ thống chân thành khuyên nhủ: “Vậy nên cứ bật hack đi.”
“…”
Quân Thường Tiếu hiểu, con hàng này cười để kích để hắn mở khu mua sắm ra tiêu tiền đây mà.
“Sự thật chứng minh, chín năm nỗ lực của ký chủ chỉ là công cốc, tuy rằng đã thành công bố trí đại trận đoạt thiên địa tạo hóa, nhưng cuối cùng cũng chỉ thêm vài hiệu ứng đặc biệt, rồi một mình truyền tống lên đây thôi.” Hệ thống nói móc.
“Có thể đừng nhắc tới chuyện đó nữa được không!” Quân Thường Tiếu gào lên.
Ai mà chẳng có chuyện cũ không dám nhớ lại, Dạ Tinh Thần thì đặc biệt nhiều, ví dụ như kiếp trước bị người yêu ám toán, hay sau khi sống lại, uống say thì hay mò đến chuồng thú hoặc linh thú đường.
Cẩu Thặng cũng không ngoại lệ.
Chuyện hắn không dám nhớ lại cũng là từ khi xuyên việt đến nay, lần đầu tiên thực sự dựa vào nỗ lực bản thân, lại còn nỗ lực suốt chín năm trời, cuối cùng đổi lấy chỉ là sự cô đơn hiu quạnh ở thượng giới.
Tông môn thiếu Quân Thường Tiếu, chẳng khác gì thiếu đi linh hồn.
Cả quyển sách thiếu đi đám cao tầng và đệ tử đáng yêu, cũng chẳng khác gì không có linh hồn.
Tông chủ một nơi, đệ tử một nẻo?
Không!
Đây không phải điều Quân Thường Tiếu muốn.
Hắn muốn là, dù ở trần thế hay thượng giới, đến cuối cùng đứng trên đỉnh cao ngắm bình minh, sau lưng vẫn luôn có Lý Thanh Dương, Tiêu Tội Kỷ bọn họ cùng kề vai sát cánh!
“Các bảo bối!”
Quân Thường Tiếu gào lớn: “Ta nhớ các ngươi!”
“Thôi đi cha, có mới lên được một ngày chứ mấy, đâu phải ba năm năm gì đâu mà làm quá lên thế, đừng có gượng ép đổi phong cách hài hước sang nhiệt huyết thế chứ.” Hệ thống thúc giục: “Mau mở khu mua sắm cao cấp ra, chỉ có bật hack mới thể hiện được giá trị của ký chủ thôi, dù sao mình cũng có phải nhân vật chính dựa vào nỗ lực để ăn cơm đâu.”
“Đúng.”
Quân Thường Tiếu gật gật đầu, nói: “Ta là nhân vật chính nhờ nhan sắc, ta cần dựa vào mặt để kiếm cơm.”
“…”
…
Trong vòng ba tháng cả tông phi thăng, đây tuyệt đối là nhiệm vụ bất khả thi. Vì vậy, dưới sự xúi giục của một nhân vật chính đủ tiêu chuẩn, Quân Thường Tiếu vẫn là kéo màn hình hệ thống ra.
Thế mà, màn hình vừa hiện lên đã khác trước, cái vẻ cổ kính dường như đã biến mất, thay vào đó là cảm giác khoa học kỹ thuật tương lai cực mạnh, xung quanh còn có cả hiệu ứng đèn bar nữa chứ!
“Tình huống gì đây?” Quân Thường Tiếu kinh ngạc hỏi.
Hệ thống giải thích: “Khi ký chủ bước vào thượng giới, điều kiện đã đủ, nên hệ thống mới thực sự là phiên bản 2.0 đúng nghĩa!”
“Đột nhiên biến thành thời thượng vậy, công năng chắc cũng được tăng cường chứ?” Quân Thường Tiếu mắt sáng rực hỏi.
“Cái đó thì không có.”
“Vậy là chỉ thay đổi giao diện thôi à?”
“Ừm.”
“Ngươi có thể chui ra đây cho ta đánh một trận được không hả?”
“Ký chủ không phải đối thủ của ta.”
“…”
Quân Thường Tiếu nhấn vào khu mua sắm cao cấp, tuy giao diện đã đổi, nhưng hàng hóa bên trong vẫn là những thứ trước đây.
“Ba!”
Theo lệ cũ, trước khi đổi mới phải khấn vái đã.
“Tới đi!”
Sau khi bái lạy các vị thần tiên xong xuôi, Quân Thường Tiếu mạnh tay kéo khu mua sắm xuống. Lúc này, hắn thấy những món hàng trước mắt khẽ lắc lư, ngay sau đó bị những tia sáng rực rỡ đủ màu sắc thay thế, đến khi mờ đi thì xuất hiện những món hàng hoàn toàn mới.
Hệ thống phiên bản thượng giới này đến hiệu ứng đổi mới cũng khác, khiến người ta có cảm giác như đột nhiên có kinh phí, đột nhiên đẳng cấp hơn hẳn.
Quân Thường Tiếu không quan tâm đến những hiệu ứng lòe loẹt kia, hắn chỉ để ý liệu có thứ gì hữu dụng với mình không, ví dụ như kết nối hai giới, không bị hạn chế bởi quy tắc thiên địa, có thể tùy ý ra vào truyền tống trận hoặc truyền tống môn chẳng hạn.
Tiếc là không có.
Nhưng… lại có một món tên là ‘Nguyệt Quang Bảo Hạp’!
“Lẽ nào…”
Quân Thường Tiếu vội vàng nhấn vào phần giới thiệu, nội dung hiện ra là —
Vật phẩm: Nguyệt Quang Bảo Hạp.
Giới thiệu: Một loại bảo vật mượn ánh trăng để xuyên toa không gian.
Công dụng: Khi đạt đến yêu cầu khởi động, có thể tiến hành truyền tống chính xác dựa trên vị trí người dùng cung cấp.
Ưu điểm: Tùy thời có thể đi một chuyến rồi về, du hành qua các đại vũ trụ.
Nhược điểm: Dùng một lần là hết, sản phẩm độc nhất.
Giá cả: 100000 điểm cống hiến.
Đẳng cấp: Không.
Đọc xong phần giới thiệu, Quân Thường Tiếu ngồi bệt xuống đất.
Hắn dùng một tay che mặt, thân thể khẽ run rẩy theo quy luật, không biết là đang cười hay đang khóc.
Vừa cười vừa khóc.
Cười vì vào thời điểm bản thân suy sụp và bất lực nhất, chỉ cần đổi mới khu mua sắm một lần, thì ấm áp đã lập tức đến.
Khóc vì cuối cùng cũng có thể trở về Tinh Vẫn đại lục, gặp lại đám đệ tử, một ngày không gặp mà cứ như ba năm dài đằng đẵng!
Còn chờ gì nữa!
Chắc chắn phải mua thôi!
Đừng nói cái Nguyệt Quang Bảo Hạp này chỉ dùng được một lần, dù có tiêu hết tất cả điểm cống hiến hiện tại hắn cũng không chút do dự!
“Đinh! Ký chủ tiêu 100000 điểm cống hiến, nhận được Nguyệt Quang Bảo Hạp × 1, đã chuyển vào không gian giới chỉ.”
“Đinh! Điểm cống hiến tông môn: 100001.”
“Xoẹt!”
Quân Thường Tiếu lấy ra bảo vật có khắc bốn chữ ‘Nguyệt Quang Bảo Hạp’, vội vã đi ra ngoài.
Vừa hay, bên ngoài đã là buổi tối, ánh trăng tràn ngập khắp nơi.
“Khoan đã!”
Khi hắn chuẩn bị sử dụng, hệ thống ngăn cản: “Ký chủ phải suy nghĩ kỹ càng!”
“Còn cân nhắc cái rắm gì nữa!”
Quân Thường Tiếu nói: “Định vị thẳng về Tinh Vẫn đại lục!”
“Thì trước mắt mà nói, quay về thì có thể đấy, nhưng…” Hệ thống chân thành nói: “Ký chủ có cách nào mang đệ tử tông môn tập thể phi thăng thượng giới không?”
“Cái này…”
Quân Thường Tiếu im lặng.
Sự thật chứng minh, chín năm nỗ lực của hắn chỉ cải tiến ra đại trận đoạt thiên địa tạo hóa thích hợp cho một mình hắn truyền tống thôi, còn chuyện đại quy mô vượt biên nhập cư thì hoàn toàn chỉ là trò cười.
“Đã không có cách nào dẫn họ lên.”
Hệ thống nói: “Ký chủ về Tinh Vẫn đại lục thì có ý nghĩa gì? Hay là chờ nhiệm vụ thất bại rồi kéo người thân và đệ tử cùng nhau chôn cùng?”
“…”
Quân Thường Tiếu hỏi: “Ý ngươi là sao?”
“Ở thượng giới tìm cách đưa đệ tử nhập cư trái phép, rồi dùng bảo vật này, cái Nguyệt Quang Bảo Hạp độc nhất vô nhị kia!” Hệ thống nói.
Cái gọi là dùng một lần là hết, cái gọi là độc nhất vô nhị cũng là mua rồi thì không mua lại được nữa.
Vô cùng trân quý!
“Đúng!”
Quân Thường Tiếu bừng tỉnh, nói: “Mình phải nghĩ cách ở đây mới được!”
Ở hạ giới, đại trận vô dụng, muốn phi thăng chỉ có thể dựa vào xoát khu mua sắm, hơn nữa còn phải nhờ vận may. Còn ở thượng giới thì khác, dù sao đây là một thế giới mạnh hơn hẳn, không chừng…
“Có, có!”
Quân Thường Tiếu vỗ trán nói: “Mình có thể đi tìm Thái Huyền lão nhân, hắn đã có thể sáng tạo ra trận pháp phi thăng cho riêng mình rồi, có lẽ cũng có thể sáng tạo ra trận pháp phi thăng cho cả đội!”
“Như vậy mới đúng chứ!”
Hệ thống không để Cẩu Thặng tiếp tục đi đổi mới, một là điểm cống hiến không nhiều, hai là yếu tố may mắn quá lớn, ba là tìm cách ở thượng giới vẫn đáng tin hơn tìm cách ở hạ giới.
Ai nói ta là nhân viên chào hàng, ta sẽ giận đấy!
“Chờ đã!”
Quân Thường Tiếu suy nghĩ: “Thái Huyền lão nhân lúc trước nói ông ta ở đâu nhỉ?”
“Phượng Tê Tiên Sơn!”
“Đi, đi tìm lão già đó!”
Dù hiện tại đã khuya, dù ban ngày đánh hai trận hơi mệt mỏi, nhưng Cẩu Thặng vẫn quyết định lên đường, dù sao thời gian có hạn.
Rất xa trên một ngọn núi cao mây mù bao phủ, Thái Huyền lão nhân đang quan sát các vì sao cau mày nói: “Ám tinh đột nhiên sáng chói, điềm báo chẳng lành!”
—
PS, chương 3, số lượng từ 2900
Cầu nguyệt phiếu.