Chương 1311 Cơ hội tới!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1311 Cơ hội tới!
Chương 1311: Cơ hội tới!
Chớ nên xem thường Thiên Nguyên Trấn Ngục Tháp, cũng chớ coi thường bất cứ tù phạm nào, bởi vì bọn chúng đều là cáo già cả.
Dạ Đế vừa đột phá đến nửa bước Vũ Thánh đã tự cao tự đại, thậm chí còn muốn một mình đánh nhiều người, kết quả vừa bước vào đã bị quần ẩu cho tơi bời.
Cùng ngày, tin tức lan truyền ra ngoài.
Kẻ nào tung tin không quan trọng, quan trọng là Lý Thanh Dương và những người khác đều đã biết chuyện.
Ngay cả sư đệ còn bị Triệu Đậu Đậu khiêng ra, xem ra thực lực của tù phạm trong ngục giam không hề đơn giản, mình mà vào trong đó thì phải cẩn thận mới được.
Ngày hôm sau.
Tiêu Tội Kỷ hùng hổ tiến vào tầng thứ nhất, ngạo nghễ tuyên bố: “Ta muốn đánh mười tên!”
“Hắc hắc.”
Một tên tù phạm cười khẩy: “Lại thêm một tên phách lối nữa tới đây!”
“Các huynh đệ!”
“Tiếp đãi hắn thật chu đáo vào!”
“Xoát! Xoát!”
Trong nháy mắt, mười tên tù phạm vạm vỡ vây quanh Tiêu Tội Kỷ, cảnh giới đều ở nửa bước Vũ Thánh!
“Lên đi!”
Tiêu Tội Kỷ không dám khinh thường, lập tức lấy thuẫn bài ra nghênh chiến.
“Ầm ầm ầm ầm!”
“Bành bành bành bành!”
Nửa canh giờ sau, cửa nhà lao lại mở ra.
Triệu Đậu Đậu đỡ Tiêu Tội Kỷ mặt mũi bầm dập đi ra, còn nói: “Tiêu sư huynh, lần sau mình đánh một tên thôi nhé!”
“Không…”
“Ta vẫn muốn đánh mười tên!”
Tiêu Tội Kỷ chuyên tu về thuẫn, thường dùng để khiêng sát thương, cho nên cần nhiều đối thủ để kích thích, tăng cường phòng ngự, khác với A Ngưu chỉ muốn khoe mẽ, chưa kịp thể hiện đã bị…
Lý Thanh Dương cùng Tô Tiểu Mạt lần lượt tiến vào Trấn Ngục Tháp.
Nhờ có tổ hợp “công thủ” thăm dò đường trước, nên mọi người đều chọn đấu một chọi một một cách tương đối an toàn, và cũng giành được không ít chiến thắng trước khi thất bại.
“Tông chủ!”
Lý Thanh Dương nói: “Tù phạm trong ngục giam đều rất mạnh a!”
Ngồi trong thư phòng, Quân Thường Tiếu gác chân lên bàn, cười nói: “Vậy nên, nơi này là một trường luyện tập tuyệt vời, các ngươi nên vào đó rèn luyện nhiều hơn.”
Đưa toàn bộ tù phạm từ chín tầng địa ngục vào Thiên Nguyên Trấn Ngục Tháp, chính là để tạo cho tông môn một trường luyện tập tàn khốc và mạnh mẽ hơn, giờ xem như đã được như ý nguyện.
Đương nhiên.
Không chỉ có đệ tử.
Các trưởng lão cấp cao cũng có thể vào.
Sau khi Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ lần lượt ra trận, Tử Lân Yêu Vương cũng tìm thời gian tiến vào tầng thứ nhất, vừa đánh nhau vừa cởi quần áo, khiến đám tù phạm kinh hãi.
Mẹ nó!
Gã này có bệnh à!
…
Với mười hai ngục tốt trông coi tù phạm, Thiên Nguyên Trấn Ngục Tháp có thể nói là vô cùng trâu bò.
Không hề khoa trương khi nói, lực lượng bên trong, chỉ cần được thả ra, hoàn toàn có thể dễ dàng tiêu diệt bất kỳ vị diện nào!
Quân Thường Tiếu thường an trí nó ở Vạn Cổ Tông, lực lượng bên trong gần như không lộ ra ngoài.
Cho nên các võ giả sống ở Tinh Vẫn Đại Lục nằm mơ cũng không ngờ rằng, nơi mình ở lại tồn tại một cỗ thế lực ngầm có thể xưng bá vũ trụ trần thế.
“Khi phi thăng, có nên mang theo ngục giam không?”
Trong khi nghiên cứu đại trận đoạt thiên địa tạo hóa, Quân Thường Tiếu luôn cân nhắc vấn đề này, càng nghĩ càng lo, liệu sau khi mình phi thăng lên thượng giới, Tinh Vẫn Đại Lục có bị người khác ức hiếp hay không?
Đến một nơi mạnh hơn thì tốt thật, nhưng nơi này dù sao cũng là nhà, hắn không muốn sau khi mình đi lại xảy ra chuyện gì, rồi sa vào cảnh cửa nát nhà tan như Thiên Nguyên Đại Lục.
Cách tốt nhất, là để lại một lực lượng tuyệt đối, để các thế lực ở đây an phận thủ thường, để các đại vị diện mang lòng kiêng kỵ.
Mười hai ngục tốt cùng đám tù nhân trong Thiên Nguyên Trấn Hồn Tháp chắc chắn rất thích hợp để bảo vệ Tinh Vẫn Đại Lục.
Nhưng vấn đề là.
Phải có được sự tán đồng tuyệt đối của bọn họ.
Về phía tù phạm thì dễ xử lý, chỉ cần để Nhị Nha ra tay điều giáo, chỉ có mười hai ngục tốt là hơi khó giải quyết.
“Cơ hội.”
Quân Thường Tiếu nhíu mày: “Ta cần một cơ hội.”
“Tiểu đệ đệ!”
Ngay lúc này, Bạch La Sát truyền âm: “Lại có chiến thuyền tới!”
Hệ thống sắc bén đậu đen rau muống nói: “Thông thường, tình huống này có nghĩa là cơ hội sắp đến!”
“Ồ?”
Quân Thường Tiếu lộ vẻ kinh ngạc.
Chẳng phải tinh không cứ điểm đã bị mình cho nổ tung rồi sao? Sao còn có người đến gây sự nữa?
…
Tinh không vô tận.
Một chiếc chiến thuyền quy cách và cấp bậc khá cao đang dừng lại.
“Người đến là ai?”
Quân Thường Tiếu lơ lửng đối diện, thản nhiên hỏi.
Từ trong khoang thuyền bước ra mấy tên võ giả, người cầm đầu là một trung niên nhân sắc mặt tái nhợt, có vẻ như bị thương, chắp tay nói: “Quân tông chủ, xin hãy cứu lấy Thiên Hà Đại Lục của chúng ta!”
Ách?
Quân Thường Tiếu có chút ngơ ngác.
Nhưng từ giọng điệu cầu khẩn của đối phương có thể hiểu, bọn họ không đến gây sự, liền hỏi: “Có chuyện gì thì cứ vào đại lục rồi nói.”
“Không kịp đâu!”
Trung niên nhân sốt sắng nói: “Mong Quân tông chủ nhanh chóng viện trợ, nếu không, Thiên Hà Đại Lục của ta sẽ diệt vong mất!”
“Bằng hữu.”
Quân Thường Tiếu nhún vai, nói: “Chúng ta hình như không quen biết nhau thì phải?”
Các ngươi bảo ta đi cứu là ta phải đi cứu à?
Trong thiên hạ này người gặp nạn nhiều vô kể, ta dù có lòng hành hiệp trượng nghĩa cũng lực bất tòng tâm thôi.
“Xoát!”
Trung niên nhân vung tay, trên boong tàu xuất hiện từng tòa rương lớn đựng đầy linh thạch.
“Nhớ ra rồi!”
Quân Thường Tiếu vỗ trán, chợt tỉnh ngộ: “Chúng ta từng gặp nhau ở tinh không cứ điểm!”
Hệ thống gầm thét: “Nhận ra nhanh quá vậy!”
Hết cách rồi, sức mạnh của đồng tiền mà!
“Quân tông chủ!”
Trung niên nhân chân thành nói: “Ở đây có tổng cộng 10 triệu cửu phẩm linh thạch, mong ngài nhanh chóng giúp đỡ Thiên Hà Đại Lục!”
Từ ánh mắt và ngữ khí của hắn có thể thấy, đây chắc chắn là một chuyện vô cùng khẩn cấp, không thể chậm trễ.
“Ta cần biết nguyên nhân.”
…
“Hưu ——”
Một lát sau, mấy tên võ giả đến cầu cứu đã đổi sang Thông Cổ chiến thuyền, hòa vào tinh không vô tận với tốc độ cực nhanh, hướng về phía Thiên Hà Đại Lục.
“Yên tâm đi, chư vị.”
Quân Thường Tiếu đứng thẳng ở đầu thuyền, nghiêm nghị nói: “Ta sẽ giúp các ngươi giải quyết mọi phiền phức.”
Một tháng trước.
Cửu Tuyền Đại Lục nằm cạnh Thiên Hà Đại Lục trong khu vực vũ trụ, sau khi biết tin tinh không cứ điểm bị tiêu diệt, lập tức gỡ bỏ vẻ mặt giả nhân giả nghĩa, bắt đầu xâm lược quy mô lớn hàng xóm.
Năm đó, Cửu Tuyền Đại Lục từng bị cứ điểm cảnh cáo, thậm chí còn phái một tuần tra sứ đến, mới khiến chúng an phận.
Nhưng khi lực lượng kiềm chế không còn tồn tại, chúng tự nhiên không cần kiêng kỵ nữa.
Thực lực của Cửu Tuyền Đại Lục rất mạnh, thuộc về top đầu trong vũ trụ trần thế, Thiên Hà Đại Lục căn bản không thể chống lại, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể đi cầu viện.
Cầu ai bây giờ?
Người nào diệt tinh không cứ điểm, thì đi cầu người đó.
Cho nên đám võ giả Thiên Hà Đại Lục g·iết ra khỏi vòng vây hỏa tốc lên đường, cuối cùng cũng tìm được Tinh Vẫn Đại Lục!
“Hai nhà cách nhau khá xa, các ngươi tìm đến đây chỉ mất hơn nửa tháng, nhanh thật đấy.” Trên đường đi, Quân Thường Tiếu nói.
Trung niên nhân đáp: “Việc này còn phải cảm tạ Mạc thành chủ của Cửu Thiên Đại Lục, chính hắn đã cho chúng ta vị trí chính xác của Quân tông chủ, nhờ vậy không mất quá nhiều đường vòng!”
“Thì ra là vậy.” Quân Thường Tiếu hiểu ra.
Đương nhiên, Mạc Thương Sinh không chỉ cung cấp tọa độ Tinh Vẫn Đại Lục, trước khi chia tay còn dặn dò kỹ lưỡng, đã đi cầu người, thì phải mang theo thành ý, nếu không rất dễ bị đuổi về.
Trung niên nhân ghi nhớ trong lòng, vừa thấy Quân Thường Tiếu đã sảng khoái xuất ra linh thạch, xem ra đã đạt tới trình độ nhập môn về thành ý.
Haizz.
Nếu trên đời này có nhiều người như Mạc thành chủ hơn một chút, Cẩu Thặng ta đâu đến nỗi thiếu tiền như vậy.
“Cửu Tuyền Đại Lục?”
Quân Thường Tiếu chắp tay sau lưng, nhìn về phía tinh không vô tận, thầm nghĩ: “Ta còn đang lo không có cơ hội, các ngươi đã tự dâng tới rồi.”
“Khặc khặc khặc!”
“Khặc khặc khặc khặc…”