Chương 1293 Lần thứ hai giao thủ, tuyệt đối nghiền ép
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 1293 Lần thứ hai giao thủ, tuyệt đối nghiền ép
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/7Kn8fX3dKr
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1293 Lần thứ hai giao thủ, tuyệt đối nghiền ép
Chương 1293: Lần thứ hai giao thủ, tuyệt đối nghiền ép
Kẻ nào đang điều khiển chiến thuyền bay tới vậy?
Thì ra cũng là Dần Hổ, một trong số mười hai tuần tra sứ từng bị Đại Thánh đập cho một gậy nằm bẹp dí.
Phải nói, tinh không cứ điểm có trình độ chữa trị vết thương rất cao, mới đó mà hắn ta đã khỏe như trâu.
“Móa!”
Quân Thường Tiếu chợt nhớ ra điều gì, vỗ ót một cái, nói: “Tên này còn nợ ta tiền!”
Hệ thống lại được dịp móc mỉa: “Kí chủ có thể quên cả nương tử, quên hết mọi thứ, nhưng tuyệt đối không quên ai nợ tiền mình.”
“Đó là chắc chắn!”
Quân Thường Tiếu nói: “Nếu muốn ta khắc cốt ghi tâm ai đó, cách tốt nhất là cứ việc nợ tiền ta.”
“… ”
Hệ thống cạn lời.
“Tiểu đệ đệ.”
Hắc La Sát lên tiếng: “Người kia hình như không yếu đâu, hay là ta với muội muội ra tay bắt hắn?”
“Không cần.”
Quân Thường Tiếu xua tay: “Mình ta là đủ rồi.”
Hắn đang lo không biết tìm ai để thử nghiệm chiến lực, tự nhiên không thể bỏ qua bao cát tự động đưa tới cửa như thế này.
“Lão bằng hữu.”
Quân Thường Tiếu khoanh tay, nhếch miệng cười: “Ngươi đừng làm ta thất vọng đấy.”
…
“Vèo!”
Tinh không chiến thuyền xé gió lướt đi, rời khỏi khu vực Tinh Vẫn đại lục với tốc độ cực nhanh.
Nhưng Dần Hổ đứng ở mũi thuyền lại tỏ vẻ vô cùng phiền muộn, bởi vì lão đại không cho hắn tham gia truy bắt đám tù phạm vượt ngục, mà lại an bài đi điều tra vụ chấp pháp tướng quân bị g·iết.
Chủ yếu vẫn là do hắn bị đánh cho tàn phế, dù vết thương đã lành, nhưng trạng thái chưa đạt tới đỉnh phong, nên Tử sứ mới bảo hắn đi điều tra vụ án này trước.
“Quan Cửu và Hạ Thất từng tới đây, chấp pháp tướng quân cũng đến, chắc chắn có gì đó mờ ám.”
Dần Hổ lấy ra bản đồ, tập trung vào Tinh Vẫn đại lục, bởi vì phụ cận chỉ có vị diện này là có sinh linh tồn tại.
“Phải nhanh chóng điều tra rõ mọi chuyện, sau đó hội hợp với những người khác, cùng nhau bắt đám tù vượt ngục.”
Chín tầng địa ngục để tù phạm trốn thoát là chuyện vô cùng lớn, nếu không thể tự mình tham gia, hắn thật hổ thẹn với cái chức tuần tra sứ này.
“Két!”
Đột nhiên, chiếc chiến thuyền đang chạy hết tốc lực khựng lại.
Dần Hổ đứng ở mũi thuyền, buông bản đồ xuống, ngẩng đầu nhìn về phía xa, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc, bởi vì phía trước có một gã thanh niên áo đen đang lơ lửng.
Có chút quen mắt, hình như…
“Là ngươi!”
Ánh mắt Dần Hổ lóe lên vẻ khó tin.
Hắn đã nhận ra người kia qua trang phục và dáng người, chẳng phải cái tên triệu hồi anh linh nào đó, dùng một gậy đánh bại mình đó sao!
Nếu có gì khác biệt, thì là trước đây gã ta trọc lốc, giờ tóc đã dài tới eo.
“Không sai, là ta.” Quân Thường Tiếu cười nói.
Thực lực tăng lên, tên này càng ngày càng bỡn cợt.
Ánh mắt Dần Hổ dần trở nên lạnh lẽo.
Dựa theo suy đoán của lão đại, chín tên tù phạm vượt ngục có liên quan đến người này, vậy mà hắn ta lại nghênh ngang xuất hiện!
“Tiểu tử!” Dần Hổ trầm giọng quát: “Có phải ngươi xúi giục đám tù phạm vượt ngục không?”
Quân Thường Tiếu thản nhiên đáp: “Đúng vậy.”
Dù sao hắn đã có ý định tiêu diệt tinh không cứ điểm, cũng chẳng cần giấu giếm làm gì.
“Công khai vượt ngục, tội càng thêm nặng!”
Dần Hổ từ trên chiến thuyền bay ra, lơ lửng cách Quân Thường Tiếu hơn chục trượng, áo choàng sau lưng phần phật bay: “Nhanh chóng bó tay chịu trói, theo bản sứ về cứ điểm chịu phạt!”
“Xin lỗi.”
Quân Thường Tiếu hờ hững nói: “Ta phải nghiêm túc nhắc lại một lần nữa, trần thế vị diện không có luật pháp nào có thể định tội ta, kể cả tinh không cứ điểm của các ngươi.”
Hắn rất ghét cái kiểu chưa được ai cho phép đã tùy tiện định tội người khác như thế này.
“Đám tù nhân bị giam giữ ở Cửu Tầng Địa Ngục đều có khả năng gây họa cho chúng sinh, ngươi công khai thả bọn chúng ra, đó là đại tội không thể tha thứ!” Dần Hổ lạnh lùng nói.
Hắn chẳng hề quan tâm mình có quyền định tội người khác hay không, bởi vì trong lòng luôn coi trọng hai chữ chính nghĩa.
Cho nên, xét cho cùng, Quân Thường Tiếu và tinh không cứ điểm đều không sai, hoặc là cả hai đều có lỗi, khó mà phân biệt ai đúng ai sai.
Huống chi, trong cái thế giới hệ thống mà kẻ mạnh làm vua này, việc tranh cãi đúng sai thật nực cười.
Cái đạo lý đơn giản và thô bạo là, nắm đấm của ta mạnh thì ta đúng, nắm đấm của ngươi mạnh thì ngươi đúng!
“Vù vù!”
Dần Hổ tỏa ra khí tức cường thế và cẩn trọng, sau đó dồn hết lực lượng vào song quyền, hiển nhiên muốn dùng đạo lý đơn giản này để thông suốt cái chính nghĩa tuyệt đối trong lòng.
Quân Thường Tiếu lên tiếng: “Trước khi khai chiến, ta hi vọng ngươi có thể thực hiện lời hứa, đem…” Hắn đột nhiên gào lên: “Trả tiền lại cho ta!”
Lần trước hắn đánh cược thắng, nhưng đối phương lại hôn mê, hơn nữa trên người không có không gian giới chỉ, nên lần này hắn quyết định đòi tiền trước rồi mới đánh!
“… ”
Dần Hổ nhớ lại chuyện cũ, mặt mo nhất thời hơi đỏ lên, sau đó cười lạnh nói: “Ngươi từng bảo một triệu không cần.”
“Xạo quần!”
Quân Thường Tiếu gầm lên: “Ta nói là nếu ta không phá hết liên tiếp các trận pháp kia thì sẽ xóa nợ 1 triệu linh thạch, nhưng thực tế là ta không chỉ phá sạch, mà còn dẫn theo tù vượt ngục, nên ngươi vẫn nợ tiền ta!”
“Đó là chuyện cũ rích rồi, hơn nữa lúc đó ngươi cũng không đòi tiền ta, nên lời hứa đã hết hiệu lực!” Dần Hổ hét lên.
“Tốt thôi.”
Quân Thường Tiếu nói: “Vậy là ngươi muốn quỵt nợ!”
“Ta, Dần Hổ, không bao giờ quỵt nợ!”
“Vậy trả tiền lại cho ta!”
“Ta không nợ tiền, trả cái rắm!”
“Nợ tiền không trả, đồ !”
“Ngươi mới ! Cả nhà ngươi !”
“Ta @!”
“Đi ngươi % !”
Quân Thường Tiếu và Dần Hổ càng lúc càng tiến gần, hai bên chống nạnh chửi nhau ầm ĩ, không kiềm chế được mà phun cả nước bọt vào mặt nhau.
“… ”
Hệ thống im lặng.
Vì 1 triệu linh thạch mà tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, thậm chí còn văng tục, đây mà là hai cường giả Phá Không cảnh trung vị sao? Đây đích thị là hai kẻ thiểu năng trí tuệ!
“Vù vù!”
Dần Hổ chửi nửa ngày, miệng đắng lưỡi khô, sau đó lạnh lùng nói: “Chuyện tiền bạc gác lại, hôm nay ngươi nhất định phải theo ta về cứ điểm chịu phạt!”
“Thế này đi.”
Quân Thường Tiếu đề nghị: “Chúng ta lại đ·ánh b·ạc một trận, nếu ngươi thắng ta, ta theo ngươi về cứ điểm, một triệu kia cũng bỏ, nếu ta thắng ngươi, ngươi phải trả cho ta 2 triệu!”
Hắn vốn định nói 10 triệu, nhưng thấy tên này ngoài chiếc chiến thuyền ra thì chẳng có gì đáng giá, toàn thân toát ra vẻ nghèo hèn, nên thôi, bớt lại chút vậy.
“Được!”
Dần Hổ đồng ý.
“Ngươi có tiền không đó?”
“Ta… có thể viết giấy nợ!”
“Ầm —— —— ”
Vừa dứt lời, Quân Thường Tiếu đột nhiên xuất hiện trước mặt, tung một đấm thẳng vào bụng Dần Hổ, mỉa mai: “Quả nhiên là đồ nghèo hèn!”
“Ngươi…”
Mắt Dần Hổ trợn trừng, vẻ mặt càng lúc càng dữ tợn, sau đó “hưu” một tiếng bay ra ngoài, đụng nát mấy tảng vẫn thạch mới dừng được.
“Oa!”
Huyết dịch trào lên, hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Cú đấm của Quân Thường Tiếu không chỉ bất ngờ mà còn vô cùng mạnh mẽ, khiến Dần Hổ kinh hãi tột độ!
Hắn từng thua gã một lần, nhưng chỉ là do ỷ vào anh linh đặc thù, bản thân chiến đấu lực rất yếu, vậy mà mấy tháng không gặp, tại sao lại trở nên khủng bố như vậy!
“Xoát!”
Đột nhiên, Quân Thường Tiếu lại xuất hiện trước mặt hắn, tay phải nhẹ nhàng vung ra, ẩn chứa sức mạnh khiến người ta nghẹt thở!
“Ầm!”
Dần Hổ hoàn toàn không kịp tránh, ăn trọn một cú vào má phải, sau đó như đạn pháo bay ra ngoài, cuối cùng rơi xuống một phế tích vị diện.
“Không… Không thể nào…” Hắn khó khăn đứng dậy từ hố sâu, ôm lấy bên má sưng vù, nhìn Quân Thường Tiếu đang hiện dần trên không trung, không thể tin được: “Điều đó không thể nào!”
“Xoát!”
Quân Thường Tiếu giơ tay lên, hờ hững nói: “Ngươi yếu quá.”
“Vù vù!”
“Vù vù!”
Thuộc tính đầy trời bộc phát, hội tụ thành từng đôi đại thủ, ẩn chứa đế uy chí cao vô thượng hung hăng đè xuống.
“Ầm!”
“Ầm!”
“Ầm!”
Thế giới hoang phế vốn đã tan hoang nay lại càng nát vụn dưới những chưởng ấn kinh khủng, đến khi mọi thứ trở nên yên tĩnh, Dần Hổ nằm lọt thỏm dưới đáy hố sâu, mặt mũi bầm dập, mắt lệch mồm méo, bất tỉnh nhân sự.
Lần thứ hai giao thủ, tuyệt đối nghiền ép.
Thực lực Cẩu Đế, thật đáng sợ!