Chương 1216 Tinh không đống rác rưởi
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1216 Tinh không đống rác rưởi
Chương 1216: Tinh Không Đống Rác Rưởi
Chương 1216: Tinh Không Đống Rác Rưởi
Từ lời Thương Hữu Ngân, Quân Thường Tiếu biết được Tinh Không Cứ Điểm có chín tầng địa ngục, rất giống ngục giam do hắn sáng tạo. Ở đây ai tham khảo ai không quan trọng, quan trọng là cứ điểm này xem hắn là cái gì? Có thể tùy ý giam giữ võ giả đến từ các vị diện trần thế ư?
“Ta nghe nói Tinh Không Cứ Điểm có quan hệ với Thượng Giới.” Thương Hữu Ngân nói.
“Thượng Giới?”
Quân Thường Tiếu chợt nhớ tới cây chấp pháp cung đoạt được trước đây, kéo dây cung liền có thể ngưng tụ trừng phạt chi tiễn. Hắc Bạch Song Sát từng bảo, thứ này đến từ Thượng Giới, chỉ có Giới Đường mới có. Nay Tinh Không Cứ Điểm cũng liên quan, chẳng lẽ có kẻ bày mưu tính kế ở Thượng Giới coi trần thế như ngục giam, giam giữ những sinh linh phạm quy tắc?
“Có lẽ vậy.” Hệ thống đồng tình.
Quân Thường Tiếu chống cằm: “Nếu thật là như vậy, chẳng phải Tinh Không Cứ Điểm có Thượng Giới chống lưng? Nghe hơi ghê răng à nha.”
“Sợ không phải tính cách của kí chủ. Nếu trời khinh ngươi, cứ việc đạp nó xuống!” Hệ thống đáp.
“Cút!”
Quân Thường Tiếu bực mình: “Đừng có đứng đó mà nói mát.”
Hắn chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, nếu có điều kiện thì lên Thượng Giới xem sao, còn chuyện nghịch thiên… phải suy nghĩ kỹ đã, đâu phải trò đùa.
Dĩ nhiên, Cẩu Thặng vẫn nhớ kỹ cái Giới Đường kia. Vì trên chiến trường, việc trừng phạt với chế tài đều phải qua cửa Giới Đường xét duyệt mới thi hành được.
“Mẹ nó!”
Nhớ lại thù mới hận cũ, Quân Thường Tiếu nắm chặt tay, căm phẫn nói: “Chờ lão tử phi thăng, nhất định lật tung cái Giới Đường đó!”
Hạt giống cừu hận chôn sâu trong lòng đã nảy mầm, nhú lên những chiếc gai nhọn hoắt.
…
Quân Thường Tiếu lại hỏi Thương Hữu Ngân về thực lực tổ tiên Đại Thương đế quốc, bị giam ở tầng địa ngục nào, nhưng đáp lại toàn là không biết.
“Ngươi cái gì cũng không hay, đòi chuộc người kiểu gì?”
“Bằng tư nguyên.”
“Phạm nhân bị giam còn chuộc được ư?”
“Theo quy định của Tinh Không Cứ Điểm, chỉ cần nộp đủ tư nguyên thì được thả ra một thời gian, nhưng rồi vẫn bị nhốt trở lại.”
“…”
Quân Thường Tiếu gật gù: “Thú vị đấy.”
Dù sao người cũng bị nhốt, coi như bỏ tiền nộp bảo lãnh tạm thời. Mô hình này có thể áp dụng cho ngục giam của mình.
Hệ thống châm chọc: “Chỉ sợ sau khi thu tiền chuộc thì đám phạm nhân trốn mất dạng, tìm đằng trời.”
“…”
Quân Thường Tiếu đáp: “Vậy nên phải chờ có thực lực tuyệt đối rồi mới làm.”
“Yên tâm.”
Hắn vỗ vai Thương Hữu Ngân: “Đã nhận tiền của ngươi, ta sẽ đưa ngươi đến Tinh Không Cứ Điểm an toàn.”
“Đa tạ Quân đại ca!”
“Vù —— ——”
Thông Cổ chiến thuyền tăng tốc hết cỡ, những nơi đi qua chỉ còn lại vệt sáng nhạt nhòa.
…
Vì lỡ thu tiền của tên hoàng tử xui xẻo, Quân Thường Tiếu bỏ luôn ý định du ngoạn các vị diện khác, dồn hết tâm trí vào việc đến Tinh Không Cứ Điểm.
Tất nhiên, hắn cũng sinh ra hứng thú với chín tầng địa ngục. Thiên Nguyên Trấn Ngục Tháp mới vừa xây, số phạm nhân bị giam giữ còn ít. Cái địa ngục tồn tại lâu đời này chắc chắn có vô số tù phạm đến từ các vị diện lớn, thực lực chỉnh thể ra sao?
“Giả dụ…” Quân Thường Tiếu thầm nghĩ: “Nếu ta thả hết đám tù phạm ở chín tầng địa ngục, tông chủ của cứ điểm có nổ tung tại chỗ không nhỉ?”
“Tim hắn có nổ hay không ta không biết, ta chỉ biết đó sẽ là một việc kinh khủng.” Hệ thống đáp.
Thực lực của Tinh Không Cứ Điểm có thể suy đoán qua hai lần cường giả phái tới, đám tù phạm bị giam trong địa ngục chắc chắn cũng không phải hạng xoàng. Thả bọn chúng ra chẳng khác nào gây ra đại họa.
“Nếu cứ điểm chi chủ cứ cắn lão tử không buông, nóng máu lên ta phá tan luôn chín tầng địa ngục!” Quân Thường Tiếu thản nhiên nói.
Hệ thống kêu lên: “Chơi vậy hơi lớn đó.”
“Tất nhiên.”
Quân Thường Tiếu híp mắt: “Ta cũng có thể chuyển hết tù phạm vào Thiên Nguyên Trấn Ngục Tháp mà.”
“…”
Hệ thống cạn lời: “Đây đúng là một ý tưởng táo bạo!”
Dù sao Cẩu Thặng đã để mắt tới chín tầng địa ngục, nếu có cơ hội chắc chắn sẽ gây chuyện.
…
Trong vũ trụ có vô số khu vực vẫn thạch, chúng chậm rãi tụ lại một chỗ, tạo thành một thứ đặc biệt tựa như tinh hà, nhưng cũng có thể gọi là bãi rác. Bởi vì không chỉ có đá, mà còn có đủ loại mảnh vỡ, hài cốt.
Lúc này, Thông Cổ chiến thuyền đang chầm chậm di chuyển. Vì khu vực tinh hà quá rộng, Quân Thường Tiếu không thể vòng qua mà phải cẩn thận len lỏi bên trong.
“Quân đại ca,”
Thương Hữu Ngân lo lắng: “Trong đống rác vũ trụ này rất dễ bị mai phục.”
Vừa dứt lời, Thông Cổ chiến thuyền vòng qua vài khối vẫn thạch lớn thì thấy phía trước, gần một đống đá có mấy chiếc chiến thuyền đang lơ lửng. Trên thuyền toàn là võ giả mặc giáp đen đầy đủ vũ trang.
Quân Thường Tiếu bất lực: “Ngươi đúng là cái miệng quạ đen.”
“…”
Thương Hữu Ngân cười khổ, nhưng trong mắt ánh lên nỗi căm phẫn tột cùng. Đám võ giả mặc giáp đen này chính là kẻ thù luôn truy sát hắn. Nhà tan cửa nát, thân thích không còn. Bọn chúng sao vẫn không buông tha mà cứ đuổi tận g·iết tuyệt!
“Hoàng tử điện hạ,”
Người trung niên dẫn đầu đứng ở mũi thuyền cười nói: “Hay là xuống hoàng tuyền đoàn tụ với phụ vương đi.”
“Răng rắc!”
Thương Hữu Ngân nắm chặt tay, căm hận ngút trời không sao kìm nén được.
“Tất nhiên,”
Người trung niên nói tiếp: “Nếu thức thời giao nộp Đại Thương bảo tàng ra có lẽ còn sống.”
Thương Hữu Ngân trợn mắt: “Đại Thương bảo tàng là tâm huyết của các đời tiền bối, sao ta có thể giao cho lũ ác ma xấu xí các ngươi!”
“Khặc khặc khặc!”
Người trung niên cười quái dị: “Đã không hợp tác thì xuống địa ngục đi!”
Nói rồi hắn liếc nhìn Quân Thường Tiếu, khinh miệt: “Nhóc con, dám giúp kẻ thù bỏ trốn, ngươi chán sống rồi sao?”
“Ta cứ tưởng ngươi không thấy ta chứ.” Quân Thường Tiếu nhún vai.
Người trung niên thản nhiên: “Ngươi có hay không không quan trọng, vì ngươi sắp không còn tồn tại nữa rồi.”
“Muốn g·iết ta?” Quân Thường Tiếu hỏi.
Người trung niên bật cười, vì câu hỏi này quá ngu ngốc.
“Tướng quân,”
Một tên thủ hạ thì thầm: “Chiến thuyền kia không tệ nha.”
Người trung niên đã để ý từ lâu, thản nhiên đáp: “Lúc động thủ phải cẩn thận, đừng làm hỏng chiến thuyền. Bản tướng quân còn muốn lái về mà.”
“Vâng!”
Đám thủ hạ đồng thanh.
Người trung niên chỉ vào Quân Thường Tiếu: “Mau cút ra đây.”
Từ nãy đến giờ hắn hoàn toàn không thèm nhìn Quân Thường Tiếu lấy một cái, ngạo mạn hết cỡ.
“Được thôi.”
Quân Thường Tiếu nhún chân, bay khỏi Thông Cổ chiến thuyền. Vì khu vực vẫn thạch tụ tập cũng có hệ thống vị diện tương tự, nên vũ trụ chi lực mang lại cảm giác tê liệt không quá rõ rệt. Với thực lực của hắn hoàn toàn có thể ứng phó dễ dàng.
“Quân đại ca…” Thương Hữu Ngân kêu lên.
Trên thuyền vẫn còn cơ hội trốn, cứ thế bay ra không phải tự chui đầu vào rọ sao!
“Vẫn ngoan ngoãn đấy.” Người trung niên phẩy tay.
“Vù! Vù!”
Hàng ngàn võ giả giáp đen từ trên chiến thuyền bay ra, bộc phát tu vi rồi chia làm hai hướng lao về phía Quân Thường Tiếu và Thương Hữu Ngân.
Người thì phải g·iết.
Thông Cổ chiến thuyền cũng phải cướp!