Chương 1087 Cái này thì không có sao!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1087 Cái này thì không có sao!
Chương 1087: Cái này thì không có sao!
Sau khi giao Hồn số ba cho Nhị Nha, Quân Thường Tiếu trở về ngoại giới.
Hắn đã hiểu biết thêm một bước về Hồn Tộc đại lục. Nếu muốn giải quyết mọi chuyện một cách an toàn, phương pháp tốt nhất vẫn là bắt lấy nữ hoàng.
Nhưng làm thế nào để bắt được ả?
Quân Thường Tiếu nhanh chóng nghĩ ra hai kế hoạch.
Thứ nhất, dùng vũ lực chế phục Hồn Tộc nữ hoàng. Thứ hai, dựa vào sắc đẹp của bản thân.
Mấy tên Hồn Tộc đã vạn năm không trở về, trời mới biết thực lực của Lăng Bình nữ hoàng hiện giờ mạnh đến mức nào. Vậy nên kế thứ nhất vẫn còn nhiều yếu tố không chắc chắn.
Thế thì chỉ còn cách thực hiện kế hoạch thứ hai, một kế hoạch không có sơ hở nào, dùng mỹ mạo của mình để chinh phục ả!
Hệ thống im lặng.
Ở trong Thiên Nguyên Trấn Hồn Tháp, nó hết phiền lại nôn, miệng đắng lưỡi khô.
Quân Thường Tiếu ở đây chắc chắn không biết rằng vạn năm đã trôi qua, mọi thứ sớm đã đổi thay. Giờ đây, lão đại của Hồn Tộc không còn là Lăng Bình nữ hoàng, mà là Hoa Hồng nữ hoàng.
Hồn Tộc đại lục, một vùng đất hoang vu.
“Rầm rầm rầm!”
Năng lượng táo bạo gào thét mà ra, mặt đất xuất hiện những quyền ấn cực lớn, không gian xung quanh vỡ vụn không chịu nổi.
Nếu Quân Thường Tiếu có mặt ở đây, chắc chắn sẽ giật mình kinh ngạc.
Bởi vì khí thế ẩn chứa trong không khí cho thấy người ra tay có tu vi mạnh hơn cả Thái Huyền Thánh Tông Lam Kính Đình!
“Xoát!”
Trên đỉnh núi, Hoa Hồng nữ hoàng mang theo đầy trời cánh hoa hồng phiêu nhiên đáp xuống, trên khuôn mặt ngự tỷ đầy khí chất xuất hiện một nụ cười mê người.
Các cường giả Hồn Tộc quan chiến ai nấy đều trợn tròn mắt.
Từ khi nữ hoàng đại nhân nắm quyền, thời gian đều dành cho việc tấn công các vị diện khác. Không ngờ võ đạo của ngài không những không thụt lùi mà còn đạt tới cảnh giới phản phác!
Trong Hồn Tộc đại lục, hai cảnh giới cao nhất lần lượt là Phản Phác cảnh và Quy Trăn cảnh.
Nếu so với cảnh giới của Tinh Vẫn đại lục, Phản Phác cảnh mạnh hơn Vũ Thánh đại viên mãn nhưng lại yếu hơn Vũ Đế. Nếu đột phá Quy Trăn cảnh, liền có thể phá vỡ hư không, phi thăng thượng giới.
Mỗi vị diện đều có sự phân chia cảnh giới và tên gọi khác nhau. Muốn so sánh chính xác hơn thì cần phải giao chiến mới biết được.
“Ngô hoàng uy vũ!”
“Ngô hoàng uy vũ!”
Mọi người đồng loạt hô to, ánh mắt tràn ngập sự sùng bái mãnh liệt.
Trong lịch sử Hồn Tộc có tổng cộng bốn đời nữ hoàng nhậm chức. Ba vị trước thực lực tương đối bình thường, chỉ có Hoa Hồng nữ hoàng là có thiên phú dị bẩm, thậm chí tu vi còn áp đảo cả đại lục.
Đương nhiên.
Tu vi tăng tiến nhanh như vậy cũng là nhờ từ khi nhậm chức, ả luôn dẫn quân đi công chiếm các vị diện khác. Có thể nói, mỗi một bước trưởng thành đều được tôi luyện từ trong thực chiến.
Vừa có thực lực lại có quyền lực tuyệt đối.
Hoa Hồng nữ hoàng tuyệt đối là một siêu cấp tín ngưỡng ở Hồn Tộc đại lục.
“Phong ấn thông tới Tinh Vẫn đại lục vẫn chưa phá được sao?”
“Bẩm nữ hoàng, chúng ta đang cố gắng!”
“Một đám rác rưởi!”
Hoa Hồng nữ hoàng nhíu mày tức giận, vô cùng thất vọng với hiệu suất làm việc của đám thủ hạ.
Tiền nhiệm vạn năm trước đã phái Cửu Đại Điện Chủ đi tấn công Tinh Vẫn đại lục, kết quả một đi không trở lại, để lại một cục diện rối rắm thế này, ả nhất định phải giải quyết cho xong.
“Thái thượng trưởng lão của Thái Huyền Thánh Tông chỉ mới bước vào Vũ Thánh đại viên mãn.”
“Ta đấu với hắn mấy trăm chiêu vẫn không chiếm được thượng phong, phải mau chóng mạnh lên mới được.”
Đứng trước trận pháp, Quân Thường Tiếu lẩm bẩm.
Có các loại trang bị và v·ũ k·hí gia trì, hắn có thể đánh bại u linh ở chiến trường chữ thiên.
Nhưng dù sao chúng cũng chỉ là những sinh linh thấp kém không có tư duy. Gặp phải cường giả như Lam Kính Đình, dù người ta chỉ mới bước vào đại viên mãn thì hắn cũng khó lòng thắng được.
“Có điều…”
Quân Thường Tiếu thầm nghĩ: “Thực lực của Hồn Tộc nữ hoàng chắc cũng bình thường thôi. Nếu không dụ dỗ được bằng sắc đẹp, thì dùng thực lực chinh phục cũng dễ như trở bàn tay.”
“Vậy nên…”
Hắn xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Hiện tại phải nghĩ cách làm sao để tiến vào Hồn Tộc đại lục!”
Nhìn năng lượng ba động liên tục truyền ra từ trận pháp, có vẻ Hồn Tộc đang tìm cách phá nó. Thay vì ngồi chờ c·hết, chi bằng mình đi trước một bước, chỉ cần giải quyết được Hồn Tộc nữ hoàng thì vấn đề sẽ được giải quyết êm đẹp.
Hệ thống đề nghị: “Đã có truyền tống môn thông tới chiến trường, có lẽ cũng có truyền tống môn thông tới các vị diện khác đó.”
Quân Thường Tiếu trợn mắt.
Mục đích của tên này vẫn là để hắn tiêu tiền!
Truyền tống môn tới chiến trường vị diện là do hoàn thành nhiệm vụ mà có.
Việc nâng cấp khu mua sắm tốn kém đến mức nào chứ!
Hệ thống nói: “Cơ hội bày ra trước mắt kí chủ đó, có nắm bắt hay không là tùy ngài.”
“Đương nhiên.”
“Ngài có thể sẽ tốn rất nhiều điểm cống hiến, nhưng nếu vớ được món hời thì coi như tiêu hết cũng đáng.”
“Chỉ giáo cho?”
“Nếu có vị diện truyền tống môn, kí chủ có thể tùy ý truyền tống đến các vị diện khác. Tinh Vẫn đại lục không có tài nguyên võ đạo, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”
Hệ thống tuy không phải là hệ thống chuyên nghiệp, vì thường xuyên bị vả mặt.
Nhưng nó tuyệt đối là một nhân viên chào hàng vô cùng hợp cách, một câu đã khiến Cẩu Thặng tim đập thình thịch.
Thực tế mà nói, với tài nguyên của Tinh Vẫn đại lục, e rằng khó mà giúp cho các đệ tử toàn bộ đột phá Vũ Hoàng, thậm chí là cảnh giới cao hơn. Nếu đi tìm kiếm tài nguyên ở các vị diện khác thì có vẻ dễ dàng hơn nhiều.
“Cũng đúng thôi.”
Hệ thống nói: “Người làm việc lớn thì phải có tầm nhìn xa!”
“Được!”
Quân Thường Tiếu mở khu mua sắm trung giai, nói: “Thử xem sao!”
“…”
Hệ thống im lặng.
Nó nói nửa ngày, hắn thế mà lại không nâng cấp khu cao giai!
Quân Thường Tiếu vẫn giữ được lý trí, nói: “Khu mua sắm trung giai đôi khi cũng có đồ tốt, biết đâu lại vớ được món hời nào đó thì sao.”
Thật vậy.
Một số sản phẩm trong khu mua sắm trung giai vô cùng thiết thực.
Ví dụ như dã chiến pháo vẫn còn có tác dụng, hay máy hút bụi ma cải hiệu quả trong việc đối phó với Hồn Tộc.
Hệ thống nói: “Nâng cấp khu mua sắm cao giai mới là vương đạo. Khu mua sắm trung giai hoàn toàn là dựa vào vận may thôi, kí chủ đừng lãng phí điểm cống hiến.”
“Ta không tin!”
Quân Thường Tiếu bướng bỉnh, rồi nâng cấp một lần.
“Má ơi!”
Hệ thống kinh hãi nói: “Kí chủ thế mà lại vớ được Tình Thương Dịch nữa kìa!”
Lần này nâng cấp không chỉ có Tình Thương Dịch, mà còn có một quyển vũ kỹ cấp bậc không tệ. Quân Thường Tiếu không chút do dự mua xuống. Sau khi xác định không còn món hàng nào hữu dụng, hắn lại quả quyết nâng cấp tiếp.
Hệ thống: “…”
Cơ hội thứ hai lại bị hắn bỏ lỡ một cách hoàn hảo. Đời này xem như định trước tuổi già cô đơn rồi.
Quân Thường Tiếu tiếp tục nâng cấp. Dù sao hiện tại hắn đang có mấy chục ngàn điểm cống hiến, nâng cấp vài chục lần cũng không đến nỗi hao tổn gân cốt.
“Đinh! Điểm cống hiến: 58900-70000.”
“Đinh! Điểm cống hiến: 57800-70000.”
“Đinh!…”
Theo từng lần nâng cấp, từng lần tiêu phí, một lượng lớn điểm cống hiến dần dần rời xa hắn.
Trong lúc đó cũng có không ít vũ kỹ và công thức chế tạo v·ũ k·hí trang bị cấp bậc không tệ, nhưng so với Thất Huyền Hà Quang Phá và Long Nha hệ liệt thì vẫn có chút yếu kém.
Vốn dĩ vũ kỹ của tông môn không mấy phong phú. Hắn hoàn toàn có thể mua hết để cho các đệ tử có thêm lựa chọn trong tu luyện. Còn về v·ũ k·hí trang bị, với trữ lượng khoáng thạch hiện tại của Vạn Cổ Tông thì không thể nào trang bị toàn bộ Long Nha hệ liệt cho mọi người được, vậy nên phối hợp sử dụng cũng không tệ.
Hệ thống im lặng nói: “Hóa ra tên này không phải đang tìm cách tiến vào vị diện khác, mà là đang cung cấp thêm tài nguyên võ học cho tông môn.”
“Nói nhảm.”
Quân Thường Tiếu nói: “Ta cũng đâu phải nhiều điểm cống hiến đến mức không có chỗ tiêu!”
“Đinh! Điểm cống hiến: 38900-70000.”
Sau một lần nâng cấp, trong thời gian ngắn hắn đã tiêu tốn hết 20 ngàn điểm cống hiến.
Thu hoạch được hơn mười quyển vũ kỹ và hơn hai mươi loại công thức chế tạo v·ũ k·hí trang bị, bao gồm đao, thương, gậy, búa, rìu, giáo!
Nếu là trước kia, Cẩu Thặng chắc chắn sẽ suy sụp, vì không vớ được truyền tống môn tới vị diện khác.
Nhưng may là lần này nâng cấp chủ yếu là để tăng cường sức mạnh cho tông môn, nên hắn không những không cảm thấy đau lòng mà còn cho rằng mình kiếm được chút lời.
Quả nhiên.
Làm bất cứ chuyện gì, tâm tính là quan trọng nhất.
“Chờ một chút!”
Quân Thường Tiếu vừa xem xét món hàng mới thì mắt liền sáng lên, bởi vì hắn thấy một món hàng tên là Thời Không Ấu Trùng!
Thời không ấu trùng?
Thời không chi trùng!
Cẩu Thặng vội vàng nhấp vào phần giới thiệu:
“Vật phẩm: Thời Không Ấu Trùng.
Giới thiệu: Một loài trùng sống ở sâu trong vũ trụ tinh không, có thể đả thông không gian bích lũy.
Ưu điểm: Từng bước xâm chiếm không gian bích lũy từ điểm khởi đầu cho đến khi đạt tới điểm cuối, sẽ hình thành một đường thông đạo thời không không bị giới hạn bởi thiên địa, cho phép bất kỳ sinh linh nào ra vào tùy ý.
Khuyết điểm: Ấu trùng không có khả năng đả thông hàng rào, cần phải nuôi dưỡng đến khi trưởng thành.
Giá cả: 20000 điểm cống hiến.”
“Ha ha ha!”
Quân Thường Tiếu chống nạnh cười lớn: “Cái này thì không có sao, cái này thì không có sao!”
Hệ thống: “…”
Hắn thề son sắt rằng Tình Thương Dịch sẽ không xuất hiện, kết quả vừa mới nâng cấp lần đầu đã bị vả mặt.
Nó cho rằng việc nâng cấp khu mua sắm trung giai là lãng phí điểm cống hiến, ai ngờ chỉ tốn 20000 điểm là vớ được một món hời. May mà nó không có thực thể, nếu không mặt đã sưng phù còn dày hơn cả da mặt của Cẩu Thặng rồi.