Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1046 Đại Đế truyền công

  1. Trang chủ
  2. Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
  3. Chương 1046 Đại Đế truyền công
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1046 Đại Đế truyền công

Chương 1046: Đại Đế truyền công

Đông Hải Ngư Châu, nơi bị đại lục ngăn cách suốt vạn năm, nơi đây từng sản sinh vô số quốc gia lớn nhỏ. Trải qua quá trình dung hợp và thôn tính lẫn nhau, dần hình thành cục diện thập đại đế quốc.

Mãi đến vài chục năm về trước, Chấn Uy Đại Đế đột ngột xuất thế, phát động một cuộc c·hiến t·ranh thảm khốc và quy mô nhất trong lịch sử, khiến sáu đế quốc biến mất vào dĩ vãng, tạo nên thế chân vạc tứ quốc như hiện tại.

Trong đó, Chấn Uy Đế Quốc hiển nhiên là cường đại nhất, diện tích cũng lớn nhất.

Ba đế quốc còn lại lo sợ giẫm lên vết xe đổ, chỉ có thể liên minh lại để cùng nhau chống đỡ.

Cho nên cục diện Đông Hải Ngư Châu hiện nay chính là một mình Chấn Uy Đế Quốc đối đầu ba nước, đôi bên bất phân thắng bại, duy trì trạng thái cân bằng tạm thời.

Quân Thường Tiếu chẳng mảy may hứng thú với việc tranh giành lãnh thổ.

Có điều, Phạm đại sư đã được Chấn Uy Đại Đế mời đi, đến nay vẫn chưa trở về, hắn nhất định phải đến đó điều tra rõ ràng.

Từ biên giới đến Chấn Uy Thành cần một đoạn đường, Cẩu Thặng cũng không vội, hắn dẫn đệ tử cứ gặp thành là vào, nghe ngóng thêm thông tin về Ngư Châu và Chấn Uy Đế Quốc.

Cái tên Chấn Uy Đại Đế, trước đây khi còn ở Hổ Dược Đế Quốc, các võ giả lẫn thường dân đều vừa kiêng kị vừa căm phẫn, nhưng ở Chấn Uy Đế Quốc thì lại được ca ngợi và sùng bái đến cực độ.

Về sau, Quân Thường Tiếu dần dần hiểu ra.

Thực lực tổng thể của Chấn Uy Đế Quốc trước kia vô cùng yếu kém, thường xuyên bị các đế quốc khác ức hiếp.

Từ khi Chấn Uy Đại Đế lên ngôi, bắt đầu tiến hành cải cách mạnh mẽ, thực lực tổng thể của đế quốc ngày càng tăng tiến, cuối cùng vươn lên thành đế quốc mạnh nhất Ngư Châu.

“Cũng có năng lực đấy!” Quân Thường Tiếu kính nể nói.

Từ một quốc gia yếu kém nhất trong mười nước, mà có thể được một người kéo lên hàng vương giả, thực lực này không phải tầm thường!

“Tông chủ.”

Lý Thanh Dương vừa ăn cơm, vừa liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy binh lính đi lại tuần tra, bèn truyền âm: “Một thành trì nhỏ mà phòng bị nghiêm ngặt như vậy, chúng ta e là khó trà trộn vào Chấn Uy Thành.”

“Cứ đi một bước tính một bước.”

Quân Thường Tiếu ăn xong, ném mấy lượng bạc lên bàn, rồi dẫn mọi người thong thả tản bộ trên đường.

Thành trì họ đang ở có quy mô không lớn, dân số chỉ vài trăm ngàn người. Thế nhưng, trên mỗi con phố chính đều có binh lính mặc chiến giáp đi lại tuần tra, xem ra tầng cấp cũng không thấp.

Những đứa trẻ con nô đùa trên đường, mỗi khi thấy binh lính đi ngang qua đều lộ vẻ sùng bái, thậm chí nhen nhóm ý nghĩ lớn lên sẽ tham gia quân đội.

Quân Thường Tiếu không để ý, chỉ nhìn ngắm mọi thứ trong thành.

Cuối cùng hắn kết luận rằng Chấn Uy Đế Quốc rất giàu có, và võ giả sống ở đây, ai nấy đều có cảm giác tự hào mãnh liệt.

“Chấn Uy Đại Đế, ngươi rốt cuộc là người như thế nào, mà có thể phát triển một đế quốc yếu kém đến mức này?”

Quân Thường Tiếu nảy sinh một tia hứng thú với Chấn Uy Đại Đế, có lẽ bởi vì cả hai đều thuộc dạng quản lý, chỉ khác là một người quản tông môn, một người quản quốc gia.

Đương nhiên.

Việc một người “hack” game đưa quốc gia bay lên cũng khiến Cẩu Thặng nghi ngờ, lẽ nào Chấn Uy Đại Đế là người xuyên việt? Có hệ thống trợ giúp hay sao?

“Không thể nào.”

Hệ thống phủ nhận: “Ngay cả một kẻ nghèo rớt mùng tơi như ký chủ, vượt qua Tinh Vẫn Đại Lục chưa được mấy năm mà đã phát triển một tông môn hạng bét lên hàng tam lưu, nếu đối phương cũng là người xuyên việt, thì thời gian mấy chục năm lẽ nào không đánh sập được Đông Hải Ngư Châu, như vậy thật mất mặt.”

Quân Thường Tiếu chống cằm nói: “Có lý!”

Chờ đã!

“Ngọa tào!” Hắn thầm mắng: “Ngươi mẹ nó đang nhục nhã ta à?”

Hệ thống đáp: “Ta chỉ lấy ký chủ ra làm ví dụ thôi, nếu ngươi nhất định phải nghĩ vậy thì ta cũng chịu.”

“Móa!”

Đi phía sau, Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ chợt thấy tông chủ dừng lại, hai tay bóp cổ mình, sắc mặt dữ tợn như đang đánh nhau.

“Cái này…”

La Chi Long trợn tròn mắt.

Tự mình bóp mình, thao tác thật lợi hại!

Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ đã quen với việc này, bởi vì họ thường thấy tông chủ lúc thì cười ngây ngô, lúc thì tức giận, thỉnh thoảng lại tự hành hạ mình.

Dạ Tinh Thần khẽ nhíu mày, thầm nghĩ: “Tự mình đấu với mình, có lẽ là một loại võ học cao thâm!”

Hà Vô Địch cũng nghĩ như vậy.

Thậm chí hắn còn cho rằng khi giao thủ với mình, tông chủ có lẽ đang sử dụng một loại võ đạo đề thăng nào đó!

Cẩu Thặng (ý nghĩ): “Ta bóp ch·ết ngươi!”

Hệ thống (ý nghĩ): “Đến đi, cùng nhau ch·ết!”

“Hô hô hô…”

Ước chừng một lát, Quân Thường Tiếu buông tay, thở hồng hộc ngồi xuống tảng đá lớn, hỏi: “Thanh Dương, còn bao lâu nữa thì đến Chấn Uy Thành?”

“Nếu đi bộ, chắc khoảng năm ngày nữa.” Lý Thanh Dương đáp.

“Gần đây có thành trì lớn nào không?”

“Có, cách đây ba trăm dặm có Thiết Uy Thành, là một thành lớn của Chấn Uy Đế Quốc, đồng thời cũng là trọng địa chiến lược.”

“Qua đó xem thử.”

Một thành nhỏ đã được phòng bị nghiêm ngặt, Quân Thường Tiếu rất tò mò không biết thành lớn sẽ bố trí như thế nào.

…

Thiết Uy Thành.

Đây là một trong những thành trì hùng mạnh nhất của Chấn Uy Đế Quốc, chỉ sau Chấn Uy Thành.

Nơi này quanh năm có mấy chục vạn đại quân đóng giữ, chỉ cần nhìn từ xa cũng biết phòng thủ của thành này vô cùng kiên cố.

Quân Thường Tiếu dẫn bốn đệ tử đến cửa thành, đưa giấy tờ tùy thân ra, rồi mới trà trộn vào được.

Ở một vùng hoang dã.

Năm võ giả với độ tuổi khác nhau đang hôn mê trong bụi cỏ, quần áo trên người đã bị vét sạch.

“Tông chủ.”

Vào một khách sạn, Lý Thanh Dương sờ soạng lớp mặt nạ dịch dung trên mặt, kinh ngạc nói: “Bọn họ thật sự không nhận ra chúng ta!”

Quân Thường Tiếu nói: “Nếu thứ này không đáng tin, thì Tiểu Mạt sao có thể nằm vùng ở Thái Huyền Thánh Tông lâu như vậy?”

“Có lý, có lý!”

Mọi người nghỉ ngơi một lát trong khách sạn, sau đó bắt đầu đi loanh quanh trong Thiết Uy Thành, kết quả ngoài chợ và quán trà thì có thể tự do ra vào, còn nhiều nơi khác đều bị phong tỏa.

Quân Thường Tiếu đã từng dùng linh niệm bao phủ toàn thành, phát hiện nhiều khu vực có trận pháp ngăn cách, không thể tùy tiện xâm nhập.

“Cũng thần bí đấy.”

Hắn có thể dễ dàng phá bỏ những trận pháp ngăn cách này, nhưng lại không làm, vì nghĩ một lát, hắn cũng biết đó chắc chắn là những khu vực trọng yếu như trại lính, nên Chấn Uy Đế Quốc mới bảo vệ cẩn mật như vậy, để tránh bị địch phát hiện.

Quân Thường Tiếu tiếp tục tản bộ trong thành, rồi đến quảng trường ở khu vực trung tâm.

Ở đây có một bức tượng khổng lồ được dựng lên, tạc hình một người đàn ông trung niên trông khoảng ba bốn mươi tuổi, mặc khải giáp, kiếm chỉ lên trời, toát ra vẻ uy nghi nhìn xuống thiên hạ.

“Đây là Chấn Uy Đại Đế à? Trông cũng tự kỷ đấy.”

Dưới bức tượng, rất nhiều cư dân thành quỳ lạy trên mặt đất, dường như đang cầu nguyện, lũ trẻ con thì vừa kích động vừa lo sợ.

“Tông chủ.”

Lý Thanh Dương từ xa đi tới, truyền âm nói: “Hôm nay là ngày Chấn Uy Đại Đế truyền công.”

“Truyền công?” Quân Thường Tiếu hỏi: “Ý gì?”

Lý Thanh Dương đáp: “Ta cũng không rõ, chỉ nghe người khác bàn tán trên đường.”

“Cô cô cô cô!”

Từ một đại điện được xây ngay dưới bức tượng truyền ra tiếng kêu quái dị, chợt thấy một ông lão mặc trang phục sặc sỡ, trông tựa như vu sư đi ra, giơ mộc trượng lên nói: “Nghi thức bắt đầu, cấm ồn ào!”

“Xoát!”

“Xoát!”

Đám cư dân thành đang đứng ở quảng trường đồng loạt đứng nghiêm, tay phải đặt lên ngực, hơi cúi đầu xuống, vẻ mặt thành kính.

Quân Thường Tiếu và Lý Thanh Dương có chút ngơ ngác, nhưng vì đang ở trong đám đông, để tránh quá nổi bật, nên vội vàng làm theo động tác của họ.

Ông lão mặc y phục lòe loẹt bắt đầu niệm những lời cổ quái.

Quân Thường Tiếu thầm nghĩ: “Ta khinh, nghe chẳng hiểu gì cả, ai mà chả làm được!”

“Cô cô cô!”

Một lát sau, ông lão quỳ lạy trước đại điện, hai tay áp xuống đất, đầu đối diện tượng đá, mông ưỡn cao, lớn tiếng hô: “Đại Đế truyền công, ân trạch thiên thu!”

“Hưu!”

“Hưu!”

Vừa dứt lời, hai mắt của bức tượng đang đứng sừng sững chợt lóe lên ánh hào quang màu đỏ, rồi bay xuống phía mấy đứa trẻ đang quỳ dưới đất.

“A a a!”

Những đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi bị hào quang màu đỏ bao phủ, lập tức ôm đầu hét thảm lên, cha mẹ chúng dù đau lòng nhưng ánh mắt lại lộ vẻ mừng rỡ.

Quân Thường Tiếu liên tục phóng thích linh niệm, khẽ nhíu mày nói: “Đây là một loại năng lượng ăn mòn linh hồn, dùng để đối phó với trẻ con, thật quá tàn ác!”

Truyền công cái gì chứ?

Rõ ràng là bàng môn tà đạo!

Trong lúc Quân Thường Tiếu đang suy nghĩ, cảnh giới của mấy đứa trẻ bị hồng mang t·ra t·ấn đột nhiên không ngừng… thăng lên!

Khai Mạch ba đoạn, tứ đoạn, ngũ đoạn… mười hai đoạn!

Vũ Đồ nhất phẩm, nhị phẩm, tam phẩm… Vũ Đồ đỉnh phong!

Khi hào quang màu đỏ tan đi, bốn đứa trẻ đau khổ giãy giụa nằm vật ra đất, nhưng tu vi đã bước vào nhất phẩm Vũ Sư!

“Ngọa tào!”

Quân Thường Tiếu ngây như phỗng, rồi quay mặt về phía khán giả, vẻ mặt sụp đổ gào thét: “Ta mẹ nó có hệ thống gia thân, hoàn thành nhiệm vụ Sử Thi còn chả thăng cấp nhanh vậy!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1046 Đại Đế truyền công

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Hài Hước, Huyền Huyễn, Sảng Văn, Tiên Hiệp, Tu Tiên, Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz