Chương 1024 Như thấy quỷ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1024 Như thấy quỷ!
Chương 1024: Tựa Như Gặp Quỷ!
Xây lôi đài xong, Quân Thường Tiếu chợt nghĩ ra việc sai Bội Kỳ chế tạo ghế khán giả, vốn là để xem thử có cơ hội buôn bán hay không.
Quả nhiên!
Những trận chiến của cường giả cấp Địa đã hấp dẫn không ít võ giả đến xem.
Mà muốn xem náo nhiệt thì phải vào ghế, vào ghế thì phải trả tiền.
Không hề cướp đoạt, không hề lừa gạt, giá cả công khai rõ ràng!
Quân Thường Tiếu đúng là đang làm ăn nghiêm túc, ai cũng không thể bắt bẻ được gì.
Chỉ dùng một ít khoáng thạch thu về cơ hội quan chiến cường giả cấp Địa giao đấu, xem ra cũng không lỗ, vậy nên rất nhiều võ giả ào ào lên nộp tiền.
Quan chiến đài có thể chứa tới 10 vạn người, trong thời gian ngắn đã gần như đầy chỗ.
“Tông chủ.”
Lý Thanh Dương cầm danh sách thống kê khoáng thạch đã xong, báo cáo: “Tổng cộng có 60 loại khoáng thạch, nặng 4.2 triệu cân.”
Quân Thường Tiếu nhẩm tính qua phép chia, cộng, trừ, khai căn các kiểu, thầm nghĩ: “Nhiều khoáng thạch thế này, chắc đủ luyện chế ba bốn ngàn chuôi vũ khí các loại rồi.”
Hệ thống: “…”
Kí chủ mở võ đài khiêu chiến cấp Địa một phần là vì cân nhắc thực lực bản thân, một phần là để trang bức, ai ngờ lại thành con đường kiếm tài nguyên.
“Trang bức với kiếm tiền cùng tiến hành, cớ gì mà không làm?”
“Xoát!”
Quân Thường Tiếu khẽ nhún vai, cởi áo khoác da xuống.
Tiêu Tội Kỷ nhanh tay bước lên đỡ lấy, khoác lên cổ tay rồi lùi về chỗ cũ.
“Xoát!”
Một thân ảnh bay vút lên, phiêu nhiên đáp xuống đài quyết đấu.
“Vù vù…”
Quạt máy công suất lớn từ hai bên thổi tới, làm mái tóc đen mượt của Quân Thường Tiếu bay bay, lộ ra khuôn mặt như đao gọt.
Ống kính lia cận cảnh khuôn mặt, từ phải sang trái chậm rãi chuyển động, phô bày toàn diện vẻ soái ca.
Đến đây thì hẳn là phải có tiếng vỗ tay rầm rầm mới đúng.
…
Đáp xuống đài rồi, Quân Thường Tiếu vuốt lại mái tóc đen, cất giọng: “Hoan nghênh chư vị không ngại đường xá xa xôi đến quan chiến, tiếp theo đây, Quân mỗ sẽ khiêu chiến các vị diện cường giả cấp Địa, ai thắng được ta sẽ được thưởng 10 vạn khối lục mang tinh thạch.”
“Bốp bốp bốp!”
Nói xong, hắn vỗ tay.
Lý Thanh Dương ôm một cái hộp lớn từ cứ điểm đi ra, đặt lên bệ đá đã chuẩn bị sẵn, mở ra liền thấy bên trong chứa đầy những linh thạch là linh thạch.
Vì không có cấm chế nên võ giả tại chỗ đều cảm nhận được linh năng tràn ngập, nhanh chóng xác định đó đúng là 10 vạn khối lục mang tinh thạch!
Võ đạo tài nguyên trân quý thường được cất giữ trong không gian giới chỉ, giờ bày ra sáng lấp lánh trên bệ đá, lại còn nhiều như vậy, thật là có sức hấp dẫn vô cùng.
Chờ chút!
Các võ giả đến từ các vị diện chợt ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Mấy tên đệ tử bưng áo khoác da, rồi cả mấy tên bưng hộp đi ra kia, chẳng phải đã chết ở Tu La Tràng rồi sao?
“Ngọa tào, đám đệ tử này sao còn sống nhăn răng thế kia!”
“Thằng cầm áo khoác da rõ ràng bị loạn kiếm chém chết, dù lúc đó trọng thương không chết thì giờ cũng không thể khỏe mạnh như vậy được chứ!”
Rất nhiều võ giả từng xem Tu La Tràng giờ mới nhận ra, dụi mắt mấy lần để xác định mình không nhìn lầm, rồi kinh hãi thốt lên: “Tựa như gặp quỷ!”
Bọn họ còn may chỉ thấy vài tên đệ tử “chết”, chứ nếu thấy 2000 võ giả Tinh Vẫn đại lục đã sớm rời đi kia, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức bay thẳng lên trời, rồi bị bác sĩ đưa lên xe cứu thương, vừa vùng vẫy vừa gào thét: “Ta không có điên! Ta không có điên!”
Tuy nhiên đám cường giả cấp Địa tại chỗ không để ý đến chuyện này, vừa thấy 10 vạn khối lục mang tinh thạch, mắt liền sáng rực lên.
Linh thạch của Cửu Thiên đại lục, đó chính là bảo vật đấy!
Nếu có được nó, chắc chắn có thể an tâm tu luyện một thời gian dài!
“Đương nhiên.” Quân Thường Tiếu nói thêm: “Ta phải cảnh cáo trước, nếu như Quân mỗ may mắn thắng, kẻ bại cũng phải đem ra chút gì đó.”
Câu nói này chẳng khác nào gáo nước lạnh, dội thẳng vào gần trăm cường giả cấp Địa tại chỗ.
“Quân tông chủ.”
Một gã cường giả cấp Địa hỏi: “Phải đem ra cái gì?”
“Kẻ bại dưới tay Quân mỗ phải giao ra 1 vạn khối linh thạch, nếu không có thì lấy khoáng thạch thay thế cũng được.” Quân Thường Tiếu chỉ tay sang một bên, nói: “Về phần khoáng thạch gì thì trên kia đã liệt kê rõ ràng rồi.”
Mọi người quay đầu nhìn, liền thấy hai tên đệ tử Vạn Cổ tông đang khiêng một tấm ván gỗ lớn đi tới.
Trên ván gỗ viết đủ loại khoáng thạch, không chỉ đánh dấu số lượng cần thiết để đổi 1 vạn khối linh thạch, mà còn có hình vẽ minh họa cùng giới thiệu chi tiết.
Giữa các vị diện có thể tồn tại khoáng thạch giống nhau, nhưng tên gọi có thể khác, nên có hình ảnh minh họa sẽ giúp bọn họ dễ hiểu hơn.
Phải nói rằng.
Sau khi xem kỹ từng loại, võ giả các vị diện đều có thể tìm được khoáng thạch tương ứng, thậm chí có một số khoáng thạch tương đối thông thường.
“Chỉ cần 100 cân Tiếu Ngân Thạch là có thể thay thế 1 vạn khối linh thạch, quá hời rồi.” Một gã cường giả mặt mày dữ tợn thầm nhủ.
Hời là đúng rồi!
Mục đích thật sự của Quân Thường Tiếu không phải để võ giả thua trận giao ra 1 vạn linh thạch, mà là thu về khoáng thạch.
Ra giá trước, sau đó có thể dùng đồ vật giá trị thấp hơn giá gốc để trả, chắc chắn sẽ dễ được chấp nhận hơn.
“Quân tông chủ đã xuất ra 10 vạn khối lục mang tinh thạch, nếu lão phu đến khiêu chiến mà thua thì đền 1 vạn linh thạch cũng hợp tình hợp lý!” Một tên cường giả cấp Địa đồng ý.
Các cường giả khác cũng không có ý kiến.
10 vạn khối lục mang tinh thạch quá sức cám dỗ.
Huống hồ, có thể dùng chút khoáng thạch để đổi lấy 1 vạn linh thạch, dại gì mà không đánh cược một phen?
“Đã vậy.”
Quân Thường Tiếu vung tay áo, ôm quyền nói: “Vậy ta không dài dòng nữa, ai lên đài giao đấu với Quân mỗ trước?”
“Xoát!”
Vừa dứt lời, một tên cường giả cấp Địa đã phi thân lên đài, chắp tay nói: “Tống mỗ xin được thỉnh giáo cao chiêu của Quân tông chủ!”
“Có điều…”
Gã ta nghiêm mặt nói: “Phải nói rõ trước, Quân tông chủ không được dùng kiếm khí có khắc chữ!”
Mấy cường giả khác đang nóng lòng muốn thử nhất thời vểnh tai lên nghe ngóng.
Thứ mọi người kiêng kỵ nhất vẫn là Nan Thu Chi Đao, nếu Cẩu Thặng lôi nó ra dùng thì chắc chắn sẽ chẳng ai đi khiêu chiến, vì chẳng khác nào tặng không linh thạch và khoáng thạch.
“Yên tâm đi.”
Quân Thường Tiếu thành thật nói: “Quân mỗ sẽ không sử dụng chuôi vũ khí đó.”
“Mời!”
Cường giả họ Tống chắp tay.
“Mời!”
Quân Thường Tiếu cũng ôm quyền đáp lễ.
“Vù vù!”
Vừa dứt lời, cường giả cấp Địa đã lao đến như pháo bắn, hai tay nhanh chóng kết ấn, vô số chưởng ấn từ hai bên trái phải ập đến.
Lần này mục đích là vì 10 vạn khối lục mang tinh thạch, chứ không phải hữu hảo luận bàn, nên vừa khai chiến đã dốc toàn lực!
“Oanh!”
“Oanh!”
Quân Thường Tiếu không hề sợ hãi, giữa vô vàn chưởng ấn đang giáng xuống, song quyền liên tục vung ra, dễ như trở bàn tay phá tan tất cả.
“Tạch tạch tạch…”
Chiêu thức đơn giản phá giải chiêu thức, chỉ có không gian là khó mà chống đỡ được, nhất thời xuất hiện vết nứt.
Còn đài giao đấu được gia trì trận pháp thì vẫn không hề suy suyển.
“Oanh!”
“Oanh!”
Chỉ trong nháy mắt, Quân Thường Tiếu và cường giả cấp Địa đã giao chiến kịch liệt, các loại năng lượng tùy ý bộc phát.
“Ong ong ong!”
Bên ngoài đài giao đấu, hàng rào trận pháp ẩn hiện, ngăn chặn hết thảy lực lượng có thể gây nguy hiểm cho người xem.
Thiết bị phòng ngự, quá hoàn hảo.
“Nhanh thật!”
“Hoàn toàn không nhìn thấy được bọn họ ra tay thế nào!”
“Đây chính là sự đáng sợ của cường giả cấp Địa!”
Người xem nội tâm chấn kinh, sau khi xác định bản thân sẽ không bị ảnh hưởng thì nhất thời cảm thấy bỏ ra mười mấy cân khoáng thạch để đổi lấy cơ hội quan chiến cự ly gần, thật sự là đáng đồng tiền bát gạo!
Phải nói rằng.
Quân Thường Tiếu làm ăn rất biết cách.
Khiến cho những người bỏ tiền ra xem cảm thấy vô cùng hài lòng, thậm chí cho rằng đáng giá hơn số tiền mình bỏ ra!