Chương 6
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 6
“Hình như đến cái đó rồi…” Tôi ngượng ngùng cúi đầu.
Đau đến mức còng cả lưng lại, Chu Trí Huân sợ tôi ngồi phía sau không vững nên bế tôi đặt lên thanh xà ngang phía trước.
“Dựa vào tôi đi!”
Tôi do dự một chút, rồi khẽ run rẩy trong vòng tay anh.
Tôi đau đến mức gần như ngất đi, trước mắt chẳng nhìn rõ thứ gì, trong cơn mê man anh bế tôi về phòng.
Chu Trí Huân sờ lên giường gạch, lạnh ngắt.
Anh đắp chăn cho tôi, rồi đi nhóm lửa sưởi giường.
Một lát sau anh bưng vào một chậu nước nóng.
“Ngâm chân trước đi.”
Tôi cắn môi, đột nhiên thấy hơi muốn khóc, từ sau khi mẹ qua đời, dường như đã lâu lắm rồi không có ai chăm sóc tôi như thế này.
Tôi không muốn để anh nhìn thấy, cúi đầu ngoan ngoãn thò chân vào chậu.
Anh đưa tay vào thử nước: “Không nóng sao?”
“Nóng ạ.”
Chu Trí Huân bất đắc dĩ mỉm cười, thấy anh cười, tôi cũng cười ngây ngô theo.
Anh nhìn chằm chằm tôi, trong ánh mắt mang theo vẻ thương xót: “Lần nào cũng bị thế này sao?”
“Vâng, em quen rồi, nghỉ một lát là hết, không lỡ việc đâu.”
Thần sắc Chu Trí Huân phức tạp, nhưng không nói thêm gì nữa.
Ngày hôm sau, anh từ đội sản xuất về rất sớm, khoác chiếc áo khoác quân đội lên người tôi, bọc tôi kín mít như một cái kén.
“Chúng ta đi đâu sao?”
Anh gật đầu, không nói đi đâu.
Tiếp đó giống như xách gà con, anh nhấc tôi đặt ngồi lên ghế sau xe đạp.
Chu Trí Huân đưa tôi đến bệnh viện, tôi xót tiền, định đứng dậy bỏ về.
Anh cố ý nghiêm mặt lại, trông hơi đáng sợ.
Tôi ngoan ngoãn ngồi lại, để bác sĩ bắt mạch.
“Cung hàn (tử cung lạnh).”
Tôi đại khái cũng đoán được, trước đây bất kể trời lạnh thế nào, Vương Quế Phân đều bắt tôi dùng nước lạnh giặt quần áo, lén đun nước nóng cũng sẽ bị mắng.
“Tiểu Chu à! Muốn có con thì vợ cậu vẫn cần phải điều dưỡng cơ thể cho tốt.”
“Con cái?”
Tôi ngẩng đầu nhìn Chu Trí Huân, anh tỏ vẻ trấn định nhưng vành tai đã đỏ bừng.
Anh sang phòng bên cạnh lấy thuốc cho tôi.
Tôi tựa vào cửa, thất thần nhìn về hướng anh đứng.
Trong đầu nảy ra những ảo tưởng không thực tế, anh trông thật tuấn tú, nếu có một đứa con, dù chỉ có đôi mắt hay hàng chân mày giống anh, chắc chắn cũng sẽ rất xinh đẹp.
“Anh Trí Huân.”
Ở cuối hành lang, bỗng nhiên có một nữ y tá chạy tới.
“Em vừa mới chuyển công tác về là đi tìm anh ngay, nghe nói anh… kết hôn rồi? Tại sao anh không đợi em?”
Cô ta ấm ức đấm vào ngực anh.
Chu Trí Huân nắm lấy cổ tay cô ta rồi khẽ buông ra, giọng điệu đầy vẻ bất đắc dĩ.
“Lâm Vi, đừng nháo nữa.”
Tiếng của hai người họ bên tai tôi ngày càng mờ nhạt, tôi tự giác đi xa một chút, sợ gây phiền phức cho anh.
Chu Trí Huân không thích tôi, tôi biết điều đó.
Anh đối xử tốt với tôi chỉ vì anh là một người tốt, một người tốt có trách nhiệm, chỉ có vậy thôi.
Chu Trí Huân nhanh chóng chạy ra: “Cô ấy là…”
Anh vừa định mở lời, tôi đã thản nhiên ngắt lời anh.
“Em không để tâm đâu.”
Chu Trí Huân nhìn tôi, khẽ thở dài một tiếng, rốt cuộc chẳng nói gì thêm.
Về đến nhà.
Cơn giận của mẹ chồng vẫn chưa tan, thấy chúng tôi, bà ta mỉa mai: “Các người ăn thịt gà rồi, chắc no lâu, chúng tôi thì vẫn đang đói đây này? Mau đi nấu cơm đi.”
Cơn đau thắt ở bụng dưới khiến tôi đứng ngồi không yên, tôi đi vòng qua bà ta, vừa mới trèo lên giường gạch.
Bà cụ trực tiếp mở cửa xông vào, lôi tôi dậy.
“Đừng có giả chết, mau lên.”
“Đừng chạm vào cô ấy!” Chu Trí Huân đột nhiên gầm lên một tiếng, bà cụ ngẩn người, nhìn thấy thuốc trong tay anh thì càng thêm tức giận.
“Ái chà! Đúng là cưới vợ quên mẹ, vừa bước chân vào nhà đã tiêu của nhà họ Chu bao nhiêu tiền rồi, đúng là đồ ôn thần.”
Chu Trí Huân nhìn tôi đang cuộn tròn bên mép giường, giọng nói kìm nén cơn giận: “Chia nhà đi!”
Bà cụ rõ ràng không ngờ anh lại nói vậy, môi run lên bần bật vì kích động.
“Đừng quên, lúc trước là anh trai con đã thành toàn cho con…”
Chu Trí Huân cười lạnh, cảm xúc không còn kiềm chế được nữa.
“Năm đó mọi người nghe nói đãi ngộ trong quân đội tốt, muốn để anh cả đi, là anh ấy không chịu được khổ mới để con đi. Bao nhiêu năm nay, ngoài việc giữ lại một ít tiền lẻ, con đều đưa hết cho mọi người, con làm thế vẫn chưa đủ sao?”
Bà cụ có chút chột dạ, tông giọng không tự giác hạ thấp xuống: “Chẳng phải con vẫn còn trẻ sao?”
“Hừ! Cho anh trai thì là xây nhà cưới vợ, đến lượt con thì mở miệng ra là tiền tiền tiền, sau này con cũng phải sống cuộc đời của riêng mình.”
Nói xong anh quay người bỏ đi.
Chị dâu bám cửa sổ nhìn ra ngoài: “Chú hai có ý gì đây? Sau này không đưa tiền nữa sao?”
“Không thể nào, chia nhà rồi họ có thể đi đâu?”
“Mẹ, chú hai đi sang sân phía Tây rồi.”
“Nhà cũ của ông nội con bỏ trống bao nhiêu năm nay rồi, lại còn là nhà vách đất, ở sao được?”
Tôi gượng dậy, bắt đầu nhanh nhẹn thu dọn hành lý.
“Cô làm cái gì đấy?” Bà cụ dựng lông mày lên.
“Chia nhà chẳng phải phải dọn đi sao?”
Thấy làm thật, mẹ chồng và chị dâu ngẩn tò te.
“Đừng mà! Đều là người một nhà cả.” Chị dâu xông vào giằng co, nhưng tôi dùng hết sức bình sinh, Chu Trí Huân khó khăn lắm mới đưa ra quyết định, tôi không thể để anh lung lay được.