Chương 94 Nội vực cùng linh tinh, Hứa Viêm lại hiểu
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 94 Nội vực cùng linh tinh, Hứa Viêm lại hiểu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 94 Nội vực cùng linh tinh, Hứa Viêm lại hiểu
Chương 94: Nội vực cùng linh tinh, Hứa Viêm lại hiểu
Bên ngoài huyện thành Vân Sơn, Hứa Viêm, Tạ Lăng Phong, Mạnh Xung và Hồ Sơn đang luận bàn. Còn Lý Huyền thì ngồi trên ghế, xem Tạ Lăng Phong và Hồ Sơn viết ra công pháp.
“Võ đạo nội vực quả nhiên cường đại, tông sư võ giả không thể khinh thường.”
Xem công pháp, Lý Huyền thầm than trong lòng.
Hắn thấy Huyết Vô Tâm, Tạ Lăng Phong hay Hồ Sơn đều rất yếu.
So với Hứa Viêm, bọn họ lộ rõ là kém quá nhiều.
Nhưng dù sao Hứa Viêm là ngọc cốt căn cơ, khi đột phá Tiên Thiên đã lột xác thành Long Đằng Sơn Hà linh cốt, lại còn lĩnh ngộ kiếm ý, hiểu rõ Hàng Long chưởng Long Uy chân ý.
Thực lực của Hứa Viêm, đương nhiên không phải tông sư nội vực như Tạ Lăng Phong có thể so sánh.
Có điều nếu cho rằng võ đạo nội vực rất yếu thì lại là sai lầm.
Đương nhiên, hiện tại thì không hề nghi ngờ, võ đạo do hắn biên soạn, khai sáng hệ thống, mạnh hơn võ đạo nội vực.
Nhưng không thể vì thế mà coi thường võ đạo nội vực, biết đâu lại có chỗ đáng học hỏi.
“Giống Thạch Nhị, võ giả đồng cốt căn cơ, sau khi đột phá Tiên Thiên, chưa chắc đã chiến thắng được Tạ Lăng Phong.”
Hứa Viêm thầm ước định.
Có công pháp tham khảo, lại biết thực lực cụ thể của Tạ Lăng Phong, rất dễ dàng ước định được.
“Thiên phú của Tạ Lăng Phong xác thực rất cao, đứng đầu thế hệ trẻ tuổi ở nội vực. Thạch Nhị kém hơn cũng chẳng có gì lạ, nhưng sẽ không thua Hồ Sơn kia, thậm chí còn hơn một bậc.”
Lý Huyền ngầm so sánh chênh lệch giữa cả hai.
Nói chung, võ đạo do hắn biên soạn mạnh hơn, tiềm lực hơn, nhất là về căn cơ võ đạo thì cao hơn nội vực quá nhiều.
Nghe cũng càng mơ hồ.
Khó trách Tạ Lăng Phong cho rằng mình tu luyện ngụy võ đạo.
“Phen so sánh này, võ đạo của ta toàn thắng rồi. Không biết võ đạo nội vực có phải đại tông sư đã là đỉnh phong?”
Lý Huyền nhìn công pháp trong tay.
Đại tông sư đã là đỉnh phong sao?
Có điều cũng không loại trừ khả năng Tạ Lăng Phong chưa tiếp xúc đến công pháp trên đại tông sư.
“Ta cảm giác đại tông sư không phải đỉnh phong, chắc là hai người Tạ Lăng Phong chưa tiếp xúc đến bí mật phía trên đại tông sư.”
Lý Huyền lấy sách cổ ra.
Tuy không hiểu nội dung nhưng Lý Huyền chắc chắn cuốn sách cổ này không bình thường, liên quan đến cấp độ rất cao.
Với thực lực hiện tại, hắn chưa thể đọc được.
Mỗi lần nhìn sách cổ, hắn đều có cảm thụ khác nhau, những đường vân tựa hồ cũng biến hóa.
Chỉ có thể cho rằng tu vi cảnh giới của hắn còn thấp, không thể nhìn thấu bí ẩn trong đó.
“Sách cổ này lấy từ bảo khố hoàng cung Ngô quốc, là cổ vật để lại, có nghĩa biên hoang từng có cường giả.”
Biên hoang không thể tu luyện do thiên địa linh cơ mẫn diệt, nhưng thiên địa linh cơ mẫn diệt từ khi nào thì không ai rõ.
Tạ Lăng Phong cũng không biết.
“Cùng ở trong một phiến thiên địa, sao nội vực thì thiên địa linh cơ sinh động, còn biên hoang lại mẫn diệt? Chẳng lẽ linh cơ đang héo rút, theo thời gian thì nội vực gần biên hoang cũng sẽ xuất hiện tình trạng tương tự?”
Lý Huyền nghi hoặc.
Muốn tu luyện võ đạo ở nội vực cần phải có thiên địa linh cơ, chỉ khi có thiên địa linh cơ mới cảm ứng được linh khí, mà linh khí ôn hòa thì mới luyện vào cơ thể được.
“Thiên địa linh cơ là gì?”
Lý Huyền chưa từng rời khỏi biên hoang, sau khi đột phá Tiên Thiên có thể cảm ứng được thiên địa linh khí, nhưng chưa từng cảm ứng được thiên địa linh cơ.
“Võ đạo của ta vẫn có thể tu luyện được dù không cần thiên địa linh cơ, vậy hóa ra thiên địa linh cơ không phải là yếu tố bắt buộc.”
Lý Huyền tiếp tục xem sách cổ.
Hứa Viêm và ba người kia luận bàn xong trở về, Tạ Lăng Phong lại thỉnh giáo Lý Huyền về võ đạo.
Bọn họ muốn nắm lấy cơ hội khó có được này để được cao nhân chỉ điểm.
Lý Huyền đã xem xong công pháp của hai người, chỉ điểm thì với thực lực Tiên Thiên của hắn không khó.
Chủ yếu là chỉ điểm về ngưng luyện chân khí.
Không ngưng luyện được chân khí thì coi như phí công.
“Có biết Thái Thương không?”
Lý Huyền hỏi Tạ Lăng Phong.
Tạ Lăng Phong sững sờ, “Thái Thương?”
Rồi lắc đầu: “Chưa từng nghe.”
Lý Huyền gật đầu. Tạ Lăng Phong chưa từng nghe Thái Thương, sách cổ cũng không lưu truyền.
Tay xoay ngọc như ý, Tạ Lăng Phong khom người: “Vãn bối xin phép không quấy rầy tiền bối nữa.”
Lý Huyền gật đầu.
Hứa Viêm đang chiêu đãi Tạ Lăng Phong, trong bữa tiệc đương nhiên hỏi đến nội vực. Tạ Lăng Phong liền bắt đầu giới thiệu về nội vực và việc tu luyện võ đạo ở đó.
Lý Huyền lắng nghe.
Qua lời giới thiệu của Tạ Lăng Phong, hắn càng hiểu rõ hơn về việc tu luyện võ đạo ở nội vực.
“Tu luyện võ đạo ở nội vực bắt đầu từ cửu phẩm, có thể dùng dược tề hoặc nước thuốc để phụ trợ. Nếu mua được linh dược thì hiệu quả phụ trợ còn tốt hơn.”
“Theo lời Tạ Lăng Phong, nước thuốc và dược tề không được dùng nhiều, mỗi liều phải cách nhau ít nhất 7 ngày, để dược lực lưu lại được luyện hóa triệt để, nếu không sẽ tích tụ trong cơ thể, bất lợi cho việc tu luyện võ đạo.”
“Còn linh dược thì không có tác hại này, ẩn chứa lực lượng thuần túy, dễ luyện hóa, không lưu lại. Chỉ là linh dược hiếm nên võ giả bình thường không dùng nổi.”
Lý Huyền phát hiện nội vực không có đan dược, có dược sư nhưng không luyện đan.
Linh dược cũng chỉ được chế biến đơn giản rồi dùng. Các loại linh dược có dược lực khác nhau, cũng không có phương pháp luyện chế thành đan.
“Nếu nội vực không có đan dược, vậy ta biên soạn luyện đan ra xem sao. Nếu thành công thì chắc chắn là món ngon cho võ giả.”
Lý Huyền động tâm.
“Võ giả tông sư trở lên cũng nuốt linh dược để tu luyện, có điều linh dược bình thường không có tác dụng lớn với tông sư, tu luyện chủ yếu vẫn là dựa vào bản thân.”
“Hoặc dùng linh tinh để tu luyện, tăng tốc độ ngưng luyện nội khí võ đạo. Nhưng linh tinh rất hiếm, lại chỉ tăng tốc độ ngưng luyện nội khí trong thời gian ngắn nên thường không ai dùng xa xỉ vào việc tu luyện.”
“Linh tinh chủ yếu dùng để tăng tốc độ hồi phục nội khí sau khi chiến đấu, khi tiêu hao quá nhiều.”
Tạ Lăng Phong nói về việc tu luyện của võ giả tông sư.
“Linh tinh?”
Hứa Viêm tò mò.
“Đây chính là linh tinh!”
Tạ Lăng Phong lấy 5 viên linh tinh ra.
Hứa Viêm cầm lấy một viên, cảm nhận được linh khí bên trong. So với thiên địa linh khí mà hắn cảm nhận được thì ôn hòa hơn nhiều.
Lượng linh khí trong một viên linh tinh không tính là nhiều.
“Linh tinh là thiên địa tự nhiên sinh ra, tương đối hiếm. Ở nội vực, linh tinh là tiền tệ võ đạo, dùng để mua linh dược, bảo khí các loại vật phẩm. Chỉ linh tinh mới có thể giao dịch.”
Tạ Lăng Phong thấy Hứa Viêm không hiểu về linh tinh nên giải thích: “Linh tinh sinh ra kỳ thực giống như mỏ ngọc ở biên hoang, khác biệt là mỏ linh tinh ở nội vực biến đổi từ mỏ ngọc, mỏ ngọc uẩn dưỡng thiên địa linh khí, lâu ngày biến thành linh tinh.”
“Mỏ linh tinh lớn thì toàn bộ mỏ đều là linh tinh, còn phần lớn linh tinh trộn lẫn trong mỏ ngọc, vì chỉ một phần mỏ ngọc lột xác thành linh tinh.”
“Mỏ ngọc rất có giá trị ở nội vực, vì phần lớn mỏ ngọc ít nhiều đều có linh tinh.”
Hứa Viêm và Mạnh Xung như những gã nhà quê chưa từng thấy xã hội, giờ phút này bừng tỉnh hiểu ra.
Bọn họ không khỏi sinh lòng hướng về nội vực.
Nội vực, võ đạo phồn hoa!
Thú vị hơn biên hoang nhiều.
“Mấy viên linh tinh này tặng cho Hứa huynh.”
Tạ Lăng Phong cười nói.
“Vậy ta không khách khí.”
Hứa Viêm vui vẻ thu vào.
Hồ Sơn thấy vậy cũng lấy 5 viên linh tinh ra tặng cho Mạnh Xung.
“Cảm ơn, cảm ơn!”
Mạnh Xung mừng rỡ.
“Một viên linh tinh trị giá 1 vạn lượng hoàng kim ở nội vực, nhưng linh tinh đổi được hoàng kim, còn hoàng kim khó đổi được linh tinh. Thông thường không ai dùng linh tinh đổi hoàng kim.”
“Linh tinh mua được đồ, hoàng kim chưa chắc mua được.”
Tạ Lăng Phong tiếp tục giới thiệu công dụng của linh tinh.
Lý Huyền cảm thán, đồ đệ đã giàu hơn mình rồi.
Không đúng!
Đồ đệ vốn dĩ giàu hơn mà.
“Nội vực có chút ý tứ. Biên hoang như thị trấn nhỏ hoang vắng lạc hậu, nội vực thì là thành phố lớn phồn hoa. Sang nội vực rồi chắc không muốn về biên hoang nữa?”
Lý Huyền suy nghĩ.
Nhất định phải đến nội vực, nhưng chưa vội.
Tạ Lăng Phong ở lại huyện Vân Sơn, mỗi ngày luận bàn với Hứa Viêm và Mạnh Xung, đồng thời lĩnh hội công pháp ngưng luyện chân khí. Hứa Viêm cũng chỉ điểm cho hai người.
Dù sao hắn cũng là võ giả Tiên Thiên, hơn nữa ngưng luyện khí huyết thành chân khí, đã quá quen thuộc.
Lý Huyền truyền cho hai người công pháp ngưng luyện chân khí, tự nhiên hắn cũng nắm rõ chân ý.
Nhưng Tạ Lăng Phong vẫn không thể ngưng luyện ra chân khí.
Nhất thời có chút uể oải.
“Để ta hỏi sư phụ thử xem.”
Hứa Viêm trầm ngâm.
Tạ Lăng Phong gật đầu, chỉ có thể thỉnh giáo vị tiền bối cao nhân kia.
Sau khi nghe hai người giải thích, Lý Huyền lập tức hiểu ra vấn đề.
Thiên địa linh cơ!
Võ giả nội vực như Tạ Lăng Phong cần có thiên địa linh cơ để tu luyện. Muốn tinh luyện nội khí võ đạo, ngưng luyện thành chân khí thì không thể thiếu thiên địa linh khí.
Hai người tu luyện võ đạo nội vực, trong cơ thể không có Thiên Địa Kiều, ở biên hoang không có thiên địa linh cơ, không thể cảm ứng được thiên địa linh khí, đương nhiên là không thể tu luyện, không thể tinh luyện nội khí võ đạo thành chân khí.
Công pháp hắn truyền cho là không có vấn đề.
Nghĩ rõ nguyên nhân, Lý Huyền nói: “Võ đạo nội vực cần thiên địa linh cơ. Muốn tinh luyện ngưng luyện chân khí không thể thiếu linh khí, hai người các ngươi đương nhiên không thể ngưng luyện chân khí.”
Tạ Lăng Phong nghe vậy bừng tỉnh, trút bỏ nỗi lo lắng.
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm!”
Vì không thể tu luyện ở biên hoang, nên đã đến lúc phải trở về nội vực.
Đến biên hoang là để g·iết Huyết Vô Tâm.
“Tạ huynh, huynh định khi nào về?”
Hứa Viêm hiểu rõ đạo lý này.
Ánh mắt Tạ Lăng Phong kiên định: “Tu luyện võ đạo không được lười biếng một ngày. Hứa huynh, ta sẽ về nội vực vào ngày mai.”
“Tốt! Sau này ta sẽ đến nội vực tìm huynh!”
Hứa Viêm gật đầu.
“Hứa huynh, nếu huynh đến nội vực mà gặp chuyện gì thì cứ nói tên ta. Tên Tạ Lăng Phong này cũng có chút tác dụng ở nội vực!”
Tạ Lăng Phong thành khẩn nói.
Mắt Hứa Viêm sáng lên, vui vẻ: “Thật không?”
“Đương nhiên!”
Tạ Lăng Phong vỗ ngực, ngạo nghễ: “Ta, Tạ Lăng Phong của Kiếm Tôn Nhai, cũng có uy danh ở nội vực.”
“Tốt!”
Hứa Viêm mừng rỡ, hỏi tiếp: “Chuyện gì cũng có thể báo tên huynh sao?”
Tạ Lăng Phong gật đầu: “Đương nhiên, chuyện gì cũng được. Hứa huynh cứ báo tên ta nếu gặp khó khăn hoặc có chuyện khó xử.”
“Tốt! Ta hiểu rồi!”
Hứa Viêm trịnh trọng gật đầu.
“Vậy còn ta?”
Mạnh Xung hỏi.
“Mạnh huynh cũng vậy, cứ báo tên ta!”
Tạ Lăng Phong vỗ ngực.
“Báo tên huynh dễ dùng vậy sao?”
Mạnh Xung ngạc nhiên.
“Đương nhiên!”
Tạ Lăng Phong tìm lại được chút kiêu ngạo.
“Ta, Tạ Lăng Phong đây, là thiên kiêu nổi danh ở nội vực, rất có uy danh.”
Mạnh Xung gật đầu: “Nếu ta gặp chuyện, ta sẽ không khách khí, nhất định sẽ báo tên huynh.”
Hồ Sơn lo lắng nói: “Khụ, kỳ thực cũng có thể báo tên ta, uy danh của ta ở nội vực không kém gì thiếu gia.”
Tông sư Hồ Sơn của Kiếm Tôn Nhai cũng rất nổi danh ở nội vực.
“Không vấn đề!”
Mạnh Xung gật đầu.
Lý Huyền nhìn Tạ Lăng Phong rồi nhìn Hồ Sơn. Trong lòng hắn có cảm giác quái dị. Sang nội vực mà gặp chuyện có thể báo tên hai người bọn họ sao?
Hắn có trực giác hai người này sẽ bị hố!
Nhiều khi não mạch kín của đồ đệ hắn không giống người thường lắm.
Tạ Lăng Phong và Hồ Sơn cáo từ rồi rời đi. Trước khi về nội vực, hai người định về kinh thành Tề quốc một chuyến.
Theo lời Tạ Lăng Phong thì Tề Hoàng không tệ, cho phép hắn vào hậu cung mượn phi tần để tôi luyện tâm cảnh. Trước khi đi cũng nên cảm ơn một tiếng.
Hứa Viêm tán thành. Tề Hoàng rất tốt, trước kia hắn đã mượn hậu cung Tề Hoàng để tôi luyện tâm cảnh, xây dựng cơ sở Kiếm Tâm Thông Minh.
Tiễn Tạ Lăng Phong xong, Hứa Viêm và Mạnh Xung tiếp tục tham ngộ bát quái.
Thời gian trở lại như trước.
Lý Huyền mỗi ngày đều xem sách cổ, đồng thời tham khảo công pháp võ đạo nội vực để hoàn thiện công pháp trên Tiên Thiên.
Mạnh Xung đã khí huyết nhập môn, cũng nên hoàn thiện công pháp cho thân thể võ đạo cảnh giới Tiên Thiên.
Hứa Viêm đã đột phá Tiên Thiên, dù chỉ mới nhập môn nhưng cũng có thể truyền cho hắn công pháp trên cảnh giới Tiên Thiên.
Một khi Hứa Viêm tìm hiểu ra trước, kim thủ chỉ phản hồi sẽ đến trước, hắn có thể đột phá cảnh giới.
Thạch Nhị đã đạt luyện tạng hậu kỳ, không còn xa ngày võ đạo nhập môn nữa.
“Thạch Nhị bây giờ là tôi tớ. Khi hắn võ đạo nhập môn thì sẽ có phản hồi gì không?”
Lý Huyền suy nghĩ.
Thạch Nhị là tôi tớ, không phải đồ đệ. Hắn còn tu luyện công pháp võ đạo đã hoàn thiện, không phải công pháp mới biên soạn. Liệu có nhận được phản hồi nào không vẫn là điều chưa ai biết.
Dù cho có phản hồi, chỉ sợ cũng thuộc dạng có chút ít còn hơn không.
Bên ngoài huyện Vân Sơn, Hứa Viêm đi bát quái, dừng chân trước quẻ Chấn.
Quẻ Chấn đại diện cho sấm sét!
Trong đầu hiện ra Di Hình Hoán Vị chi thuật, Khinh Hồng thân pháp và diệu lý bát quái.
Trong khoảnh khắc, hắn hiểu!
“Nhanh như bôn lôi thân vô ảnh… Bôn lôi chỉ lóe lên, lóe lên là không còn dấu vết.”
Trong đầu Hứa Viêm lóe lên linh quang, hắn hiểu rồi!
Một thân pháp hoàn toàn mới nảy ra trong đầu.
Vèo!
Thân hình đột nhiên biến mất, chớp mắt vô tung.
Mạnh Xung trừng lớn mắt, ngẩng đầu nhìn xung quanh, không thấy sư huynh đâu, dường như đã biến mất trong nháy mắt.