Chương 579 Bất Hóa thần điện bố trí (1)
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 579 Bất Hóa thần điện bố trí (1)
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 579 Bất Hóa thần điện bố trí (1)
Chương 579: Bố Trí Thần Điện Bất Hóa (1)
Chương 579: Bố Trí Thần Điện Bất Hóa (1)
Ngay khi nhìn thấy ngọn núi lớn kia, Lý Huyền rốt cuộc hiểu rõ Bất Hóa Thần Điện đang làm cái gì, mục đích của Bất Hóa Thần Chủ là gì.
“Chỉ bằng cái này thì còn chưa đủ, lại thêm một lần thất bại mà thôi.”
Lý Huyền lắc đầu, Bất Hóa Thần Chủ muốn thành công chỉ bằng bấy nhiêu đó, hiển nhiên là không thể nào.
“Bất Hóa Thần Điện quả nhiên có nội tình vượt ngoài dự đoán. Thực lực Bất Hóa Thần Chủ e rằng còn mạnh hơn so với ta dự tính ban đầu.”
Kẻ áo xám có khả năng di chuyển cả ngọn đại sơn kia đã vượt qua cảnh giới Thiên Địa Chi Chủ, từ đó có thể thấy thực lực của Bất Hóa Thần Chủ tất nhiên còn mạnh mẽ hơn nhiều.
Tuy là như vậy, nhưng trong mắt Lý Huyền, Bất Hóa Thần Chủ vẫn không đáng là gì. Cảnh giới Hỗn Nguyên đại thành cho hắn sức mạnh tuyệt đối. Toàn bộ Bất Hóa Chi Địa này, không có ai thứ hai có thực lực cường đại như hắn.
“Lại thêm một tòa núi lớn nữa.”
Sau khi tòa đại sơn thứ nhất xuất hiện không lâu, lại một tòa núi lớn khác bị di chuyển đến, sừng sững ở một phương hướng khác. Cũng như tòa thứ nhất, một gã áo xám tọa trấn bên trên, không ngừng quán chú thiên địa chi khí vào trong núi.
Thiên địa chi khí bị rút ra kia, đều dùng để rót vào những ngọn núi lớn này.
“Tổng cộng tám tòa đại sơn.”
Cuối cùng, tổng cộng có 8 tòa đại sơn vây quanh Đại Hoang ở giữa.
Không lâu sau, phía sau tám tòa đại sơn, lại xuất hiện mười sáu tòa nhỏ hơn, xếp theo một phương hướng nhất định. Những kẻ áo bào xám trấn giữ những ngọn núi này đều là cường giả trong hàng ngũ Thiên Địa Chi Chủ.
“Quá thô thiển!”
Lý Huyền thấy vậy thì không khỏi lắc đầu.
Bất Hóa Thần Chủ không am hiểu trận pháp, cách bố trí này đơn giản chỉ là lĩnh ngộ quy tắc của Bất Hóa Chi Địa rồi dùng chúng để bày trận, cuối cùng có vẻ quá mức thô lậu.
Nhưng như vậy cũng không dễ dàng gì.
“Mượn nhờ Nhất Nguyên mở ra, mượn một tia sáng kia để đạt tới mục đích, ý tưởng không tệ, đáng tiếc, vẫn còn thiếu một chút.”
Lý Huyền lắc đầu, mưu đồ này của Bất Hóa Thần Chủ đã định trước sẽ thất bại.
Dù cho hắn không ra tay ngăn cản, Bất Hóa Thần Chủ thuận lợi hoàn thành kế hoạch, thôn phệ thiên địa chi khí của Đại Hoang thì cũng không thể đạt được mục đích.
“Có chút không đúng!”
Sau khi đột phá, Mạnh Xung khẽ nhíu mày, phát giác ra biến hóa khác thường của Bất Hóa Chi Địa.
“Sư đệ, mau về Đại Hoang!”
Lúc này hắn liền truyền tin cho Phương Hạo và Khương Bất Bình, nhất định phải trở về Đại Hoang.
“Ta cảm giác có đại sự sắp xảy ra, Bất Hóa Chi Địa có chút nguy hiểm, chúng ta về Đại Hoang thôi!”
Xích Miêu nhìn về phía sâu trong Bất Hóa Chi Địa, cảm thấy có chút hoảng sợ nên lập tức cùng Ngọc Tiểu Long và Tiểu Cáp trở về Đại Hoang.
“Hứa Viêm!”
Hai gã áo bào xám chặn đường, hiển nhiên là đã cố ý chờ đợi ở đây từ lâu.
“Người của Bất Hóa Thần Điện.”
Hứa Viêm nhíu mày. Đối phương chặn ở đây, hiển nhiên là biết hắn muốn trở về Đại Hoang nên đã chờ sẵn, điều này cho thấy Bất Hóa Thần Điện đã chuẩn bị ra tay với Đại Hoang.
Một gã áo bào xám lên tiếng: “Hãy theo chúng ta về thần điện đi. Có lẽ thần chủ sẽ thưởng thức thiên phú của ngươi, không giết ngươi mà giữ lại để phục vụ cho ngài.”
“Hừ, thần điện các ngươi không xứng!”
Hứa Viêm không hề sợ hãi. Dù thực lực hai gã áo bào xám cực mạnh, không hề thua kém Ngọc Đình bát ngọc, nhưng vẫn chỉ là Thiên Địa Chi Chủ, không thể tạo thành uy hiếp cho hắn.
“Đừng ngoan cố chống cự!”
Một gã áo bào xám khác dũng động khí tức trên người, chợt một đạo ánh sáng nhạt nổi lên, giống như một ngôi sao. Khi đạo ánh sáng này hiện lên, khí tức của hai gã áo bào xám vậy mà liên kết lại với nhau, thực lực đột nhiên tăng mạnh.
Hứa Viêm nhíu mày rồi cười lạnh: “Để ta xem các ngươi có bản lĩnh gì!”
Thiên địa chi tượng hiện lên, nhưng không khuếch tán ra mà bao phủ lấy Hứa Viêm, phảng phất thân hắn chính là thiên địa, hoặc là thiên địa đang bảo vệ hắn.
Hắn đưa tay về phía xa, một tòa núi lớn trong nháy mắt hóa thành một thanh cự kiếm bay tới. Thanh cự kiếm không ngừng ngưng luyện, không ngừng thu nhỏ, Chân Linh trên đường đi nhộn nhịp bạo liệt, bị hút vào trong kiếm, khiến nó phảng phất như có được sinh mệnh.
Ầm ầm!
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong chớp mắt. Một thanh kiếm dài hơn 1 mét, toàn thân lưu quang lấp lánh, nhộn nhạo một cỗ thần thánh chi ý đã rơi vào lòng bàn tay Hứa Viêm.
Thánh Kiếm Cảnh!
Hứa Viêm cầm kiếm trong tay, không có khí tức lăng lệ vô song, cũng không có kiếm ý sát phạt cực hạn, mà lại mang một cỗ thần thánh chi ý, phảng phất thiên hạ kiếm đều phải quỳ lạy, đều phải ngưỡng vọng.
“Đỡ được ta một kiếm này thì hãy nói!”
Hứa Viêm không có thời gian dây dưa với áo bào xám. Phía sau còn có kẻ mạnh hơn đang truy sát, dù khoảng cách cực kỳ xa xôi, nhưng nếu dây dưa lâu thì chưa chắc đã không đuổi kịp.
Hứa Viêm bước ra một bước, vung kiếm chém!
Nhất Kiếm Thiên Vô!
Áo bào xám cũng xuất thủ, nhưng khi đối mặt với một kiếm này, bọn chúng cảm nhận được sự tuyệt vọng. Tất cả công kích, tất cả chống cự đều hóa thành hư vô.
Đây là kiếm đạo kinh khủng đến mức nào!
Nó đã vượt ra khỏi nhận thức võ đạo của bọn chúng, căn bản không thể chống cự.
Sợi ánh sáng nhạt kia giống như ngôi sao nhỏ, không ngừng tỏa ra tia sáng, nhưng dưới một kiếm này cũng chỉ kiên trì được một lát rồi không ngừng phai nhạt.
Phốc!
Hứa Viêm tiếp tục tiến lên, còn nơi áo bào xám vừa đứng đã hóa thành hư vô, phảng phất như chưa từng có ai chặn đường.
Thanh kiếm trong tay ảm đạm đi một chút, nhưng không vỡ vụn. Hứa Viêm cầm kiếm tiếp tục tiến bước.
Ầm ầm!
Trước mặt Xích Nghê Vương xuất hiện một đạo thân ảnh màu xám.
“Xích Nghê Vương, kế hoạch của thần chủ đang ở thời khắc mấu chốt, không được quấy nhiễu, nếu không thì đừng trách thần chủ!”
Hai mắt Xích Nghê Vương hàn quang lạnh thấu xương, khí tức kinh khủng chấn động cả Bất Hóa Chi Địa.
“Thần điện các ngươi muốn uy hiếp ta?”
“Ngươi cũng biết thần chủ đã chuẩn bị cho giờ khắc này quá lâu rồi. Một khi bị quấy nhiễu thì ngươi biết ngài sẽ làm gì. Nếu ngươi coi đó là uy hiếp thì tùy ngươi. Dù thực lực Xích Nghê Vương rất mạnh, nhưng chắc hẳn ngươi không muốn cùng thần chủ kết xuống sinh tử đại thù.”
Thân ảnh màu xám thản nhiên nói.
Xích Nghê Vương gầm thét: “Ta muốn báo thù cho con ta, kẻ nào ngăn cản, kẻ đó là cừu nhân của ta! Ta, Xích Nghê, đã sống sót bao năm tháng dài đằng đẵng, ngược lại muốn xem xem có kẻ nào đủ sức kết sinh tử đại thù với ta!”
“Cừu nhân Hứa Viêm của ngươi cũng là mục tiêu của thần chủ. Hắn sẽ c·hết, cũng coi như báo thù cho Xích Nghê Vương ngươi. Vả lại, kế hoạch của thần chủ ngươi cũng đoán được chút ít, chẳng lẽ ngươi không muốn xem thử, hoặc là tìm kiếm một chút cơ hội từ trong đó?”
Thân ảnh màu xám vẫn từ tốn nói.
“Muốn ta không quấy nhiễu cũng được. Bất Hóa Thần Điện các ngươi cần thiên địa chi khí, sau khi rút lấy thiên địa chi khí xong thì giao người cho ta xử lý. Nếu không ta nhất định đích thân xuất thủ báo thù cho con ta. Nếu vì vậy mà quấy nhiễu kế hoạch của thần điện thì ta chỉ có thể nói lời xin lỗi. Còn nếu vì thế mà muốn kết xuống sinh tử đại thù với ta, ta tiếp lấy!”