Chương 563 Thanh Ngọc thiên địa chi đạo, Ngọc Đình thần bí (2)
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 563 Thanh Ngọc thiên địa chi đạo, Ngọc Đình thần bí (2)
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 563 Thanh Ngọc thiên địa chi đạo, Ngọc Đình thần bí (2)
Chương 563: Thanh Ngọc thiên địa chi đạo, Ngọc Đình thần bí (2)
Hứa Viêm ngồi xếp bằng, một đạo thiên địa chi tượng từ trên người hắn hiện ra, trực tiếp bao trùm lên hư ảnh Thanh Ngọc thiên địa khiến Thanh Ngọc không khỏi kinh ngạc.
“Đây là… Chẳng lẽ hắn có một cái thiên địa ư?”
Thiên địa chi tượng của Hứa Viêm cho nàng một cảm giác vô cùng chân thật.
Từ ngày đó trở đi, cứ ba ngày một lần, Hứa Viêm lại đến lĩnh hội Thanh Ngọc thiên địa chi đạo, đồng thời chỉ điểm Minh Ngọc tu luyện, vừa cùng những người ngọc khác giao lưu, vừa lĩnh hội con rối đạo tắc.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Hứa Viêm thậm chí không biết mình đã ở Ngọc Đình bao lâu rồi.
Tựa hồ, ở Ngọc Đình lâu rồi, người ta sẽ không còn cảm nhận được thời gian trôi đi, đối với sự thay đổi của thời gian cũng không còn mẫn cảm nữa.
Qua quá trình lĩnh hội Thanh Ngọc thiên địa chi đạo, Hứa Viêm thu được vô vàn ngộ đạo, dần dần hoàn thiện tự thân chi đạo.
Cảnh giới Lập Đạo đang trên đà viên mãn.
Con rối đạo tắc cũng có thu hoạch không nhỏ, Hứa Viêm nhìn vào thiên địa của mình, chỉ thấy hình bóng thương sinh trong thiên địa sơn hà dần trở nên chân thật, đủ cả thân thể, giống như những con rối vậy.
Chỉ có điều, nhân ngẫu này có chút linh hoạt, còn cầm kiếm mà lên, so với hình bóng thương sinh cầm kiếm lúc, uy lực càng cường đại hơn.
Minh Ngọc cũng tu luyện đến giai đoạn cuối, nàng đang dần chạm đến ngưỡng cửa ngưng luyện thần hồn.
Mà thực lực của Minh Ngọc cũng không ngừng biến hóa, khoảng cách Thiên Địa chi chủ cấp đã rất gần rồi.
Hứa Viêm từ Thanh Ngọc viện tử trở về, nhìn Minh Ngọc đang ngồi xếp bằng, mắt hoa lên từng vòng, hắn không khỏi trầm tư.
Đã ba ngày trôi qua, Minh Ngọc mới sơ bộ liên quan đến tu luyện thần hồn thì đã lâm vào cái trạng thái đơ người này rồi.
“Nếu Minh Ngọc có thể thấy rõ thần hồn, minh ngộ ý nghĩa của thần hồn, có lẽ sẽ có chút biến hóa, hoặc là nàng sẽ nhớ lại chút chuyện cũ chăng?”
Hứa Viêm trầm ngâm, trong con rối pháp tắc của Minh Ngọc, dường như còn một tầng bình chướng, khiến nàng không thể minh bạch ý nghĩa của thần hồn.
Lại tựa hồ, con rối pháp tắc của Minh Ngọc đang nắm giữ cái gì đó.
“Những Ngọc Ngẫu khác đều không gặp vấn đề vì thần hồn, mà còn trực tiếp lướt qua thần hồn, không hề suy nghĩ ý nghĩa của nó, chỉ có Minh Ngọc là vô cùng mẫn cảm với thần hồn.”
“Vậy A Nhất có giống Minh Ngọc không?”
Trong vô vàn Ngọc Ngẫu ở Ngọc Đình, chỉ có Minh Ngọc và A Nhất thần bí kia là đặc thù nhất.
Có điều, hắn vẫn chưa từng gặp A Nhất, đối phương dường như cố ý tránh mặt hắn.
“Ta sắp đột phá Lập Đạo cảnh viên mãn, nếu để Minh Ngọc ở bên cạnh cảm ngộ khi ta đột phá, liệu nàng có thu hoạch gì không?”
Lấy tự thân lập đạo chi ý, phát động tiềm ẩn chi đạo của Minh Ngọc, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.
Hứa Viêm quyết định trong lòng, khi đột phá Lập Đạo cảnh viên mãn sẽ để Minh Ngọc ở bên cạnh cảm thụ lập đạo viên mãn chi ý.
“Cũng sắp phải trở về Đại Hoang rồi.”
Sau khi lập đạo viên mãn thì nên trở về Đại Hoang, chuyến đi Ngọc Đình lần này thu hoạch không tệ, thật không ngờ trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà đã có thể lập đạo viên mãn.
Mà Bất Hóa thần điện hẳn cũng sắp ra tay nhắm vào Đại Hoang, tiếp theo nguyên cũng sắp mở ra.
Có vài người ngọc biến mất ở Ngọc Đình, dường như đã rời khỏi Ngọc Đình, chắc chắn có liên quan đến việc tiếp theo nguyên mở ra.
“Tiếp theo nguyên mở ra chính là một kỷ nguyên mới, dường như sẽ phát sinh một vài biến hóa, Ngọc Đình cũng đang chuẩn bị.”
Trong lần một nguyên mở ra này, Bất Hóa chi địa xuất hiện thiên địa, Thái Thương 7 người mở ra thiên địa.
Vậy lần tiếp theo nguyên mở ra, sẽ là một đạo ánh sáng màu gì, và ẩn giấu tạo hóa gì?
“Ta cần phải nắm bắt đạo ánh sáng này, có lẽ đó là cơ duyên để ta đột phá Hỗn Nguyên, minh ngộ Hành Đạo.”
Hứa Viêm tự tin rằng hắn cách Tạo Hóa cảnh không còn xa, vệt ánh sáng trong lần tiếp theo nguyên mở ra có thể giúp hắn nhanh chóng đột phá Hỗn Nguyên, hoặc minh ngộ Hành Đạo cơ duyên. Hắn nhất định phải trở về Đại Hoang trước khi hạ một nguyên mở ra để chờ đợi.
“Tu luyện thần hồn thật khó khăn.”
Minh Ngọc lại một lần nữa hồi phục, nàng nắm tóc, vẻ mặt buồn rầu.
“Thần hồn tuy khó, nhưng tốn thêm chút thời gian thì vẫn có thể ngưng luyện được. Ta sắp đột phá, nàng có thể cảm thụ một chút khi ta đột phá, có lẽ sẽ có thu hoạch.”
Hứa Viêm vừa cười vừa nói.
“Ngươi lại sắp đột phá rồi à, Hứa Viêm ngươi tu luyện thật nhanh.”
Minh Ngọc lộ vẻ kinh ngạc.
“Thực lực của nàng đã tăng lên không ít đấy.”
“Đúng nha, ta cũng trở nên cường đại hơn nha.”
Nghe vậy, Minh Ngọc lập tức vui mừng khôn xiết.
Hôm đó, Hứa Viêm triệt để phục khắc và lĩnh hội xong xuôi Thanh Ngọc thiên địa chi đạo, dùng nó để hoàn thiện tự thân chi đạo.
Cảnh giới Lập Đạo chỉ còn cách viên mãn nửa bước nữa thôi.
“Thiên địa chi đạo của ngươi có chút khiếm khuyết, chưa đủ hoàn thiện nên ngươi chưa đủ cường đại. Ngươi có thể thử hoàn thiện mấy chỗ này, bổ khuyết những thiếu hụt bên trong.”
Hứa Viêm vung tay, Thanh Ngọc thiên địa chi đạo được hắn mô phỏng lại, hắn chỉ vào mấy chỗ nói.
Thanh Ngọc vô cùng kinh ngạc, “Ngươi lại có thể dễ dàng phát hiện ra điểm yếu của ta như vậy ư? Mà còn nhiều hơn Thái Thương đại ca phát hiện mấy chỗ.”
Hứa Viêm khẽ cười nói: “Võ đạo của ta vốn mạnh hơn Thái Thương. Ta lập đạo, lập mình chi đạo, lập thiên địa chi đạo, cảm ngộ về đạo của ta chỉ có thể mạnh hơn Thái Thương chứ không thể yếu hơn!”
Đó chính là sự tự tin của Hứa Viêm lúc này, luận về cảm ngộ đạo, Thái Thương cũng không bằng hắn!
Lập đạo viên mãn, thực lực của hắn sẽ không thua kém Thái Thương lúc trước, thậm chí có khả năng còn mạnh hơn một bậc.
“Mấy chỗ khiếm khuyết trong thiên địa chi đạo đâu dễ dàng bù đắp như vậy, có điều cũng cảm ơn ngươi đã chỉ điểm.”
Thanh Ngọc thở dài một hơi nói.
“Ba ngày sau ta muốn đột phá lập đạo viên mãn, ngươi có thể cảm ứng khí tức lập đạo của ta. Minh Ngọc cũng đến cảm ứng đi, có lẽ cả hai người đều sẽ có thu hoạch.”
“Sau khi đột phá, ta muốn trở về Đại Hoang. Đại chiến với Bất Hóa thần điện cũng sắp đến rồi, tiếp theo nguyên cũng sắp mở ra, ngươi có muốn cùng ta trở về không?”
Thanh Ngọc dù gì cũng là Thiên Địa chi chủ, nếu nàng trở về Đại Hoang thì sẽ giúp tăng cường sức mạnh cho Đại Hoang không nhỏ.
“Ta có thể rời đi sao? Hiện tại ta không thể khôi phục hình người, chỉ có thể ở trạng thái bản thể thôi.”
Thanh Ngọc bất đắc dĩ nói.
“Sau khi ta đột phá có thể cấy ghép ngươi vào tiểu thiên địa trong Nguyên Quy. Ta sẽ dẫn ngươi về Đại Hoang, nếu ngươi bằng lòng thì có thể nhờ Thiên Tử giúp ngươi trở thành Thiên đạo trúc, sau này Thiên đạo càng mạnh thì ngươi cũng sẽ mạnh lên theo.”
Hứa Viêm suy nghĩ rồi nói.
“A Nhất có lẽ sẽ không để ta rời đi đâu.”
Thanh Ngọc có chút động tâm nhưng lại thở dài một hơi.
“Nếu ngươi nguyện ý thì hắn làm sao có thể giam cầm ngươi được? Tự ngươi cân nhắc đi.”
Hứa Viêm không tiếp tục khuyên bảo nữa, việc có về Đại Hoang hay không là do Thanh Ngọc tự quyết định.
Trở lại nơi Minh Ngọc ở, lúc này Minh Ngọc vừa mới hồi phục từ trạng thái đơ máy, mặt mày hớn hở nói: “Hứa Viêm, ta cảm giác mình sắp ngưng tụ được thần hồn rồi, ta có một loại dự cảm, thần hồn rất là khéo à!”
“Ba ngày sau ta sẽ đột phá, nàng hãy mượn đột phá lập đạo chi ý của ta, có lẽ sẽ ngưng tụ được thần hồn trong một lần đấy.”
Hứa Viêm cũng rất mong chờ, không biết Minh Ngọc sẽ có biến hóa gì nếu ngưng tụ được thần hồn.