Chương 544 Bản Nguyên chi thủy, Hồng Trạch di cốt (2)
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 544 Bản Nguyên chi thủy, Hồng Trạch di cốt (2)
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 544 Bản Nguyên chi thủy, Hồng Trạch di cốt (2)
Chương 544: Bản Nguyên Chi Thủy, Hồng Trạch Di Cốt (2)
Thương Hải rùa tỏ vẻ bất đắc dĩ. Lúc này, phi thuyền đã rời khỏi Đại Hoang thiên địa vô cùng xa xôi, vượt khỏi khu vực vốn thuộc về Đại Hoang thiên địa.
Hiện tại, bọn họ đã tiến vào Bất Hóa Chi Địa tương đối xa lạ.
Tuy vậy, hành trình tìm kiếm Hồng Trạch thiên địa vẫn không dừng lại. Phi thuyền tiếp tục phi hành, Hứa Viêm, Mạnh Xung và Khương Bất Bình thì mải miết tu luyện, cảm ngộ Bất Hóa Chi Địa, cảm ngộ võ đạo của bản thân.
Phương Hạo cũng miệt mài nghiên cứu luyện khí, trận pháp cùng kỳ môn đại cục của Bất Hóa Chi Địa.
Dường như việc thăm dò Hồng Trạch thiên địa không mấy được hắn để tâm.
Một khắc sau, phi thuyền đột ngột dừng lại.
“Lão Quy, phát hiện ra gì rồi?” – Hứa Viêm mở mắt hỏi.
“Ở đằng kia, có gì đó không đúng!” – Thương Hải rùa nhìn về phía trước bên trái, giọng nói có chút ngưng trọng.
Hứa Viêm cùng ba người ngẩng đầu nhìn theo. Phía trước bên trái, nơi xa xôi, mơ hồ có thể thấy một ngọn núi lớn, vô cùng đồ sộ và kiên cố, đồng thời mang theo dấu vết loang lổ của tuế nguyệt.
Một tòa đại sơn cổ lão như vậy, mang ý nghĩa đây là hóa thân sau khi c·hết của một Bất Hóa chân linh.
Thực lực của Chân Linh này phải là cấp bậc Thiên Địa chi chủ, hơn nữa còn thuộc hàng cường giả trong số đó.
“Phát hiện cái gì?” – Hứa Viêm cau mày hỏi.
Khoảng cách quá xa, hơn nữa Bất Hóa Chi Địa lại hỗn độn mờ mịt, dù cho là Tiểu Thiên Đạo chi nhãn của hắn cũng không thể nhìn thấu bên trong ngọn núi lớn kia có gì đặc biệt.
“Khí tức của nước!” – Thương Hải rùa run giọng nói, rồi điều khiển phi thuyền hướng về đại sơn tới gần. Để phòng ngừa trong núi lớn có cường đại Chân Linh hoặc cường giả Bất Hóa thần điện tồn tại, phi thuyền đến gần với tốc độ rất chậm, vô cùng cẩn thận.
Khi phi thuyền tiến lại gần hơn, Hứa Viêm cũng nhìn thấy một vài điểm đặc thù trong mắt.
“Trong núi có gì đó.” – Hứa Viêm trầm ngâm nói.
“Khí tức Bản Nguyên chi thủy!” – Giờ phút này, Thương Hải rùa vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc.
“Trên núi không có Chân Linh, cũng không có người của Bất Hóa thần điện, mau chóng đi qua đi.” – Hứa Viêm trầm giọng nói.
Thương Hải rùa chính là Thủy Chân Linh, đối với khí tức của nước, hắn có cảm ứng dị thường mẫn tuệ, hơn nữa ở khoảng cách xa xôi như vậy mà vẫn có thể cảm nhận được, có thể thấy thứ nước kia bất phàm đến cỡ nào.
Vèo!
Phi thuyền tiến gần đại sơn, trực tiếp tiến vào trong núi lớn theo một lối vào.
Đại sơn cổ lão đã hiện rõ vết tích bị tuế nguyệt ăn mòn loang lổ, có thể thấy được ngọn núi này tồn tại đã vô cùng lâu đời.
Bốn người một rùa từ trên phi thuyền bước xuống, đứng trước một vũng nước trên núi.
Thần sắc Thương Hải rùa vừa kích động, lại vừa có chút thương cảm.
“Quả nhiên là Bản Nguyên chi thủy!”
Mặt nước trong hồ không gợn sóng, trong suốt như giọt sương, tựa như toàn bộ hồ nước chỉ là một giọt sương vậy.
“Đây chính là Bản Nguyên chi thủy?” – Hứa Viêm kinh ngạc không thôi. Thứ nước này quả thực bất phàm, phảng phất một giọt nước có thể hóa thành cả một dòng sông cuồn cuộn.
“Đúng vậy, đây là Bản Nguyên chi thủy, ta chỉ biết có một người có thể uẩn dưỡng ra Bản Nguyên chi thủy thôi!” – Thương Hải rùa trầm giọng nói.
Người kia, tự nhiên là Hồng Trạch thiên địa chi chủ.
“Hồng Trạch Thương Hải, cội nguồn chính là Bản Nguyên chi thủy!” – Thương Hải rùa lộ vẻ hoài niệm.
“Nơi này Bản Nguyên chi thủy có liên quan đến Hồng Trạch?” – Phương Hạo lấy ra một cái bình lớn, chuẩn bị đựng Bản Nguyên chi thủy.
“Ngoài Hồng Trạch ra thì không ai khác có khả năng này. Hắn lúc trước vẫn lạc, bị kẻ kia của Bất Hóa thần điện thôn phệ, một phần xác thịt và lực lượng có lẽ đã phiêu tán ra ngoài, nên nơi này mới có một vũng Bản Nguyên chi thủy.” – Thương Hải rùa sầu não thở dài.
Ánh mắt hắn không khỏi hiện lên một tia hoảng hốt nhàn nhạt. Màn đêm trước kia đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho hắn.
“Lão Quy, thứ nước này có tác dụng không nhỏ với ngươi, có thể tăng cao thực lực không?” – Phương Hạo vừa đựng nước vừa hỏi.
“Quá ít, đối với ta không có tác dụng gì, chỉ là hoài niệm mà thôi.” – Thương Hải rùa lắc đầu.
Với thực lực hiện tại của hắn, muốn tiến thêm một bước, trở thành cường giả cấp Thiên địa chi chủ, chút Bản Nguyên chi thủy này là quá ít ỏi.
Huống hồ, hắn đã là Đại Hoang rùa, lại còn đang cảm ngộ Thiên Đạo, dùng nó để tự mình bước đi trên con đường phía trước.
Hơn nữa, nếu có được sư phụ Hứa Viêm chỉ điểm, đó mới thực sự là đại cơ duyên.
“Đã vậy thì ta thu hết vậy. Bản Nguyên chi thủy này, sư tỷ chắc hẳn cũng rất thích, chắc chắn có tác dụng lớn.” – Phương Hạo nói xong, lại lấy ra một cái bình sứ, bắt đầu đựng Bản Nguyên chi thủy.
Bản Nguyên chi thủy có chút đặc thù, những trữ vật khí cụ như túi đựng đồ bình thường là không cách nào đựng được nó. Nhưng Phương Hạo lại có những bảo vật đặc thù, luyện chế ra các trữ vật khí cụ đặc hữu, nên việc đựng Bản Nguyên chi thủy không thành vấn đề.
“Trong hồ có hài cốt của Hồng Trạch!” – Hứa Viêm trầm giọng nói.
Khi Bản Nguyên chi thủy được đựng vào bình sứ, dưới đáy hồ lộ ra một mảnh cốt phiến màu lam nhạt, tựa hồ là một đoạn xương sườn.
Cốt phiến đang bốc lên từng giọt nước, và cái hồ Bản Nguyên chi thủy này chính là do khối cốt phiến này năm này qua tháng nọ tạo thành.
Nhìn cốt phiến, Thương Hải rùa sầu não không thôi.
Hắn đi theo Hồng Trạch năm tháng dài đằng đẵng, Hồng Trạch là đại ca của hắn, tình cảm tự nhiên sâu đậm.
Thương Hải rùa cầm lấy cốt phiến, tường tận xem xét hồi lâu, rồi thở dài một tiếng, đưa nó cho Phương Hạo.
“Lão Quy, ngươi không giữ lại làm kỷ niệm sao?” – Phương Hạo nghi hoặc hỏi.
“Ta sợ!” – Thương Hải rùa cười khổ.
Phương Hạo khẽ giật mình, chợt hiểu rõ, thu cốt phiến vào trong một cái bình sứ.
Mang theo cốt phiến của Hồng Trạch, Thương Hải rùa sẽ luôn nhớ tới đại kiếp của Hồng Trạch thiên địa, hắn sẽ không thể khống chế được nội tâm hoảng hốt, nên dù rất muốn nhận lấy di cốt của Hồng Trạch làm kỷ niệm, cuối cùng hắn vẫn từ bỏ ý nghĩ này.
Phương Hạo trong lòng cảm thán. Thương Hải rùa gan bé như vậy, lúc trước không bị hù c·hết, đúng là kỳ tích.
“Hồng Trạch di cốt xuất hiện ở chỗ này, Hồng Trạch thiên địa tất nhiên không ở quá xa, hẳn là ngay gần đây thôi!” – Thương Hải rùa trầm giọng nói.
Ra khỏi núi, thả phi thuyền ra, đứng trên phi thuyền, Thương Hải rùa bắt đầu suy tính phương hướng Hồng Trạch thiên địa có khả năng rời đi.
Còn Phương Hạo thì mở các trận pháp thăm dò bảo vật trên phi thuyền, thăm dò bảo vật trong núi, đồng thời thu gom chúng.
Điều khiến hắn ngoài ý muốn là vậy mà thu được một gốc cây nhỏ.
“Cây này có lẽ có chút tác dụng, có thể dùng để luyện chế đan dược, mang về cho sư tỷ.” – Phương Hạo thu hồi cây nhỏ.
“Theo ta suy tính, ngọn núi này vì có di cốt của Hồng Trạch nên ở một mức độ nào đó sẽ chịu ảnh hưởng từ Hồng Trạch thiên địa, dù cho Hồng Trạch thiên địa đã c·hết yên lặng.
“Vì chịu ảnh hưởng từ Hồng Trạch thiên địa, phương hướng ngọn núi này rời đi không khác biệt nhiều so với Hồng Trạch thiên địa. Qua quan sát và phán đoán của ta, Hồng Trạch thiên địa rất có thể ở phương hướng này.” – Thương Hải rùa có chút kích động, chỉ về một hướng.
“Đi thôi, rất nhanh sẽ tìm được Hồng Trạch thiên địa thôi.” – Thương Hải rùa điều khiển phi thuyền, phi tốc tiến lên.
Phi thuyền có tốc độ cực nhanh, bỏ lại đại sơn ở phía sau. Hứa Viêm cùng ba người cũng kích động không thôi, cuối cùng bọn họ cũng có thể nhìn thấy một tòa thiên địa khác ngoài Đại Hoang.
Dù cho đó chỉ là một tòa tĩnh mịch thiên địa, nhưng ý nghĩa của nó cũng không hề tầm thường.
Đứng trên phi thuyền, dõi mắt trông về phía xa, một đường tiến lên, họ cũng gặp phải vài ngọn núi nhỏ, nhưng đều không có gì đặc biệt.
Phi thuyền tiến lên tổng cộng một ngày một đêm, nhưng vẫn không thấy bóng dáng thiên địa đâu cả, Thương Hải rùa không khỏi buồn bực.
“Không nên mà, theo ta suy tính, không thể sai được!”
“Tĩnh mịch thiên địa là dạng gì?” – Hứa Viêm đột nhiên mở miệng hỏi.
“Tĩnh mịch thiên địa không có ánh sáng, ảm đạm một vùng, thê lương và trống vắng, thậm chí bao phủ trong một loại tử ý.” – Thương Hải rùa nặng nề trả lời.
“Ngươi nhìn kìa, đó có phải là Hồng Trạch thiên địa không!” – Hứa Viêm đưa tay chỉ về phía trước.