Chương 435 Mạnh Xung chỉ điểm Tống Hữu làm sao báo thù
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 435 Mạnh Xung chỉ điểm Tống Hữu làm sao báo thù
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 435 Mạnh Xung chỉ điểm Tống Hữu làm sao báo thù
Chương 435: Mạnh Xung chỉ điểm Tống Hữu làm sao báo thù
“Vạn Bảo Minh thật sự là coi trọng ta quá!”
Mạnh Xung hùng hổ chạy thục mạng khỏi một tòa thành, phía sau hắn là hai tên Bất Hủ Thiên Tôn đang truy sát.
“Thiếu chút nữa là thành công rồi, lần sau phải cẩn thận hơn mới được, Vạn Bảo Minh đây là chuẩn bị phục kích ta à?”
Mạnh Xung nhanh chóng trốn chạy. Hắn vừa định cướp sạch phân bộ Vạn Bảo Minh ở thành này thì phát hiện có Bất Hủ Thiên Tôn mai phục, đành phải bỏ chạy.
“Mạnh Xung, đừng hòng trốn thoát!”
Một tên Bất Hủ Thiên Tôn gầm lên, sát khí ngút trời.
“Các ngươi Vạn Bảo Minh chắc chắn đã biết không phải ta g·iết người, mà vẫn cố tình truy sát ta, đã vậy thì đừng trách Mạnh Xung ta.”
Mạnh Xung cười lạnh một tiếng. Đến giờ phút này, Vạn Bảo Minh chắc chắn đã biết hung thủ không phải là hắn.
“Mạnh Xung, ngươi cướp sạch phân bộ Vạn Bảo Minh ta, chuyện này dễ dàng bỏ qua vậy sao!”
“Nực cười! Chẳng phải là Vạn Bảo Minh các ngươi nhằm vào ta trước hay sao? Vu oan cho ta trước? Bồi thường chứ? Đây là các ngươi vu oan ta thì phải bồi thường!”
“Hừ!”
Hai tên Bất Hủ Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng rồi điên cuồng đuổi g·iết.
Mạnh Xung quay đầu nhìn lướt qua, lắc đầu. Tốc độ của hắn đột nhiên tăng vọt, chỉ trong chốc lát đã bỏ xa bọn họ.
“Trường Vân cảnh không thể ở lại lâu được.”
Mạnh Xung thở dài một hơi. Vạn Bảo Minh đã phái đến hai tên Bất Hủ Thiên Tôn, có thể đoán được nếu như vẫn không t·ruy s·át được hắn, thì bước tiếp theo có lẽ Nghiêm Sơn Hòa sẽ đích thân ra tay. Hoặc là chúng sẽ phái nhiều Bất Hủ Thiên Tôn hơn, một khi hắn lộ diện sẽ dễ dàng bị bao vây.
“Thôi vậy, góp nhặt cũng kha khá bảo vật rồi, rời khỏi Trường Vân cảnh thôi. Sớm ngày đột phá thì không còn sợ Bất Hủ Thiên Tôn của Vạn Bảo Minh nữa.”
Mạnh Xung lắc đầu.
Sau khi đội tóc giả, thay đổi dung mạo, hắn chuẩn bị rời khỏi Trường Vân cảnh.
“Với dáng vẻ hiện tại của ta, không biết có thể qua mắt được Bất Hủ Thiên Tôn ở Cảnh Môn không?”
Mạnh Xung thầm nghĩ.
“Với khả năng khống chế nhục thân của ta, đối phương chắc chắn không thể cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể ta. Mạnh Xung có thể là đầu trọc, còn ta thì tóc tai rậm rạp thế này, nhìn thế nào cũng không giống Mạnh Xung.”
Mạnh Xung quyết định trực tiếp đến Cảnh Môn của Trường Vân cảnh, vượt qua Cảnh Môn rồi rời đi. Nếu như phòng thủ quá nghiêm ngặt, có nguy cơ bị bại lộ thì hắn sẽ đổi đường, vượt qua vùng hoang dã mà đi.
Nghĩ vậy, Mạnh Xung lên đường đến Trường Vân cảnh Cảnh Môn ở Trường Vân Thành.
Trên đường đi, xuyên qua vài tòa thành, tiền treo thưởng truy nã hắn lại tăng lên. Hơn nữa, mỗi người vào thành đều bị xem xét cẩn thận.
“Vạn Bảo Minh đúng là tài đại khí thô!”
Mạnh Xung không khỏi cảm thán.
Không hổ là Thương Minh đệ nhất Thần Vực, tiền treo thưởng cao ngất ngưởng khiến ngay cả hắn nhìn cũng động tâm.
Cách Trường Vân Thành không xa, Mạnh Xung bắt đầu cẩn thận. Vạn Bảo Minh phòng ngừa hắn trốn thoát nên chắc chắn sẽ điều tra nghiêm ngặt ở Trường Vân Thành. Hơn nữa, các thế lực lớn của Trường Vân Cảnh đều tham gia vào việc này.
“Ngươi trốn không thoát đâu, hôm nay là ngày giỗ của ngươi!”
Đột nhiên, một giọng nói âm lãnh vang lên.
Tiếp đó là tiếng chiến đấu. Một thanh niên nam tử vừa đánh vừa trốn, vô cùng chật vật, trên người đã bị thương.
“Các ngươi nhất định phải đuổi tận g·iết tuyệt sao?”
“Tống Hữu, ngươi sống thì chung quy cũng là tai họa ngầm. Ngươi c·hết thì chúng ta mới an tâm được.”
“Đừng hòng trốn khỏi Trường Vân cảnh. Cho dù may mắn thoát được thì chỉ cần ngươi còn ở trong địa phận Vạn Bảo Minh, chúng ta cũng sẽ nhanh chóng tìm ra tung tích của ngươi.”
Mạnh Xung nhíu mày. Nhìn trang phục của đám võ giả đang vây g·iết Tống Hữu, có vẻ là thuộc hạ của Vạn Bảo Minh. Trước đó cũng từng có người của thế lực này dò xét tung tích của hắn.
“Đã có liên quan đến Vạn Bảo Minh, vậy thì nói không chừng ta nên nhúng tay vào.”
Mạnh Xung trầm ngâm.
Hai mắt hắn nhìn quanh một lượt, không có Bất Hủ Thiên Tôn ẩn nấp, cũng không tồn tại phục kích, trận t·ruy s·át này không phải là cái bẫy.
Ba người đang giao chiến đều là Chân Vương Thiên Tôn đỉnh phong. Thực lực của Tống Hữu trong Chân Vương Thiên Tôn không tính là yếu, nhưng hắn lấy một địch hai nên cuối cùng cũng đuối sức. Hơn nữa, hắn còn bị thương, rõ ràng đã trải qua nhiều trận chiến, bị truy sát không chỉ một lần, cũng không kịp chữa thương.
Ầm!
Mạnh Xung đột nhiên ra tay, tung một quyền trực tiếp đánh nổ một trong số những kẻ truy sát Tống Hữu!
Biến cố xảy ra quá bất ngờ khiến cho tên võ giả còn lại đang truy sát Tống Hữu sợ ngây người. Tống Hữu cũng ngơ ngác, mồ hôi lạnh toát ra trên mặt, nhưng chợt lại kích động vô cùng. Kẻ đến không phải là địch!
“Ngươi là ai, dám nhúng tay vào chuyện của Tống gia ta…”
Tên võ giả còn lại vừa lùi lại vừa lớn tiếng quát, ngoài mạnh trong yếu. Chỉ là, lời còn chưa dứt thì hắn đã phát hiện ra kẻ ra tay là một thanh niên đầu trọc, dáng người cường tráng vô cùng. Hắn lập tức kinh hãi nói: “Ngươi, ngươi là Mạnh Xung!”
Tim hắn run rẩy. Kẻ xuất hiện lại là Mạnh Xung, đây là một vị sát thần mà trừ phi là Bất Hủ Thiên Tôn, không ai có thể địch lại. Chân Vương Thiên Tôn trong tay gã ta chẳng khác nào gà con, một quyền là có thể đánh nổ.
Trốn!
Giờ phút này, hắn còn dám lôi danh Tống gia ra để uy h·iếp người sao? Đây chính là kẻ ngay cả Vạn Bảo Minh cũng không sợ, lại càng không e ngại một thế lực phụ thuộc của Vạn Bảo Minh.
Trong lúc ra tay, Mạnh Xung đã cởi tóc giả, khôi phục lại diện mạo thật sự.
“Muốn đi sao?”
Lại thêm một quyền, hắn đánh nổ tại chỗ tên võ giả vừa mới bỏ chạy!
Ực!
Tống Hữu sợ ngây người. Đây chính là Chân Vương Thiên Tôn đỉnh phong mà kết quả lại bị đánh nổ chỉ bằng một quyền? Hắn từng nghe đồn Mạnh Xung một mình oanh sát mười mấy Chân Vương Thiên Tôn vây g·iết mình, vốn cho rằng đó chỉ là tin đồn thổi phồng lên. Nhưng bây giờ được chứng kiến tận mắt, với tư thế Mạnh Xung một quyền đánh nổ một Chân Vương Thiên Tôn, thì đâu chỉ mười mấy tên, mà có lẽ mấy trăm Chân Vương Thiên Tôn cũng bị hắn quét ngang. Có khi gã này còn mạnh hơn cả Bất Hủ Thiên Tôn ấy chứ?
Nếu mình có được thực lực này thì còn lo gì đại thù không báo?
“Tống Hữu đa tạ Mạnh huynh đã cứu mạng!”
Tống Hữu cảm kích hành lễ nói.
“Ngươi cũng đắc tội Vạn Bảo Minh à?”
Mạnh Xung tò mò hỏi.
“Không phải là đắc tội Vạn Bảo Minh!”
Tống Hữu lắc đầu cười khổ.
“Vậy là vì sao? Kẻ truy sát ngươi là thế lực thuộc hạ của Vạn Bảo Minh.”
Mạnh Xung sờ lên đầu, kinh ngạc nói.
“Tống gia vốn dĩ không phải là thế lực phụ thuộc của Vạn Bảo Minh. Ta vốn là tử đệ Tống gia, thậm chí còn là thiếu gia chủ…”
Vẻ mặt Tống Hữu có chút sa sút, kể lại toàn bộ sự tình.
Mạnh Xung nghe mà líu cả lưỡi. Trải nghiệm của Tống Hữu có chút tương tự với hắn lúc trước.
Tống Hữu là con trai của gia chủ Tống gia – một thế gia hàng đầu ở Bạch Mộc Thành. Lúc đầu, hắn sống cuộc sống cao cao tại thượng, vô cùng tôn sùng. Ai ngờ, cha mẹ hắn tham gia trấn áp náo động Thiên Quật vào trăm năm trước, kết quả gặp chuyện ngoài ý muốn mà vẫn lạc. Chức gia chủ liền bị cướp đoạt, hắn còn bị đuổi ra khỏi Tống gia, thậm chí còn bị ám sát. Nếu không phải lúc đó Tống Hữu đang ở bên ngoài, chứ không phải Bạch Mộc Thành thì có lẽ đã bị diệt sát rồi.
C·ái c·hết của cha mẹ hắn có chút kỳ lạ. Rõ ràng cha hắn có thể là Bất Hủ Thiên Tôn, sao lại dễ dàng vẫn lạc như vậy? Thế là hắn âm thầm dò xét, thậm chí còn tìm đến tộc lão để thổ lộ hết mọi chuyện. Ai ngờ đâu, tộc lão dường như cũng là một trong những người tham gia vào vụ này.
Hiện nay, toàn bộ người Tống gia đều tham gia vào, mà những tộc lão ủng hộ cha mẹ hắn đều lần lượt vẫn lạc vì một loại ngoài ý muốn nào đó. Mãi đến 3 năm trước, Tống Hữu mới phát hiện ra một chút manh mối.
“C·ái c·hết của cha mẹ ta có lẽ có liên quan đến kẻ đeo mặt nạ!”
Tống Hữu nghiến răng nghiến lợi nói.
“Kẻ đeo mặt nạ?”
Mạnh Xung lấy ra hai cái mặt nạ, một cái là mặt nạ Thiên Sát, một cái là mặt nạ Địa Ảnh.
“Là cái mặt nạ nào?”
Tống Hữu ngẩn người ra, kh·iếp sợ nhìn Mạnh Xung. Trong lúc nhất thời, y nghi ngờ Mạnh Xung cùng với những kẻ đeo mặt nạ kia là một bọn.
Y chỉ vào mặt nạ Địa Ảnh, nói: “Là cái mặt nạ này!”
Sau đó, y cẩn thận từng li từng tí nói: “Mạnh huynh, ngươi đây là…”
“Yên tâm, chủ nhân của những cái mặt nạ này đều bị ta g·iết rồi!”
Mạnh Xung nhếch miệng cười một tiếng.
Tống Hữu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
“Ta vô cùng đồng tình với những gì ngươi gặp phải. Hơn nữa, Tống gia hiện nay đã không còn là Tống gia trước kia nữa…”
Mạnh Xung vỗ vai Tống Hữu. Tống Hữu nhe răng trợn mắt, cảm giác mình suýt chút nữa bị vỗ tan xương.
“Ý của Mạnh huynh là?”
Hai mắt Tống Hữu sáng lên. Chẳng lẽ Mạnh Xung muốn ra tay giúp mình?
“Báo thù đương nhiên là phải tự mình báo. Chỉ có tự mình báo thù mới hả dạ nhất.”
Mạnh Xung cười tủm tỉm nói.
Tống gia ở Bạch Mộc Thành là thế lực phụ thuộc của Vạn Bảo Minh, mà tổng bộ Vạn Bảo Minh ở Trường Vân cạnh lại ở ngay Bạch Mộc Thành. Đủ loại dấu hiệu cho thấy c·ái c·hết của đồ đệ Nghiêm Sơn Hòa không thể thoát khỏi liên quan đến Tống gia. Là Tống gia giá họa lên người mình. Tống gia đã là một thế lực tiềm ẩn của Thiên Sát Địa Ảnh.
“Ta thì muốn tự mình báo thù, cho dù c·hết cũng không tiếc. Nhưng với thực lực hiện tại, ta chỉ uổng mạng mà thôi, thù thì không báo được chút nào!”
Tống Hữu vẻ mặt sa sút tinh thần.
“Ta dù tự nhận là thiên phú cũng không tệ, nhưng muốn đột phá Bất Hủ cảnh thì rất khó khăn. Không có đại cơ duyên, đại khí vận thì đời này ta sợ rằng vô vọng. Bao nhiêu thiên kiêu có thiên phú mạnh hơn ta đều dừng bước trước Bất Hủ cảnh, huống chi ta bây giờ hoàn toàn không có thế lực dựa vào, lại không người chỉ điểm, thiên phú cũng không yêu nghiệt. Huống hồ, Tống gia tuyệt đối sẽ không cho phép ta đột phá Bất Hủ cảnh, chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách để diệt sát ta. Lần này nếu không có Mạnh huynh xuất thủ cứu giúp thì ta sợ rằng khó thoát khỏi kiếp nạn.”
Tống Hữu càng nói càng tuyệt vọng, càng sa sút tinh thần không thôi.
Mạnh Xung khẽ gật đầu. Tống Hữu nhìn dáng vẻ còn trẻ, nhưng thực ra tuổi đã ít nhất hơn trăm. Với thiên phú của y, lại không có tài nguyên, cũng không có người chỉ điểm thì trừ phi đột nhiên gặp được đại khí vận, thu hoạch được kỳ ngộ lớn. Nếu không thì đời này không thể nào đột phá Bất Hủ Thiên Tôn cảnh.
Bất Hủ cảnh đối với vô số Chân Vương Thiên Tôn mà nói chính là một đạo hào khó vượt qua.
Bao nhiêu thiên kiêu của các thế lực lớn cuối cùng đều dừng bước trước Bất Hủ cảnh, không thể nào bước ra được bước này. Người có thể đột phá Bất Hủ cảnh, vạn người không được một.
“Huống chi, dù cho ta đột phá Bất Hủ cảnh thì cũng không thể tru sát được kẻ cầm đầu tội ác.”
Tống Hữu thở dài một hơi. Gia chủ Tống gia đương đại chính là Bất Hủ Thiên Tôn. Một Bất Hủ Thiên Tôn bình thường muốn g·iết một Bất Hủ Thiên Tôn khác thì gần như là không thể.
“Thực ra, trong trường hợp của ngươi không phải là không có khả năng báo thù. Bản thân ngươi không có thực lực thì có thể mượn nhờ ngoại lực.”
Mạnh Xung sờ cái đầu trọc lốc, trầm ngâm nói.
“Mạnh huynh đừng đùa. Tống gia là thế lực phụ thuộc của Vạn Bảo Minh, lại còn có Bất Hủ Thiên Tôn cường giả. Ta đi đâu mà mượn ngoại lực? Ai nguyện ý vì ta mà đắc tội Vạn Bảo Minh, kết thù với một Bất Hủ Thiên Tôn?”
Tống Hữu lắc đầu cười khổ.
“Ta hỏi ngươi, vì báo thù mà ngay cả tính mạng ngươi cũng không cần sao?”
Mạnh Xung trịnh trọng hỏi.
“Đương nhiên! Chỉ cần có thể báo được đại thù thì c·hết có sao? Với tình cảnh của ta thì nói không chừng có một ngày sẽ bị diệt sát mà thù chưa báo, mệnh lại không còn thì càng không đáng.”
Tống Hữu một bộ thần sắc thấy c·hết không sờn nói.
Y nghĩ rất rõ ràng, nếu c·hết mà có thể báo được thù thì đáng!
“Tốt! Đã ngươi có quyết tâm này thì ta sẽ chỉ điểm cho ngươi một hai!”
Mạnh Xung trang nghiêm nói.
“Chỉ điểm một hai?”
Tống Hữu nghi hoặc. Dù chỉ điểm thế nào đi nữa thì cũng không thể khiến cho mình đột phá Bất Hủ cảnh, lại càng không thể bằng sức một mình mà báo thù được?
“Muốn báo thù thì nhất định phải mượn nhờ ngoại lực. Ngoại lực bình thường thì ngươi không mượn được, nhưng cái ngoại lực Vạn Bảo Minh này thì ngươi có thể mượn thử xem.”
Mạnh Xung mị mắt, bắt đầu chỉ điểm Tống Hữu nên báo thù như thế nào.
“Mạnh huynh, mượn lực lượng của Vạn Bảo Minh thế nào?”
Tống Hữu vẻ mặt mộng bức.
“Minh chủ Vạn Bảo Minh Nghiêm Sơn Hòa có một mụn con trai. Nếu g·iết c·on tr·ai y, dù không g·iết được mà chỉ cần đánh trọng thương thôi thì Nghiêm Sơn Hòa sẽ như thế nào?”
“Sẽ nổi điên, không cần biết kẻ tập kích là ai cũng sẽ bị diệt sát.”
“Cho nên, ngươi đi tập kích con trai Nghiêm Sơn Hòa rồi mượn lực lượng của Vạn Bảo Minh diệt sát Tống gia!”
“Như vậy sao được?”
Tống Hữu choáng váng.
Y có đánh vỡ đầu cũng không nghĩ ra Mạnh Xung chỉ điểm lại là để y đi tập kích con trai Nghiêm Sơn Hòa!
Hơn nữa, bản thân y tập kích con trai Nghiêm Sơn Hòa thì chẳng phải sẽ c·hết nhanh hơn sao? Sao lại có liên quan đến Tống gia được?
Mạnh Xung thở dài một hơi. Tên Tống Hữu này quá ngu ngốc, cách báo thù như vậy mà cũng không biết hay sao?
Hắn lúc trước cũng đã báo thù như thế mà.
Vạn Bảo Minh tuy không phải là Ngô quốc, nhưng Tống gia chắc chắn là thuộc hạ của y, cũng thuộc về phạm thượng. Vạn Bảo Minh có thể không giận sao?
Hơn nữa, Tống gia nương nhờ vào Vạn Bảo Minh chưa đến trăm năm, đâu phải là thật sự trở thành tâm phúc của y. Tống Hữu lại là con trai của gia chủ Tống gia trước kia, trong này có nhiều bí mật có thể lợi dụng.
Ví dụ như, trục xuất Tống Hữu, t·ruy s·át Tống Hữu là diễn kịch để rũ sạch quan hệ với Tống gia khi tập kích con trai Nghiêm Sơn Hòa. Chỉ cần vận hành thỏa đáng thì Nghiêm Sơn Hòa sao lại không tin việc này không liên quan đến Tống gia?
“Ta nghe nói con trai Nghiêm Sơn Hòa có phong thái đột phá Bất Hủ Thiên Tôn. Hắn chính là vảy ngược của Nghiêm Sơn Hòa, ai chạm vào thì c·hết. Ngươi tập kích c·on tr·ai y rồi nối việc này với Tống gia. Tạo ra chuyện ngươi bị Tống gia cố ý đuổi đi, cha mẹ ngươi kỳ thực giả c·hết, Tống gia các ngươi thuộc một tổ chức nào đó đang m·ưu đ·ồ một việc lớn, mà mục tiêu ở Trường Vân cảnh chính là Vạn Bảo Minh…”
Mạnh Xung cẩn thận chỉ điểm Tống Hữu làm sao để liên lụy đến Tống gia, làm thế nào để vô tình tiết lộ những bí ẩn trong đó các loại.
“Tống gia nương nhờ vào Vạn Bảo Minh chưa đến trăm năm. Ngươi cảm thấy có thể trở thành tâm phúc của Vạn Bảo Minh được sao? Có thể được Vạn Bảo Minh hoàn toàn tín nhiệm sao?”
Mạnh Xung vừa cười vừa nói.
Tống Hữu sợ ngây người. Thì ra thù hận còn có thể báo như thế này sao? Nhìn Mạnh Xung, y choáng váng luôn. Gã thanh niên cường tráng này nhìn không giống kẻ tâm nhãn nhiều, âm hiểm xảo trá, sao lại nghĩ ra những chiêu báo thù không thể tưởng tượng nổi như vậy chứ?
“Mạnh huynh thật tài giỏi!”
Tống Hữu kích động nói.
“Được! Việc này có thể làm, Tống gia nhất định diệt!”
Giờ phút này, Tống Hữu nhiệt huyết sôi trào, hận không thể lập tức đi tập kích con trai Nghiêm Sơn Hòa. Chợt, y lại nhụt chí nói: “Mạnh huynh, bên cạnh con trai Nghiêm Sơn Hòa chắc chắn có hộ vệ. Thực lực của bọn chúng tuyệt đối không yếu, thậm chí ta còn nghi ngờ có cả Bất Hủ Thiên Tôn âm thầm bảo vệ!”
Dù sao cũng đã xuất hiện một hung nhân như Mạnh Xung, Nghiêm Sơn Hòa cũng sợ Mạnh Xung hạ sát thủ nên lực lượng phòng hộ cho con trai mình chắc chắn đã tăng lên trên diện rộng.
“Đây là chuyện nhỏ thôi. Ta vốn có thù với Vạn Bảo Minh, dụ bọn Bất Hủ Thiên Tôn đi rồi tạo cơ hội cho ngươi là được.”
Mạnh Xung vui vẻ hớn hở nói.
“Có thể là thực lực của ta cũng kém một chút à.”
Tống Hữu vẻ mặt đau khổ nói. Cho dù vận dụng bí thuật thì cũng khó lòng g·iết được con trai Nghiêm Sơn Hòa, đừng nói là g·iết, làm y bị thương cũng khó.
“Thôi được rồi, ta lại giúp ngươi một tay vậy.”
Mạnh Xung thở dài một hơi. Thực lực của Tống Hữu quả thực là kém một chút. Không có ngoại lực phụ trợ thì y không thể nào làm được việc này.