Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 339 Bích Hải Kiếm Vương, vẫn lạc thiên kiêu

  1. Trang chủ
  2. Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
  3. Chương 339 Bích Hải Kiếm Vương, vẫn lạc thiên kiêu
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 339 Bích Hải Kiếm Vương, vẫn lạc thiên kiêu

Chương 339: Bích Hải Kiếm Vương, vẫn lạc thiên kiêu

“Kiếm Vương?”

Hứa Viêm ngơ ngác, khẽ lắc đầu: “Ta không phải Kiếm Vương, ta là Kiếm Thần!”

Danh xưng Kiếm Vương, sao xứng với hắn.

Nữ tử ngẩn người: “???”

Nàng có chút mộng, sao lại lòi ra một cái Kiếm Thần ở đây?

“Ân nhân, ngài không phải Kiếm Vương sao? Ở Bích Hải này, chỉ có Kiếm Vương mới có kiếm đạo như vậy!”

Nữ tử khó tin nói.

Hứa Viêm nghe vậy thì thấy hứng thú.

Bích Hải có một Kiếm Vương ư?

“Bích Hải có Kiếm Vương? Hắn ở đâu, thực lực ra sao?”

Hắn tự xưng Kiếm Thần, Bích Hải lại có Kiếm Vương, ngược lại hắn cũng muốn gặp mặt một lần, xem kiếm đạo của người kia tới đâu, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, chắc cũng chẳng hơn kiếm đạo của Thiên Vũ điện là bao?

Nữ tử càng thêm chắc chắn rằng người này không phải Kiếm Vương trong truyền thuyết, trong lòng càng thêm kinh sợ, Bích Hải khi nào lại xuất hiện một cao thủ kiếm đạo lợi hại đến thế?

“Kiếm Vương ở Vân Thiên thành, một mình một kiếm, đánh bại hết thảy cao thủ kiếm đạo ở Bích Hải, quét ngang kiếm đạo Vân Thiên thành, toàn bộ cao thủ kiếm đạo Bích Hải đều tâm phục khẩu phục. Mọi người đều nói kiếm của Kiếm Vương mới thật sự là kiếm đạo. Nghe đồn Kiếm Vương là một người vô cùng ngạo mạn, dù ngoài miệng nói ‘Kiếm đạo của ta cũng chỉ mới nhập môn không lâu, miễn cưỡng bước vào cánh cửa kiếm đạo, chưa từng lĩnh ngộ chân lý’, nhưng trong mắt hắn, toàn bộ cao thủ kiếm đạo Vân Thiên thành đều là phế vật.”

Hứa Viêm càng nghe càng thấy cái lối hành sự này có chút quen quen.

Hắn không nhịn được hỏi: “Kiếm Vương mà cô nương nói, tên là gì?”

Nữ tử có chút lúng túng: “Ta chỉ biết là Kiếm Vương, chứ không biết tên thật của Kiếm Vương là gì.”

Đúng lúc này, trong đám Luyện Thần võ giả đang trốn chạy, có một người vì thực lực tương đối mạnh nên bị Huyết Đao Phỉ tập trung vây g·iết, không thoát đi được ngay.

Mãi đến khi Hứa Viêm ra tay, tiêu diệt một đám Huyết Đao Phỉ xong, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Giờ phút này, hắn tiến lên, mở miệng: “Kiếm Vương tên là Tạ Thiên Hoành!”

Hứa Viêm bừng tỉnh, thảo nào tác phong làm việc quen thuộc đến vậy, thì ra là Tạ Thiên Hoành!

“Không ngờ a, Tạ Thiên Hoành đã lăn lộn đến cái danh Kiếm Vương rồi.”

Hứa Viêm thầm cảm thán, xem ra Tạ Thiên Hoành tiến vào nội vực mấy năm nay, thực lực hẳn là đã tăng lên chóng mặt, e rằng đã bước vào hàng ngũ chí cường giả.

“Có từng nghe nói Tạ Lăng Phong chưa?” Hứa Viêm hỏi.

Tạ Thiên Hoành đã nổi danh Kiếm Vương, Tạ Lăng Phong thiên phú cũng cực mạnh, kiếm đạo không hề thua kém Tạ Thiên Hoành, chắc cũng phải nổi danh một chút chứ.

“Có thể là con trai của Kiếm Vương?” Tên kia võ giả trầm ngâm hỏi.

Hứa Viêm gật đầu.

“Con trai của Kiếm Vương từng là thiên kiêu của Vân Thiên thành, nhưng nhiều năm rồi không tiến bộ chút nào, ngược lại bị bại tướng dưới tay vượt qua, danh tiếng thiên kiêu đã lung lay sắp đổ, giờ đã sớm chìm nghỉm rồi.” Tên kia võ giả thở dài một tiếng.

“Thiên kiêu vẫn lạc a, con trai của Kiếm Vương đã bị trào phúng là phế vật!” Hứa Viêm tặc lưỡi, Tạ Lăng Phong thảm đến vậy cơ à?

Nghĩ cũng phải, Tạ Lăng Phong thiên phú không kém, chắc là đã sớm tu luyện Thần Ý cảnh tới viên mãn, với thiên phú của hắn, tu vi Thần Ý cảnh viên mãn, chiến Luyện Thần sơ kỳ không thành vấn đề.

Nhưng mãi không đột phá được, trong khi bại tướng dưới tay thì không ngừng đột phá, Luyện Thần hậu kỳ, Luyện Thần đỉnh phong, Tạ Lăng Phong tự nhiên không phải đối thủ.

Khó trách chìm nghỉm.

Chỉ là không ngờ, lại bị cười nhạo là phế vật!

“Tạ huynh, đợi thêm chút thời gian nữa, ta đến tìm huynh, nhất định có thể quật khởi lần nữa, trấn áp những bại tướng dưới tay huynh.” Hứa Viêm thầm nhủ trong lòng.

Hai cha con nhà họ Tạ ở Vân Thiên Bích Hải thành này, hẳn là đã xảy ra chuyện gì đó rồi, chứ không phải chỉ là sống kín tiếng, mới nổi danh đến vậy.

Hứa Viêm lại hỏi thêm một chút thông tin về hai cha con Tạ Thiên Hoành.

Tên kia võ giả cũng không biết nhiều, chỉ biết mấy năm trước, Tạ Thiên Hoành lần đầu tiên dương danh là khiêu chiến một tên Luyện Thần thiên nhân sơ kỳ võ giả.

Lúc ấy Tạ Thiên Hoành chỉ mới là cảnh giới Đại Thiên Nhân.

Mọi người đều cho rằng hắn thua chắc, ai ngờ Tạ Thiên Hoành quật khởi mạnh mẽ, thể hiện kiếm đạo phi phàm, vượt cấp đánh bại đối thủ, từ đó dương danh.

“Nghe đồn thê tử của Kiếm Vương có bối cảnh bất phàm, nếu không thì với cái tính cuồng vọng của Kiếm Vương lúc trước, đã sớm bị vây đánh c‧hết rồi.” Tên kia cảm thán.

Hứa Viêm gật đầu, thê tử của Tạ Thiên Hoành là người Linh Vực, không ngờ lại có bối cảnh không tầm thường như vậy, nhưng hắn không biết, Tạ Thiên Hoành một võ giả nội vực, làm sao cưới được nữ tử từ Linh Vực đến.

Hỏi thêm chút chuyện về Tạ Lăng Phong, tên kia võ giả không biết nhiều, thấy hỏi không ra gì, Hứa Viêm bèn cáo từ rời đi.

Hải thú kéo Độn Hải châu, bay trên Bích Hải.

“Kiếm Thần? Chẳng lẽ lại sắp được xem tranh phong kiếm đạo sao?” Tên kia võ giả kích động không thôi, thịnh sự như vậy, không thể bỏ qua a.

Nếu Kiếm Vương nghe được có người dám tự xưng Kiếm Thần, chắc chắn sẽ tức điên lên mất?

…

Vân Thiên Bích Hải thành, nơi này có một linh tông siêu nhiên, thống trị toàn bộ Bích Hải, ngay cả bá chủ Bích Hải là Hải Linh tộc cũng phải nghe theo phủ thành chủ.

Phó gia chính là gia tộc của thành chủ Vân Thiên thành, tới đời thành chủ Phó Thiên Hải này, thực lực càng vô cùng cường đại, nghe đồn đã vượt qua thực lực của mấy vị thành chủ trước, xứng đáng là đệ nhất cường giả Bích Hải.

Vân Thiên thành tuy do phủ thành chủ thống trị, nhưng cũng tồn tại rất nhiều thế lực, Hải Linh tộc cũng đảm nhiệm chức vị quan trọng trong phủ thành chủ, địa vị hiển hách siêu nhiên.

Từ xưa đến nay vẫn luôn có lời đồn rằng Vân Thiên thành và Hải Linh tộc có khế ước, cùng nhau thống trị Bích Hải, Hải Linh tộc trong một số thời điểm phải phục tùng mệnh lệnh của Vân Thiên thành.

Nội dung cụ thể và điều khoản của khế ước chỉ có cao tầng thực sự của Vân Thiên thành và cao tầng của Hải Linh tộc mới biết.

Trong các thế lực lớn của Vân Thiên thành, Vạn Tinh võ đạo viện là một trong số đó, từ khi thua trận ở mười tám châu, đặt chân ở Vân Thiên thành, sáng lập võ đạo học viện tới nay, đã nuôi dưỡng không ít võ giả nổi danh.

Viện trưởng Vạn Tinh võ viện nghe đồn có giao tình thâm hậu với Phó thành chủ, nên Vạn Tinh võ đạo viện cũng được xem là có phủ thành chủ làm chỗ dựa.

Đến nay, Vạn Tinh võ đạo viện có ảnh hưởng rất lớn ở Vân Thiên thành, thậm chí là toàn bộ Bích Hải.

Học sinh của võ đạo viện có người đến từ khắp Bích Hải, có cả con cháu thế gia ở Vân Thiên thành, nhất là con em của những thế gia sa sút.

Trong học viện cũng có học sinh Hải Linh tộc, Hải Linh tộc ngày càng thích đưa con cháu mình tới võ viện học tập tu luyện hơn.

Mấy năm trước, ở Vân Thiên thành xảy ra một chuyện lớn: thế tử của Đại Chu Thanh Vương phủ được đưa vào Vạn Tinh võ đạo học viện học tập, ngoài ra, thành chủ Phó Thiên Hải đột nhiên có thêm một con rể và một cháu ngoại!

Điều kỳ lạ hơn nữa là nghe đồn con rể của ông đến từ nội vực, do Phó gia ở Vân Thiên thành nghênh đón bằng ngọc lệnh.

Toàn bộ thế lực lớn ở Vân Thiên thành đều tròn mắt kinh ngạc.

Những người hâm mộ thiên kim thành chủ đều ngơ ngác, chẳng lẽ mình không bằng người ở nội vực ư?

Nữ thần trong lòng mình lại ủy thân cho kẻ đến từ nội vực?

Còn sinh cả một đứa con ở nội vực nữa?

Chuyện này lan truyền rộng rãi trong đám thế lực lớn của Vân Thiên thành, không ít người không khỏi nhớ tới một chuyện đã xảy ra trước đây.

Thiên kim thành chủ từng đến mười tám châu, nghe nói vì chuyện phong lưu của Mộc gia Phong Lưu Tử truyền đến Bích Hải, thiên kim thành chủ cảm thấy Mộc Thiên Lưu quá cặn bã nên định đến “răng rắc” hắn.

Truy sát Mộc gia Phong Lưu Tử, theo tin đồn đuổi tới tận nội vực, mất rất nhiều năm mới trở về Vân Thiên thành.

Còn chuyện “răng rắc” Mộc Thiên Lưu thì không ai nghe nhắc tới nữa.

Mà Mộc gia Phong Lưu Tử dường như cũng biến mất luôn, người trong Vân Thiên thành đồn rằng Mộc gia Phong Lưu Tử kia có lẽ đã bị thiên kim thành chủ g‧iết chết rồi.

Ai ngờ đi một chuyến nội vực lại sinh ra một đứa con?

Những người hâm mộ như bị sét đánh, đều muốn xem kẻ đến từ nội vực kia có gì nổi bật mà lại khiến thiên kim thành chủ động lòng.

Có người đồn rằng thành chủ Phó Thiên Hải khi biết mình đột nhiên có thêm con rể và cháu ngoại thì suýt chút nữa tức c‧hết, nhưng mọi chuyện đã rồi, ông chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, chẳng lẽ lại g‧iết người ta sao?

Mà con rể của ông hình như cũng tạm được, vừa đến Linh Vực không lâu đã đột phá Tiểu Thiên Nhân cảnh.

Mới đầu, để tránh rắc rối, con rể thành chủ đều ở lì trong phủ thành chủ, chưa từng ra ngoài, mặc cho tin đồn lan truyền, tỏ ra rất kín tiếng, rất nghe theo thành chủ.

Mãi đến khi con rể thành chủ đột phá Đại Thiên Nhân cảnh, hắn mới bắt đầu làm càn.

Điều đầu tiên hắn làm là đánh cho một trận những kẻ hâm mộ thê tử của mình.

Tiếp đó, hắn lại khiêu chiến một võ giả Luyện Thần sơ kỳ của một thế gia khác, mở miệng ra là “phế vật”, cực kỳ khinh thường và cuồng vọng, khiến người ta tức muốn c‧hết.

Kết quả, con rể thành chủ lấy tu vi Đại Thiên Nhân cảnh đánh bại võ giả Luyện Thần sơ kỳ.

Chuyện này khiến các thế lực lớn không khỏi có vài phần kính trọng.

Đợi đến khi con rể thành chủ đột phá Luyện Thần thiên nhân cảnh thì càng quá quắt hơn, xem ai cũng là phế vật hết, lần lượt đánh cho những kẻ từng hâm mộ thê tử của mình một trận.

Mà cháu ngoại của thành chủ cũng dần dần thể hiện tài năng, đánh bại hết thiên kiêu nhà này đến thiên kiêu nhà khác.

Chỉ là hiện tại, cháu ngoại của thành chủ đã trở thành một “thiên kiêu vẫn lạc”, lúc trước bao nhiêu phong quang thì hiện tại bấy nhiêu nghèo túng, bị bại tướng dưới tay vượt qua, bị bại tướng dưới tay trào phúng.

Thực lực không tiến thêm tấc nào nữa, đã trở thành biểu tượng của “phế vật”.

Trong Vân Thiên thành, dưới sự thúc đẩy của những kẻ có tâm, thậm chí còn lan truyền một câu nói như vầy: “Nhất thời thiên kiêu không phải là thiên kiêu, mà có khi là phế vật, giống như con trai của Kiếm Vương!”

Thiên kiêu con trai của Kiếm Vương chìm nghỉm, nhưng bản thân Kiếm Vương thì càng ngày càng điên cuồng, càng ngày càng ngông cuồng, đúng như cái tên của hắn vậy.

Thậm chí hắn còn từng coi thường nhạc phụ, kết quả bị đánh cho một trận.

Phủ thành chủ, một tòa đình viện nhỏ.

Một thanh niên nam tử khoanh chân ngồi trên mặt nước trong ao đình viện, một thanh kiếm đặt ngang trên gối, kiếm ý lượn lờ quanh thân, như sóng lớn mãnh liệt, tiếng nước chảy ào ào vang vọng từ trong kiếm ý.

“Ngươi cho Phong Nhi tu luyện cái võ đạo gì vậy, giờ thì hay rồi, dậm chân tại chỗ!”

Ngoài cửa đình viện, một cô gái xinh đẹp chống tay bên hông, vẻ mặt bất mãn nói với Tạ Thiên Hoành.

Nàng chính là Phó Vân, hòn ngọc quý trên tay của Phó Thiên Hải.

Tạ Thiên Hoành nhếch mép: “Do chính nó lựa chọn mà, với lại dậm chân tại chỗ chỉ là vì chưa có công pháp tiếp theo thôi, chuyện nhỏ ấy mà, đợi ta rảnh đi một chuyến mười tám châu, mang công pháp về là xong.”

“Ngươi nói cái Đại Hoang võ đạo gì đó thật sự mạnh đến vậy à? Nếu vậy thì lúc trước sao không ghi lại nhiều công pháp hơn?” Phó Vân vẫn bất mãn.

“Nhớ nhiều quá thì khó cảm ngộ lắm.” Tạ Thiên Hoành bất đắc dĩ nói.

“Yên tâm đi, vài ngày nữa ta sẽ đi mười tám châu, Phong Nhi tuy chưa đột phá nhưng kiếm ý càng thêm thuần thục, kiếm đạo cảm ngộ sâu sắc hơn, một khi đột phá thì thực lực chắc chắn sẽ mạnh hơn.”

Phó Vân thở dài một tiếng: “Ta chợt nhận ra lúc trước đi nội vực sao lại bị ngươi lừa rồi, tại ta còn quá trẻ người non dạ!”

Khóe miệng Tạ Thiên Hoành giật giật: “Phu nhân, ta đâu có lừa nàng, những gì ta hứa với nàng ta đều làm được mà, phóng mắt khắp Bích Hải, kiếm đạo ta là số một!”

“Ngươi chỉ được cái khoe oai ở Bích Hải này thôi, ta nghe nói ở mười tám châu có một Kiếm Thần, mới hơn hai mươi tuổi mà đã trấn áp được thiên kiêu Linh Vực.”

“Hắn còn chặn cửa Thiên Vũ điện khiêu chiến, chém gi‧ết thiên kiêu Thiên Vũ điện, cướp thần khí ngay trước mặt một đám cường giả Thiên Vũ điện mà Thiên Vũ điện không làm gì được hắn.” Phó Vân lườm hắn một cái nói.

Tạ Thiên Hoành kinh hãi: “Mười tám châu có thiên kiêu như vậy ư? Hắn tên gì?”

Hắn thầm nghĩ: “Chắc không phải Hứa Viêm đấy chứ?”

Chặn cửa sơn môn linh tông siêu nhiên khiêu chiến, tác phong điên cuồng như vậy, còn xưng là Kiếm Thần nữa, hắn liền nghĩ ngay đến Hứa Viêm.

“Hứa Viêm, Kiếm Thần Hứa Viêm, nổi danh ở mười tám châu đấy.” Phó Vân nói ra.

Quả nhiên!

Tạ Thiên Hoành thầm cảm thán, Hứa Viêm vẫn y như xưa, không hổ là đồ đệ của tiền bối, mình còn kém xa.

“Phải đặt ra một mục tiêu nhỏ, khi nào mình đủ sức trấn áp nhạc phụ thì mình mới có thể cuồng hơn được!” Tạ Thiên Hoành thầm nhủ.

“Ở mười tám châu còn có tin gì nữa không? Ví dụ như ai dùng đao lợi hại, ví dụ như đan dược gì đó.” Tạ Thiên Hoành hỏi.

Phó Vân nghi hoặc nhìn hắn một cái: “Có phải ngươi biết từ trước rồi không?”

“Không biết, ta bận tìm mấy thằng cháu nội kia tính sổ sách, rảnh đâu mà hỏi mấy chuyện này.” Tạ Thiên Hoành lắc đầu.

“Có một người tên là Đao Tôn Mạnh Xung cũng rất mạnh, chỉ sau Hứa Viêm thôi, còn có Trường Thanh Các, nghe đồn Đan Y tiên tử diệu thủ hồi xuân, có thể cải tử hoàn sinh, đan dược thần hiệu, càng là bất khả tư nghị.”

“Nghe nói căn cơ tổn hại, linh thể sụp đổ, v‧ết t‧hương cũ lâu năm đều có thể chữa trị dễ dàng. Nghe đồn vô cùng kỳ diệu, không biết thật giả, ta cũng muốn đến mười tám châu xem thử.” Phó Vân nói ra vẻ khó tin.

Tạ Thiên Hoành gật đầu, chuyện này đều nằm trong dự đoán, mình ở Vân Thiên Bích Hải thành này còn nổi danh đến vậy, Hứa Viêm và Mạnh Xung sao có thể yếu được?

Chỉ có thể mạnh hơn thôi.

Hắn liếc mắt nhìn Tạ Lăng Phong đang tiếp tục mài giũa kiếm ý, không khỏi bất đắc dĩ, con trai mình lại ngừng lại đà tăng tiến mạnh mẽ mất rồi.

“Vài ngày nữa ta dẫn Phong Nhi đến mười tám châu một chuyến vậy.” Tạ Thiên Hoành lo nghĩ.

“Vì công pháp cho Phong Nhi sao?” Phó Vân hỏi.

Tạ Thiên Hoành gật đầu: “Thiên kiêu tranh phong chẳng phải sắp bắt đầu sao, Phong Nhi đến mười tám châu mới có cơ hội tham dự, nếu không với thực lực bây giờ của nó thì làm sao tham gia được cuộc chiến giữa các thiên kiêu.”

Phó Vân thở dài: “Muốn tham gia tranh phong thiên kiêu e rằng không kịp nữa rồi, ngươi cũng biết, thiên kiêu có khả năng tham gia quyết chiến thiên kiêu ít nhất cũng phải ngưng luyện được một tia thiên địa linh cơ.”

“Vậy chưa chắc à nha!” Tạ Thiên Hoành cười nhẹ một tiếng.

“Ngươi lấy đâu ra tự tin vậy? Ngươi cùng lắm cũng chỉ có thể so với võ giả ngưng luyện một tia thiên địa linh cơ, Phong Nhi còn kém xa hơn nữa, từ giờ đến quyết chiến của các thiên kiêu chỉ còn chưa tới ba năm nữa, dù Phong Nhi có lấy được công pháp tiếp theo thì chẳng lẽ còn có thể tu luyện tới cảnh giới có thể so với chí cường giả trong vòng hai năm hay sao?” Phó Vân nhíu mày.

“Cho nên, mới phải đến mười tám châu mới có cơ hội chứ.” Tạ Thiên Hoành cười nói.

Đến mười tám châu, có đan dược hỗ trợ tu luyện, lại có thể được chỉ điểm, hai năm là quá đủ!

Đúng lúc này, một quản sự vội vàng đến.

“Chuyện gì? Ai muốn đến khiêu chiến Phong Nhi hả? Không tiếp!” Phó Vân thấy quản sự đến thì mặt lạnh xuống.

“Tiểu thư, ngoài phủ thành chủ có một người tên là Hứa Viêm, tự xưng là bạn cũ của tiểu thiếu gia…” Quản sự nói.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 339 Bích Hải Kiếm Vương, vẫn lạc thiên kiêu

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh [Dịch]
Chương 270 Thần Thông 10/11/2025
Chương 269 Tập Sát 10/11/2025
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch), Hệ Thống, Huyền Huyễn, Nói Bừa Công Pháp, Tu Tiên, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz