Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 226 Tiến vào Thanh Thiên Giao mộ

  1. Trang chủ
  2. Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
  3. Chương 226 Tiến vào Thanh Thiên Giao mộ
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 226 Tiến vào Thanh Thiên Giao mộ

Chương 226: Tiến vào Thanh Thiên Giao mộ

Thẩm Hải Châu thấy ánh mắt Hứa Viêm đổ dồn về mình thì vội vàng nở nụ cười: “Cái thằng cháu trời đánh Đới Tuấn kia, dám dùng uy danh Luyện Thần lão tổ nhà ta để uy h·iếp huynh đệ, thật là quá đáng!”

“Ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn, nhất định phải cho hắn một bài học mới được.”

Khóe miệng Hứa Viêm giật giật, hắn quay mặt đi, tiếp tục tham ngộ võ đạo.

Sau chuyện này, đám thiên kiêu ở Hắc Vân đầm lầy đều âm thầm chú ý đến Hứa Viêm, vị thiếu niên thần bí này.

Thực lực của hắn thì khỏi phải bàn, vô cùng cường đại.

Bọn hắn suy đoán, rốt cuộc hắn là thiên kiêu của linh tông cường đại nào, hay chỉ là một tán tu chân chính?

Tán tu, cũng không phải là không có thiên kiêu.

Chỉ là ở Ngọc Châu này chưa từng nghe nói đến một vị thiên kiêu tuổi còn trẻ như vậy.

Lẽ nào hắn là tán tu đến từ châu khác?

Thông thường, những tán tu thiên kiêu như vậy sẽ được các thế lực lớn mời chào.

Ngoại trừ một số ít ngạo nghễ ra, cơ bản đều sẽ nương nhờ vào thế lực lớn nhờ vào thiên phú của mình, dù sao thì “lưng tựa đại thụ dễ hóng mát”.

Hơn nữa, đó còn là cơ hội để thoát ly khỏi tầng lớp võ giả thấp kém, hoàn thành bước nhảy về thân phận.

Đám thiên kiêu ở đây bắt đầu nghi ngờ rằng Hứa Viêm có lẽ là một thiên kiêu kiểu này, bởi vì thiên phú xuất chúng nên đã được thế lực lớn chiêu mộ.

Chỉ là trong xương cốt hắn vẫn còn chút ngạo khí, cho nên dù là trong một sự kiện long trọng như thế này, hắn cũng không mặc trang phục có tiêu chí của thế lực mình.

Nếu không, dù có là tán tu ngạo nghễ đến đâu, cũng tuyệt đối không dám không sợ uy thế của Luyện Thần thiên nhân đến từ thế gia nhất lưu.

Thẩm Hải Châu ngồi bệt dưới đất, nhìn Hứa Viêm trên tảng đá lớn với vẻ mặt phiền muộn, xoắn xuýt, thỉnh thoảng lộ ra vẻ đau lòng.

Lần này tổn thất lớn quá rồi!

Mấy món đồ trân tàng kia hắn đã phải góp nhặt trong một thời gian dài, vậy mà giờ lại mất hết!

Phong ba kết thúc với việc Thẩm Hải Châu rút lui, nhường lại địa bàn của Đới Tuấn. Những thiên kiêu thế lực khác dù thấy Thẩm Hải Châu mất mặt, nhưng dù sao thì người mất mặt đâu phải là mình.

Huống chi, Hứa Viêm thực lực mạnh, lại có vẻ như là đệ tử đứng đầu của linh tông, cho nên khi chưa có chứng cứ xác thực rằng đây là một tán tu, bọn thiên kiêu sẽ không làm ra hành động quá khích.

Đới Tuấn mặt mày đen như đít nồi, nhìn Thẩm Hải Châu nghiến răng nghiến lợi, thầm thề rằng đợi đến khi Đới gia leo lên được siêu nhiên linh tông, nhất định phải đòi lại tràng diện này.

Chợt hắn lại nghĩ đến muội muội của mình, sao đến giờ vẫn chưa thấy đâu?

Thanh Thiên Giao mộ chỉ còn 2-3 ngày nữa là mở ra rồi.

“Lẽ nào muội ấy từ bỏ việc tiến vào Thanh Thiên Giao mộ rồi sao?”

Đới Tuấn thầm nghi hoặc.

3 ngày sau, độc chướng trên Hắc Vân đầm lầy đã nhạt đi rất nhiều, có thể thấy rõ ràng Hắc Nham sơn nằm giữa đầm lầy.

Mọi người đều chấn động trong lòng, chuẩn bị tiến vào Thanh Thiên Giao mộ, tranh đoạt bảo vật bên trong.

Hứa Viêm kết thúc việc tham ngộ võ đạo, khẽ nhíu mày, Thẩm Hải Châu cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn, vẻ mặt thì vừa xoắn xuýt, vừa đau lòng.

Trông hắn như vừa bị tổn thất một món đồ lớn lắm vậy.

“Trong túi trữ vật của hắn mang theo bảo vật trân quý?”

Hứa Viêm thầm nghĩ, rồi hắn lấy túi trữ vật của Thẩm Hải Châu ra.

Mở ra xem xét, hắn không khỏi cảm thán, đúng là đại thiếu gia của thế gia nhất lưu, linh tinh chắc phải hơn mười vạn khối, cùng loại linh phiếu cũng có mấy xấp.

Linh dược ngũ phẩm mấy chục gốc, linh dược lục phẩm hơn trăm.

Linh dược tứ phẩm cũng có mười mấy gốc, bình bình lọ lọ cũng không ít, trong đó có 2 cái bình hẳn là chứa Tụ Thần hoàn mà hắn đã nói.

Thấy mấy thứ bình bình lọ lọ này, Hứa Viêm đã thấy đau lòng rồi, không biết đã phải chà đạp bao nhiêu linh dược nữa!

Ngoài ra, trong túi trữ vật còn có một thanh trường đao, một bộ hộ giáp, phẩm giai đều bất phàm, tựa hồ đã vượt qua cấp bậc bảo khí.

Điều khiến Hứa Viêm chú ý nhất là một cái hòm gỗ màu tím, tựa hồ đồ vật bên trong đặc biệt trân quý.

Hứa Viêm mừng rỡ, đây chính là món đồ khiến Thẩm Hải Châu đau lòng sao?

Hắn không khỏi tò mò.

Hắn lấy cái rương màu tím ra.

Hòm gỗ màu tím không biết làm bằng loại gỗ gì, có một mùi hương thoang thoảng, trên nắp rương điêu khắc hình hai người phụ nữ đang múa vô cùng mê hoặc.

Hứa Viêm hé mở nắp rương ra một chút thì liền ngẩn người.

Trong rương, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là những bộ y phục nhỏ th·iết thân màu tím, hồng nhạt, trắng, mờ ảo… dành cho nữ nhân?

Vẻ mặt hắn dần trở nên cổ quái, hắn mở toang nắp rương, vén những bộ tiểu y kia lên thì thấy phía dưới là từng quyển từng quyển sách nhỏ, còn có một quyển trục tranh nữa.

Hắn cầm một quyển sách nhỏ lên, mở ra xem thì thấy ngay một bức tranh vẽ một đôi nam nữ dán chặt vào nhau, bên cạnh còn có chút miêu tả.

Hắn thả xuống rồi lại cầm một quyển khác lên thì sắc mặt càng trở nên cổ quái hơn.

Mấy quyển sách nhỏ này đều là những đoạn văn miêu tả sắc dục.

Hắn cầm một bức tranh lên mở ra thì đó là hình ảnh một mỹ nữ không mảnh vải che thân, vô cùng xinh đẹp, lông tóc rõ ràng, một bức tranh mà có tới mấy mỹ nữ với các tư thái khác nhau.

Mở một bức khác ra thì cũng là hình mỹ nữ với các tư thái khác nhau, mỗi một vị mỹ nữ đều có dung nhan tuyệt lệ, người thì quyến rũ, người thì khả ái, người thì thanh thuần…

Sắc mặt Hứa Viêm trở nên cổ quái, hắn không tiếp tục xem nữa, đem rương đóng lại, nghiêng đầu nhìn Thẩm Hải Châu đang vẻ mặt đau khổ, xoắn xuýt, hắn không khỏi trầm tư.

Thứ khiến đối phương đau lòng có lẽ không phải là linh tinh hay linh dược, mà là đồ vật trong cái rương này!

Thẩm Hải Châu thấy Hứa Viêm nhìn sang thì vội vàng nở một nụ cười, cố gắng làm cho nụ cười trên khuôn mặt hơi mập của mình trông thật chất phác.

Hứa Viêm nhấc cái rương lên, hỏi: “Bên trong toàn là cái thứ đồ chơi gì thế?”

Thấy hắn làm bộ như muốn ném xuống Hắc Vân đầm lầy, Thẩm Hải Châu lập tức cuống lên, nhảy dựng lên nói: “Huynh đệ, khoan đã, xin hãy khoan đã, đây là bảo bối trân tàng của ta đấy!”

Hắn chẳng còn lo lắng nguy hiểm nữa, vội vàng đi đến chỗ tảng đá lớn, xoa xoa tay rồi nở một nụ cười nịnh nọt: “Huynh đệ à, nếu ngươi không thích thì trả lại cho ta đi, vì mấy thứ này ta đã tốn rất nhiều thời gian mới thu thập được đấy.”

“Rất quan trọng sao?”

Hứa Viêm nhướng mày hỏi.

“Đúng, rất quan trọng!”

Thẩm Hải Châu vội vàng gật đầu.

“Nhưng đây là đồ ngươi bồi thường cho ta, vậy thì thuộc về ta rồi…”

Hứa Viêm bình tĩnh nói.

“Ta mua, ta mua!”

Thẩm Hải Châu vội vàng nói.

Hứa Viêm cười: “Ngươi tự ra giá đi, ngươi thấy nó đáng giá bao nhiêu?”

Điều này khiến Thẩm Hải Châu khó xử, ra giá thấp thì có chút vũ nhục trân tàng của mình, mà cũng có vẻ như xúc phạm đến đối phương?

Ra giá cao thì ít nhiều gì cũng thấy đau lòng.

Suy nghĩ một hồi, hắn cắn răng giơ một ngón tay lên.

“Thành giao, 100 vạn linh tinh!”

Hứa Viêm lập tức đồng ý.

“Không, không phải, ý ta là…”

Thẩm Hải Châu trợn tròn mắt.

Ta muốn nói là 1 vạn linh tinh, sao ngươi lại hét giá tận 100 vạn linh tinh vậy?

Trong mắt ngươi, cái thứ này đáng giá đến thế cơ à?

“Sao thế, không phải ngươi ra giá 100 vạn linh tinh à? Nếu thứ này không đáng giá 100 vạn linh tinh thì ta lấy nó làm gì? Ta thiếu linh tinh lắm chắc?”

Hứa Viêm hơi nhíu mày, không vui nói.

“Đáng giá, đáng giá!”

Thẩm Hải Châu cắn răng, dù sao thì mình cũng là đại thiếu gia của Thẩm gia nhất lưu, 100 vạn linh tinh thôi, có đáng là gì.

Huống hồ, những món trân tàng này mình đã tốn rất nhiều tâm tư mới thu thập được.

Nếu bị hủy thì sau này không biết phải tốn bao nhiêu thời gian mới có thể thu thập lại được.

Hứa Viêm vỗ vỗ cái rương, cười: “Vậy thì đưa tiền đi.”

“Ta hiện tại không có nhiều linh tinh như vậy.”

Thẩm Hải Châu vẻ mặt xấu hổ.

“Vậy ta vẫn là ném đi vậy.”

Hứa Viêm làm bộ muốn ném cái rương xuống Hắc Vân đầm lầy.

“Có tiền, có tiền, chờ một lát.”

Thẩm Hải Châu vội vàng nói.

Sau đó, hắn vội vội vàng vàng chạy đến chỗ Đới Tuấn.

“Cho ta mượn 100 vạn linh tinh.”

Mặt Đới Tuấn xanh mét, tức giận đến phát run: “Không có, không cho mượn!”

“Hừ, ta Thẩm Hải Châu mượn tiền ngươi là còn nể mặt ngươi đấy, chỉ là một thế gia nhị lưu mà được cho thế gia nhất lưu vay tiền, đó là vinh quang, ngươi Đới Tuấn muốn vứt bỏ vinh quang của Đới gia sao?”

Thẩm Hải Châu ngạo nghễ nói.

Đới Tuấn tức đến lồng ngực muốn nổ tung, nghiến răng nói: “Không có, không cho mượn!”

Với cái đức hạnh của Thẩm Hải Châu thì ai mà tin là mượn rồi sẽ trả?

Thẩm Hải Châu cười lạnh một tiếng: “Ngươi Đới Tuấn dám đem chuyện của Luyện Thần thiên nhân Thẩm gia ra nói, đó là đại bất kính, ngươi là con cháu thế gia nhị lưu, có tư cách gì mà nhắc đến Luyện Thần thiên nhân Thẩm gia?

“Nếu ngươi không cho mượn thì sẽ phải gánh chịu tội vọng luận Luyện Thần thiên nhân của thế gia nhất lưu!”

Đới Tuấn trừng mắt nhìn Thẩm Hải Châu, cắn răng: “Thẩm Hải Châu, ngươi đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước, ta có từng vọng luận Luyện Thần thiên nhân đâu? Ngươi làm như vậy mới là mất hết mặt mũi thế gia!”

“Đừng nói nhảm, một là cho mượn, hai là ta chạy đến Trịnh quốc hoàng thất, nói Đới gia ngươi không biết tôn ti, xem thường thế gia nhất lưu, tùy tiện vô cùng, thái độ ác liệt, lại còn có ý đồ tụ tập người, vây công ta Thẩm Hải Châu…”

“Mượn!”

Sắc mặt Đới Tuấn thay đổi liên tục, cắn răng nói.

Thẩm Hải Châu đúng là một kẻ vô liêm sỉ!

Hắn thật sự sợ Thẩm Hải Châu đi gây rối, khiến cho việc Đới gia thông gia với Trịnh quốc hoàng thất xảy ra biến cố.

Mặt Đới Tuấn đen như than, từ trên người tùy tùng, rồi lấy hết cả số linh tinh cùng linh phiếu mà mình mang theo ra, mới miễn cưỡng góp đủ 100 vạn linh tinh.

“Viết giấy nợ!”

Đới Tuấn lạnh mặt nói.

“Ngươi đang khinh thường ta Thẩm Hải Châu đấy à, ta là đường đường đại thiếu gia của thế gia nhất lưu, há lại là kẻ nói không giữ lời? Ngươi miệt thị ta Thẩm Hải Châu, chính là miệt thị Thẩm gia ta, ngươi dám nghi ngờ chữ tín của thế gia nhất lưu, ai cho ngươi lá gan?”

Ai ngờ, Thẩm Hải Châu nhảy dựng lên, tức giận quát hắn.

Mẹ nó!

Đới Tuấn suýt chút nữa tức c·hết, hận không thể băm Thẩm Hải Châu thành mười tám mảnh!

Thẩm Hải Châu đắc ý trở về, từ tay Hứa Viêm đổi lại trân tàng của mình.

Còn 100 vạn linh tinh ư?

Đằng nào cũng đâu phải tiền của mình bỏ ra, có chút nào đau lòng đâu.

Còn chuyện trả tiền ấy à, hắn ném thẳng ra sau đầu, không có bằng chứng, ai dám vu oan hắn là đại thiếu gia của thế gia nhất lưu vay tiền không trả?

Chán sống rồi à!

Độc chướng ở Hắc Vân đầm lầy tan đi, có thể thấy rõ Hắc Nham sơn, ngọn núi màu đen to lớn sừng sững giữa đầm lầy, trông như được đúc bằng mực nước.

“Đi!”

Các thế lực thiên kiêu phái dò đường võ giả tiến về Hắc Nham sơn.

Đợi đến khi tất cả dò đường võ giả đều thuận lợi đến được Hắc Nham sơn mà không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, đám thiên kiêu liền nhao nhao bay lên không trung, bay về phía Hắc Nham sơn.

Hứa Viêm bước ra một bước, không nhanh không chậm, không dẫn đầu cũng không rớt lại phía sau.

Hắc Nham sơn đen như mực, ở sườn núi có một khối cự thạch tương đối nổi bật.

“Mở mộ khẩu ra.”

Một vị thiên kiêu ra lệnh.

Đám dò đường võ giả nhao nhao lấy v·ũ k·hí ra, bộc phát khí thế, đánh về phía khối cự thạch màu đen nổi bật kia.

Ầm ầm!

Đá vụn bay tứ tung, một tầng bụi đất màu đen bốc lên.

Trong đó có mấy khối đá vụn bắn về phía 2 dò đường võ giả, họ liền vội vàng ra tay ngăn cản.

Ban đầu họ cũng không để ý, dù sao thì lực đạo của đá vụn cũng có hạn, có thể dễ dàng chống đỡ được.

Nhưng mà, “xùy” một tiếng, đá vụn vậy mà ăn mòn lực lượng của họ, chỉ trong nháy mắt đã tiếp cận được, khiến họ giật nảy cả mình, muốn tránh né cũng không kịp nữa.

Oanh!

Lực lượng quanh thân tuôn ra, tạo thành một lớp phòng ngự.

Xùy!

Ai ngờ đá vụn giống như cục sắt nung đỏ bắn vào dầu mỡ, trong nháy mắt xuyên thủng phòng ngự, bắn trúng người họ.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, 2 võ giả ngã xuống đất ngay lập tức.

“Cứu ta!”

Vị trí mà họ bị đá vụn bắn trúng đen kịt lại, đồng thời lan nhanh ra.

Đáng sợ hơn là sau khi họ ngã lăn ra đất thì phát ra những tiếng “xuy xuy”, y phục trên người họ cũng bị ăn mòn, chỉ một lát sau da thịt của họ đã trần trụi trên mặt đất.

Khi da họ tiếp xúc với nham thạch màu đen thì lập tức cả phần lưng họ đều biến thành màu đen, và màu đen đó vẫn không ngừng lan ra khắp người.

Chỉ trong mười mấy nhịp thở, 2 võ giả đã biến thành than đen, hơi thở thoi thóp, không nói nổi một câu.

“Toàn thân Hắc Nham sơn đều chứa kịch độc, cẩn thận một chút, đừng để tiếp xúc phải.”

Đám thiên kiêu đều run sợ trong lòng.

Giờ phút này, đám dò đường võ giả đều cẩn thận hơn khi đối phó với đá vụn văng ra, ai nấy đều vô cùng thận trọng.

Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ rơi vào kết cục như hai người kia.

Đá vụn bay tán loạn, bụi đất màu đen bao phủ.

Một tiếng ầm vang!

Cự thạch biến mất, lộ ra một cái động khẩu hình tròn.

Động khẩu hình tròn cao khoảng 1 trượng, trông như do một con cự xà chui ra, đám thiên kiêu lập tức vui mừng, xem ra đây đúng là Thanh Thiên Giao chi mộ.

“Đi vào!”

Đám dò đường võ giả đều cách mặt đất bằng hai chân, không dám chạm vào vách núi, người này nối tiếp người kia đi vào trong sơn động, đám thiên kiêu nhìn nhau rồi cũng lần lượt tiến vào.

“Huynh đệ, mời ngươi đi trước!”

Thẩm Hải Châu cười nói.

“Ngươi đi trước đi.”

Hứa Viêm không hề vội vàng, đáp.

“Được rồi, được rồi.”

Thẩm Hải Châu bước vào động khẩu, Hứa Viêm tiến vào sau cùng.

Càng đi sâu vào thì trong động càng trở nên tối đen như mực, dù là võ giả cũng chỉ có thể dựa vào cảm giác để tiến lên.

Ở phía trước đám dò đường võ giả có người lấy dạ minh châu ra.

Một tia sáng bừng lên trong bóng tối.

Khi họ tiếp tục tiến lên thì đột nhiên, người cầm dạ minh châu đi đầu tiên đột nhiên “phù phù” một tiếng ngã xuống đất, đám võ giả theo sát phía sau biến sắc.

Dưới ánh sáng của dạ minh châu, họ thấy người ngã xuống đã tắt thở, sắc mặt chuyển sang màu đen, không hay không biết đã trúng kịch độc.

“Không được dùng dạ minh châu, nó sẽ kích thích kịch độc!”

Người võ giả đứng thứ 3 trầm giọng nói.

Vẻ mặt hắn hoảng sợ, xuyên qua ánh sáng của dạ minh châu, hắn thấy từng sợi khí tức màu đen theo ánh sáng dạ minh châu tràn vào cơ thể người ngã xuống.

“Tiếp tục đi tới!”

Một vị thiên kiêu ở phía sau trầm giọng nói.

Đám dò đường võ giả tiếp tục đi tới, chỉ có một cỗ t·hi t·hể đen ngòm nằm lại tại chỗ.

Trong động quật tối đen như mực, không ai dám lấy dạ minh châu ra chiếu sáng, chỉ có thể dựa vào thị lực siêu phàm của võ giả, cùng với cảm giác n·hạy b·én để từng bước một đi về phía trước.

Hứa Viêm đi ở phía sau cùng, hắn đã ăn giải độc đan, trong miệng ngậm tị độc đan, lặng lẽ cảm ứng một phen, những loại độc này tuy lợi hại, nhưng giải độc đan và tị độc đan vẫn có tác dụng với chúng.

Có điều này, hắn yên tâm rồi.

Bên dưới Hắc Nham sơn, một con rắn dài hơn 1 trượng, toàn thân trong suốt như ngọc, trên đầu có một cái bọc nhỏ, bò lên Hắc Nham sơn, đi đến trước cửa hang.

Đôi mắt nó lộ ra vẻ âm lãnh.

Nó thè lưỡi, trầm thấp tự lẩm bẩm: “Đây là của ta, không ai được mơ tưởng đến, ta là Thanh Thiên Giao đời sau, ta có giao huyết mạch.

“Chỉ cần ta có được giao long thân bên trong, huyết mạch của ta sẽ tiến thêm một bước thuần hóa, và ta có thể đột phá ngũ giai!”

Con rắn óng ánh kia hướng về động khẩu mà đi, khi nó tiến vào động khẩu tối đen như mực thì thân rắn óng ánh của nó dần dần biến sắc, biến thành màu đen, ẩn mình vào trong bóng tối.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 226 Tiến vào Thanh Thiên Giao mộ

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
bia-noi-bua-cong-phap-do-nhi-nguoi-that-tu-luyen-thanh
Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (4) 30/04/2025
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (3) 30/04/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch), Hệ Thống, Huyền Huyễn, Nói Bừa Công Pháp, Tu Tiên, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz