Chương 214 Xích Miêu thuế biến, Đại Yêu Thần Ngự
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 214 Xích Miêu thuế biến, Đại Yêu Thần Ngự
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 214 Xích Miêu thuế biến, Đại Yêu Thần Ngự
Chương 214: Xích Miêu Thoái Biến, Đại Yêu Thần Ngự
Sự cố ở Thương Lan đảo, trong nháy mắt kinh động đến tất cả mọi người.
Chu Anh, Thạch Nhị thực lực còn yếu, cảm nhận được uy áp cường đại liền lập tức hồi hộp trong lòng, sắc mặt cũng trắng bệch theo.
“Xảy ra chuyện gì? Lại có địch nhân đến sao?” Hứa mẫu giật mình hỏi.
“Không thể nào còn có địch nhân dám đến Thương Lan đảo này chứ.” Hứa Quân Hà lắc đầu.
Tất cả mọi người vội vàng từ trong nhà đi ra.
Ầm ầm!
Tiếng oanh minh lại vang lên, Thương Lan đảo lại hơi chấn động một chút, cỗ uy áp kia còn mạnh hơn.
Mọi người giật mình nhìn theo tiếng, rừng linh quả Thương Lan đảo bị tàn phá, mảnh gỗ vụn bay tán loạn, một mảnh nhỏ rừng linh quả biến thành mảnh vỡ, bụi mù bao phủ.
Nơi đó là chỗ ngủ của Xích Miêu!
“Xích Miêu!” Hứa Viêm quát lớn.
Trong rừng linh quả, Xích Miêu đứng lên, thân thể to lớn như một tòa núi nhỏ, yêu khí cuồn cuộn, yêu uy ngút trời, trong cơ thể truyền đến tiếng oanh minh.
Chỉ hơi rung mình một cái, những cây linh quả xung quanh nó liền hóa thành bột phấn.
“Ngươi cút cho ta xuống sông Thương!” Hứa Viêm bất mãn nói.
Một mảnh rừng linh quả này là tài sản trọng yếu của Thương Lan đảo, những linh quả này mẫu thân hắn thích ăn nhất, phá hủy một quả thì tổn thất lớn biết bao.
Xích Miêu vừa đột phá đã phá hủy mười mấy gốc rồi.
Xích Miêu yêu khí cuồn cuộn, yêu uy ngút trời rống lên một tiếng, cái đuôi vung vẩy, lại một gốc linh quả thụ biến thành bột phấn.
Nó không muốn đi sông Thương hoàn thành lột xác cuối cùng.
“Ngươi mà thuế biến ở chỗ này thì động tĩnh lớn quá, ngươi muốn biến Thương Lan đảo thành trọc lốc đấy hả?” Hứa Viêm trầm giọng nói.
Rống!
Xích Miêu mặc dù trong lòng có chút sợ Hứa Viêm, nhưng nó cảm thấy mình sắp thành đại yêu rồi, nên vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng.
Đường đường đại yêu, há có thể nhát gan như vậy!
“Ngứa da phải không?”
Hứa Viêm trợn mắt, Xích Miêu là cảm thấy mình sắp thành đại yêu, có lực lượng rồi nên dám kháng nghị hắn.
Lột xác thành đại yêu thì sao chứ?
Còn dám tạo phản à?
Hứa Viêm nháy mắt hạ xuống, Xích Miêu run lên, nhưng vẫn kiên định đứng đó, dù tứ chi có hơi run rẩy, nhưng nhất quyết không nằm xuống!
Nó muốn trở thành đại yêu lão hổ!
Lý Huyền ngồi trên ghế nhìn Xích Miêu quật cường mà khóe miệng co giật, đây là tự tìm khổ ăn mà, chẳng lẽ nó cảm thấy mình sắp thành đại yêu thì có thể đối kháng Hứa Viêm?
Đã sợ Hứa Viêm thì ngoan ngoãn nằm sấp xuống là xong, quật cường làm gì.
Lắc đầu, Lý Huyền không quản Xích Miêu, nếu nó thật sự thuế biến trên Thương Lan đảo thì ít nhất bảy tám phần rừng linh quả sẽ bị phá hủy mất.
Rừng linh quả là nơi Hứa mẫu thích nhất, cũng là nơi có linh quả bà thích ăn nhất.
Hứa Viêm là người hiếu thuận.
Cho nên Xích Miêu là tự tìm khổ ăn, cứ nhất quyết phải quật cường ở rừng linh quả, chỉ cần nó đổi chỗ khác Hứa Viêm đã không tính toán với nó rồi.
So với hình thể khổng lồ của Xích Miêu thì Hứa Viêm có vẻ nhỏ bé, nhưng vừa hạ xuống thì khí thế như vạn quân, tứ chi Xích Miêu vốn đã nhũn ra, lần này thì trực tiếp nằm sấp xuống.
Nó vậy mà còn không phục, gầm nhẹ muốn vùng vẫy.
“Ha ha, ngươi đúng là ngứa da.” Hứa Viêm nắm lấy một khối da sau cổ Xích Miêu, ầm một tiếng xách nó lên, giơ tay quăng xuống sông Thương.
Giống như một tòa núi lớn rơi xuống sông Thương, ầm một tiếng, cột nước bắn lên tận trời.
Ngay lúc rơi xuống nước, Xích Miêu đã nghĩ thông suốt, nó không nên quật cường, vừa nghĩ tới việc mình đã phá hủy mười mấy gốc linh quả thụ thì liền hoảng sợ trong lòng.
Đó là linh quả Hứa mẫu thích ăn nhất mà.
Chẳng lẽ lột xác thành đại yêu xong là sẽ b·ị đ·ánh à?
Càng nghĩ Xích Miêu càng hoảng sợ, ngoan ngoãn nằm trên sông Thương bắt đầu hoàn thành lột xác cuối cùng.
Ầm ầm!
Mỗi lần có tiếng ầm vang lên thì sông Thương lại chấn động tạo thành một đợt sóng lớn.
Trên sông Thương, một con mãnh hổ to lớn như một tòa núi nhỏ, yêu khí cuồn cuộn, yêu uy ngút trời, khiến bốn phương kinh hãi.
Dù thuyền bè trên sông Thương đều tránh xa khu vực Thương Lan đảo, nhưng động tĩnh Xích Miêu tạo ra lúc thuế biến lớn quá.
Nhất là hình thể Xích Miêu to như núi, muốn không ai chú ý cũng khó.
Ầm ầm!
Mỗi lần chấn động, thân thể Xích Miêu lại lay động, bành trướng thêm một vòng, hình thể càng lúc càng lớn hơn.
Lý Huyền đứng trên ngọn núi Thương Lan đảo nhìn Xích Miêu thuế biến trên sông Thương mà lòng kích động không thôi. Đại yêu đầu tiên đã ra đời, đại yêu võ đạo cũng sắp xuất hiện rồi.
“Đại Đạo kim thư sẽ phản hồi cái gì đây?”
Đại yêu võ đạo thuộc về võ đạo thú loại, không thích hợp với con người nên Đại Đạo kim thư có lẽ sẽ không trực tiếp phản hồi tu vi đại yêu võ đạo.
Trên Thương Lan đảo, mọi người đều đang nhìn Xích Miêu thuế biến.
Ầm ầm!
Sau một hồi, thân thể Xích Miêu nháy mắt bành trướng lên, phát ra một tiếng rống trầm thấp, một đạo quang mang hiện ra trên người nó.
Ầm ầm!
Giờ khắc này, Xích Miêu bay lên không trung.
Yêu uy cuồn cuộn, khí tức cường đại lan ra bốn phương, hai mắt uy nghiêm, trên thân hiện ra một tầng yêu quang, nhấc một chân lên rồi dẫm mạnh xuống.
Oanh!
Mặt nước sông Thương trong nháy mắt bị ép xuống.
Xích Miêu hưng phấn không thôi, gầm rú lao nhanh trên sông Thương khiến thuyền bè gần đó cuống cuít cập bờ.
Đáng sợ quá!
Một con mãnh hổ to như núi nhỏ lao nhanh trên sông Thương với uy áp kinh khủng, dù là đỉnh phong đại tông sư e là cũng không có uy thế đáng sợ đến vậy?
“Sủng vật Xích Miêu của ngươi đã thành công tu luyện đại yêu võ đạo ngươi biên soạn, ngươi nhận được Đại Yêu Thần Ngự + Điểm Yêu Pháp.”
Ngay khi Xích Miêu lột xác thành đại yêu, Đại Đạo kim thư trong linh đài liền lật ra, kim quang hiện lên.
Đại Yêu Thần Ngự!
Quả nhiên, Đại Đạo kim thư không phản hồi tu vi đại yêu võ đạo.
“Đây chính là Đại Yêu Thần Ngự?”
Lý Huyền nhìn một đoàn quang ấn huyền ảo nổi lên trong linh đài, tràn ngập khí tức huyền ảo, trong quang ấn mơ hồ thấy bóng dáng Xích Miêu.
Đại Yêu Thần Ngự, ngự trị đại yêu trên thiên hạ, khống chế đại yêu thiên hạ, còn có thể ngự sử đại yêu, tập hợp lực lượng đại yêu để bản thân sử dụng.
“Đại Yêu Thần Ngự này có chút ý vị thần thông, dù cách xa xôi cũng có thể ngự sử đại yêu, mặc dù chỉ là lực lượng đại yêu nhưng cũng đủ tám chín phần thực lực của đại yêu.
Một người ngự sử vạn yêu g·iết địch, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Mà đại yêu được ngự sử có ý thức bản nguyên, nếu khoảng cách không xa thì có thể ngự sử cả bản thể đại yêu.”
Lý Huyền kích động trong lòng, Đại Yêu Thần Ngự có công dụng rộng rãi, không chỉ ngự sử đại yêu hay lực lượng đại yêu, thậm chí còn có thể bao trùm lực lượng đại yêu lên bản thân, khiến mình hóa thành đại yêu.
Ngoài Đại Yêu Thần Ngự ra, Đại Đạo kim thư còn phản hồi Điểm Yêu Pháp.
Đúng như tên gọi, đây là pháp thuật điểm thú vật thành yêu.
Chính là trực tiếp đưa võ đạo đại yêu vào ý thức thú loại, khiến thú loại có được những truyền thừa bẩm sinh.
Như vậy, thú loại tu luyện võ đạo đại yêu sẽ dễ dàng lĩnh hội hơn, dễ dàng minh ngộ đại yêu chi pháp hơn.
Có điều, Điểm Yêu Pháp không phải dùng cho loại thú vật nào cũng được.
Cũng như con người, thiên phú tư chất quá kém thì không thể tu luyện thành võ giả, đến nhập môn cũng vô vọng.
Thú loại càng khắc nghiệt hơn, dù Điểm Yêu Pháp truyền võ đạo đại yêu vào ý thức thì chưa chắc đã tu luyện thành yêu được.
Cho nên nếu muốn điểm thú vật thành yêu thì vẫn nên tìm thú loại có IQ cao một chút, linh mẫn một chút, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.
Lý Huyền nghĩ đến Thôn Sơn Thiềm, đây là linh thú, có chút khác biệt so với đại yêu.
“Trong Linh Vực có linh thú, IQ những linh thú này đều tương đối cao, tỷ lệ điểm yêu thành công chắc sẽ cao hơn.”
Linh thú trên thế giới này dường như không có phương pháp tu luyện, chủ yếu dựa vào huyết mạch tự thân để trưởng thành, linh thú trưởng thành đến một cấp bậc nhất định là gần như đạt tới đỉnh cao.
Số có thể đột phá cực hạn này cực kỳ hiếm, và loại linh thú này chính là vương giả trong linh thú.
“Linh thú vốn có tư chất mạnh mẽ, nếu tu luyện đại yêu chi pháp thì việc đột phá giới hạn huyết mạch bản thân là chuyện bình thường.”
Lý Huyền thầm nghĩ.
Hắn còn nghi ngờ rằng Xích Miêu có huyết mạch linh thú, nếu không thì sao con mèo lớn này lại có linh trí cao hơn những con Xích Tình Hổ khác nhiều như vậy?
“Nó được ta liếc mắt trúng và bắt về cũng là cơ duyên của nó.”
Lý Huyền khẽ cười.
Xích Miêu đã trở thành đại yêu đầu tiên, dù lúc đầu có huyết mạch linh thú mỏng manh thì sau này cũng không lo bị linh thú huyết mạch cường đại khác đuổi kịp.
Hưng phấn được nửa ngày thì Xích Miêu đột nhiên nhớ ra hình như mình đã chọc giận Hứa Viêm.
Trong lòng nó nhất thời hoảng hốt, dù đã thành đại yêu nhưng hiển nhiên không phải là đối thủ của Hứa Viêm.
Nó đảo mắt một vòng rồi nghĩ tới lúc mình thuế biến đã phá hủy linh quả thụ, mà Hứa Viêm giận dữ là vì rừng linh quả là nơi Hứa mẫu thích nhất.
Linh quả là trái cây Hứa mẫu thích ăn nhất.
Chính vì vậy Hứa Viêm mới tức giận, muốn đánh nó.
Trong đầu Xích Miêu lóe lên một tia sáng rồi lập tức có ý tưởng.
Nó vừa chạy về phía Thương Lan đảo vừa không ngừng thu nhỏ hình thể, khi trở lại Thương Lan đảo thì hình thể đã nhỏ lại bằng Xích Tình Hổ bình thường.
Nhưng nó vẫn tiếp tục thu nhỏ hình thể.
Vừa về tới Thương Lan đảo, Xích Miêu đã gần như dựng lông, một cỗ khí cơ khóa chặt nó, có thể ấn xuống đánh nó một trận bất cứ lúc nào!
Trong lòng cực kỳ sợ hãi, nó đảo mắt nhìn xung quanh rồi cuối cùng thấy bóng dáng Hứa mẫu.
Nó điên cuồng chạy tới.
Mà đạo kiếm ý kia vẫn lơ lửng trên đầu nó, có thể chém xuống bất cứ lúc nào.
Khi chạy đến trước mặt Hứa mẫu, hình thể Xích Miêu đã thu nhỏ lại chỉ bằng một con mèo.
“Meo meo meo…”
Nó vừa há miệng đã kêu meo meo, trực tiếp lăn lộn dưới chân Hứa mẫu, bán manh.
Lý Huyền: …
Xích Miêu sợ Hứa Viêm đến mức nào mà để không b·ị đ·ánh lại biến thành mèo con đi lấy lòng Hứa mẫu vậy?
Không thể không nói, Xích Miêu làm vậy đã thành công tránh được một trận đòn.
Hứa mẫu thấy vẻ manh manh của Xích Miêu thì lập tức vui vẻ hẳn lên, trực tiếp bắt đầu vuốt mèo, Xích Miêu còn hưởng thụ ra mặt mà bán manh.
Việc Xích Miêu lột xác thành đại yêu, thông tin về cự thú to như núi cũng lan ra khắp nội vực.
Vô số cường giả đều rung động không thôi, vị tiền bối trên Thương Lan đảo kia thật là thâm bất khả trắc, một con sủng vật mà cũng có thể trở nên cường đại như vậy.
Trên Thương Lan đảo, mọi thứ khôi phục lại bình tĩnh, Hứa Viêm, Mạnh Xung, Tố Linh Tú đều đang cố gắng tu luyện, Thạch Nhị, Chu Anh cũng vậy.
Trên toàn bộ Thương Lan đảo, trừ Hứa mẫu ra thì ai nấy đều đang cố gắng tu luyện.
Hứa mẫu thấy vậy cũng siêng năng hơn một chút, mỗi ngày tu luyện nửa canh giờ.
Ở Thương Bắc chi địa, Linh Vực chi môn vẫn chưa biến mất mà gợn sóng nhộn nhạo.
Hôm đó, một đỉnh phong đại tông sư đi ngang qua Linh Vực chi môn, hưng phấn lao tới, bộc phát toàn bộ thực lực rồi đẩy Linh Vực chi môn ra và đi vào.
Từ xa, một đám nửa bước Thiên nhân của Thiên Bảo Các đều yên lặng theo dõi.
Đây là đỉnh phong đại tông sư đầu tiên của nội vực tiến vào Linh Vực chi môn.
Nửa canh giờ sau.
Linh Vực chi môn mở ra một khe hở rồi ném ra mấy mảnh t·hi t·hể, mơ hồ nghe thấy một giọng nói miệt thị: “Thứ như heo chó, g·iết còn ngại bẩn tay!”
Linh Vực chi môn lại đóng lại.
Mấy nửa bước Thiên nhân của Thiên Bảo Các vốn còn chút tâm tư muốn tiến vào Linh Vực thì giờ phút này trái tim đã chìm xuống đáy, không dám nghĩ tới nữa.
Các chủ nói không sai, võ giả nội vực tiến vào đó thì chỉ như người hầu, như heo chó!
Cường giả Linh Vực cao cao tại thượng, miệt thị võ giả nội vực.
Trong lúc nhất thời, trong lòng bọn họ vừa phẫn nộ vừa bất đắc dĩ và bi thương.
“Đại Hoang võ đạo?”
Giờ khắc này, Đại Hoang võ đạo hiện lên trong đầu bọn họ, tu luyện ở nội vực sẽ không bị hạn chế, có thể tu luyện mãi.
Nếu người người ở nội vực đều tu luyện Đại Hoang võ đạo thì chắc chắn sẽ có cường giả sánh ngang võ đạo Thiên nhân.
Đến lúc đó thì cường giả Linh Vực còn có quyền gì mà cao cao tại thượng, miệt thị nội vực nữa?
“Các chủ, nói cho mọi người biết việc Linh Vực chi môn xuất hiện đi, để họ tiến vào rồi biết được tình cảnh võ giả nội vực thì mới đưa ra lựa chọn chính xác được.”
Một nửa bước Thiên nhân trầm giọng nói.
Là người nội vực mà bị miệt thị, bị chà đạp như vậy thì sao không tức giận cho được?
“Được!”
Tử Quan nam tử gật đầu.
Trong một tông môn võ đạo ở nội vực lúc này đang tranh luận xem nên tiếp tục tu luyện võ đạo nội vực hay cho đệ tử hậu bối chuyển sang tu Đại Hoang võ đạo.
Tông môn truyền thừa của họ là hoàn chỉnh, có thể tu luyện trực tiếp đến cảnh giới đỉnh phong tông sư.
Còn Đại Hoang võ đạo hiện tại chỉ có Tiên Thiên cảnh, mà muốn có công pháp Tiên Thiên cảnh thì phải đi Đại Hoang mới được.
Lão tổ của tông môn là đỉnh phong đại tông sư, gần như nửa bước Thiên nhân, do bế quan khổ tu nên năm xưa không tham gia Phạt Thiên minh nên sống tiếp được.
Tuổi cao thì tự nhiên cũng trở nên cố chấp.
Ông ta không đồng ý chuyển sang tu luyện Đại Hoang võ đạo, tông môn truyền thừa không thể vứt bỏ.
Lão tổ đã lên tiếng thì dĩ nhiên dẹp tan mọi ý kiến chuyển sang tu luyện Đại Hoang võ đạo.
Hôm đó, lão giả nhận được một tin tức mà hưng phấn không thôi, trực tiếp lên đường rời khỏi tông môn, trước khi đi còn nói lần này đi nhất định sẽ thành Thiên nhân.
Ở Thương Bắc chi địa, trước Linh Vực chi môn.
Mười mấy đỉnh phong đại tông sư tập hợp, phần lớn là những người dần già đi, nhưng đều là những lão tổ cấp tồn tại, có lời nói trọng lượng.
“Lần này có ai còn sống trở về không?”
Một cường giả của Thiên Bảo Các hỏi.
“Họ già quá rồi, không có tiềm lực, đến tư cách làm người hầu cũng không có, g·iết còn thấy bẩn tay, làm gì có ai sống mà ra.”
Tử Quan nam tử hờ hững đáp.
Ầm ầm!
Linh Vực chi môn mở ra, mười mấy lão giả bước vào.
Chưa đầy nửa canh giờ, những người vừa vào đều bị vứt ra từ Linh Vực chi môn, văng mạnh xuống đất, trong đó ba người đã tắt thở.
Những người còn lại thì sắc mặt ảm đạm, khí tức hỗn loạn, trông càng già nua hơn.
Họ lẩm bẩm: “Heo chó? Chúng ta lại là heo chó ư? Đến tư cách làm người hầu cũng không có?”
Ở nội vực, họ là những lão tổ.
Vậy mà khi tiến vào Linh Vực chi môn lại chẳng bằng heo chó? !
Bị người ta miệt thị, chà đạp như vậy thì sao chịu nổi?
Trong mắt họ dần bùng lên ngọn lửa giận.
“Linh Vực khốn kiếp, khinh người quá đáng!”
Hôm đó, những lão tổ trở về tông môn đã thay đổi thái độ, kiên quyết ủng hộ việc chuyển sang tu luyện Đại Hoang võ đạo.