Chương 209 Cuối cùng nhìn thấy kim thủ chỉ
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 209 Cuối cùng nhìn thấy kim thủ chỉ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 209 Cuối cùng nhìn thấy kim thủ chỉ
Chương 209: Cuối Cùng Nhìn Thấy Kim Thủ Chỉ
Đột phá Thần Ý cảnh nhanh hơn so với dự liệu của Lý Huyền.
Lúc này, Lý Huyền vô cùng hưng phấn. Không hổ danh là kẻ khai phá sự nghiệp võ đạo của hắn. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà đã lĩnh ngộ được võ đạo công pháp Thần Ý cảnh.
“Thần Ý cảnh cường đại và huyền diệu hơn ta tưởng tượng nhiều. Thần ý đã đến, thiên ý khó trái. Trong phạm vi thần ý của ta bao phủ, ta chẳng khác nào thiên ý!”
Nếu lúc này có mấy ngàn, mấy trăm đỉnh phong đại tông sư tập kích, Lý Huyền chỉ cần ngồi yên bất động, một ý niệm thôi cũng đủ khiến bọn họ quỳ rạp xuống đất!
Uy áp võ đạo Thiên Nhân tuyệt đối không thể làm được như vậy.
“Kim thủ chỉ của ta là cái gì?”
Dựa theo suy đoán trước đây, Nê Hoàn cung mở ra, linh đài uẩn dưỡng, ngưng luyện võ đạo thần ý xong thì có thể nhìn thấy kim thủ chỉ.
Lý Huyền kích động khôn nguôi, thu hồi thần ý bao trùm Thương Lan đảo, ý thức tiến vào Nê Hoàn cung, lên linh đài.
Giờ phút này, hắn hưng phấn nhìn thấy bản thể của vệt kim quang kia.
Trong Nê Hoàn cung, trên linh đài, phía trên thần ý chi hình có một quyển kim thư mờ mịt ánh kim quang.
Thần ý chi hình khẽ động, phảng phất mở ra hai mắt, nhìn về phía quyển kim thư kia!
Trong khoảnh khắc, Lý Huyền bỗng bừng tỉnh ngộ.
Đại Đạo Kim Thư!
Đây chính là kim thủ chỉ của hắn.
Thần ý tràn vào Đại Đạo Kim Thư, kim quang lóe lên, Đại Đạo Kim Thư lật ra một trang.
Dù thần ý hiện tại của hắn có hơi cố hết sức khi lật Đại Đạo Kim Thư, nhưng vẫn có thể lật ra để quan sát.
Khi Đại Đạo Kim Thư lật ra, thông tin liên quan đến Đại Đạo Kim Thư cũng hiện lên.
“Quá tốt rồi, cuối cùng cũng có thể dùng kim thủ chỉ để hỗ trợ biên soạn võ đạo.”
Lý Huyền kích động vô cùng.
Đại Đạo Kim Thư có thể phụ trợ hắn biên soạn công pháp võ đạo. Đưa công pháp tự biên soạn vào, có thể thấy được độ hoàn thiện của công pháp là bao nhiêu, sự liên kết giữa các cảnh giới, độ khó lĩnh hội công pháp…
Có Đại Đạo Kim Thư hỗ trợ, chỉ cần đưa công pháp tự biên soạn vào thì có thể thấy thông tin cần thiết, từ đó sửa đổi, hoàn thiện từng chút một, giúp công pháp có thể tu luyện được thuận lợi.
Trên Đại Đạo Kim Thư đã ghi chép lại những võ đạo do hắn biên soạn.
Khí Huyết cảnh võ đạo công pháp:
Độ hoàn thiện công pháp: Cực thấp.
Độ khó tu luyện: Cực cao.
Độ khó lĩnh hội: Cực cao.
Người lĩnh hội võ đạo: Hứa Viêm.
Lý Huyền nhìn thấy những dòng ghi chép về công pháp Khí Huyết cảnh trên Đại Đạo Kim Thư, khóe miệng không khỏi giật giật.
Độ hoàn thiện công pháp được Đại Đạo Kim Thư đánh giá là cực thấp.
Lý Huyền tán thành điều này. Dù sao, lúc ban đầu hắn chỉ nói bừa, ngay cả lý luận căn bản cũng không hoàn thiện.
Độ hoàn thiện công pháp quá thấp, độ khó tu luyện đương nhiên là cao, mà độ khó lĩnh hội cũng vô cùng cao.
Đại Đạo Kim Thư cho ra đánh giá độ khó tu luyện cực cao, độ khó lĩnh hội cực cao. Dù vậy, Hứa Viêm vẫn lĩnh hội và tu luyện được công pháp này.
“Đại đồ đệ của mình đúng là yêu nghiệt!”
Lý Huyền thầm cảm thán.
Nếu đổi thành người khác, tuyệt đối không thể nào lĩnh hội ra được.
Tiên Thiên cảnh võ đạo công pháp:
Độ hoàn thiện công pháp: Trung thượng.
Độ liên kết cảnh giới: Trung thượng.
Độ khó tu luyện: Cao.
Độ khó lĩnh hội: Cao.
Công pháp Tiên Thiên cảnh được hắn tốn nhiều tâm tư biên soạn, lại còn phải có sự liên kết với Khí Huyết cảnh nên hắn đã mất không ít thời gian và tâm sức.
Cho nên, độ hoàn thiện công pháp được Đại Đạo Kim Thư đánh giá là trung thượng.
Độ liên kết cảnh giới cũng vậy.
Dù thế, độ khó tu luyện vẫn được đánh giá là cao.
Lý Huyền nhìn xuống công pháp tiếp theo.
Công pháp Thông Huyền cảnh có độ hoàn thiện, độ liên kết cảnh giới, độ khó tu luyện, độ khó lĩnh hội cũng không khác biệt nhiều so với Tiên Thiên cảnh.
Nhưng công pháp Thần Ý cảnh mới nhất thì lại có chút khác biệt.
Thần Ý cảnh võ đạo công pháp:
Độ hoàn thiện công pháp: Cao.
Độ liên kết cảnh giới: Cao.
Độ khó tu luyện: Cao.
Độ khó lĩnh hội: Trung thượng.
Lý Huyền hơi ngạc nhiên khi Đại Đạo Kim Thư đánh giá độ khó lĩnh hội công pháp Thần Ý cảnh là trung thượng.
“Công pháp Thần Ý cảnh dễ lĩnh hội vậy sao? Vì vậy mà Hứa Viêm mới lĩnh ngộ được công pháp trong thời gian ngắn như vậy?”
“Đánh giá của Đại Đạo Kim Thư có phải lấy Hứa Viêm làm tiêu chuẩn không?”
Lý Huyền không khỏi nghi ngờ. Bởi vì Hứa Viêm minh ngộ công pháp Thần Ý cảnh quá nhanh nên Đại Đạo Kim Thư mới đánh giá độ khó lĩnh hội là trung thượng.
“Nói cách khác, chỉ cần ta biên soạn công pháp có độ khó lĩnh hội là trung thượng thì Hứa Viêm chắc chắn sẽ lĩnh ngộ ra rất nhanh.”
Lý Huyền như có điều suy nghĩ.
Có Đại Đạo Kim Thư, việc biên soạn công pháp thế nào, có thể lĩnh ngộ ra hay không đều có một cơ sở tham khảo.
Việc biên soạn võ đạo ở các cảnh giới tiếp theo sẽ dễ dàng hơn nhiều. Chỉ cần thử sai vài lần, uốn nắn từng chút một, cuối cùng sẽ có được công pháp võ đạo mà mình mong muốn.
Lý Huyền tiếp tục xem xét võ đạo thân thể.
Đại Nhật Kim Chung Tráo công pháp:
Độ hoàn thiện công pháp: Thấp.
Độ khó tu luyện: Cao.
Độ khó lĩnh hội: Cao.
Người lĩnh hội: Mạnh Xung.
Công pháp mở đầu cho võ đạo thân thể, Đại Nhật Kim Chung Tráo công pháp có độ hoàn thiện không phải là cực thấp, nhưng Đại Đạo Kim Thư cho ra đánh giá thấp.
Độ khó tu luyện và lĩnh hội đều được đánh giá là cao.
“Mạnh Xung cũng là yêu nghiệt! Có thể lĩnh hội ra cũng không dễ dàng gì.”
Lý Huyền thầm cảm thán, đúng là làm khó đồ đệ. Đến cái này cũng lĩnh hội ra được.
Đại Nhật Kim Thân công pháp:
Độ hoàn thiện công pháp: Trung thượng.
Độ liên kết cảnh giới: Trung thượng.
Độ khó tu luyện: Cao.
Độ khó lĩnh hội: Cao.
Độ hoàn thiện của Đại Nhật Kim Thân công pháp chỉ được đánh giá là trung thượng.
“Độ hoàn thiện công pháp trung thượng là có thể đảm bảo lĩnh hội ra được.”
Lý Huyền thầm nghĩ.
Tiếp theo, xem xét Đan Y võ đạo.
Đánh giá tương tự như võ đạo thân thể. Nhưng độ khó lĩnh hội trong luyện đan, dù không được đánh giá là cực cao nhưng cũng được đánh giá cao hơn.
Lý Huyền hiểu cách Đại Đạo Kim Thư đánh giá công pháp võ đạo.
Chia thành cực thấp, thấp, thấp hơn trung, trung thượng, cao, cao hơn, cực cao.
Lý Huyền lại tra xét kiếm đạo, đao đạo, bát quái. Sau khi xem xong, hắn không khỏi cảm thán. Đám đồ đệ của hắn đúng là yêu nghiệt!
“Không hổ danh là kẻ khai phá võ đạo của sư phụ.”
Nhìn Đại Đạo Kim Thư trên linh đài, Lý Huyền bắt đầu suy nghĩ về phương pháp tu luyện giai đoạn tiếp theo của võ đạo thân thể.
Mạnh Xung đã đạt đến Thông Huyền cảnh.
Công pháp Đại Nhật Kim Thân tiến giai cũng nên biên soạn ra.
Nếu Mạnh Xung cũng lĩnh hội được thì võ đạo thân thể của hắn cũng sẽ tăng lên tới Thần Ý cảnh, thực lực tăng vọt thêm một bước.
“Đại yêu chi pháp đâu?”
Lý Huyền chợt nhớ tới đại yêu chi pháp mà mình đã biên soạn. Xích Miêu đang trong quá trình thuế biến.
Ý thức khẽ động, Đại Đạo Kim Thư lại lật ra, nhìn mục lục.
Mục lục ghi thuần khiết võ đạo, võ đạo thân thể, Đan Y võ đạo, kiếm đạo, đao đạo…
“Không có đại yêu võ đạo? Chẳng lẽ đại yêu võ đạo thuộc về thú loại, yêu loại nên ta không thể thu được phản hồi?”
Lý Huyền hơi nhíu mày. Mục lục của Đại Đạo Kim Thư không ghi chép đại yêu võ đạo.
“Không đúng. Mục lục chỉ ghi chép những võ đạo đã được lĩnh hội. Xích Miêu tuy đang lột xác nhưng cuối cùng vẫn chưa hoàn thành bước thuế biến cuối cùng.”
Lý Huyền nghĩ vậy rồi lật Đại Đạo Kim Thư sang một trang, viết đại yêu chi pháp lên trang giấy trắng.
Khi hắn viết đại yêu chi pháp vào, Đại Đạo Kim Thư cho ra đánh giá.
Đại yêu võ đạo:
Độ hoàn thiện công pháp: Cao.
Độ khó tu luyện: Trung thượng.
Độ khó lĩnh hội: Trung thượng.
Vượt quá dự kiến của Lý Huyền, độ hoàn thiện của công pháp đại yêu võ đạo lại là cao!
“Chẳng lẽ là vì khiếu huyệt? Ta đã điểm ra hết khiếu huyệt của Xích Miêu.”
Việc điểm ra khiếu huyệt và việc hắn phỏng theo ý của Đại Nhật Kim Thân đã giúp độ hoàn thiện của công pháp đại yêu võ đạo được đánh giá cao.
“Độ khó tu luyện trung thượng, độ khó lĩnh hội trung thượng, Xích Miêu có thể tu luyện được cũng không đơn giản. Khó trách lần đầu tiên ta đã cảm thấy nó có linh trí tương đối cao.”
Lý Huyền mừng rỡ khôn nguôi.
Kim thủ chỉ Đại Đạo Kim Thư này thật hữu dụng, đúng là lợi khí để biên soạn võ đạo.
“Nên bắt tay vào suy tính võ đạo cảnh giới tiếp theo.”
Lý Huyền có một vài ý nghĩ.
Viết ý tưởng võ đạo vào Đại Đạo Kim Thư, lấy phản hồi rồi từ từ uốn nắn đến khi đạt được công pháp võ đạo ưng ý.
“Đáng tiếc, ta không thể ngộ ra công pháp võ đạo do mình biên soạn.”
Lý Huyền thở dài.
Hắn chỉ phụ trách biên soạn, không thể tu luyện. Chỉ có thể dựa vào thu đồ đệ, chờ đồ đệ tu luyện được rồi nhận lại phản hồi.
Đang định viết một vài ý tưởng võ đạo vào Đại Đạo Kim Thư để thử phản hồi thì Lý Huyền đột nhiên cảm thấy ý thức trầm xuống, có cảm giác mệt mỏi.
Thần ý tiêu hao quá nhiều.
Hắn vội vàng không xem Đại Đạo Kim Thư nữa, thu hồi thần ý, hơi nheo mắt, vận chuyển công pháp Thần Ý cảnh để khôi phục thần ý đã tiêu hao.
“Lật xem Đại Đạo Kim Thư cần tiêu hao thần ý. Với thực lực hiện tại của ta, mỗi lần dùng cũng không được quá lâu.”
Lý Huyền thở ra một hơi.
Kim thủ chỉ Đại Đạo Kim Thư này, ngoài việc cho ra phản hồi về công pháp võ đạo, e là còn có vài diệu dụng khác, chỉ là cảnh giới của hắn còn quá thấp, không thể phát giác, cũng không thể sử dụng.
Với thực lực hiện tại, hắn còn không thể lật xem Đại Đạo Kim Thư trong thời gian dài thì đừng nói đến việc tìm hiểu những diệu dụng khác.
Thần ý tiêu hao quá nhiều, hiếm khi trong ánh mắt lộ ra một tia mệt mỏi.
Uống một ly Vân Vụ linh trà, Lý Huyền nằm trên ghế nghỉ ngơi.
Từ khi trở thành võ giả, hắn chưa từng ngủ một giấc như vậy.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, Lý Huyền chợt cảm thấy thần thanh khí sảng, thần ý đã khôi phục đỉnh phong, lại có thể sử dụng Đại Đạo Kim Thư.
“Không thể tiêu hao quá nhiều, nhất định phải chừa lại dư lực.”
Lý Huyền thầm nghĩ.
Thần ý tiêu hao quá nhiều, nhỡ có địch nhân xuất hiện thì chẳng phải là tình cảnh không ổn sao?
“Nên biên soạn võ đạo gì mới đây? Công pháp mở đầu phải bắt đầu như thế nào?”
Lý Huyền trầm ngâm.
“Tạm thời không biên soạn võ đạo mới, trước tiên biên soạn công pháp mà Mạnh Xung sẽ tu luyện sau này đã.”
Đang định lật Đại Đạo Kim Thư, bắt đầu biên soạn công pháp tu luyện giai đoạn tiếp theo của Đại Nhật Kim Thân thì đột nhiên Đại Đạo Kim Thư lật ra, hiện ra kim quang. Ngay lúc đó, có tin tức hiện lên trên Đại Đạo Kim Thư, truyền tới.
“Đồ đệ ngươi Hứa Viêm chém g·iết Tụ Thần cảnh võ đạo Thiên Nhân, Tốn Phong kiếm ý của ngươi được tăng cường, kinh nghiệm diệt thần hồn gia tăng.”
Ực!
Lý Huyền hơi ngớ người, còn tưởng Mạnh Xung sẽ gặp võ đạo Thiên Nhân ai dè Hứa Viêm lại gặp.
Mà hơn nữa, còn g·iết luôn võ đạo Thiên Nhân!
“Là ở trong Thiên Nhân Mộ?”
Lý Huyền cau mày.
“Tụ Thần cảnh võ đạo Thiên Nhân? Đây chẳng phải là cảnh giới trên cả đại tông sư sao? Cũng may võ đạo Thiên Nhân hẳn là sẽ không xuất hiện trong Thiên Nhân Mộ.”
Lý Huyền suy đoán.
Võ đạo Thiên Nhân cũng chia mạnh yếu, hẳn là cũng có phân chia cảnh giới.
Tụ Thần cảnh chắc là cảnh giới trên cả đại tông sư, kẻ yếu trong số võ đạo Thiên Nhân.
“Mới thế này đã g·iết Thiên Nhân rồi.”
Lý Huyền cảm thán. Bản thân hắn còn chưa g·iết Thiên Nhân, đồ đệ Hứa Viêm đã bước một bước đầu tiên, chém g·iết võ đạo Thiên Nhân dưới kiếm.
“Hứa Viêm Thông Huyền cảnh tiểu thành đã chém g·iết võ đạo Thiên Nhân. Võ đạo Thiên Nhân này cũng quá yếu.”
Lý Huyền hiểu. Sau khi Hứa Viêm lĩnh ngộ ra Tốn Phong Kiếm Ý thì việc g·iết võ đạo Thiên Nhân là kết quả tất yếu.
Hắn bây giờ là Thần Ý cảnh, một khi thi triển Tốn Phong Kiếm Ý, diệt tinh thần ý thức của võ đạo Thiên Nhân dễ như trở bàn tay.
Đương nhiên, đó là nhắm vào võ đạo Thiên Nhân Tụ Thần cảnh. Nếu là võ đạo Thiên Nhân mạnh hơn thì với thực lực Thần Ý cảnh, hắn chưa chắc có thể dễ dàng diệt sát đối phương.
Hiểu biết của hắn về võ đạo Thiên Nhân vẫn còn quá ít.
“Hứa Viêm trở về sẽ biết chuyện gì xảy ra.”
Lý Huyền không suy nghĩ sâu xa nữa, đang định viết một vài ý tưởng võ đạo vào Đại Đạo Kim Thư để thu hoạch phản hồi và đánh giá, từ đó biên soạn võ đạo mới thì đột nhiên thần sắc hắn khẽ giật mình.
Hắn vội vàng lấy ra một quyển sách cổ.
Quyển “Thái Thương” này gần như mỗi ngày hắn đều nghiên cứu, đồng thời luôn nghiên cứu trang thứ nhất.
Trong mơ hồ, hắn đã có một chút cảm ngộ. Từ những đồ văn kia, hắn phảng phất nhìn thấy một loại “thế”, hay một loại địa thế, hoàn cảnh huyền diệu.
“Thái Thương sách không đơn giản. Dù không biết vì sao nó lại xuất hiện trong bảo khố của Ngô Quốc hoàng cung, có lẽ là do chí bảo tự hối?”
“Dù là nguyên nhân gì thì quyển sách này không đơn giản. Nếu ta viết những hình văn này vào Đại Đạo Kim Thư, liệu có thể nhận được thông tin mình muốn?”
Nghĩ vậy, Lý Huyền kích động.
Thần ý khẽ động, Đại Đạo Kim Thư trên linh đài lật ra.
Lý Huyền hít sâu một hơi. Đồ văn trang thứ nhất của Thái Thương sách cổ hắn đã sớm thuộc nằm lòng, có điều đồ văn thứ nhất này nên vẽ ra như thế nào thì hắn lại giật mình.
Hắn bỗng có chút ngớ người. Rõ ràng đã thuộc đồ văn nhưng khi muốn vẽ lại có cảm giác không biết bắt đầu từ đâu.
Mỗi khi hắn muốn bắt đầu vẽ từ đồ văn này thì lại có cảm giác đồ văn này không phải là đồ văn mở đầu. Đầu đồ văn kia mới là đồ văn mở đầu.
Nhưng khi hắn muốn thay đổi một đầu đồ văn khác làm mở đầu thì lại cảm thấy đầu kia mới là mở đầu, phảng phất như luôn thay đổi.
Càng như vậy, càng chứng tỏ đồ văn trên sách cổ Thái Thương bất phàm.
Lý Huyền lật sách cổ, mắt nhìn chằm chằm vào đồ văn trên đó. Hắn kiên định lựa chọn một đầu đồ văn, thần ý chiếu theo đồ văn này rồi viết lên Đại Đạo Kim Thư.
“Tê!”
Lý Huyền hít một hơi. Chỉ là viết vào đồ văn thôi mà thần ý đã tiêu hao rất nhanh.
“Không nên gấp, từ từ viết, lâu thêm một chút không sao.”
Lý Huyền từ từ viết đồ văn vào Đại Đạo Kim Thư, tốc độ chậm vô cùng. Đồng thời, hắn vận chuyển công pháp Thần Ý cảnh để khôi phục thần ý đã tiêu hao.
Viết được một phần ba đồ văn thì dù Lý Huyền đã giảm tốc độ, hắn cũng cảm thấy mệt mỏi, có chút không chịu nổi.
Vì vậy, hắn chỉ có thể dừng việc viết đồ văn.
Giờ khắc này, Đại Đạo Kim Thư nổi lên quang mang nhàn nhạt. Giao diện trên đó cho ra thông tin về đồ văn.