Chương 146 Tạ Lăng Phong giương oai, Mạnh Xung thông tin
- Trang chủ
- Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
- Chương 146 Tạ Lăng Phong giương oai, Mạnh Xung thông tin
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 146 Tạ Lăng Phong giương oai, Mạnh Xung thông tin
Chương 146: Tạ Lăng Phong giương oai, Mạnh Xung tung tin
Hứa Viêm nhìn Phó Vân Thiên, chắp tay nói: “Đại giám học, cáo từ. Sau này có thời gian, ta sẽ lại đến Thất Tinh học cung thăm hỏi.”
Chuyến đi Thất Tinh học cung lần này cơ bản đã kết thúc.
Còn về Điển Tàng Các, sau này nếu cần thì lại đến xem.
Tiếp theo, hắn sẽ đến Thương Lan Đảo, tiếp thu những gì Ân Hồng còn sót lại, mua sắm linh dược rồi trở về biên hoang.
“Lúc nào Hứa tiểu hữu đến chơi, ta cũng đều hoan nghênh.” Phó Vân Thiên hít sâu một hơi nói.
“Tiểu nữ tử hôm nay thật may mắn, được tận mắt chứng kiến Hứa công tử đánh nổ đại tông sư, có thể nói là có phúc được thấy. Từ biệt Vô Song Các đến giờ cũng đã nhiều ngày, chúng ta cùng nhau ôn chuyện cũ nhé?” Nữ tử áo tơ trắng cất giọng thanh thúy, khiến người nghe cũng thấy vui vẻ.
“Là ngươi à.” Hứa Viêm vỗ vai Tạ Lăng Phong, nói: “Đây chính là vị bằng hữu mà ta đã kể với ngươi đó, hắn cũng cần ma luyện tâm cảnh, hay là tranh thủ thời gian ở chỗ ngươi ma luyện một chút?”
Tạ Lăng Phong nuốt một ngụm nước bọt, gượng cười nói: “Hứa huynh, không cần đâu, ta ma luyện rồi!”
Ánh mắt nữ tử áo tơ trắng cười tủm tỉm, nhưng lại khiến hắn có cảm giác lạnh sống lưng.
“Hứa công tử xem kìa, Tạ Lăng Phong không cần mà.” Nữ tử áo tơ trắng vừa cười vừa nói.
Hứa Viêm nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, trong lòng có chút cảnh giác. Thái độ của nữ nhân này có chút vấn đề, so với lúc ở Vô Song Các thì nhu hòa hơn nhiều.
Đỗ Ngọc Anh càng lộ rõ vẻ cảnh giác.
“Đã vậy thì thôi vậy!” Hứa Viêm chắp tay một cái, quay người rời đi.
Lúc này, đám học sinh Thất Tinh học cung dường như đã lấy lại tinh thần.
“Hứa công tử, ta có chút nghi vấn về võ đạo, muốn thỉnh giáo, mong rằng ngươi có thể chỉ điểm cho.”
“Hứa công tử, gần đây nhân gia tâm phiền ý loạn, không biết có phải do tu luyện võ đạo mà ra vấn đề không, ngươi giải thích giúp nhân gia với?”
Một đám nữ sinh chen chúc mà đến.
Tạ Lăng Phong nuốt nước miếng, mấy nữ này phát điên rồi à?
Hồ Sơn lộ vẻ hâm mộ.
Rất nhiều nam sinh cũng ghen tị đến đỏ cả mắt.
“Tạ huynh, biệt viện gặp!” Hứa Viêm nói một tiếng rồi thân hình lóe lên, biến mất ngay tại chỗ.
Hắn vừa đi, đám học sinh Thất Tinh học cung đang chen chúc lập tức lộ vẻ thất vọng, thậm chí có người còn trút giận lên Tạ Lăng Phong.
“Cái gì mà đệ nhất thiên kiêu Kiếm Tôn Nhai ngàn năm nay, toàn là thổi phồng thôi, chẳng ra gì!”
“Đúng đấy, chỉ là dựa vào uy danh của cha hắn là Tạ đại tông sư nên mới được người ta thổi phồng lên thôi.”
Tạ Lăng Phong nghe xong thì tức nổ phổi. Việc hắn không bằng Hứa Viêm là sự thật, nhưng bọn chúng là cái thá gì mà dám chất vấn hắn?
Hắn sắc mặt lạnh lẽo, rút kiếm ra khỏi vỏ, lãnh đạm nói: “Hôm nay Tạ Lăng Phong, khiêu chiến toàn bộ học sinh Thất Tinh học cung dưới 30 tuổi!”
Thân hình hắn bay lên không trung, thẳng hướng đài diễn võ mà đi.
“Hôm nay Tạ mỗ ngược lại muốn xem thử, học sinh Thất Tinh học cung các ngươi có bản lĩnh gì, trong mắt Tạ mỗ, bất quá chỉ là phế vật!”
Hồ Sơn lập tức kích động, quát: “Thiếu gia nhà ta, Tạ Lăng Phong của Kiếm Tôn Nhai, khiêu chiến toàn bộ học sinh Thất Tinh học cung dưới 30 tuổi!”
“Các ngươi trong mắt thiếu gia ta đều là lũ phế vật!”
Đỗ Ngọc Anh: “…”
Nữ tử áo tơ trắng: “…”
Trên đài diễn võ, Tạ Lăng Phong cầm kiếm đứng đó.
Ban đầu hắn không có những ý nghĩ này, nhưng bị học sinh Thất Tinh học cung khinh miệt như vậy, hắn làm sao chịu được?
Dù sao thì hắn cũng là một thiên kiêu uy danh hiển hách, lòng tự cao tự đại chứ.
“Hứa huynh một mình đánh xuyên qua tầng chín đài diễn võ, ta không bằng, hôm nay ta sẽ trấn áp toàn bộ học sinh Thất Tinh học cung dưới 30 tuổi!
“Bọn này là cái thá gì mà dám cười nhạo ta!”
Tạ Lăng Phong trong lòng nổi giận.
Thất Tinh học cung sôi trào, tất cả học sinh đều nổi giận.
Cuồng vọng thật!
Tạ Lăng Phong trực tiếp khiêu chiến toàn bộ học sinh Thất Tinh học cung dưới 30 tuổi, tương đương với việc muốn trấn áp cả thế hệ thiên kiêu!
Hứa Viêm vừa rời đi lại quay trở lại.
Hắn ghé vào tai Hồ Sơn, hỏi: “Hồ Sơn, ngươi nói nếu chúng ta mở sòng cá cược ở Thất Tinh học cung thì thế nào?”
“Hả?” Hồ Sơn ngẩn người, “Cá cược gì?”
Hứa Viêm hưng phấn không thôi, phảng phất nhìn thấy cơ hội kiếm linh tinh, nói: “Chính là cược Tạ huynh chiến thắng, hay là Thất Tinh học cung chiến thắng!”
Hồ Sơn lập tức hiểu ra, khóe miệng giật giật, nói: “Chuyện này không được đâu?”
“Đây chính là cơ hội kiếm tiền tốt đấy!”
Hứa Viêm rất có lòng tin với Tạ Lăng Phong.
“Vậy được rồi.”
Hồ Sơn suy nghĩ, gật đầu đồng ý.
Những chuyện này đương nhiên là hắn phải xử lý, nếu để người khác biết Hứa Viêm xem trọng Tạ Lăng Phong, thì còn kiếm tiền thế nào được?
Vì vậy, Hồ Sơn đi đến một tảng đá lớn, lấy kiếm của mình ra, đặt lên tảng đá, cao giọng hô: “Hôm nay thiếu gia nhà ta khiêu chiến học sinh Thất Tinh học cung, ta tự tin thiếu gia nhà ta có thể một mình trấn áp cả thế hệ Thất Tinh học cung, ai dám đến đánh cuộc một ván!”
Đám học sinh Thất Tinh học cung đang kìm nén bực bội, Hứa Viêm điên cuồng thì thôi đi, hắn có tư cách điên cuồng.
Còn Tạ Lăng Phong thì có tư cách gì?
Chẳng qua chỉ là danh hiệu thiên kiêu được thổi phồng lên.
“Đánh cược thế nào?” Lập tức có học sinh xúm lại.
“Rất đơn giản, cược Thất Tinh học cung thắng, thanh kiếm này của ta sẽ thuộc về Thất Tinh học cung, đại biểu cho việc Kiếm Tôn Nhai ta thua một bậc. Nếu thiếu gia ta thắng, thì linh tinh của các ngươi sẽ về ta!”
Hồ Sơn liếc nhìn đám học sinh ở đây, lại bổ sung: “Các ngươi thua chỉ mất linh tinh, còn ta thua thì mất mặt Kiếm Tôn Nhai, đừng cảm thấy ta chiếm tiện nghi của các ngươi. Có ai dám đánh cược không?
“Ta, Hồ Sơn, tự tin thiếu gia có thể thắng, cho nên dám lấy mặt mũi Kiếm Tôn Nhai ra làm tiền đặt cược. Nếu như các ngươi không có tự tin, thì ngay cả linh tinh cũng không dám mang ra cược, dứt khoát nhận thua luôn đi.”
Những lời này kích động đám học sinh Thất Tinh học cung, lập tức dâng trào.
“Cược! Để xem Tạ Lăng Phong có bản lĩnh gì mà dám khiêu chiến Thất Tinh học cung ta!”
“Ha ha, mặt mũi Kiếm Tôn Nhai các ngươi, Thất Tinh học cung ta muốn!”
Kết quả là, một đám học sinh nhộn nhịp mở hầu bao đặt cược.
Tất cả đều cược Thất Tinh học cung thắng!
Trên tảng đá lớn, đối diện Hồ Sơn đã chất đầy từng cái túi nhỏ, bên trong đều đựng linh phiếu. Hứa Viêm nhìn thấy thì hưng phấn không thôi.
Lần này lại kiếm được bộn rồi!
Trên đài diễn võ, khóe miệng Tạ Lăng Phong giật giật, hắn lập tức cảm nhận được áp lực.
Nếu lỡ thua mất, không chỉ làm mất mặt Kiếm Tôn Nhai, mà còn làm mất túi tiền của Hứa Viêm nữa!
Hắn hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Dưới tông sư thì không cần lên làm gì.”
Ầm!
Khí tức tông sư hiện ra, khuấy động bốn phương.
Đám học sinh Thất Tinh học cung lập tức sững sờ, Tạ Lăng Phong là võ giả cảnh giới tông sư!
Nghĩ đến tuổi của hắn cũng chỉ mới hơn 20 mà thôi, vậy mà đã là tông sư, toàn bộ nội vực có mấy người sánh được với hắn?
Xem ra lời đồn cũng không phải đều là thổi phồng.
“Ta đến!” Một học sinh Thất Tinh học cung bay lên không trung, rơi xuống đài diễn võ.
Hắn cũng là một tông sư.
“Mời!” Tạ Lăng Phong lãnh đạm nói.
“Giết!” Người học sinh kia vung tay, tung ra một đao.
Nhưng chỉ thấy kiếm quang lóe lên, đao của hắn đã bay ra ngoài, trên vai bị đâm một lỗ.
“Tiếp theo!” Tạ Lăng Phong lạnh lùng nói.
Đám học sinh Thất Tinh học cung lập tức im lặng!
Một kiếm đã đánh bại một tông sư!
Sắc mặt Phó Vân Thiên cũng nghiêm túc, thực lực Tạ Lăng Phong đúng là không bằng Hứa Viêm, nhưng không thể phủ nhận, thực lực của hắn xứng với danh hiệu thiên kiêu.
Trận chiến này liên quan đến danh dự của thế hệ trẻ tuổi Thất Tinh học cung.
“Để Bình Đông lên đi, nếu hắn thua, thì toàn bộ Thất Tinh học cung dưới 30 tuổi không ai là đối thủ của Tạ Lăng Phong cả!” Phó Vân Thiên trầm ngâm một chút rồi nói.
“Được!” Đinh Nghiễn gật đầu.
Vị tông sư học sinh Thất Tinh học cung thứ hai lên đài, thực lực của hắn mạnh hơn một chút, nhưng vẫn bị Tạ Lăng Phong đánh bại chỉ sau hai kiếm!
Tiếp theo là người thứ ba, thứ tư…
Không ai có thể đỡ được ba kiếm của Tạ Lăng Phong!
Mà những tông sư học sinh Thất Tinh học cung ra tay đều đã gần 30 tuổi, xét về tuổi tác hay thực lực đều kém xa Tạ Lăng Phong.
Lần này, rất nhiều học sinh Thất Tinh học cung đều im lặng.
Còn những học sinh vừa rồi bốc đồng lấy linh tinh ra tham gia cá cược thì lúc này đang đau xót, nhìn đống túi trên tảng đá mà muốn đổi ý.
Nhưng lại sợ làm mất mặt Thất Tinh học cung, chỉ có thể mong chờ mà không dám lên trước lấy lại túi của mình.
Hưng phấn nhất chính là Hứa Viêm, lại kiếm thêm được một khoản lớn linh tinh rồi!
Chuyến đi Thất Tinh học cung này thật bội thu, đánh nổ một đại tông sư, thu hoạch được Thương Lan Đảo, giờ lại thêm một trận cá cược, cho dù mỗi người chỉ có 1000 linh tinh thì cũng đã có mười mấy vạn linh tinh rồi.
Quả là kiếm lớn!
“Còn ai muốn lên đánh một trận?” Tạ Lăng Phong cầm kiếm miệt thị đám học sinh Thất Tinh học cung.
Ngay lúc này, một cỗ khí thế từ bên trong Thất Tinh học cung ập đến, một thanh trường đao bay lượn mà đến, rơi xuống đài diễn võ. Ngay sau đó một nam tử mặt không biểu cảm xuất hiện, đưa tay nắm lấy trường đao.
“Bình Đông đến lĩnh giáo!”
Người tới tuổi tác tương tự Tạ Lăng Phong, đều là hơn 20, cảnh giới cũng xấp xỉ nhau.
Tạ Lăng Phong vẻ mặt nghiêm túc: “Thì ra là Bình Đông.”
Bình Đông, đệ nhất thiên kiêu đương đại của Thất Tinh học cung, cùng Tạ Lăng Phong nổi danh, được xưng là một trong ba tông sư trẻ tuổi nhất nội vực!
“Tạ huynh, gặp phải một đối thủ nhỏ rồi!” Hứa Viêm nhìn Bình Đông rồi nói.
“Hứa công tử, ai sẽ chiến thắng?” Đỗ Ngọc Anh nhẹ giọng hỏi.
“Đương nhiên là Tạ huynh rồi!” Hứa Viêm không chút do dự nói.
Tạ Lăng Phong đã ngưng luyện chân khí, thực lực tăng lên rất nhiều, kiếm đạo lĩnh ngộ cũng không kém. Còn Bình Đông tuy thực lực không yếu nhưng dù sao vẫn kém Tạ Lăng Phong một bậc.
Đương nhiên, nếu Tạ Lăng Phong chưa ngưng luyện chân khí, thì thực lực của hắn và Bình Đông có lẽ ngang nhau, ai thắng ai thua khó mà nói.
“Mời!” Tạ Lăng Phong trầm giọng nói.
Bình Đông hiển nhiên là một người ít nói, hắn chỉ khẽ gật đầu, trường đao chỉ một điểm, trong chớp mắt đao quang xẹt xẹt, đao khí ngang dọc, khí cơ sát phạt lạnh thấu xương càn quét ra.
Tạ Lăng Phong vung bảo kiếm trong tay, thi triển Vạn Hà kiếm pháp. Lúc này hắn thi triển Vạn Hà kiếm pháp đã không còn là Vạn Hà kiếm pháp ban đầu nữa, mà đã qua cải tiến.
Kiếm khí dậy sóng khuấy động mà ra, ngay sau đó hắn lại thi triển Phi Hồng kiếm!
Kiếm quang như tia chớp, giăng khắp nơi trong kiếm khí. Trong lúc nhất thời hai người chiến đấu kịch liệt.
Một lát sau!
Kiếm khí hội tụ thành vòng xoáy, cuộn tất cả lên. Kiếm quang chỉ là một cái thoáng, phảng phất xuyên qua trời cao.
Ầm!
Đao quang nổ tung, đao khí tán loạn, trước mặt Bình Đông là một thanh kiếm sáng loáng.
“Ta thua rồi!” Bình Đông trầm mặc hồi lâu rồi thở ra một hơi nói.
“Đa tạ!” Tạ Lăng Phong chắp tay nói.
“Tạ Lăng Phong, danh bất hư truyền!” Bình Đông quay người rời đi.
“Còn ai muốn lên đánh một trận?” Tạ Lăng Phong cầm kiếm đứng đó, khinh thường đám học sinh Thất Tinh học cung.
Giờ phút này, Thất Tinh học cung im phăng phắc.
“Tạ tiểu hữu, ngươi thắng rồi, không cần thiết phải chiến đấu tiếp nữa.” Phó Vân Thiên lắc đầu cười khổ nói.
Đến Bình Đông còn thua, thì trong thế hệ trẻ tuổi không ai là đối thủ của Tạ Lăng Phong cả.
Hồ Sơn vui vẻ, ôm hết tất cả các túi trên tảng đá, xách trong tay.
“Đi thôi.” Hứa Viêm hưng phấn không thôi.
Tạ Lăng Phong xuống khỏi đài diễn võ, đi cùng Hứa Viêm, Hồ Sơn, Đỗ Ngọc Anh, nữ tử áo tơ trắng và lão ẩu theo sát phía sau.
Rời khỏi Thất Tinh học cung, Hồ Sơn nhét bọc vào tay Hứa Viêm, nói: “Hứa công tử, đồ của ngươi!”
“Vậy ta không khách khí nữa.” Hứa Viêm vui vẻ nhận lấy.
Đến Thất Tinh Thành, Hứa Viêm lập tức đến Thiên Bảo Các, đổi số linh phiếu thành đại ngạch.
“80 vạn linh tinh, tiền này thật khó kiếm à!” Hứa Viêm từ Thiên Bảo Các đi ra, vẻ mặt cảm thán nói.
Tạ Lăng Phong và mấy người kia đều cạn lời.
Một đoàn người đi tới cái chỗ tao nhã mà Đỗ Ngọc Anh đã nói, quả nhiên là một nơi thanh u.
“Thúy Nhi, chẳng phải đã bảo ngươi bao hết rồi sao?”
Đỗ Ngọc Anh thấy cách đó không xa có mấy võ giả đang ngồi thưởng thức linh trà, không nhịn được cau mày nói.
“Tiểu thư, mấy người kia hình như thân phận không tầm thường, chủ quán không cho bao.” Thúy Nhi thấp giọng nói.
“Đỗ cô nương, không cần quá tốn kém, có người thì có người vậy.” Hứa Viêm lên tiếng.
Mấy người ngồi xuống trong một cái sân nhỏ tao nhã.
Đột nhiên, giọng của mấy võ giả kia truyền tới.
“Các ngươi nghe nói chưa, hóa ra Tạ Lăng Phong, thiên kiêu của Kiếm Tôn Nhai lại là đầu trọc!”
“Không phải chứ? Có ai nói Tạ Lăng Phong bị trọc đâu?”
“Thế thì ngươi không biết rồi, Tạ Lăng Phong đội tóc giả đấy!”
“Nguyên huynh, sao ngươi biết được?” Đồng bạn tò mò hỏi.
“Tin tức từ Yến Quốc truyền đến, Tạ Lăng Phong g·iết mấy tông sư đó, mà còn hắn trêu chọc cường địch, nghe nói đang bị đại tông sư t·ruy s·át!”
“Tê! Đại tông sư nào dám t·ruy s·át Tạ Lăng Phong? Không sợ Kiếm Tôn Nhai, không sợ Tạ Thiên Hoành à?”
“Cái này thì chịu.”
Đột nhiên có một người chen vào: “Nguyên huynh, tin tức của ngươi lạc hậu rồi đấy. Ngươi mới trở lại Thất Tinh thành nên chắc không biết, Tạ Lăng Phong đang ở Thất Tinh Học Cung đấy, còn xông qua tầng chín đài diễn võ cơ mà.”
“Mà còn ta còn nghe nói người bị đuổi g·iết là Hồ Sơn của Kiếm Tôn Nhai, cái gã đầu trọc kia chính là Hồ Sơn đó!”
“À, ra là vậy à, lại có chuyện này cơ à?” Tên Nguyên huynh kia kinh ngạc nói.
“Bị đại tông sư t·ruy s·át là Hồ Sơn của Kiếm Tôn Nhai?”
“Không sai, ta mới nhận được tin tức!”
“Biết là đại tông sư ở đâu không? Cha của Hồ Sơn là Hồ Hải đại tông sư, từng là thư đồng của Tạ Thiên Hoành đó, dám t·ruy s·át Hồ Sơn, chẳng lẽ không sợ Hồ Hải đại tông sư sao?”
“Ai biết chuyện gì xảy ra, chỉ sợ là vì bảo vật gì đó.”
…
Tạ Lăng Phong và mấy người kia nghe vậy thì nhìn nhau, đây là cái tin đồn quái quỷ gì vậy?
Tạ Lăng Phong giật giật tóc mình, khóe miệng co giật nói: “Ta từ khi nào biến thành đầu trọc vậy?”
Hồ Sơn cũng ngơ ngác nói: “Không đúng, ta đang ở đây mà, từ khi nào bị đại tông sư t·ruy s·át? Hơn nữa, với thực lực của ta thì căn bản không cần đại tông sư t·ruy s·át, trực tiếp g·iết ta luôn còn hơn, ta làm gì có cơ hội chạy trốn?”
Đỗ Ngọc Anh và nữ tử áo tơ trắng cũng kinh ngạc.
Thông tin của mấy người kia lạc hậu quá, mà còn quá vô lý.
Hứa Viêm thì hai mắt trợn trừng, cả giận nói: “Chắc chắn là sư đệ ta Mạnh Xung tung tin! Nơi quái nào ra cái thứ đại tông sư nào dám t·ruy s·át sư đệ ta!”
Nói rồi hắn nổi giận đùng đùng đứng dậy.