Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 140 Ngươi không tiếp nổi ta một kiếm, đại tông sư đích thân tới

  1. Trang chủ
  2. Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
  3. Chương 140 Ngươi không tiếp nổi ta một kiếm, đại tông sư đích thân tới
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 140 Ngươi không tiếp nổi ta một kiếm, đại tông sư đích thân tới

Chương 140: Ngươi không đỡ nổi ta một kiếm, đại tông sư đích thân tới

Hứa Viêm liếc nhìn lão giả, gật đầu: “Xem ra ông vẫn hiểu chuyện, biết ta thiên phú cao, thực lực mạnh, có thể phá lệ mà!”

Nói rồi, hắn tiếp tục bước lên phía trước, chẳng hề có ý định so tài với lão giả.

Lão giả ngẩn người: “Tiểu hữu, ngươi còn chưa đánh bại ta mà.”

Hứa Viêm dừng bước, vẻ mặt thất vọng: “Ta cứ tưởng rằng ông hiểu lý lẽ lắm cơ, miệng thì bảo ta không cần tuân thủ quy củ, nhưng vẫn muốn ta đánh bại ông theo lệ thường. Nếu ông thật sự nghĩ ta có thể phá lệ, thì đừng bắt ta ra tay, để ta vượt qua ông, lên trên tìm người mạnh hơn chứ.”

Lão giả nhức hết cả răng, ta chỉ là nói lấy lòng thôi, ai ngờ ngươi lại chê ta yếu thế?

Hít sâu một hơi, trường kiếm trong tay ông run lên, trầm giọng nói: “Ta thấy tiểu hữu cũng tu luyện kiếm đạo, lão hủ mạo muội muốn lãnh giáo kiếm thuật của tiểu hữu!”

Hứa Viêm lắc đầu: “Kiếm đạo của ông kém quá, ta xuất kiếm chẳng khác nào ức hiếp ông. Thôi vẫn theo quy củ cũ đi, ông đỡ ta một chưởng.”

Mẹ kiếp!

Mặt lão giả xanh mét, thằng nhóc này từ đâu ra mà cuồng vọng thế?

Đám võ giả và học sinh Thất Tinh học cung vây xem đều hít một ngụm khí lạnh. Tên này điên thật rồi, dám chê thẳng mặt đại giáo tập kiếm đạo quá kém á?

Kiếm đạo của Thất Tinh học cung tuy không bằng Kiếm Tôn Nhai, nhưng xét trong nội vực thì cũng thuộc hàng thứ hai.

Lão giả trước mặt cả đời luyện kiếm, chuyên tâm nghiên cứu kiếm đạo, từng đánh bại cả đại tông sư kiếm đạo của Kiếm Tôn Nhai.

Thực lực như vậy, trong mắt tên nhóc này lại không đáng là gì sao?

“Cuồng vọng! Ăn ta một kiếm!”

Lão giả đỏ mặt, nổi trận lôi đình, vung ngang trường kiếm. “Ầm” một tiếng, kiếm khí bùng nổ, hàn quang lạnh thấu xương. Từng lớp, từng lớp kiếm quang tựa như nối liền trời đất, càn quét mà ra.

“Đây là Thiên Địa Hàn Quang? Xem ra đại giáo tập giận thật rồi. Chiêu này năm xưa đã giúp ông đánh bại đại tông sư của Kiếm Tôn Nhai đấy.”

“Lợi hại thật! Ta cũng luyện kiếm đạo, nhưng đối mặt chiêu này lại không biết đỡ thế nào, chẳng thấy sơ hở nào cả!”

Học sinh Thất Tinh học cung nhao nhao kinh hãi thán phục.

Đúng là đại giáo tập, đại tông sư kiếm đạo có khác, ra tay bất phàm.

Đám võ giả vây xem cũng không thiếu người luyện kiếm, giờ phút này ai nấy đều thán phục. Quả không hổ là đại giáo tập của Thất Tinh học cung, chiêu Thiên Địa Hàn Quang này vô cùng sắc bén, tựa như nối liền trời đất, không thể tránh né, không có chút sơ hở nào.

Lại như ẩn chứa vô vàn biến hóa.

Trong đám võ giả vây xem, có một thanh niên hơn 20 tuổi, vẻ mặt nghiêm túc, mắt không chớp nhìn chằm chằm chiêu kiếm của lão giả.

“Đây chính là chiêu Thiên Địa Hàn Quang năm xưa đánh bại đại tông sư của Kiếm Tôn Nhai ta sao? Quả thật sắc bén vô cùng. Không biết nếu Tạ sư huynh đối mặt chiêu này thì sẽ phá giải thế nào?”

Lãnh Thu thầm nghĩ.

Hắn là đệ tử Kiếm Tôn Nhai, được xưng là thiên kiêu chỉ sau Tạ Lăng Phong. Lần này đến Thất Tinh học cung là để luận bàn kiếm đạo, mở đường đột phá tông sư cảnh.

“Lòe loẹt!”

Hứa Viêm lắc đầu, đưa tay vỗ một chưởng.

Kim Long gào thét, đột nhiên lao vào trùng điệp kiếm quang. Trong chớp mắt, kiếm quang nối liền trời đất tan vỡ.

“Chuyển!”

Lão giả sắc mặt nghiêm nghị, kiếm quang vỡ vụn đột nhiên xoay tròn, đây là sát chiêu trong chiêu Thiên Địa Hàn Quang.

Nhưng Kim Long với sức mạnh vô song đánh thẳng vào, ngay khi kiếm thế vừa chuyển động còn chưa kịp tạo thành uy lực thì đã bị oanh kích.

“Bành!”

Kiếm quang nổ tung, Kim Long vung đuôi quét lão giả bay ra ngoài.

Yên tĩnh!

Toàn trường lại im bặt.

Một chiêu mạnh mẽ như vậy vẫn không đỡ nổi một chưởng của tên nhóc kia sao?

Kim Long kia rốt cuộc là công pháp gì mà lợi hại đến thế?

Lão giả ngã xuống đất, đầu óc choáng váng, nhất thời có chút mờ mịt. Kiếm đạo thành danh của mình lại không chịu nổi một đòn như vậy sao?

Hứa Viêm nhấc chân muốn đi tiếp, liếc nhìn lão giả rồi dừng lại, mở miệng: “Kiếm đạo không nằm ở khí thế hùng vĩ, không nằm ở kiếm chiêu đẹp mắt, mà là ngưng tụ trong một kiếm, đó mới là chân chính sát phạt chi thuật, còn lại chỉ là vật trang trí. Ông chưa vào được kiếm đạo, không hiểu kiếm ý, với ông nhanh, độc, mạnh mới là con đường chính đạo. Chứ không phải khuếch trương kiếm thế vô vị, yếu kém mà không thật, dù có biến chiêu cũng quá chậm. Ta có một người bạn, hắn luyện kiếm pháp đến đỉnh phong, mạnh hơn ông nhiều, hắn là người gần nhất bước vào kiếm đạo.”

Kiếm đạo của lão giả nhìn thì mạnh, kiếm thế rộng lớn rất đáng sợ, nhưng cuối cùng chỉ là hữu danh vô thực. Đối phó võ giả tầm thường thì được, chứ theo Hứa Viêm, chiêu này còn kém xa Vạn Hà kiếm pháp của Tạ Lăng Phong, càng không bằng Phi Hồng kiếm pháp.

Nếu gặp Tạ Lăng Phong, chiêu Thiên Địa Hàn Quang này sẽ bị Phi Hồng kiếm pháp phá giải ngay.

Đến giờ phút này, trong số những võ giả kiếm đạo mà Hứa Viêm từng gặp, chỉ có Tạ Lăng Phong là thực sự chạm đến ngưỡng cửa kiếm đạo, luyện kiếm pháp đến đỉnh phong.

Và còn gần như bước ra khỏi ràng buộc của kiếm pháp.

“Không biết Tạ huynh đã có Kiếm Tâm Thông Minh chưa?”

Hứa Viêm thầm nghĩ.

Chắc là chưa, dù sao để có được Kiếm Tâm Thông Minh đâu phải chuyện dễ dàng.

Lão giả đầu óc ong ong, tu luyện hơn nửa đời người, kết quả vẫn chưa vào được ngưỡng cửa kiếm đạo á?

Ông há miệng muốn phản bác, nhưng kẻ bại thì có tư cách gì chứ?

Cuối cùng ông thở dài một tiếng: “Thụ giáo!”

Lãnh Thu đứng tại chỗ, kinh hãi nhìn Hứa Viêm, từ mấy câu nói kia hắn ngộ ra được điều gì đó mới mẻ.

“Hắn là ai, thiên phú kiếm đạo chẳng lẽ sánh ngang sư huynh?”

Hứa Viêm gật nhẹ đầu, tông sư của Thất Tinh học cung cũng không tệ, không nổi trận lôi đình, không cảm thấy nhục nhã, thua thì nhận luôn.

Hắn tiếp tục tiến lên.

Tầng thứ tám.

Người canh giữ là đỉnh phong tông sư.

Hứa Viêm một đường đi tới, liên tiếp đánh bại các tông sư canh giữ đài của Thất Tinh Học Cung, hơn nữa đều chỉ dùng một chưởng. Chuyện này khiến Thất Tinh học cung không thể ngồi yên.

Người canh giữ đài ở tầng thứ tám là một trong những đỉnh phong tông sư mạnh nhất của Thất Tinh học cung.

“Tê, là Đinh Nghiễn đại giáo tập!”

Học sinh Thất Tinh học cung kinh ngạc thốt lên.

“Cái gì, là Đinh Nghiễn tông sư?”

Đám võ giả vây xem cũng nhao nhao kinh hãi.

Một thiếu niên mà lại kinh động đến Đinh Nghiễn tông sư lừng lẫy danh tiếng đến canh giữ đài, đủ thấy Thất Tinh học cung cảm thấy áp lực thế nào.

Đinh Nghiễn đại giáo tập uy danh hiển hách, trong nội vực, trong số các đỉnh phong tông sư, ông cũng thuộc hàng 30 người mạnh nhất.

Trên đài diễn võ, một người mặc áo bào rộng tay, râu dài ba chòm, dáng vẻ nho nhã đang đứng, tay cầm một chiếc bút lông ba thước, đây là một kiện bảo khí.

“Tiểu hữu, ta có tư cách để ngươi lên đài luận bàn không?”

Đinh Nghiễn mỉm cười nói.

Hứa Viêm gật đầu: “Có, ông là người đầu tiên có thực lực để ta lên đài luận bàn.”

Thực lực của Đinh Nghiễn rất mạnh, so với Ân Hồng nửa bước đại tông sư cũng không kém bao nhiêu.

Mà ông chỉ là đỉnh phong tông sư thôi.

Nhưng theo Hứa Viêm, cái gọi là nửa bước đại tông sư thực chất là những kẻ thực lực không đủ, không thể một hơi đột phá đại tông sư nên chỉ đột phá được một nửa.

Những nửa bước đại tông sư thế này hắn không để vào mắt.

Còn Đinh Nghiễn thì khác, ông là đỉnh phong đại tông sư, đang mài giũa bản thân để chuẩn bị đột phá đại tông sư. Với căn cơ và thực lực võ đạo của ông, một khi mài giũa xong xuôi, chắc chắn có thể một hơi đột phá đại tông sư.

Hứa Viêm bước lên đài diễn võ.

Mọi người vây xem nhao nhao hưng phấn, một trận đại chiến sắp bắt đầu.

“Tiểu hữu, ta có tư cách để ngươi rút kiếm không?”

Đinh Nghiễn liếc nhìn thanh bảo kiếm bên hông Hứa Viêm, mỉm cười hỏi.

Hứa Viêm trầm ngâm một chút, thật thà đáp: “Nếu ta rút kiếm, có lẽ ông không đỡ nổi đâu. Ông chắc chắn muốn ta rút kiếm?”

“Tê!”

Dù đã quen với sự cuồng vọng của thiếu niên, nhưng lúc này mọi người vẫn không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Đây là Đinh Nghiễn tông sư đấy!

Mà hắn lại dám nói không đỡ nổi một kiếm?

Trong nội vực, ở cảnh giới tông sư, có lẽ không ai dám nói câu này.

Chỉ có đại tông sư mới có tư cách đó.

Dù là Tạ Thiên Hoành kiếm chủ của Kiếm Tôn Nhai, khi còn ở đỉnh phong tông sư cảnh cũng không dám ngông cuồng đến vậy!

Thằng nhóc này cuồng thật!

Đinh Nghiễn khựng lại một chút rồi bật cười: “Tiểu hữu tự tin đến vậy, Đinh mỗ càng muốn lãnh giáo xem kiếm đạo gì mà Đinh mỗ lại không đỡ nổi một kiếm!”

Hứa Viêm suy nghĩ rồi ngước nhìn đài diễn võ tầng thứ chín, nơi cao nhất. Vượt qua được nơi đó thì gần như có thể xem hết các điển tàng võ đạo của Thất Tinh học cung.

“Người canh giữ đài trên đó là đại tông sư?”

Đinh Nghiễn gật đầu: “Đúng vậy!”

Đại tông sư à, Hứa Viêm có chút tiếc nuối. Với thực lực hiện tại của hắn thì không thể vượt qua được.

Nhưng chưa hẳn không còn cơ hội.

Chỉ cần không phải đại tông sư thì sao lại không được?

Từ xưa đến nay, quy củ vốn là để kẻ mạnh phá vỡ.

Vì vậy, Hứa Viêm mở miệng: “Nếu ta xuất kiếm thì cũng được, nhưng nếu ông không đỡ nổi một kiếm, vậy thì người canh giữ đài tầng thứ chín cũng không cần đại tông sư. Thế nào? Thay đại tông sư bằng mười đỉnh phong tông sư đi. Ta đánh mười người, thắng thì coi như ta qua, được không?”

Đinh Nghiễn ngẩn người. Thằng nhóc này khi thì nói cuồng vọng bảo đánh không lại đại tông sư, khi thì tuyên bố muốn đánh mười đỉnh phong tông sư!

Đám đông vây xem chết lặng, tên nhóc này càng lúc càng điên cuồng!

“Tầng thứ chín theo quy củ là đại tông sư canh giữ đài, đề nghị này của tiểu hữu…”

Đinh Nghiễn nhất thời không biết trả lời thế nào.

Quy củ này ông không thay đổi được.

Đó là đặc quyền của đại tông sư!

“Dù hiện tại ta đánh không lại đại tông sư, nhưng chẳng bao lâu nữa ta sẽ làm được thôi, chỉ là trễ một chút thôi mà. Ông không đỡ nổi ta một kiếm, ta muốn xông tầng thứ chín, các ông cho mười vị đỉnh phong tông sư ra thay đại tông sư canh giữ đài cũng hợp tình hợp lý chứ?”

Hứa Viêm không muốn đợi đến khi đột phá rồi mới xông lại.

Hắn muốn một lần xông qua hết, để xem hết các điển tàng võ đạo của Thất Tinh học cung.

Đinh Nghiễn cười khổ lắc đầu, định từ chối thì một thân ảnh phiêu hốt bay tới, cũng mặc áo bào rộng tay, tay cầm một quyển sách ố vàng, tựa hồ đang nghiên cứu nội dung trong đó.

“Chỉ cần ngươi một kiếm đánh bại Đinh Nghiễn, ta sẽ cho mười vị đỉnh phong tông sư cùng ngươi luận võ luận bàn!”

Vừa nhìn thấy người này, Đinh Nghiễn lập tức cung kính hành lễ: “Gặp qua Phó đại giám học!”

Học sinh Thất Tinh học cung lập tức kinh ngạc không thôi, đây chẳng phải Phó Vân Thiên đại giám học trong truyền thuyết sao?

Một trong năm vị đại giám học của Thất Tinh học cung.

“Bái kiến Phó đại giám học!”

Đám học sinh Thất Tinh học cung nhao nhao hành lễ.

Phó Vân Thiên gật nhẹ đầu, liếc nhìn Hứa Viêm rồi lại tiếp tục nhìn quyển sách trên tay.

Trong lòng Hứa Viêm run lên, đại tông sư!

Vị đại tông sư này rất mạnh, mạnh hơn cả vị sư phụ một chưởng đánh nổ kia nhiều.

Một cường giả trong giới đại tông sư!

“Với thực lực của ông ta, dù ta đột phá Tiên Thiên cảnh đại thành cũng không thể một chưởng đánh nổ ông ta, có lẽ cần mười mấy chưởng hoặc mấy kiếm?”

Hứa Viêm thầm nghĩ.

Rồi hắn hớn hở nói: “Không vấn đề gì, nếu ông ta không đỡ nổi ta một kiếm, nếu ta ở tầng thứ chín đánh bại mười vị đỉnh phong tông sư canh giữ đài thì có thể xem hết điển tàng chứ?”

Phó Vân Thiên ngẩng đầu nhìn, cười nói: “Điển tàng của Thất Tinh học cung ta, nhất là điển tàng ở tầng chín, không phải ai cũng xem được. Dù ngươi thông quan thì vẫn cần một vài điều kiện mới được xem. Ví dụ như thân phận của ngươi, có thích hợp xem các điển tịch ở đó không, dù sao tầng chín liên quan đến nhiều thứ lắm, chỉ dành cho những người một lòng vì võ đạo thôi. Thiếu niên, vượt qua rồi hãy nói chuyện xem điển tịch tầng thứ chín.”

Hứa Viêm gật đầu, không hề bất mãn, đối phương nói cũng có lý.

Liên quan đến nhiều thứ, không phải ai cũng có thể vào được.

“Thân phận của Tạ huynh chắc là dùng được chứ?”

Hứa Viêm thầm nghĩ.

“Được!”

Hắn nhìn Đinh Nghiễn, trầm giọng nói: “Ông chuẩn bị xong chưa, ta xuất kiếm đây!”

Đinh Nghiễn cũng nghiêm túc, dù thiếu niên này có vẻ cuồng vọng, nhưng thực lực lại rất mạnh, ông không dám sơ suất.

Nắm chặt cây bút lông bảo khí trong tay, khí thế đỉnh phong tông sư hiện ra không thể nghi ngờ.

“Tiểu hữu, mời!”

“Coong!”

Kiếm ra khỏi vỏ, trong chớp mắt, mọi người vây xem chỉ cảm thấy một cái hoảng hốt, phảng phất nhìn thấy trên đài diễn võ, sơn hà hiện lên, cự long xoay quanh.

“Ngao!”

Một tiếng long ngâm truyền đến, trong mắt mọi người đều phảng phất nhìn thấy một tòa sơn hà.

Phó Vân Thiên khi Hứa Viêm xuất kiếm thì lập tức rời mắt khỏi cuốn sách, trong lòng rung động nhìn thiếu niên, đây là kiếm pháp gì?

Phảng phất ẩn chứa diệu lý của đất trời.

Đó là sơn hà? Kiếm pháp sao lại có ý sơn hà?

Hứa Viêm vừa ra tay đã dùng Sơn Hà Long Ngâm, trong chớp mắt, sơn hà hiện lên, long ngâm vang vọng.

Đinh Nghiễn chỉ cảm thấy một cái hoảng hốt, long ngâm vang lên, ông phảng phất tiến vào một tòa sơn hà, nhưng chỉ thấy sơn hà thê lương, sát phạt lăng lệ.

Sơn hà cuồn cuộn đột nhiên lật úp, phảng phất chôn vùi vạn vật.

“Không tốt!”

Trong lòng hoảng sợ, đây là kiếm pháp gì?

Ảo giác? Ảo ảnh?

“Oanh!”

Khí thế toàn thân bộc phát, bút trong tay đột nhiên điểm ra, thân hình điên cuồng lùi về phía sau.

Cú lùi này khiến ông có cảm giác như sơn hà đang đi xa.

Nhưng còn chưa kịp thở phào thì sơn hà biến mất, tâm thần trở lại, mắt nhìn rõ mọi vật thì ông cảm nhận được nơi cổ họng có một luồng khí lạnh.

Mũi kiếm cách yết hầu ông chỉ một tấc.

Vừa rồi ông lùi rất xa, nhưng lại như thể thân thể không hề động đậy, chỉ là lùi ra khỏi sơn hà.

“Ta thua rồi!”

Giờ khắc này, Đinh Nghiễn cười đắng chát.

Quả thật là không đỡ nổi một kiếm!

Yên tĩnh!

Bốn phía im phăng phắc, tất cả mọi người kinh hãi không hiểu.

Đó là một kiếm như thế nào vậy?

Thế gian lại có kiếm đạo như vậy sao?

Kiếm Tôn Nhai danh xưng là đệ nhất kiếm đạo tông môn trong nội vực, dường như cũng không có loại kiếm đạo không thể tưởng tượng nổi này?

Lãnh Thu trợn tròn mắt, trong lòng dậy sóng, đây là kiếm pháp gì?

Sợ rằng ngay cả sư huynh cũng không đỡ nổi một kiếm này!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 140 Ngươi không tiếp nổi ta một kiếm, đại tông sư đích thân tới

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch), Hệ Thống, Huyền Huyễn, Nói Bừa Công Pháp, Tu Tiên, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz