Chương 4
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 4
Đêm trước kỳ thi học kỳ, trong ký túc xá đã tắt đèn, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu sáng không gian nhỏ bé. Ôn Bội Hàm trằn trọc khó ngủ, khẽ đẩy đẩy Lâm Kỳ Hạ ở giường bên cạnh: “Tiểu Kỳ Hạ, cậu ngủ chưa?”
“Chưa đâu,” giọng Lâm Kỳ Hạ truyền đến từ trong bóng tối, mang theo một chút lười biếng, “Có phải đang căng thẳng không?”
“Một chút,” Ôn Bội Hàm khựng lại, lấy hết can đảm nói tiếp, “Còn nữa… mình muốn viết một bức thư cho Chu Gia Trạch.”
Trong bóng tối, Lâm Kỳ Hạ ngồi bật dậy, đôi mắt sáng rực: “Thật sao? Cậu định tỏ tình à?”
“Ừm,” giọng Ôn Bội Hàm mang theo chút thẹn thùng và kiên định, “Mình muốn nói cho cậu ấy biết tâm ý của mình, cho dù cậu ấy không thích mình, ít nhất mình cũng đã nỗ lực rồi, sau này sẽ không phải hối hận.”
Lâm Kỳ Hạ im lặng vài giây, sau đó nói: “Được! Mình ủng hộ cậu! Viết nội dung gì đây? Có cần mình làm quân sư không?”
Hai người lặng lẽ bật đèn pin điện thoại, nương theo ánh sáng yếu ớt, nằm bò trên giường bắt đầu thảo luận nội dung bức thư. Ôn Bội Hàm lúc đầu có chút ngại ngùng, không biết phải bày tỏ tâm ý thế nào, Lâm Kỳ Hạ ở bên cạnh hiến kế, lúc thì bảo phải viết lãng mạn một chút, lúc lại bảo phải chân thành một chút.
“Cậu cứ viết về cảm giác lần đầu tiên gặp cậu ấy đi,” Lâm Kỳ Hạ nói, “Ví dụ như buổi tối tự học hôm đó, lần tình cờ gặp ở thư viện, dáng vẻ trên sân bóng rổ, như vậy vừa chân thành lại không quá gượng ép.”
Ôn Bội Hàm gật đầu, thấy Lâm Kỳ Hạ nói có lý. Cô cầm bút, nắn nót viết xuống tâm ý của mình trên giấy. Cô viết về buổi tối tự học gặp gỡ ấy, viết về buổi chiều đâm sầm vào làm rơi tài liệu của cậu ở thư viện, viết về chiếc ô màu đen trong mưa, viết về sự phấn khích của mình khi ở sân bóng rổ, cuối cùng, cô viết xuống tâm nguyện muốn cùng cậu thi đỗ vào cùng một trường cấp ba. Cô cẩn thận viết lại số WeChat và số điện thoại của mình, do dự một chút, rồi vẽ thêm một hình mặt cười nho nhỏ ở cuối thư.
Sau khi viết xong, Ôn Bội Hàm đọc đi đọc lại mấy lần, sửa lại vài từ ngữ cho đến khi thấy hài lòng mới thôi. Cô gấp tờ giấy thư thành hình chữ nhật nhỏ nhắn, bỏ vào một chiếc phong bì màu xanh nhạt, trong lòng vừa căng thẳng vừa mong chờ.
“Ngày mai đưa cho cậu ấy thế nào đây?” Ôn Bội Hàm hỏi, giọng điệu mang theo chút bồn chồn.
“Giao cho Tô Mạn đi,” Lâm Kỳ Hạ nói, “Cậu ấy quen bạn của Chu Gia Trạch, nhờ cậu ấy chuyển giúp là được.”
Ngày hôm sau, Ôn Bội Hàm nhờ Tô Mạn giúp đỡ chuyển thư. Tô Mạn mỉm cười đồng ý, còn trêu chọc cô: “Không ngờ Ôn Bội Hàm nhà mình lại dũng cảm thế này, yên tâm đi, nhất định sẽ gửi tận tay.”
Những ngày tiếp theo, Ôn Bội Hàm luôn có chút không yên lòng, lúc lên lớp sẽ vô thức thất thần, mong đợi nhận được hồi âm của Chu Gia Trạch, lại sợ nhận được tin nhắn từ chối. Cô đặc biệt chú ý trong khuôn viên trường, hy vọng có thể gặp lại cậu, nhưng lần nào cũng lướt qua nhau, hoặc chỉ nhìn thấy bóng lưng từ xa, không dám tiến lên phía trước. Có một lần, cô gặp Chu Gia Trạch ở nhà ăn, định tiến lên chào hỏi nhưng lại thấy cậu đang trò chuyện với bạn học, đành lẳng lặng bỏ đi.
Kỳ thi học kỳ đến đúng như dự kiến. Trước khoảnh khắc bước vào phòng thi, Ôn Bội Hàm hít một hơi thật sâu, tự nhủ với lòng mình rằng bất kể kết quả thế nào cũng phải dốc hết sức mình. Cô ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà dạy học, dường như có thể thấy được bóng dáng của Chu Gia Trạch, thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng có thể gặp lại cậu ở cùng một trường cấp ba.
Sau khi kỳ thi kết thúc, kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng bắt đầu. Mỗi ngày Ôn Bội Hàm đều trải qua trong sự mong đợi, WeChat và điện thoại luôn giữ ở trạng thái thông suốt, nhưng mãi mà không nhận được tin nhắn của Chu Gia Trạch. Trong lòng cô có chút hụt hẫng, thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải Tô Mạn chưa gửi thư đi, hay là cậu ấy căn bản không hề bận tâm.
Lâm Kỳ Hạ nhận ra sự xuống tinh thần của cô, thường xuyên kéo cô ra ngoài chơi, cố gắng làm cô phân tâm. Họ cùng nhau đi dạo trung tâm thương mại, cùng đi xem phim, cùng đi dạo công viên, nhưng trong lòng Ôn Bội Hàm vẫn luôn thấy trống trải, cái tên Chu Gia Trạch đó giống như một sợi tơ mảnh, kéo theo mọi cảm xúc của cô.
Ngay lúc Ôn Bội Hàm sắp sửa từ bỏ hy vọng, điện thoại của cô đột nhiên nhận được một tin nhắn từ số lạ.