Chương 5: Bình yên
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 5: Bình yên
Khi xe dừng lại, tôi không quên gửi lời cảm ơn đến người trợ lý. Dù trong lòng không muốn làm phiền Kỷ Vân Hạc thêm nữa, nhưng khi tôi vừa lồm cồm bò xuống khỏi chiếc xe thương vụ và bước lên phía trước vài bước, tôi vẫn không kìm được mà ngoái đầu lại. Kỷ Vân Hạc đã đứng đó, ngay trước cửa xe. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên bóng dáng cậu, cắt vụn hình ảnh ấy thành từng mảng sáng tối đan xen.
Tôi đang ngập ngừng cân nhắc xem nên nói điều gì đó để kết thúc buổi gặp gỡ này, thì từ trong bóng tối, chồng chưa cưới của tôi bất ngờ bước ra. Trên tay anh lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, nào là quýt, nào là rau và nước tương. Vừa nhìn thấy Kỷ Vân Hạc đứng đối diện với tôi, tôi cảm nhận rõ sự cảnh giác bùng lên trong lòng anh. Anh vội vàng dồn hết túi đồ sang một tay để bàn tay còn lại có thể đan chặt mười ngón vào tay tôi, một hành động như để khẳng định chủ quyền.
Anh nở một nụ cười có phần gượng gạo và hỏi tôi về danh tính của người thanh niên lạ mặt kia. Tôi thành thật giải thích rằng đó là bạn học cũ thời cấp ba, vì thấy đêm muộn khó bắt xe nên cậu ấy đã có lòng tốt đưa tôi về tận nhà. Nghe vậy, người đàn ông của tôi dường như đang âm thầm so sánh mình với đối phương. Sự thua thiệt về diện mạo lẫn vóc dáng khiến anh có chút nản lòng, nụ cười vốn đã gượng nay lại càng thiếu đi vẻ chân thật. Dù vậy, anh vẫn giữ phép lịch sự xã giao tối thiểu bằng cách giả lả mời Kỷ Vân Hạc lên nhà ngồi chơi một lát.
Đúng lúc đó, một chiếc xe khác đi ngang qua, ánh đèn nháy kép chiếu sáng con đường vốn tăm tối, tạo cảm giác như một lớp tuyết dày vừa phủ xuống. Kỷ Vân Hạc đứng yên trong làn gió nhẹ, dáng vẻ vẫn ung dung như thế. Cậu không nhận lời mời mà chỉ nhìn tôi, buông một lời chào tạm biệt ngắn gọn.
Khoảnh khắc ấy, những ký ức phủ đầy bụi mờ trong tôi bỗng chốc bị xới tung, để lộ ra những mảnh vụn của một giấc mộng thanh xuân mong manh. Tôi nhớ về một buổi tự học tối mùa hạ năm lớp 11, khi tôi – một đứa học dốt Toán đến thảm hại – bị giữ lại lớp đến tận cuối cùng. Thầy giáo dạy Toán khi đó đã thất vọng đến mức phải về văn phòng uống thuốc trợ tim, bỏ mặc tôi và Kỷ Vân Hạc là hai người duy nhất còn sót lại trong phòng học.
Lúc bấy giờ, cuộc chiến điểm số giữa Kỷ Vân Hạc và Mễ Thiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất; một người miệt mài ở lớp, một người âm thầm “cày cuốc” ở nhà. Khi kim đồng hồ chỉ đến mười giờ, Kỷ Vân Hạc mới bắt đầu thu dọn cặp sách. Lúc đi đến cửa lớp, cậu bỗng quay lại nhìn tôi, dặn tôi hãy về nhà sớm và chúc tôi ngủ ngon. Đêm hôm ấy cũng không có trăng, tĩnh mịch và sâu thẳm hệt như đêm nay.
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang khi chồng chưa cưới nhắc về việc anh đã mua tận hai mươi cân quýt vì nhớ là tôi rất thích ăn. Chúng tôi đứng cạnh nhau, giống như hai cây cột hành lang cùng chống đỡ ngôi đền nhỏ mà cả hai sắp trở về. Anh vẫn thắc mắc rằng người thanh niên kia trông rất đẹp trai và quen mắt, nhưng anh mãi không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Tôi kiên nhẫn gợi ý cho anh, nhắc lại rằng cậu ấy chính là diễn viên trong bộ phim điện ảnh mà chúng tôi đã xem vào dịp Valentine năm ngoái – cái bộ phim mà anh đã mua nhầm vé khi vốn định đưa tôi đi xem “Cay Nóng Hôi Hổi”. Trong lúc giải thích cho anh, tâm trí tôi lại một lần nữa trôi về phía bóng dáng vừa rời đi.
Thực ra, tôi đã chợt nhớ ra điều mình định nói với Kỷ Vân Hạc lúc nãy. Câu nói mà tôi hằng ấp ủ “Kỷ Vân Hạc, hy vọng cậu có thể hạnh phúc.”