Chương 3
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 3
Tháng Mười ở Khai Viễn, hơi nóng mùa hè vẫn chưa tan hết, trong không khí đã bắt đầu có hương thơm ngọt ngào của hoa quế. Những tấm áp phích về đại hội thể thao mùa thu của trường Trung học số 1 Khai Viễn dán đầy trên bảng thông báo của khuôn viên trường, nền đỏ chữ vàng, đặc biệt nổi bật dưới ánh mặt trời.
Trương Tuấn Dương đã bận rộn từ tuần trước. Với tư cách là Ủy viên thể dục, cậu không chỉ phải tổ chức đăng ký mà còn phụ trách huấn luyện đội hình cho lễ khai mạc. Mỗi ngày sau giờ học, trên sân vận động đều có thể thấy bóng dáng của cậu — chỉ huy đội ngũ, chỉnh sửa động tác, giọng nói vang dội đến mức nửa khuôn viên trường đều nghe thấy.
“Vãn Tình, cậu đăng ký hạng mục nào?” Trong giờ giải lao, Trương Tuấn Dương cầm tờ đơn đăng ký ghé sát vào bàn Triệu Vãn Tình, trên trán vẫn còn vương những giọt mồ hôi.
Triệu Vãn Tình lắc đầu: “Thể thao mình không ổn đâu.”
“Đừng mà, mỗi người ít nhất phải báo danh một hạng mục.” Trương Tuấn Dương trải tờ đơn lên bàn, “Hạng mục nữ có 100 mét, 400 mét, nhảy xa, nhảy cao, đẩy tạ… ồ còn có chạy tiếp sức 4×100 mét, đội nữ lớp mình còn thiếu một người.”
Ngón tay cậu gõ gõ vào cột “Chạy tiếp sức 4×100 mét”, đôi mắt sáng rực nhìn Triệu Vãn Tình.
“Mình thực sự chạy không nhanh đâu.” Triệu Vãn Tình khó xử nói.
“Không sao, trọng điểm của tiếp sức là tinh thần đồng đội.” Trương Tuấn Dương cười, “Cậu chạy lượt thứ ba, mình sẽ đợi cậu ở đích.”
Lời này nói ra quá trực diện, mấy bạn nữ xung quanh phát ra những tiếng trêu chọc đầy thiện ý. Triệu Vãn Tình đỏ mặt, đành phải ký tên vào đơn đăng ký.
Trương Tuấn Dương hài lòng thu lại tờ đơn, quay người đi về phía dãy bàn cuối lớp. Tim Triệu Vãn Tình thắt lại — cô biết, theo yêu cầu của giáo viên chủ nhiệm, mỗi nam sinh cũng bắt buộc phải báo danh ít nhất một hạng mục.
“Tôn Phụ Lâm,” Trương Tuấn Dương dừng lại ở hàng cuối cùng, “cậu báo danh cái gì?”
Tôn Phụ Lâm đang vẽ gì đó trong vở, không ngẩng đầu lên: “Tôi không tham gia.”
“Bắt buộc phải tham gia, đây là quy định.” Trương Tuấn Dương đặt tờ đơn lên bàn cậu, “Chọn một cái đi. Nhảy cao thế nào? Mình thấy dáng người cậu khá cao.”
Tôn Phụ Lâm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu dừng lại trên mặt Trương Tuấn Dương một lát, sau đó chuyển sang tờ đơn đăng ký sặc sỡ kia.
“Tôi không thạo vận động.” Cậu nói.
“Không sao đâu, mọi người đều là tham gia cho vui thôi.” Giọng điệu của Trương Tuấn Dương rất thoải mái, nhưng trong tai Triệu Vãn Tình, nó lại mang theo một sự ban ơn vô thức.
Tôn Phụ Lâm im lặng vài giây, cầm bút lên, ký tên mình vào cột “Nhảy cao”. Chữ viết rất nhỏ, rất nhẹ, gần như không nhìn rõ.
“Được, đủ rồi!” Trương Tuấn Dương thu đơn lại, vỗ vỗ vai Tôn Phụ Lâm, “Cố lên nhé!”
Cơ thể Tôn Phụ Lâm rõ ràng cứng đờ lại một chút. Đợi Trương Tuấn Dương đi khỏi, cậu lại cúi đầu xuống, tiếp tục vẽ trong vở. Triệu Vãn Tình lờ mờ nhìn thấy, đó là một bức phác họa giá nhảy cao, thanh xà được vẽ rất cao, cao đến mức phi thực tế.
Ngày diễn ra đại hội thể thao, bầu trời xanh ngắt như gột rửa, vài dải mây mỏng như những sợi bông bị gió thổi tan.
Xung quanh sân vận động cắm đầy cờ màu, trên khán đài treo băng rôn đỏ. Các lớp tập trung tại khu vực quy định, mặc đồng phục lớp thống nhất — lớp 10-1 là áo phông màu xanh đậm, sau lưng in chữ “Nhất” màu trắng.
Triệu Vãn Tình thay áo phông, cùng Chu Hiểu Vân đi đến khu vực của lớp. Trương Tuấn Dương đã ở đó, cậu đang giúp các bạn nam cài bảng số, động tác nhanh nhẹn, tiếng cười sảng khoái.
“Đồng phục lớp mình đẹp thật đấy!” Chu Hiểu Vân xoay một vòng, “Vãn Tình, cậu mặc màu xanh đặc biệt tôn da.”
Triệu Vãn Tình mỉm cười, ánh mắt không tự chủ được mà liếc về phía sau. Tôn Phụ Lâm đứng một mình ở rìa ngoài cùng của đội ngũ, lưng tựa vào thân cây ngô đồng. Cậu cũng mặc đồng phục lớp, nhưng chiếc áo phông xanh đậm đó mặc trên người cậu trông quá rộng, gió thổi qua, lớp vải dán chặt vào cơ thể gầy gò, làm lộ rõ đường nét xương sườn.
Cậu không trò chuyện với bất kỳ ai, chỉ nhìn chằm chằm vào khu vực nhảy cao ở giữa sân — nơi đó, nhân viên đang điều chỉnh độ cao của thanh xà.
Sau lễ khai mạc, các trận thi đấu chính thức bắt đầu. Loa phóng thanh phát những bản nhạc hành tiến hùng tráng, hòa lẫn với tiếng súng phát lệnh, tiếng hò reo cổ vũ và tiếng còi của trọng tài.
Hạng mục đầu tiên của Trương Tuấn Dương là chạy 1000 mét nam, sắp xếp vào lúc mười giờ sáng. Khi tiếng loa gọi tên vang lên, cả lớp 10-1 đều sôi sục.
“Lớp trưởng cố lên!”
“Trương Tuấn Dương tất thắng!”
Trương Tuấn Dương cởi áo khoác, lộ ra chiếc áo ba lỗ thể thao bên trong. Cậu thực hiện vài động tác khởi động, các đường nét cơ bắp dưới ánh mặt trời trông thật săn chắc và tràn đầy sức mạnh. Khi đi ngang qua khu vực của lớp, cậu giơ ngón tay cái về phía Triệu Vãn Tình, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.
Triệu Vãn Tình vẫy vẫy tay với cậu, nhưng trong lòng lại lo lắng một cách lạ lùng.
Tiếng súng phát lệnh vang lên, tám vận động viên như mũi tên rời cung lao khỏi vạch xuất phát. Trương Tuấn Dương ngay từ đầu đã vươn lên vị trí dẫn đầu, bước chân vững chãi, nhịp điệu rõ ràng. Mỗi khi đi ngang qua khu vực của lớp, cậu lại dấy lên một trận hò reo.
Vòng cuối cùng, cậu bắt đầu tăng tốc. Ánh nắng chiếu lên làn da đẫm mồ hôi của cậu, phản xạ ra ánh vàng kim. Khi lao qua vạch đích, cậu dẫn trước người thứ hai tới tận hai mươi mét.
“Quán quân! Trương Tuấn Dương quán quân!” Giọng nói đầy phấn khích vang lên từ loa phóng thanh.
Toàn bộ lớp 10-1 đứng dậy hò reo. Trương Tuấn Dương cúi người ở vạch đích, hai tay chống gối thở dốc, sau đó đứng thẳng dậy, vẫy tay về phía lớp.
Triệu Vãn Tình cùng mọi người vỗ tay, trong lòng thực sự mừng cho cậu.
Trương Tuấn Dương không quay về lớp ngay mà đi thẳng tới khu vực hậu cần, nhận một chai nước từ tay tình nguyện viên. Sau đó, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, cậu băng qua nửa sân vận động, đi đến trước mặt Triệu Vãn Tình.
Những giọt mồ hôi lăn dài trên má cậu, nhỏ xuống chiếc áo phông xanh đậm, thấm thành những đốm tròn sẫm màu. Đôi mắt cậu sáng rực, hơi thở vẫn chưa bình phục.
“Cho cậu này.” Cậu đưa chai nước qua, giọng nói vì thở dốc mà hơi khàn, “Cầm hộ mình một lát.”
Triệu Vãn Tình ngẩn người. Xung quanh đột nhiên im bặt, tất cả ánh mắt đều tập trung vào hai người. Cô có thể nghe thấy tiếng Chu Hiểu Vân hít vào một hơi lạnh, có thể thấy ý cười khi vài bạn nữ trao đổi ánh mắt với nhau.
“Mình… cậu tự uống đi.” Cô nói nhỏ.
“Lát nữa mình còn chạy tiếp sức 4×100 mét.” Trương Tuấn Dương kiên quyết nhét chai nước vào tay cô, “Cậu cứ cầm giúp mình đã, thi xong mình mới uống.”
Ngón tay cậu chạm vào tay cô, ấm nóng, mang theo sự dính dấp của mồ hôi. Xung quanh vang lên tiếng huýt sáo và trêu chọc.
“Lớp trưởng thiên vị quá nha!”
“Triệu Vãn Tình cậu cứ nhận đi!”
Trương Tuấn Dương cười vẫy tay với đám đông đang hò hét, quay người chạy về phía đường chạy để chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo. Triệu Vãn Tình nắm chai nước, thân chai nhựa mát lạnh, nhưng lòng bàn tay cô lại nóng bừng.
Cô theo bản năng nhìn về phía cây ngô đồng.
Tôn Phụ Lâm đã không còn ở đó nữa.
Hai giờ chiều, cuộc thi nhảy cao nam bắt đầu.
Hạng mục chạy tiếp sức 4×100 mét của Triệu Vãn Tình đã kết thúc vào buổi sáng, đội nữ lớp 10-1 giành vị trí thứ tư, không tốt cũng không quá tệ. Bây giờ cô ngồi ở khu vực của lớp, tay vẫn nắm chai nước chưa mở nắp kia — Trương Tuấn Dương sau đó đã quên tới lấy, cô cũng ngại không dám chủ động mang trả.
Khu vực nhảy cao vây quanh khá nhiều người. Thanh xà đã nâng lên mức 1,4 mét, còn sáu vận động viên đang thi đấu, Tôn Phụ Lâm là một trong số đó.
Triệu Vãn Tình có chút kinh ngạc — cô cứ ngỡ cậu đã bị loại từ lâu rồi.
Đến lượt Tôn Phụ Lâm, cậu đi tới điểm xuất phát, cởi chiếc áo khoác đồng phục lớp rộng thùng thình, bên trong là một chiếc áo ba lỗ trắng đã giặt đến biến dạng. Vai cậu rất hẹp, xương quai xanh nhô ra, cánh tay gầy guộc tưởng như chỉ cần bẻ là gãy.
Nhưng động tác chạy đà của cậu rất lưu loát — không phải kiểu chạy nước rút bùng nổ của vận động viên chạy ngắn, mà là một kiểu bước chân nhẹ nhàng, đầy nhịp điệu. Trước thanh xà, chân trái cậu dậm mạnh, cơ thể bay lên không trung, một cú nhảy kiểu lưng qua xà tuyệt đẹp.
Cơ thể vẽ nên một đường vòng cung trên không trung, lưng qua xà, sau đó là đôi chân. Khi tiếp đất cậu hơi lảo đảo, nhưng thanh xà không hề lay chuyển.
“Qua!” Trọng tài giơ tay ra hiệu.
Xung quanh vang lên những tiếng vỗ tay lưa thưa. Tôn Phụ Lâm bò dậy khỏi đệm, phủi bụi trên người, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, như thể người vừa hoàn thành động tác đẹp mắt kia không phải là mình.
Thanh xà nâng lên mức 1,45 mét.
Hai vận động viên bị loại ở độ cao này. Còn lại bốn người, Tôn Phụ Lâm xuất hiện ở vị trí thứ ba.
Hai người trước đều thất bại. Đến lượt Tôn Phụ Lâm, bên lề sân im lặng hẳn đi. Ánh nắng chiếu xiên, kéo dài bóng của cậu. Cậu hít sâu một hơi, bắt đầu chạy đà.
Lần này, điểm dậm nhảy của cậu dường như không nắm bắt tốt. Lực dậm chân không đủ, cơ thể rõ ràng bị hạ thấp khi ở trên không. Lưng miễn cưỡng qua xà, nhưng gót chân phải đã chạm vào thanh xà.
Thanh xà rung rinh một chút, nhưng không rơi.
“Qua!” Giọng của trọng tài mang theo một tia kinh ngạc.
Tôn Phụ Lâm ngồi dậy từ trên đệm, cúi đầu nhìn cổ chân phải của mình — nơi đó có một vết trầy xước rõ ràng, rỉ ra những giọt máu nhỏ.
Lần nhảy cuối cùng là 1,48 mét, chỉ còn Tôn Phụ Lâm và một vận động viên năng khiếu thể dục khác có tư cách thử thách.
Học sinh năng khiếu nhảy trước, một cú qua xà đẹp mắt, khi tiếp đất liền giơ cao hai tay ăn mừng. Áp lực dồn toàn bộ lên người Tôn Phụ Lâm.
Cậu đi tới điểm xuất phát, vận động cổ chân một chút. Triệu Vãn Tình thấy chân mày cậu khẽ nhíu lại — là đau sao?
Chạy đà bắt đầu. Lần này bước chân của cậu hơi loạn, rõ ràng đã giảm tốc ở hai bước cuối. Khi dậm nhảy, cơ thể cậu không hoàn toàn duỗi ra, trên không trung gần như là co rụt lại để lộn qua thanh xà.
Khoảnh khắc qua xà, chân phải cậu lại một lần nữa chạm vào thanh xà.
Lần này, thanh xà đã rơi xuống.
Tư thế tiếp đất cũng không đúng. Tôn Phụ Lâm không rơi vào giữa đệm mà ngã xuống nền xi măng ở rìa ngoài. Một tiếng động trầm đục vang lên, cả người cậu co rúm lại, tay phải giữ chặt lấy cổ chân phải.
Trọng tài và nhân viên lập tức vây quanh. Triệu Vãn Tình gần như nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi, cô không kịp suy nghĩ gì mà lao tới.
Khi chen vào đám đông, cô thấy Tôn Phụ Lâm ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Cổ chân phải của cậu đã sưng vù lên, dưới da hiện lên màu xanh tím.
“Bạn học, có cử động được không?” Nhân viên y tế trường ngồi xổm bên cạnh cậu.
Tôn Phụ Lâm thử cử động chân một chút, nghiến chặt răng, không phát ra tiếng động nào, nhưng gân xanh trên cổ đã tiết lộ mức độ đau đớn.
“Có lẽ là bong gân, phải đến phòng y tế chườm lạnh.” Nhân viên y tế nói.
Hai bạn nam định đỡ cậu dậy, nhưng Tôn Phụ Lâm xua tay, cố gắng tự mình đứng lên. Vừa dùng chân trái chống đỡ cơ thể, chân phải vừa chịu lực, cả người cậu liền lảo đảo.
Triệu Vãn Tình theo bản năng đưa tay ra, đỡ lấy cánh tay cậu.
Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy toàn bộ cơ bắp của Tôn Phụ Lâm đều căng cứng. Cánh tay cậu trong tay cô cứng như đá, thân nhiệt thấp đến mức không giống người sống.
“Không cần.” Cậu nói, giọng nói rít qua kẽ răng.
Sau đó cậu đột ngột rút cánh tay lại, lực mạnh đến mức khiến Triệu Vãn Tình lảo đảo. Ánh mắt cậu nhìn cô rất phức tạp — có sự đau đớn, có sự khó xử, và cả một sự quật cường gần như là phẫn nộ.
“Tôi tự làm được.” Cậu nói từng chữ một.
Cuối cùng là nhân viên y tế và một bạn nam khác dìu cậu đến phòng y tế. Tôn Phụ Lâm đi rất chậm, mỗi bước đi đều nghiến răng chịu đựng, nhưng cậu kiên quyết không dùng cáng, cũng không cần thêm người giúp đỡ.
Triệu Vãn Tình đứng sững tại chỗ, tay vẫn giữ tư thế đỡ lấy lúc nãy. Những người xung quanh đang bàn tán gì đó, nhưng cô không nghe rõ. Cô chỉ nhớ ánh mắt của Tôn Phụ Lâm khi rút tay lại, lạnh lẽo và xa cách đến thế, như thể dựng lên một bức tường vô hình giữa hai người.
Các trận thi đấu buổi chiều tiếp tục, loa phóng thanh phát những bản nhạc sôi động, tiếng cổ vũ vang lên liên hồi. Triệu Vãn Tình quay về khu vực của lớp, thấy Trương Tuấn Dương đang tổ chức các bạn nam chuẩn bị chạy tiếp sức 4×400 mét. Cậu vẫy tay với cô, nụ cười vẫn rạng rỡ như cũ.
Cô miễn cưỡng mỉm cười, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà liếc về phía phòng y tế.
Chạng vạng tối, đại hội thể thao dần khép lại. Tổng điểm của lớp 10-1 đứng thứ ba toàn khối, coi như là một thành tích khá tốt. Một mình Trương Tuấn Dương đã giành được ba giải quán quân, trở thành người hùng của lớp.
Sau lễ trao giải, đám đông dần tản đi. Triệu Vãn Tình giúp Chu Hiểu Vân dọn dẹp rác ở khu vực của lớp, thu gom những chai nước khoáng nằm rải rác, vỏ bao bì đồ ăn vặt vào túi nilon lớn.
“Vãn Tình, băng cá nhân của cậu này.” Chu Hiểu Vân nhặt được một vật nhỏ dưới đất.
Triệu Vãn Tình nhận lấy — đó là miếng băng cá nhân sáng nay cô sợ chạy bộ bị mòn chân nên dán ở gót chân, không biết đã rơi từ lúc nào.
“Không cần nữa đâu, bẩn hết rồi.” Cô nói đoạn, tiện tay ném miếng băng cá nhân vào túi rác.
Dọn dẹp xong xuôi, hai người chuẩn bị rời đi. Triệu Vãn Tình sực nhớ ra áo khoác bỏ quên trên khán đài cạnh sân vận động, bảo Chu Hiểu Vân đi trước, còn mình quay lại lấy.
Ánh hoàng hôn nhuộm đường chạy của sân vận động thành màu vàng kim, trên khán đài vắng vẻ chỉ còn lưa thưa vài người. Triệu Vãn Tình tìm thấy áo khoác của mình, đang định rời đi thì ánh mắt bỗng dừng lại ở khu vực nhảy cao.
Nơi đó có một bóng người.
Tôn Phụ Lâm ngồi ở rìa tấm đệm, cổ chân phải đã được băng bó, quấn lớp băng trắng. Cậu cúi đầu, tay cầm thứ gì đó, nhìn một cách rất chăm chú.
Triệu Vãn Tình tiến lại gần vài bước, nấp vào bóng tối của nhà kho dụng cụ.
Cô nhìn rõ rồi — thứ Tôn Phụ Lâm cầm trong tay chính là miếng băng cá nhân đã dùng mà cô vừa ném đi lúc nãy.
Cậu cẩn thận bóc phần bị bẩn của miếng băng ra, xé đi, để lại phần trung tâm vẫn còn khá sạch sẽ. Sau đó cậu lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp sắt nhỏ — Triệu Vãn Tình nhận ra đó là hộp đựng bút chì — đặt mẩu băng cá nhân đó vào trong, rồi đậy nắp lại.
Động tác của cậu rất nhẹ, rất chậm, như thể đang thực hiện một nghi lễ nào đó.
Làm xong tất cả, cậu thử đứng dậy. Chân phải không thể chịu lực, cậu chỉ có thể vịnh vào giá nhảy cao, nhảy lò cò bằng một chân để tiến về phía trước. Mỗi bước nhảy đều rất gian nan, nhưng trên mặt cậu không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ mím môi, mắt nhìn về phía trước.
Nhảy được vài cái, cậu dừng lại thở dốc, trán lại lấm tấm mồ hôi lạnh.
Triệu Vãn Tình suýt chút nữa đã lao ra, nhưng nhớ lại ánh mắt khi cậu rút tay lại hồi chiều, bước chân cô lại đóng đinh tại chỗ.
Tôn Phụ Lâm nghỉ ngơi vài giây, rồi tiếp tục nhảy về phía trước. Bóng hình gầy gò trên sân vận động trống trải bị ánh hoàng hôn kéo dài thật dài. Cậu nhảy rất chậm, nhưng rất kiên định, cuối cùng biến mất trên con đường rợp bóng ngô đồng dẫn ra cổng trường.
Triệu Vãn Tình bước ra khỏi bóng tối, đi đến khu vực nhảy cao. Trên tấm đệm vẫn còn lưu lại vết lún nơi cậu đã ngồi, bên cạnh vương vãi vài hạt cát.
Cô ngồi xổm xuống, dùng ngón tay khẽ lướt qua những hạt cát đó.
Đầu ngón tay chạm vào một mảnh vật cứng nhỏ — là một mẩu đầu bút chì, đã bị gọt rất ngắn, trên đó vẫn còn vết răng đã từng cắn qua. Ngòi bút chì lộ ra, lấp lánh ánh sáng li ti dưới hoàng hôn.
Cô nhặt mẩu đầu bút chì lên, nắm trong lòng bàn tay. Gỗ đã bị mài đến nhẵn nhụi, mang theo nhiệt độ cơ thể của một người khác.
Phía xa vang lên tiếng còi giải tán cuối cùng, sự náo nhiệt của đại hội thể thao hoàn toàn hạ màn. Gió đêm lướt qua sân vận động trống vắng, mang theo tiếng còi tàu hỏa đi qua đường ray phía xa.
Triệu Vãn Tình nắm chặt mẩu đầu bút chì trong lòng bàn tay, đứng dậy, nhìn về hướng Tôn Phụ Lâm đã rời đi.
Lá ngô đồng xào xạc trong gió, con đường đó đã không còn một bóng người. Nhưng cô dường như vẫn có thể nhìn thấy bóng hình gầy gò ấy, từng bước nhảy một, cố chấp, một mình đi vào bóng chiều tà ngày càng đậm sâu.