Chương 84 Tụ Bảo Bồn!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 84 Tụ Bảo Bồn!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 84 Tụ Bảo Bồn!
Chương 84: Tụ Bảo Bồn!
Trong phòng, mọi người nghe Hạ Thần nói xong thì hoàn toàn tĩnh lặng, ai nấy đều kinh ngạc trước những lời hắn vừa thốt ra.
“Binh pháp thật sự lợi hại đến vậy sao?”
Ngay cả Hạ Văn cũng chấn kinh. Tuy còn nhỏ tuổi và không quá hứng thú với binh pháp, nhưng thân là đích tử hầu phủ, binh pháp là một trong những kiến thức cơ bản phải học từ bé.
Có thể nói, về trình độ lý luận binh pháp, hắn đã hơn rất nhiều người trong thiên hạ.
“Đương nhiên rồi. Binh pháp là một đạo bác đại tinh thâm, chính là Hạo Nhiên Đại Đạo. So với võ đạo, Nho đạo hay thuật số cổ xưa, binh pháp còn lợi hại hơn nhiều trong đối kháng chính diện! Một bậc thầy binh pháp cường đại, dẫn dắt quân đoàn, khiến toàn quân trên dưới khí cơ tương liên, chung làm một thể. Thậm chí có những tướng lĩnh còn ngưng tụ được quân hồn. Quân hồn vừa xuất hiện, tà ma tránh lui, dù là cường giả tam phẩm thượng thừa cũng có thể bị chém giết tại chỗ!”
Hạ Thần nghiêm túc nói, sớm cho mọi người biết điều bí mật này.
“Tam ca nói là dựa vào quân trận sao?” Mắt Hạ Văn sáng lên, nhưng trong ánh mắt vẫn còn nghi hoặc.
Trong hầu phủ của bọn họ tự nhiên có rất nhiều quân trận, thậm chí hắn cũng đã học và nắm giữ một chút. Những quân trận này xác thực có thể nâng cao chiến lực của đại quân, nhưng chuyện ngưng tụ thành cái gọi là quân hồn thì Hạ Văn chưa từng nghe nói.
“Sau này ngươi sẽ biết thôi. Cứ chăm chỉ học tốt binh pháp, xây chắc nền tảng đi, đợi thời cơ đến, ngươi sẽ hiểu những gì ta nói!”
Hạ Thần cười, ánh mắt sâu xa, không nói gì thêm.
Nhưng Hứa Tinh Thần và Vu Thiếu Khiêm đều âm thầm ghi nhớ những lời Hạ Thần nói.
Hạ Thần lại nhìn về phía Thẩm Tuyết Nham vẫn im lặng đứng một bên.
“Ngươi có biết ta muốn giao cho ngươi nhiệm vụ gì không?”
“Đại nhân cứu ta ra khỏi ngục, tự nhiên là nhìn trúng tài kinh thương của tiểu nhân. Tiểu nhân nguyện quên mình phục vụ đại nhân!”
Thẩm Tuyết Nham cúi đầu nghiêm túc nói. Trong phòng này, hắn là người lớn tuổi nhất, cũng là người muốn thể hiện bản thân nhất.
Thời đại này, thương nhân bị người ta xem thường, đặc biệt là ở nơi này, toàn là người đọc sách Quốc Tử Giám hoặc con em quyền quý Kinh Thành, thân phận của hắn càng thêm thấp kém. Bởi vậy, hắn phải nắm bắt mọi cơ hội để thể hiện sự thông tuệ và giá trị của mình.
“Rất tốt. Ta có 1000 lượng bạc ở đây. Ngày mai ta sẽ nhờ người của Đề Đăng Nhân thu chút ‘công đức tiền’ từ hắc bang Kinh Thành, gom cho ngươi 5000 lượng. Ngươi có tự tin xây cho ta một cái Tụ Bảo Bồn không?”
Hạ Thần cười hỏi.
“Chỉ cần có đại nhân phù hộ, giúp ta chống đỡ áp lực từ quyền quý trong kinh, để ta được tự do làm việc, trong vòng nửa năm… à không, trong vòng ba tháng, ta nhất định sẽ cho đại nhân thấy hiệu quả!”
Thẩm Tuyết Nham ôm quyền, chém đinh chặt sắt nói.
“Ha ha, ngươi cứ tự do mà làm. Chuyện buôn bán giao cho ngươi, những chuyện khác cứ để ta lo!”
Hạ Thần cười nói, tâm tình rất tốt. Hiện tại dưới tay hắn, tính cả Lục Trầm, hẳn là có sáu vị nhân kiệt. Tuy nói những người này vẫn chưa hoàn toàn quy phục, nhưng một khi đã vào nồi của hắn, thì còn trốn đi đâu được nữa?
Nghĩ đến đây, Hạ Thần đứng dậy, một mình đi vào sân.
“Hệ thống, bắt đầu thăng cấp đi!”
Hạ Thần không quên chuyện hệ thống nói lúc trước là có thể thăng cấp. Hắn cẩn thận nghiên cứu bảng thuộc tính một chút, rồi không do dự nữa.
“Hệ thống, phiên bản Vương Triều Tranh Bá đang thăng cấp, thời gian cần thiết: 1 ngày!”
Hạ Thần vừa dứt lời, trên bảng hệ thống hiện lên một hàng chữ nhỏ.
Hạ Thần cũng không nóng vội, dù sao cũng chỉ có một ngày thôi, cứ chờ vậy.
Lúc chạng vạng tối, hiệu suất làm việc của Lý Đường Chủ bên địa lao quả nhiên nhanh chóng. Hắn đích thân mang ba phần văn thư thả người đến sân nhỏ của Hạ Thần.
“Vất vả Lý Đường Chủ rồi!”
“Có thể làm việc cho Hạ đại nhân là vinh hạnh của tại hạ!”
Lý Ngọc Cương cười như hoa đào, tỏ rõ phong thái của một người làm công.
Lý Ngọc Cương cũng không ở lại lâu, lộ diện xong thì biết điều cáo lui.
“Ừ, đây là văn thư của các ngươi. Từ giờ trở đi, các ngươi là người tự do!”
Hạ Thần đưa ba phần văn thư cho ba người.
“Đa tạ đại nhân!”
Ba người liếc nhìn văn thư, sau đó đều kích động trăm miệng một lời. Giờ khắc này, bọn họ cảm nhận được quyền thế một cách trực quan hơn bao giờ hết.
“Thời gian không còn sớm, đi thôi! Ba người các ngươi mới ra ngục, vừa hay hôm qua ta mua được cái sân nhỏ bên cạnh nhà, vốn định cho Hứa Tinh Thần và người nhà hắn ở, các ngươi cứ ở tạm đó đêm nay đi!”
“Đa tạ đại nhân!”
Ba người lại lần nữa bái tạ.
“Còn ngươi, đêm nay về Quốc Tử Giám hay là…”
Hạ Thần nhìn về phía Hứa Tinh Thần.
“Tự nhiên là cùng chư vị đồng liêu rồi!” Hứa Tinh Thần vội vàng cười nói, hắn vô cùng thông minh, biết rõ chuyện này tuyệt đối không thể có ngoại lệ.
Hạ Thần gật đầu!
——————————
Thời khắc đẹp nhất là khi trời sắp tối hẳn!
Hạ Thần tan tầm ra khỏi nha môn thì mặt trời đã lặn hoàn toàn, màn đêm dần bao phủ đại địa.
Hạ Thần cùng đoàn người cưỡi ngựa, từ trung ương đại đạo tiến vào Vị Ương Nhai, sau đó lại vào Trường Lạc Nhai. Đi vào con đường này là sắp đến nhà Hạ Thần rồi.
“Ai đó!”
Khi đoàn người Hạ Thần vừa từ Trường Lạc Nhai chuẩn bị rẽ vào ngõ nhỏ thì thấy một người mặc áo đen đứng trong ngõ.
Hạ Thiên lập tức cưỡi ngựa chắn trước Hạ Thần, đồng thời tay phải từ từ mò xuống chuôi đao bên hông.
Còn Hạ Văn thì hưng phấn, vung nắm đấm, kéo ngựa tiến lên hai bước.
Trương Văn Liêu ở phía sau Hạ Thần nhìn quanh, lúc này mới tỉnh ngộ, hình như mình mới là hộ vệ. Hắn vội vàng từ trong đội ngũ đi ra, nhưng trong lòng lại có chút khẩn trương. Đối phương dám cản ngựa của Hạ đại nhân, xem khí thế kia thì chắc chắn là một cao thủ. Chẳng lẽ mình vừa ra ngục đã bị người ta đánh chết rồi sao?
“Hạ đại nhân không cần khẩn trương, ta không có ác ý. Đại nhân nhà ta có chuyện muốn nói với đại nhân, mời xuống ngựa một lát!”
Hạ Thần ngồi trên lưng con ngựa lớn màu đỏ nâu, liếc nhìn người áo đen, ánh mắt như có điều suy nghĩ, rồi tung người xuống ngựa.
“Thiếu gia không được, đối phương không rõ lai lịch, lại còn là cao thủ!”
Hạ Thiên có chút khẩn trương, Hạ Thần cười nói: “Không sao, ta không cảm nhận được sát khí. Nếu đối phương có sát ý với ta mà lại có thể che giấu đến mức ta không phát hiện ra, thì ít nhất cũng phải là tứ phẩm. Với cao thủ cấp bậc này, dù ta ngồi trên ngựa cũng vô dụng thôi!”
Hạ Thần cười, ung dung không vội, khiến người áo đen cũng không khỏi nhìn hắn nhiều hơn một chút.
Hạ Thần sở dĩ gan lớn như vậy là vì hắn đã đột phá lục phẩm. Hiện tại rất nhiều người vẫn chỉ biết hắn là bát phẩm, không ngờ hắn đã liên tiếp phá hai cảnh giới trong thời gian ngắn.
Hiện tại Hạ Thần dù đối mặt với ngũ phẩm cũng dám đánh một trận!
Còn cường giả thượng tam phẩm mà lén lút vào Kinh Thành mà không báo trước, chỉ cần lộ khí cơ sẽ nghênh đón Lôi Đình Thiên Uy từ Long Thụ chủ trì và lão thiên sư.
Hạ Thần đi về phía người áo đen. Người áo đen nhìn quanh bốn phía một cái, rồi ghé sát tai Hạ Thần nhỏ giọng nói: “Đại nhân, chuyến này ta đến tuyệt đối không có ác ý, chỉ là đại diện cho chủ nhân nhà ta đến vấn an đại nhân!”
Người áo đen cười, gật đầu với Hạ Thần.
“Chủ nhân nhà ngươi ở phía đông hay đông bắc?”
Hạ Thần chỉ hướng chính đông và đông bắc, cười hỏi.
“Hạ đại nhân quả nhiên thông minh, chủ nhân nhà ta ở phía đông!”
Người áo đen chỉ về hướng chính đông. Hắn hơi kinh ngạc, mình còn chưa nói rõ thân phận chủ nhân, không ngờ Hạ Thần đã đoán ra!
“Vậy không biết chủ nhân nhà ngươi tìm ta hôm nay có chuyện gì? Chẳng lẽ muốn ta hạ thủ lưu tình?”
“Chủ nhân nhà ta đương nhiên sẽ không làm khó dễ đại nhân, cũng hiểu rõ việc đại nhân ra tay hôm nay không phải là ý của đại nhân. Chuyện hôm nay cũng sẽ không trách tội đại nhân.
Trước đây chủ nhân nhà ta chỉ là tiện tay đặt một nhàn kỳ, nhưng cũng vì vậy mà gặp chút phong hiểm. Bây giờ nhàn kỳ này đã bị khai quật, tự nhiên là vô dụng rồi.
Nhưng ảnh hưởng của nhàn kỳ này hơi lớn, không dễ đào sâu, bằng không thì đối với tất cả mọi người đều không tốt. Bởi vậy, chủ nhân nhà ta muốn mời đại nhân giúp một chuyện nhỏ, giúp chủ nhân nhà ta bỏ đi nhàn kỳ này, thế nào?”
Người áo đen chỉ vào cổ mình, sau đó tay phải rút ra một con dao, lướt qua cổ mình!