Chương 68 Luận thiên hạ!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 68 Luận thiên hạ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 68 Luận thiên hạ!
Chương 68 Luận thiên hạ!
Trong rạp, Hứa Tinh Thần như ngồi trên đống lửa, hắn giờ phút này chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức, một giây cũng không muốn nán lại.
Hắn chán ghét sự bất định này, sợ hãi những điều không biết, điều đó khiến hắn vô cùng bất an.
Hạ Thần trước mắt quá nguy hiểm!
Quân tử không nên đứng dưới bức tường sắp đổ!
Hắn liếc mắt về phía cửa lớn, chợt phát hiện Hạ Thiên đã lặng lẽ đứng ở đó từ lúc nào, tựa hồ là canh giữ hai người, nhưng cũng như là cố ý chặn đường hắn.
Trong lòng Hứa Tinh Thần thở dài, tự nhận mình thông minh tuyệt đỉnh, nhưng hôm nay lại như dê sa vào miệng cọp.
Hơn nữa, còn là do chính hắn chủ động đưa mình đến cửa, bây giờ muốn đi cũng không được.
Khóe môi Hạ Thần nhếch lên một nụ cười, lẳng lặng nhìn Hứa Tinh Thần có chút đứng ngồi không yên.
“Hứa huynh sao vậy, có phải hơi đói bụng rồi không? Đồ ăn chắc sắp mang lên rồi, chúng ta uống rượu trước đi!”
Hạ Thần cầm bầu rượu lên rót cho Hứa Tinh Thần một chén, hắn nhìn chén rượu, cắn răng nhận lấy rồi uống một hơi cạn sạch.
“Ti trưởng đại nhân, hôm nay là ta lỗ mãng rồi, ta tự phạt một chén!”
Hứa Tinh Thần biết chuyện hôm nay của mình vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo, đối với Hạ Thần này hắn hoàn toàn không biết gì cả, đã lỗ mãng đến đây muốn quan sát ở khoảng cách gần.
Cuối cùng vẫn là khinh thường anh hùng thiên hạ!
Hạ Thần khẽ cười: “Tự phạt thì không cần, Hứa huynh trả lời câu hỏi của ta là được rồi. Hứa huynh thật cho rằng thiên hạ ngày nay quốc thái dân an sao?”
Hạ Thần vẫn mỉm cười, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác nghiêm túc, Hứa Tinh Thần cắn răng, biết không thể lừa gạt được nữa, hôm nay không trả lời tử tế, chỉ sợ khó mà bước ra khỏi cánh cửa này.
Nhỡ đâu Hạ Thần chụp cho hắn cái tội danh nào đó, tỉ như là mật thám của Giám Sát Viện hoặc Hoàng Thành Ti, tư thông địch quốc, rồi tống vào đại lao thì phiền toái lớn.
Những năm này hắn quá mức kín tiếng, trong kinh thành căn bản không quen biết nhân vật lớn nào, nghĩ đến đây hắn không khỏi có chút hối hận, sớm biết nên thể hiện một chút tài năng của mình, làm quen vài vị quyền quý, thì đâu đến nỗi bây giờ gặp chuyện rắc rối mà chẳng có ai giúp đỡ.
“Đại Võ ta hiện nay tuy quân phong cường thịnh, nhưng tài chính cũng sớm đã không gánh nổi, chỉ có thể dựa vào việc không ngừng tăng thuế má để duy trì.
Trong dân gian đã xuất hiện hiện tượng bách tính chết đói vì không đủ lương thực.
Những năm gần đây, trạm giao dịch buôn bán ở kinh thành cùng với thanh lâu câu lan ở Tô Ngọc Nhai mọc lên như nấm sau mưa, mà giá cả tiêu phí một lần trong ba năm này liên tục giảm xuống.
Điều đó cho thấy sự cạnh tranh giữa các thanh lâu, câu lan ngày càng gay gắt, số lượng kỹ nữ cũng ngày càng nhiều, càng ngày càng xinh đẹp. Sở dĩ có chuyện đó là vì gia đình bình thường không sống nổi, chỉ có thể bán con cái vào thanh lâu, dù khổ sở nhưng dù sao cũng tốt hơn là chết đói…”
Trong giọng nói bi phẫn của Hứa Tinh Thần mang theo vẻ nặng nề, Hạ Thần chăm chú nhìn hắn, tiểu tử này thật có bản lĩnh!
Lại còn biết dùng ngành nghề thanh lâu để phản ánh hiện trạng xã hội, thông qua quan sát các ngành nghề để khám phá bản chất, biết được nguồn gốc của các vấn đề xã hội……
Hứa Tinh Thần tiếp tục:
“Bây giờ ở Đại Võ còn có bát vương trấn giữ các nơi, những người này ở địa phương như thổ hoàng đế, bóc lột bách tính, khiến dân chúng lầm than.
Mấu chốt hơn là trong bát vương này, hơn phân nửa đều ôm dã tâm bừng bừng……
Bên ngoài thì có Khánh Quốc và Đại Phụng, thế cục Tây Bắc rung chuyển, lúc nào cũng có thể bùng nổ chiến tranh.
Thiên hạ hiện nay quả thực có vấn đề, Đại Võ Triều ta nhìn như cường thịnh, nhưng lại như lửa nấu dầu, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ xảy ra biến lớn.”
Hứa Tinh Thần nghiêm túc nói.
“Vậy nên Hứa huynh luôn ẩn mình, muốn tìm một vị minh chủ, đợi đến khi thiên hạ đại loạn, phò tá Chân Long lên ngôi, để lập công tòng long?”
Hạ Thần cười ha hả, phảng phất như thuận miệng nói ra.
Hứa Tinh Thần ngồi đối diện Hạ Thần, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra.
Hắn đều biết? Hắn đều nhìn thấu?
Dù là người trầm ổn như Hứa Tinh Thần, nội tâm cũng có chút kinh hồn táng đảm, vô cùng bất an.
Hắn vẫn chưa quên thân phận hiện tại của Hạ Thần, đèn treo người, ưng khuyển của triều đình, con rể của đương kim bệ hạ! Trưởng tử của Hạ gia.
Hạ gia trong suốt 600 năm qua luôn trung thành tuyệt đối với hoàng thất!
Bởi vậy mới có thể luôn được hoàng đế tín nhiệm giao cho việc nắm binh quyền.
Hiện tại bị người ta nhìn thấu toàn bộ, Hứa Tinh Thần hối hận, đúng là một bước đi sai, cả bàn cờ đều thua.
Có lẽ hôm nay hắn phải chết ở đây!
Hắn là người có hoài bão lớn, lập chí muốn làm tể tướng, hơn nữa không phải tể tướng bình thường, hắn muốn lập công thống nhất thiên hạ, trở thành người đứng đầu thiên hạ từ trước đến nay.
Nhưng bây giờ lại muốn chưa ra quân đã chết!
“Vậy ngươi cảm thấy hai nước còn lại thế nào?”
Hạ Thần vẫn mỉm cười, lại hỏi một vấn đề khác.
“Hai nước đó tuy nội bộ có chút mục nát, nhưng vẫn còn một số trung thần lương tướng, quốc lực có suy yếu, nhưng khí vận vẫn còn!”
Hứa Tinh Thần thở dài một tiếng, hắn đã nghĩ đến kết quả xấu nhất, nên không tiếp tục che giấu, nói thẳng ra.
“Vậy nên thế chân vạc tam quốc, ngược lại nước ta cường thịnh nhất lại nguy hiểm nhất.”
“Đúng vậy, bệ hạ thích chiến tranh, hiện tại nước ta lại có nguy cơ tan rã từ bên trong, nếu bệ hạ chịu bắt đầu nghỉ ngơi lấy lại sức, giao cho ta phụ trách, trong vòng 5 năm ta có thể xoay chuyển ván cờ này!”
Hứa Tinh Thần như một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, lúc này phong mang tất lộ, hắn đã thấy được nguy cơ tử vong, nên từ bỏ chiến lược kín tiếng trước đây.
Hắn muốn dùng những lời kinh thế hãi tục để thu hút sự chú ý của Hạ Thần, biết đâu có thể khiến bàn cờ chết này sống lại, thông qua Hạ Thần, để triều đình đại lão, thậm chí là bệ hạ chú ý đến hắn.
Chỉ cần có người bằng lòng cho hắn một cơ hội, hắn nhất định có thể thể hiện giá trị của mình, dù bước đi này vô cùng mạo hiểm, nhưng hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể đánh cược một phen…….
Hứa Tinh Thần xuất thân hàn môn, nhưng từ nhỏ đã thông minh tuyệt đỉnh, ít ai sánh bằng trong vùng. Năm 7 tuổi, có một đạo sĩ đến thôn, quần áo lam lũ nhưng khí chất bất phàm.
Đạo sĩ đến Hứa gia xin trọ, thấy Tinh Thần thông minh, bèn dùng học vấn để thử. Lúc đó Tinh Thần đã thông thuộc kinh điển Nho gia, lại hiểu rất nhiều đạo lý ở đời, đạo sĩ rất kinh ngạc, bèn ở lại Hứa gia.
Tinh Thần bái đạo sĩ làm thầy, đạo sĩ đích thân dạy dỗ hắn, suốt 5 năm, không ai biết đạo sĩ dạy cái gì, chỉ thấy Tinh Thần càng thêm ổn trọng, tuổi nhỏ mà đã có thái độ lão thành.
Năm 13 tuổi, đạo sĩ rời khỏi Hứa gia, chuẩn bị lên đường, để lại cho Tinh Thần một quyển sách, tên là “Vương Đạo”.