Chương 395 Đại khánh đô thành!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 395 Đại khánh đô thành!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 395 Đại khánh đô thành!
Chương 395: Đại Khánh Đô Thành!
Tháng sáu, gió có chút ồn ào náo động!
Đại Khánh Kinh Đô!
Vô Ưu Lâu.
Đây là một hí lâu, trong khoảng thời gian gần đây đã trở thành một nơi vang dội khắp Đại Khánh. Nơi này cho ra mắt rất nhiều vở kịch mới lạ, thú vị.
Điều này khiến rất nhiều quan lại, quý nhân ưa thích đến đây nghe hát, xem kịch, mà những vị trí bình thường thì một tấm vé cũng khó cầu.
Đối diện Vô Ưu Lâu là Bích Ngọc Quán rượu nổi tiếng. Trong toàn bộ kinh thành, trừ chợ đen ra, chỉ có duy nhất quán rượu này bán Bích Ngọc Tửu.
Mà chủ nhân của quán rượu này lại là người Đại Võ, điều này không phải là bí mật gì ở Kinh Thành.
Cũng từng có một vài kẻ có bối cảnh lớn muốn đến gây sự với Bích Ngọc Quán rượu vì lợi nhuận kếch xù từ Bích Ngọc Tửu.
Nhưng sau đó, tất cả đều phải lui bước. Một phần là vì chủ nhân đứng sau Bích Ngọc Quán rượu quả thật có chút thực lực, nhưng quan trọng hơn là, thứ đáng giá ở quán rượu này là Bích Ngọc Tửu chứ không phải bản thân tòa quán rượu. Mỗi tháng, rượu đều được vận chuyển đến từ nơi khác, nếu có người đến cưỡng ép thu, nhiều nhất cũng chỉ bồi thêm chút Bích Ngọc Tửu hạ phẩm mà thôi.
Muốn thu hoạch được nhiều lợi ích hơn thì gần như không thể, bởi vì tất cả rượu đều được chở đến từ Đại Võ chứ không phải sản xuất tại địa phương.
Một khi bọn chúng phá hỏng quy tắc này, cưỡng ép dùng quyền lực, vậy thì sau này, Kinh Thành Đại Khánh rất có thể sẽ không còn Bích Ngọc Tửu để bán nữa. Như vậy là có chút “được không bù mất”.
“Gặp qua Thải Dực Quận chúa!”
Chưởng quỹ Bích Ngọc Quán rượu lúc này cúi người hành lễ với một nữ tử xinh đẹp.
Mộ Dung Linh Hi khẽ gật đầu với vị chưởng quỹ trước mặt.
“Hoàng gia chúng ta muốn góp cổ phần, từ nay về sau, Bích Ngọc Quán rượu có thể tự do buôn bán ở Đại Khánh…”
Hai người hàn huyên một hồi, Mộ Dung Linh Hi đi thẳng vào chủ đề. Trong ánh mắt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Nàng trở về Đại Khánh đã hơn 1 năm, khôi phục thân phận quận chúa, cũng khôi phục dung mạo tuyệt mỹ như xưa.
Không cần phải giấu mình trong bóng tối nữa, nhưng tình cảnh của nàng cũng không tốt hơn là bao, vẫn bị hạn chế đủ điều trong kinh thành này.
Hiện tại, nàng được an bài làm chưởng quỹ trong Đại Khánh Tiền Ti.
Tiền Ti là kho bạc riêng của hoàng thất Đại Khánh, không chịu sự quản lý của triều đình, chỉ phụ trách với hoàng gia.
Bởi vậy, phần lớn người trong Tiền Ti đều là người của hoàng thất tông tộc.
Tiền Ti quản lý rất nhiều mối làm ăn của Đại Khánh, và hiện tại, Mộ Dung Linh Hi đang phải gánh một nhiệm vụ khó nhằn: đàm phán với chủ nhân Bích Ngọc Quán rượu để góp cổ phần, từ đó chia sẻ lợi nhuận khổng lồ từ Bích Ngọc Tửu.
Trước đó, Tiền Ti đã phái rất nhiều người đến trao đổi, nhưng đều bị cự tuyệt không chút do dự.
Hiện tại, Bích Ngọc Tửu có tiền cũng không mua được, chủ nhân quán rượu cũng không sợ mất thị trường Đại Khánh.
Điều này khiến cho hoàng thất Đại Khánh không thể dùng quyền lực để ép buộc. Cùng lắm thì bọn họ chỉ tổn thất một ít Bích Ngọc Tửu hạ phẩm mà thôi.
Hơn nữa, hoàng thất Đại Khánh biết rõ ai là chủ nhân đứng sau quán rượu này, không muốn vì chuyện này mà gây ra những phản ứng chính trị dây chuyền…
Ai cũng hiểu rõ, Bích Ngọc Quán rượu không đời nào nhường lợi nhuận dễ dàng như vậy, nhưng hoàng thất tông tộc vẫn phái Mộ Dung Linh Hi đến, rõ ràng là muốn làm khó dễ nàng…
“Có thể, chúng ta có thể hợp tác với hoàng thất Đại Khánh.”
Nhìn Mộ Dung Linh Hi, chưởng quỹ Bích Ngọc Quán rượu mỉm cười nói.
Mộ Dung Linh Hi sững sờ, nhìn chưởng quỹ, rồi chợt nghĩ ra điều gì đó. Chưởng quỹ vừa cười vừa nói:
“Nếu là người khác đến thì việc hợp tác này tự nhiên là không thể bàn được. Nhưng nếu là quận chúa ngài đến thì lại khác!”
“Hắn…”
Mộ Dung Linh Hi không ngốc, nàng đã ở Kinh Thành Đại Võ một thời gian dài, tất nhiên biết rõ người đứng sau Bích Ngọc Tửu là ai.
Nghĩ đến người kia, khóe mắt Mộ Dung Linh Hi có chút cay cay. Nàng cố nén, không để nước mắt trào ra.
Mấy ngày trở lại kinh thành, cuộc sống của nàng thực sự rất khó khăn. Phụ thân nàng bị hạn chế tự do, hơn 1 năm trở về cũng chỉ gặp được một lần.
Cái vương phủ rộng lớn kia hiện giờ chỉ còn một mình nàng chống đỡ.
Hơn nữa, nàng còn bị làm khó dễ đủ đường.
“Hắn vẫn còn nhớ ta…”
“Đại nhân đương nhiên là nhớ kỹ quận chúa, ngài ấy luôn khắc ghi ngài trong lòng. Dù ở xa Sở Châu, nhưng ngài ấy vẫn luôn dõi theo quận chúa. Việc hợp tác Bích Ngọc Quán rượu này chính là món quà mà đại nhân tặng cho ngài, để giúp ngài đứng vững ở kinh thành này.”
Chưởng quỹ nói.
“Quận chúa, đây là vé xem kịch ở Vô Ưu Lâu. Vở kịch này rất hay, đêm nay ngài có thể đến xem!”
Hai người lại nói chuyện thêm một lúc, cuối cùng, chưởng quỹ lấy ra một tấm vé kịch, đưa cho Mộ Dung Linh Hi…
Đêm xuống!
Mộ Dung Linh Hi đến Vô Ưu Lâu đối diện Bích Ngọc Quán rượu. Bên trong, tiếng người ồn ào náo nhiệt, chật kín chỗ ngồi.
Việc làm ăn vô cùng phát đạt.
Khung cảnh bên trong cũng rất đẹp, đủ loại trà nước, quà vặt được bày biện đầy đủ. Vừa xem kịch, vừa ăn đồ ăn ở đây quả là một sự hưởng thụ.
Mộ Dung Linh Hi lấy vé kịch ra, rất nhanh được một thị nữ dẫn lên phòng khách quý ở lầu 3.
Vị trí ở lầu 3 có tầm nhìn cực tốt, có thể bao trọn sân khấu kịch vào trong tầm mắt.
Trong căn phòng đặc biệt, Mộ Dung Linh Hi nhìn vở kịch bắt đầu. Ban đầu nàng còn lơ đễnh, nhưng dần dần cũng nhập tâm.
Vở kịch này quả thực rất mới lạ, thú vị. Chẳng trách chỉ trong một thời gian ngắn đã được giới quan lại, quý nhân ở Kinh Thành hết mực yêu thích.
Mộ Dung Linh Hi đang xem thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Vào đi!”
Một nam, một nữ bước vào. Hai người đóng cửa lại rồi ôm quyền nói:
“Bái kiến quận chúa!”
Dứt lời, người nữ với khuôn mặt xinh đẹp đưa lên một phong thư.
Phong thư được bao bọc bằng thuật pháp, nhưng vừa tiếp xúc với Mộ Dung Linh Hi, phong ấn liền được giải trừ.
Mộ Dung Linh Hi mở thư ra, thấy nét chữ quen thuộc của Hạ Thần.
“Linh Hi, từ khi biệt ly ở Kinh Thành đến nay đã hơn 1 năm. Trong năm qua, dù bận rộn với công việc ở Sở Châu, ta vẫn luôn dõi theo muội…
Tình cảnh của muội ở Đại Khánh gian nan, ta ở Sở Châu lòng nóng như lửa đốt… Sau hơn 1 năm chuẩn bị, cuối cùng ta cũng có được một chút cơ sở ở Kinh Thành Đại Khánh…
Muội cần một vài người thân tín bên cạnh. Hai người này, cùng với một số người khác, là ta chuẩn bị cho muội. Hai người bọn họ đều đạt tới tứ phẩm cảnh giới. Sau này, họ sẽ nghe lệnh của muội. Ta hy vọng có họ bên cạnh, có thể giúp muội cải thiện tình cảnh…
Chúng ta tuy cách xa vạn dặm, nhưng vẫn có thể liên lạc với nhau bằng thuật pháp. Nếu gặp phải chuyện khó khăn gì ở kinh thành, nhất định phải nói cho ta biết ngay, để ta có thể giúp muội…”
Mộ Dung Linh Hi đọc xong bức thư dài, không kìm được, nước mắt trào ra.
Nàng từng nghĩ rằng sau khi chia tay ở Kinh Thành, bọn họ sẽ trở thành những người xa lạ, nhưng không ngờ người đàn ông kia vẫn luôn ghi nhớ nàng trong lòng, và giờ đây, vào lúc nàng gặp khó khăn, hắn lại đưa tay giúp đỡ…
“Hạ Lang…”
Mộ Dung Linh Hi nắm chặt lá thư trong tay, lẩm bẩm.
Giờ phút này, nỗi nhớ Hạ Thần trong lòng nàng dâng lên đến đỉnh điểm. Những ngày trở lại Đại Khánh, nàng luôn nhớ về những khoảnh khắc được ở riêng bên Hạ Thần.
“Quận chúa!”
Hai người trong phòng quỳ xuống, hành đại lễ với Mộ Dung Linh Hi. Từ nay về sau, nàng chính là chủ nhân của bọn họ…
PS: Đêm nay vẫn có ba chương, đầu tháng bắn vọt bảng xếp hạng, khen thưởng càng nhiều, đổi mới càng nhiều!