Chương 360 Sắc phong thế gia cùng môn phái!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 360 Sắc phong thế gia cùng môn phái!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 360 Sắc phong thế gia cùng môn phái!
Chương 360: Sắc phong thế gia cùng môn phái!
Cung khuyết trên trời!
“Vậy… phân phẩm cấp như thế nào?”
Một vị gia chủ không nhịn được cất tiếng hỏi, cả trường im phăng phắc, mọi người đều vểnh tai lắng nghe.
“Cũng như cảnh giới thông thường trong thiên hạ, chia làm cửu phẩm!”
Hạ An vừa cười vừa nói. Sắc mặt mọi người biến ảo khôn lường, người trong giang hồ thì lộ rõ vẻ mừng rỡ.
Vốn dĩ môn phái giang hồ luôn bị quan phủ chèn ép. Nay có chính lệnh này, nếu môn phái của họ được phong phẩm cấp cao, có thể nói, họ sẽ không còn bị quan phủ đối địch, thậm chí còn có thể gia nhập quan phủ, được triều đình bảo hộ.
Nhưng một vài danh gia vọng tộc thì sắc mặt lại khó coi. Bởi lẽ từ trước đến nay họ vốn đã được hưởng đặc quyền, con cháu trong tộc sau khi trưởng thành có thể dễ dàng tiến vào quan phủ nhậm chức. Nay chính sách thay đổi, có thể nói họ chẳng thu được lợi lộc gì tốt đẹp, ngược lại nếu không gia nhập thì sẽ bị tước đoạt đặc quyền, rơi xuống vực sâu.
Có người ra mặt phản đối, nhưng cũng có người đã bắt đầu nghĩ cách làm sao để có được phẩm cấp cao.
Gia chủ và chưởng môn thông minh đã học được cách thuận theo thời thế, chỉ có những kẻ thiển cận mới suốt ngày oán than hoàn cảnh.
Những gia tộc và môn phái tồn tại được mấy trăm năm, thậm chí cả ngàn năm, đều khắc sâu một đạo lý: nghịch giả tất vong, thuận giả tất hưng.
Thuận theo thời thế, đây mới là bí quyết thành công của vô số người.
Chứ không phải cái kiểu “mệnh ta do ta không do trời” thường thấy ở đám thiếu niên bồng bột. Đời người sống trong một thời đại, sao có thể được như ý nguyện? Phàm nhân vĩnh viễn không thể nghịch thời đại, nghịch thiên đạo, nghịch nhân tâm…
Thuận thì làm tiên!
Gặp vấn đề, đừng nên chống cự mà hãy học cách chấp nhận…
“Chủ trương này rất hay. Sau này gia tộc thế gia chúng ta có phẩm cấp, cũng không cần phải so đo phiền phức, cứ xem ai phẩm cấp cao hơn là được.”
Trong lúc mọi người im lặng, muốn dùng sự im lặng để đối kháng, đột nhiên một giọng nói già nua vang lên.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía đó, kinh hãi nhận ra đó là gia chủ Diệp gia – Diệp Thanh Tùng.
Đây là ý gì?
Diệp gia là một trong Tứ đại gia tộc của Nhạn Thành, đồng thời cũng là Tứ đại gia tộc đứng đầu toàn bộ Sở Châu. Nay ba nhà kia đã bị diệt, chỉ còn lại Diệp gia với truyền thừa lâu đời và nội tình sâu sắc nhất.
Bởi vậy, mỗi lời nói hành động của Diệp gia hiện nay đều ảnh hưởng đến quyết định của mọi người.
Có người đã bắt đầu suy tính, nghĩ cách tranh thủ một phẩm cấp cao cho gia tộc hoặc môn phái của mình, nhưng vẫn còn người ra sức phản đối.
Bởi vì còn một điều nữa khiến mọi người khó chấp nhận, đó là một khi đã tiếp nhận sắc phong của quan phủ, sau này khi môn phái hoặc thế gia truyền thừa, chưởng môn và gia chủ nhất định phải đến quan phủ đăng ký, phải được quan phủ tán thành… Không thể nghi ngờ là đang tước đoạt quyền lợi cốt lõi của họ.
Nhưng đúng lúc mọi người còn do dự, Diệp Thanh Tùng lại lên tiếng:
“Diệp gia ta nguyện ý tiếp nhận sắc phong của quan phủ, sau này sẽ phái con cháu trong tộc tiến vào quân đội, tùy ý đại nhân phân công…”
Diệp Thanh Tùng đứng thẳng người. Cháu gái của ông hiện đã được Hạ Thần thu nhận, có thể nói Diệp gia hiện nay đã là người một nhà, nên nhất định phải góp sức.
Diệp gia càng bỏ nhiều công sức, địa vị của Diệp Tuyết Nhi trong lòng Hạ Thần cũng sẽ càng cao.
“Hành Sơn Kiếm Các ta cũng nguyện ý tiếp nhận sắc phong!”
Ngay lúc này, Các chủ Hành Sơn Kiếm Các – Phong Nhạc cũng đứng dậy.
Mọi người kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng thì lại một thân ảnh hùng vĩ, bá đạo đứng lên.
“Thiên Môn Sơn Quyền Tông ta cũng nguyện ý tiếp nhận sắc phong!”
Hùng Bá Thiên vốn dĩ đã cao lớn, lúc này đứng lên, lập tức trở nên vô cùng nổi bật, thu hút mọi ánh nhìn trong đại sảnh.
Mọi người nhìn ba thân ảnh vừa đứng lên, trong lòng tối sầm lại. Ba người này là ai chứ? Một người là đại diện của danh gia vọng tộc, hai người kia là đại diện của môn phái giang hồ.
Trong phần lớn trường hợp, có thể nói ba người này đại diện cho tiếng nói của danh gia vọng tộc và môn phái giang hồ. Vậy mà giờ đây họ chẳng hề do dự, đứng lên, đồng ý với chính lệnh thay đổi này.
Thủ đoạn của vị Hạ đại nhân này còn đáng sợ hơn bọn họ tưởng tượng, vậy mà lặng lẽ khiến ba nhà này thần phục.
“Thiên Môn Thành Chúc gia đồng ý!”
“Tinh Thành Tạ gia đồng ý!”
“Thanh Thành Phái đồng ý!”
“Thanh Phong Các đồng ý!”…
Lại có thêm vài bóng người đứng lên. Bọn họ nhìn Diệp Thanh Tùng, Phong Nhạc và Hùng Bá Thiên đứng lên, chỉ suy nghĩ một lát rồi lập tức đứng dậy đồng ý.
Những thế gia và môn phái này đều là thế lực trong trận doanh của Diệp gia và Kiếm Các trước kia.
Giờ phút này, các đại ca đã tỏ thái độ đồng ý, bọn tiểu đệ tự nhiên cũng phải đi theo.
Càng lúc càng có nhiều người đứng dậy, nhưng cũng có một số người vẫn im lặng ngồi trên ghế.
Hạ Thần thu hết mọi việc vào đáy mắt, hắn cũng không ép buộc. Xét trong thời gian ngắn, việc tiếp nhận sắc phong của quan phủ quả thực sẽ bị hạn chế nhiều mặt, nhưng lợi ích thu được trong tương lai cũng vô cùng lớn.
Hắn chờ đợi ngày những kẻ đang im lặng ngồi trên ghế kia quỳ xuống cầu xin hắn sắc phong…
“Từ nay về sau, Diệp gia là gia tộc bát phẩm… Thiên Môn Sơn Quyền Tông là tông môn bát phẩm, Hành Sơn Kiếm Các là tông môn bát phẩm…”
Khi Hạ Thần khẽ niệm tụng, tiến hành sắc phong, đồng thời cho người mang lên lệnh bài phẩm cấp rèn đúc từ Mặc Ban, đám người trong hiện trường xôn xao.
Bởi vì Hạ An lúc trước nói có tổng cộng chín phẩm cấp, nhưng hiện tại Diệp gia, Quyền Tông và Kiếm Các vậy mà chỉ được phong làm bát phẩm. Chẳng lẽ đây là sự tương phản giữa tu vi và phẩm cấp, từ 1 đến 9 sao? Nhất phẩm nhỏ nhất, cửu phẩm lớn nhất sao?
Trong lúc mọi người còn đang bàn tán, giọng của Hạ Thần lại vang lên:
“Sắc phong Tử Vân Quan là… thất phẩm, sắc phong Kim Cương Tự là thất phẩm!”
Hạ Thần vừa dứt lời, hai bóng người chậm rãi bước ra. Bộ pháp của hai người có chút kỳ lạ, khiến tâm thần người rung động. Sắc mặt một số người đại biến, cảm thụ được khí tức đáng sợ trên người hai người, không khỏi đứng lên.
“Tam phẩm cường giả?”
Có người kinh hô. Tử Vân Quan và Kim Cương Tự là lai lịch gì, hai người này rốt cuộc là ai, vì sao trước giờ chưa từng nghe nói?
“Đó là Huyền Chân Tử đạo trưởng của Thiên Sư Phủ, và Thiên Hải đại sư của Thiên Long Tự!”
Có người khẽ nói ra lai lịch của hai người.
Huyền Chân Tử và Thiên Hải đại sư khom người nhận lấy lệnh bài thất phẩm từ tay Hạ Thần.
Sau đó nói với mọi người:
“Ta lập Kim Cương Tự ở thành tây, từ ngày mai bắt đầu thu nhận môn đồ…”
Thiên Hải đại sư chắp tay trước ngực, phật quang dập dờn, khiến lòng người sinh từ bi.
“Tử Vân Quan ở thành đông đã được thành lập, từ ngày mai bắt đầu chiêu thu đệ tử. Chư vị nếu có môn sinh tử đệ thích hợp, có thể đến Tử Vân Quan, ta sẽ truyền cho bọn họ vô thượng diệu pháp!”
Huyền Chân Tử cầm phất trần trong tay, trên mặt nở nụ cười, một cỗ đạo vận đặc thù tràn ngập, khiến tâm thần đám người vốn đang kinh ngạc, lòng sinh từ bi vì phật quang chiếu rọi trở nên yên tĩnh.
Một phật một đạo đứng sừng sững hai bên Hạ Thần, như tả hữu hộ pháp, khiến lòng người sinh kính sợ…