Chương 355 Thế gia nữ làm thị nữ!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 355 Thế gia nữ làm thị nữ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 355 Thế gia nữ làm thị nữ!
Chương 355: Thế gia nữ làm thị nữ!
Trong đình viện.
Diệp Thanh Tùng mặt không biểu tình, nhưng ánh mắt lại có quang mang lưu động.
Để đích tôn nữ của hắn làm thị nữ, thật tình mà nói, đây có chút nhục nhã Diệp gia.
Diệp gia bọn hắn là nhất lưu gia tộc quyền thế ở Sở Châu, coi như nhìn rộng ra toàn bộ Cửu Châu thiên hạ, cũng không phải hạng xoàng xĩnh vô danh.
Hơn nữa, cháu gái của hắn hiện tại còn xếp thứ 18 trên mỹ nhân bảng, danh khí sớm đã vang dội khắp Cửu Châu.
Vô số người đã ngỏ ý muốn cầu hôn Diệp Tuyết Nhi.
Vốn dĩ Diệp Thanh Tùng để Diệp Tuyết Nhi làm thiếp đã là ủy khuất nàng rồi.
Nay lại bảo cháu gái đi làm thị nữ, đây chẳng những nhục nhã Diệp Tuyết Nhi mà còn là nhục nhã toàn bộ Diệp gia.
“Diệp gia chủ chớ suy nghĩ nhiều. Ta đề nghị vậy không phải là nhục nhã Diệp gia. Hiện tại, đây là phương pháp tốt nhất để đại nhân nhà ta có thể ở lại Sở Châu ít nhất 4 năm. Trước cứ để Tuyết Nhi cô nương theo hầu bên người đại nhân, tương lai có cơ hội, lại tâu với công chúa, đến lúc đó bổ sung danh phận cũng không muộn!”
Dường như đoán được suy nghĩ của Diệp Thanh Tùng, Hứa Tinh Thần vừa cười vừa nói.
Diệp Thanh Tùng liếc nhìn Diệp Tuyết Nhi đang cúi đầu, ánh mắt chớp động.
“Diệp gia chủ, đề nghị này của ta quả thật có chút ủy khuất Tuyết Nhi cô nương và Diệp gia. Nhưng thân phận của đại nhân nhà ta thật sự đặc thù, không chỉ là công chúa phò mã mà còn xuất thân Trấn Đông Hầu phủ… Nếu ngài ấy nạp thiếp, e rằng sẽ thu hút ánh mắt của các bên, trêu đến sự chú ý đến Diệp gia và Tuyết Nhi cô nương…”
Hứa Tinh Thần bình tĩnh nói, Diệp Thanh Tùng nghe vậy khẽ động lòng. Mọi người thường xem nhẹ xuất thân của Hạ đại nhân, chỉ nhắc đến ngài ấy là công chúa phò mã mà quên rằng bản thân vị đại nhân này vốn đã cao quý.
Diệp gia bọn họ là danh gia vọng tộc nhất lưu ở Sở Châu, phóng nhãn thiên hạ cũng không phải là hạng xoàng xĩnh, ít nhất cũng là nhị lưu thế gia.
Nhưng trước mặt Hạ gia Trấn Đông Hầu phủ thì đúng là chẳng là gì cả.
Hạ gia là đỉnh cấp thế gia trong toàn bộ Cửu Châu, trừ ba nhà hoàng thất kia ra, chỉ sợ ít có gia tộc nào sánh bằng.
Diệp Thanh Tùng đương nhiên biết rõ chút ít tin tức về vị đại nhân này. Người kinh thành đồn rằng vị đại nhân này đã trở mặt với gia tộc, nhưng nhìn những con em Hạ gia trẻ tuổi đi theo bên cạnh Hạ đại nhân hiện tại, đủ thấy ngài ấy và Hạ gia chưa hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ, vẫn có thể vận dụng một số tài nguyên.
Hạ Thần nhìn Hứa Tinh Thần, Hứa Tinh Thần khẽ gật đầu với hắn.
Hạ Thần nhanh chóng hiểu ra ý của Hứa Tinh Thần.
“Tuyết Nhi, con nghĩ thế nào?”
Diệp Thanh Tùng nhìn Diệp Tuyết Nhi. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt sáng tỏ, khí chất như u lan khiến người ta yên tĩnh.
“Gia gia, ta nguyện ý ở lại bên cạnh Hạ đại nhân, không cầu… danh phận!”
Diệp Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói. Chuyện đã đến nước này, nàng còn có thể nói gì khác? Hứa Tinh Thần đã nói đến mức này, nếu gia gia cự tuyệt, chẳng khác nào tát vào mặt Hạ Thần.
Diệp Tuyết Nhi tuy ít khi ra ngoài nên chưa trải sự đời, nhưng nàng đọc nhiều sách sử, biết rằng nàng ở lại bên cạnh Hạ đại nhân mới là tối ưu cho Diệp gia.
Chỉ cần có nàng ở đó, Diệp gia không vượt quá giới hạn cuối cùng thì sẽ không gặp họa diệt môn như Trần gia, Lý gia, Vương gia.
Nàng ở lại là để bảo đảm an toàn cho gia tộc. Gia tộc nuôi nàng lớn như vậy, đã đến lúc nàng cống hiến cho gia tộc.
Diệp Thanh Tùng ánh mắt dao động. Ông dĩ nhiên hiểu lời Hứa Tinh Thần, để Tuyết Nhi làm thị nữ chỉ là kế tạm thời, tương lai sẽ tìm cơ hội cho nàng danh phận. Dù Tuyết Nhi ở bên cạnh vị này mà không có danh phận, chỉ cần Hạ đại nhân thừa nhận thì có danh phận hay không cũng không còn quan trọng.
“Hạ đại nhân, ngài thấy sao?”
Diệp Thanh Tùng nhìn Hạ Thần.
“Được.”
Hạ Thần khẽ gật đầu, sau đó nhìn vào bảng hệ thống.
[Diệp Tuyết Nhi: Nhất lưu nhân kiệt!
Thống soái: 61 (72), chính trị: 86 (93), trí lực: 90, mị lực: 95]
Cảnh giới: Văn Đạo bát phẩm…
Diệp Thanh Tùng: Nhất lưu nhân kiệt!
Thống soái: 85, chính trị: 89, trí lực: 91, thương nghiệp: 90]
Cảnh giới: Võ Đạo chuẩn tam phẩm!…
Hạ Thần thu hồi ánh mắt từ bảng hệ thống. Hai ông cháu này đều có năng lực không tệ.
Đặc biệt là Diệp Tuyết Nhi khiến Hạ Thần hơi ngạc nhiên, trước kia hắn chỉ nghĩ nàng là bình hoa, không ngờ nàng lại rất giỏi chính trị và trí lực.
Nếu nàng là nam nhi, ở những thời đại trước, nàng hoàn toàn có thể trở thành một đời danh tướng.
Yến tiệc kết thúc, Diệp Thanh Tùng một mình rời đi, Diệp Tuyết Nhi yên lặng theo sau Hạ Thần, có chút luống cuống, tim đập thình thịch.
Nàng có chút mông lung về vận mệnh sau này.
“Ngươi dẫn nàng xuống trước đi, an bài cho nàng một căn phòng.”
Hạ Thần nói với Hạ Thiên, sau đó cùng Hứa Tinh Thần tản bộ trên con đường đá xanh.
“Ngươi muốn thông qua Diệp gia để lôi kéo các thế gia khác?”
“Chẳng phải đại nhân cũng nghĩ vậy sao?”
Hứa Tinh Thần cười đáp.
“Những thế gia này, riêng lẻ thì có lẽ không quá mạnh, nhưng nếu liên hợp lại, bọn họ sẽ có sức ảnh hưởng lớn ở Sở Châu. Sau này chúng ta muốn phổ biến chính lệnh, trong thời gian ngắn vẫn phải dựa vào lực lượng của bọn họ.
Lần này chúng ta diệt ba nhà kia đã khiến nhiều người kiêng kị, lòng người hoang mang. Nay có Diệp gia làm gương, lòng người sẽ yên ổn hơn, sẽ không quá khủng hoảng.”
Hứa Tinh Thần bình tĩnh nói. Thực ra, dùng đao kiếm không phải là thượng sách. Trước kia hắn muốn dùng cách “mưa dầm thấm lâu”, từ từ chèn ép các gia tộc này, nhưng Hạ Thần không cho hắn nhiều thời gian như vậy.
Nên hắn chỉ có thể cưỡng ép tiêu diệt những “ung nhọt” kia, nhưng những hành động này cũng đã gây ra một số hệ quả tiêu cực.
“Đại nhân muốn ở lại Sở Châu đủ 4 năm rồi về kinh thành, hay là muốn ở lại mảnh đất Sở này luôn?”
Hứa Tinh Thần quay người, nhìn Hạ Thần. Gió nhẹ thổi qua, con đường đá xanh trở nên yên tĩnh.
“Sở Châu là nơi tốt, địa linh nhân kiệt, ta rất thích nơi này!”
Hạ Thần bình tĩnh nói, mặt không đổi sắc.
Hứa Tinh Thần mỉm cười, không tiếp tục thảo luận vấn đề này nữa. Có những lời, trong lòng hiểu là được.
Bây giờ chưa phải lúc “xé toạc” mọi thứ.
“Nếu muốn ở lại đây lâu dài, chúng ta nhất định phải quan tâm người Sở Châu nghĩ gì. Dù sao chúng ta cũng là người ngoài. Dù chúng ta có võ lực cường đại trấn áp bọn họ, e rằng trong lòng họ vẫn không phục. Hiện tại họ tôn kính chúng ta chỉ là muốn nhẫn nhịn 4 năm, chờ chúng ta rời đi…”
Hứa Tinh Thần nhẹ nhàng nói. Võ lực có thể khiến người thần phục, nhưng khó khiến người thực sự quy tâm.
Chỉ dùng võ lực, có thể đổi lấy thái bình ngắn ngủi chứ không thể xây dựng cơ đồ vạn thế.
Hứa Tinh Thần nói vậy là để nhắc nhở Hạ Thần, vì hắn phát hiện từ khi đến Sở Châu, Hạ Thần bắt đầu trở nên vội vàng, xao động. Ở kinh thành, Hạ Thần dùng mưu kế nhiều hơn, nhẫn nhịn, rất ít chủ động ra tay.
Nhưng ở đây, Hạ Thần làm việc có phần không kiêng nể gì, xét về lâu dài thì đây không phải là chuyện tốt.
Hạ Thần ánh mắt chớp động. Nhớ lại những gì hắn đã trải qua và làm ở Sở Châu, hắn khẽ gật đầu.
“Gần đây ta quả thật có hơi nóng vội!”
Hắn không phải là người không thừa nhận sai lầm của mình. Vì biến cố đoạt môn sắp đến nên hắn trở nên gấp gáp, muốn thực lực của mình nhanh chóng lớn mạnh, muốn nhanh chóng khống chế toàn bộ Sở Châu.
Bởi vậy, dù là xây dựng Nhạn Thành hay phát triển quân đội, hắn đều có chút nóng vội.