Chương 309 Chân chính đêm động phòng hoa chúc!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 309 Chân chính đêm động phòng hoa chúc!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 309 Chân chính đêm động phòng hoa chúc!
Chương 309: Đêm động phòng hoa chúc chân chính!
Đêm khuya.
Hữu Hoàng nằm trên giường, cảm nhận được hơi ấm cơ thể Dao Quang kề bên.
Trong bóng tối, mọi thứ tĩnh lặng như tờ.
Chiếc giường nhỏ của Dao Quang không lớn, vừa vặn đủ chỗ cho hai người. Hữu Hoàng nghe được tiếng hít thở đều đều của nàng.
Nếu không phải thỉnh thoảng tiết tấu bị phá vỡ, Hữu Hoàng đã nghĩ rằng lòng Dao Quang không chút gợn sóng.
“Tuy đây là Nhạc Hoa cung, nhưng nàng có thể đến chỗ Ly Vi.”
Rất lâu sau, giọng Hữu Hoàng vang lên trong bóng đêm.
“Ngươi đang đuổi ta đi à? Đây là phòng ta, ta việc gì phải đi?”
Giọng Dao Quang mang theo chút lạnh lùng, nàng nằm thẳng trên giường, để lộ thân thể uyển chuyển, đủ khiến người điên đảo.
“Ta không có ý đó, ta chỉ cảm thấy nàng có vẻ hơi căng thẳng!”
Hữu Hoàng nhẹ giọng đáp, trong giọng nói mang theo chút trêu chọc.
Trong bóng tối, Dao Quang xoay người, mặt không cảm xúc liếc nhìn Hữu Hoàng đang nằm nghiêng, trên mặt nở nụ cười nhạt. Dù trong bóng tối, nhưng với cả hai, cũng chẳng khác gì ban ngày.
“Ngươi có vẻ rất vui thì phải!”
Nhìn sườn mặt Hữu Hoàng, giọng Dao Quang không mang theo chút cảm xúc nào.
“Đâu có!”
“Có phải nàng bất mãn trong lòng, vì đêm động phòng hoa chúc ta để Tử Nguyệt thay thế?”
Dao Quang truy hỏi, cả hai đã thành thân 6 ngày, nhưng dường như đến hôm nay, hai người mới có cơ hội ở riêng, mới có cơ hội trò chuyện.
Sáu ngày này, trạng thái của hai người rất vi diệu, bề ngoài cả hai đều bình tĩnh, thong dong hào phóng, nhưng sau vẻ thong dong ấy lại ẩn giấu sóng ngầm mãnh liệt.
“Ta hiểu rồi!”
Hữu Hoàng vẫn bình tĩnh như cũ.
“Vậy nên nàng đang trách ta, trách ta không nói sớm cho nàng, mà trực tiếp để Tử Nguyệt đến thay động phòng, đúng không?”
Dao Quang quả thực rất thông minh, trong bóng tối, đôi mắt nàng xinh đẹp linh động. Hai người nằm trên cùng một giường, mở lòng với nhau.
Hữu Hoàng im lặng một lúc lâu rồi khẽ đáp:
“Ta chỉ cảm thấy đôi khi nàng có vẻ chưa đủ tin ta. Thế gian này có những công pháp thần bí, quả thật có yêu cầu nhất định về phương diện này, tỉ như nam tử phải giữ mình đồng tử, nữ tử nguyên âm không thể sai sót, ta có thể hiểu. Nhưng đêm động phòng hoa chúc, là của nàng cũng là của ta…”
Hữu Hoàng nói đến đây thì ngừng lại, hắn nghiêng người, nhìn Dao Quang, khoảng cách giữa cả hai rất gần.
“Nhưng Tử Nguyệt thích chàng, chàng cũng không ghét Tử Nguyệt, đúng không? Nếu vậy, chỉ là quá trình hơi khác biệt, kết quả cũng giống nhau thôi.”
“Ta với Tử Nguyệt là chuyện khác. Nếu thật muốn thì ta cũng sẽ chọn ngày lành tháng tốt, chứ không phải qua loa để nàng ấy thay thế nàng. Như vậy với Tử Nguyệt cũng không công bằng. Thê tử của ta là nàng, không phải Tử Nguyệt, đúng không?”
“Hơn nữa, những ngày này nàng luôn tác hợp cho hai ta, còn cho chúng ta uống thuốc, là muốn Tử Nguyệt mang thai con của ta?”
Hữu Hoàng nhìn Dao Quang, ánh mắt cả hai chạm nhau.
“Ta trong thời gian ngắn chưa thể phá thân, nhưng hai ta đã thành thân, sớm muộn gì cũng cần một đứa bé!”
“Nên nàng muốn để Tử Nguyệt thay nàng sinh một đứa?”
“Ta đây là thành toàn cho hai người, hơn nữa không để nàng cùng Tử Nguyệt sinh, chẳng lẽ đi ôm một đứa bên ngoài về sao? Chàng cùng Tử Nguyệt sinh hài tử ít nhất còn có huyết mạch của chàng. Ta với Tử Nguyệt tình như tỷ muội, hai ta đã chính thức thành hôn, con của chàng dù không phải ta sinh, nhưng cũng là con của ta!”
Dao Quang không hề ngại ngần nói. Ở thời đại này, con do thiếp sinh ra không thể gọi mẹ ruột là mẫu thân, danh xưng này chỉ có chính thê mới có tư cách. Dù nhiều chính thê không chào đón những đứa trẻ này, nhưng cũng có người vì lý do cá nhân không sinh được con, sẽ nhận con của thiếp làm con nuôi và coi như con đẻ.
Vậy nên Dao Quang nói vậy cũng có lý lẽ riêng!
Hữu Hoàng im lặng, hắn biết Dao Quang nói rất thực tế.
Nhưng hắn biết, Tử Nguyệt hiện tại sẽ không mang thai con của hắn, dù những ngày này hắn và Tử Nguyệt quấn quýt ngày đêm, nhưng hắn đều dùng biện pháp ngừa thai.
Hắn còn trẻ, hơn nữa tương lai tình huống phức tạp, đến hắn cũng không chắc sẽ đi về đâu, việc để lại huyết mạch, đặc biệt là bên cạnh Dao Quang, không phải chuyện tốt.
“Nàng cũng biết nàng là thê tử của ta cơ đấy!”
Đột nhiên, Hữu Hoàng nhích người về phía Dao Quang.
Không khí lập tức trở nên khác lạ.
“Chàng muốn làm gì…? Ta còn chưa thể phá thân…”
Giọng Dao Quang có chút bối rối, khoảng cách giữa cả hai quá gần, nàng hơi co người về phía giữa giường.
Hữu Hoàng từng bước ép sát, cuối cùng dồn nàng vào tận cùng.
“Không phải tối nay chính nàng muốn ở lại đây sao?”
Hữu Hoàng mở to mắt, vô tội nói.
“Hơn nữa, có những việc… đâu nhất định cần phá thân!”
Hữu Hoàng ghé sát tai Dao Quang, nhẹ giọng nói, bầu không khí lập tức trở nên mờ ám. Trong bóng tối, làn da trắng nõn của Dao Quang dần ửng hồng…
“Đêm động phòng hoa chúc hôm đó chàng đi… Vậy đêm nay, có phải tương đương với đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, chàng muốn… đền bù cho ta?”
Hữu Hoàng mỉm cười nâng cằm Dao Quang.
“Đền bù…? Đền bù thế nào?”
Giọng Dao Quang bối rối, ánh mắt có chút né tránh, lúc này nàng không hề trầm tĩnh, giống như một con thỏ trắng bị dồn vào góc tường.
“Ta dạy cho nàng nhé!”
Hữu Hoàng cười gian bên tai Dao Quang, rồi ôm nàng, ôm trọn thân thể hoàn mỹ, quyến rũ vào lòng…
“Đừng…”
Dao Quang theo bản năng lên tiếng, nhưng ngay sau đó, bờ môi mềm mại xinh đẹp của nàng đã bị Hữu Hoàng chặn lại. Hữu Hoàng hôn Dao Quang.
Trong bóng tối, Dao Quang trợn tròn mắt, đầu óc trống rỗng. Dù ngày thường nàng thông minh, tỉnh táo đến đâu, nhưng trước sau gì nàng cũng chưa từng trải qua, vẫn chỉ là một con phượng hoàng non… Chưa từng có bất kỳ kinh nghiệm nào.
Một cảm giác kỳ dị ập đến, đây là điều nàng chưa từng trải qua.
“Nhắm mắt lại… Chậm rãi cảm nhận!”
Hữu Hoàng nói bên tai Dao Quang, để cơ thể căng thẳng của nàng dần thả lỏng.
Rồi bắt đầu dẫn dắt nàng.
“Nàng phải chủ động hơn một chút… Biết không…”
Trong bóng tối, Dao Quang từ bị động dần trở nên chủ động, học cách đáp lại…
Nàng ngộ tính kinh người, năng lực học tập thật sự rất mạnh, khiến Hữu Hoàng cũng phải giơ ngón cái lên khen ngợi!
Trong bóng tối, trên giường, đôi nam nữ trẻ tuổi đang học cách đắp chăn, chăn trên người cả hai nhấp nhô không ngừng…
Dao Quang cũng từ lạ lẫm dần trở nên thành thạo, cơ thể nàng một lần nữa trở nên mềm mại, làn da ửng hồng…
“Ta sẽ dạy nàng một cách đền bù cho ta…”
Không biết qua bao lâu, đến khi Dao Quang thông thạo, giai đoạn một kết thúc, sau đó bước vào giai đoạn hai.
“Nàng xoay người, quay lưng về phía ta…”
Dao Quang ngoan ngoãn nghe lời, xoay người, làn da trắng như tuyết của nàng lộ ra trong không khí…
Nàng nhìn cuối giường, nhìn bắp đùi Hữu Hoàng, có chút mờ mịt, không biết tiếp theo sẽ làm gì, nhưng trong ánh mắt, dường như có chút chờ mong, vừa rồi Hữu Hoàng đã mở ra cho nàng một thế giới mới.