Chương 287 Thánh nữ điện hạ!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 287 Thánh nữ điện hạ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 287 Thánh nữ điện hạ!
Chương 287 Thánh nữ điện hạ!
Hạ Thần nhìn vị Thánh nữ điện hạ bạch y như tuyết, nghe nàng nói xong thì ngẩn người.
Nhìn khuôn mặt của nàng, hoặc là chết, hoặc là… kinh điển đến vậy sao?
“Hoặc là cưới ngươi? Không được, ta bây giờ lập tức liền phải cùng công chúa thành hôn, thân phận Thánh nữ điện hạ tôn quý, chỉ sợ không thể làm nhỏ được, chuyện này e là không xong!”
Hạ Thần vừa nói vừa xua tay, nghiêm túc giải thích.
Hắn vừa dứt lời, cả con hẻm nhỏ trở nên tĩnh lặng. Vị Thánh nữ bạch y như tuyết kia dường như bị câu nói này của Hạ Thần làm cho ngẩn ngơ, đứng sững tại chỗ. Dù không thấy rõ mặt nàng, vẫn có thể cảm giác được gương mặt ấy đang chậm rãi ửng đỏ, lộ vẻ giận dữ.
“Ngươi nghĩ hay nhỉ, đồ dê xồm!”
Vốn luôn giữ vẻ ôn hòa thánh khiết, giờ khắc này Thánh nữ dường như đã mất hết phòng bị.
“Căn cứ thuật bói toán, ai nhìn mặt ta, hoặc là chết, hoặc là sẽ kết nhân quả với ta… Ta sẽ tìm cơ hội giết ngươi!”
Giọng Thánh nữ trở nên băng hàn, dường như còn muốn ra tay lần nữa, nhưng lại không có nắm chắc một kích tất sát.
“Nhân quả gì mà dẫn đến nhất định phải giết chết hắn? Có phải bởi vì đạo ngân thần bí giữa mi tâm ngươi không?”
Hạ Thần vừa cười vừa nói, thoạt nhìn buông lỏng, nhưng kỳ thực trong lòng vẫn căng như dây đàn, luôn trong tư thế phòng bị.
Vị Thánh nữ điện hạ này, cho dù trong tam phẩm, chiến lực vẫn vô cùng đáng sợ, dù không sánh được Lữ Ôn, e là cũng không kém là bao.
“Ngươi quả nhiên thấy được!”
Thanh âm Thánh nữ vô cùng phức tạp. Nàng có một đạo ngân giữa mi tâm, Đại Tế Ti nói với nàng, đạo ngân này là trời sinh, nhưng rõ ràng trong cơ thể nàng lại nắm giữ Huyết Mạch Vu tộc viễn cổ. Mà Vu tộc vốn không thân cận đại đạo, bọn họ chú trọng tu luyện nhục thể, khai quật tiềm năng trong nhục thể hơn…
Tình hình đối lập như vậy lại dung nạp hoàn mỹ, giữ vững cân bằng trong thân thể ấu tiểu của nàng.
Bởi vậy, vị đại tế sư nhất phẩm mới kinh động như gặp thiên nhân, sắc phong nàng làm Thánh nữ.
“Ta cũng không biết, tương lai quá thần bí, nhân quả quá cao thâm rườm rà, không thể tham phá. Ta chỉ biết, vô luận Đại Tế Ti xem bói hay ta tự xem bói, đều nói cho ta rằng, khuôn mặt này của ta không thể để người khác nhìn thấy, ít nhất hiện tại là không thể…”
Thánh nữ điện hạ nói nghiêm túc, đoạn rồi giọng lại trở nên băng lãnh: “Cho nên, ta sẽ tìm cơ hội giết ngươi!”
“Ngươi hẹp hòi quá đấy! Ta chỉ liếc ngươi một cái, hơn nữa còn là ngươi nhìn ta trước, ngươi còn đánh ta một quyền, ta còn thay ngươi giải quyết bao nhiêu chuyện như vậy, vậy mà còn muốn giết ta!”
Hạ Thần cười ha hả, nhưng lòng thì bình tĩnh băng lãnh. Hắn đang tự hỏi có nên lưu lại Thánh nữ này, hoặc xúi giục người, chém giết nàng ngay tại kinh thành. Theo hắn biết, vị bệ hạ kia sắp có hành động, bí mật điều động nhân thủ, hẳn là muốn mai phục chém giết đám thiên kiêu Khánh quốc và Đại Phụng.
Tiên hạ thủ vi cường đạo lý này Hạ Thần tự nhiên hiểu rõ, hắn không hề có chút thương hương tiếc ngọc nào.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn bỏ qua, không muốn vào thời điểm quan trọng này lại gây ra những gợn sóng khác, khiến cho chuyến đi Sở Châu của hắn phát sinh biến cố…
Thời gian đứng về phía hắn, cho hắn thêm 4 năm nữa, hắn không còn sợ hãi gì nữa. Chỉ cần đến Sở Châu, đó chính là trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá bơi.
Còn cần nhịn thêm một chút thời khắc cuối cùng này.
“Ngươi xem, ở kinh thành này ngươi cũng không giết được ta, hay là chúng ta tìm một trà lâu, hoặc về nhà ta, uống trà nói chuyện phiếm tiếp? Nói chuyện với ngươi cũng không tệ lắm!”
Nụ cười Hạ Thần ôn hòa, không chút sát cơ, phảng phất thật sự đã nhất tiếu mẫn ân cừu.
“Ta không thèm uống trà với ngươi. Ngươi lòng dạ quá thâm trầm, ẩn tàng cũng rất sâu. Còn nữa… ánh mắt của ngươi rốt cuộc có gì thần dị, lại có thể làm bị thương thần nhãn của ta? Ta cảm giác ngươi dường như đã nhìn trộm được cái gì, không chỉ là dung mạo của ta…”
Thánh nữ nhìn Hạ Thần, sát khí trên người thu liễm, không còn lạnh giá nữa. Nàng rất chăm chú hỏi, đây là điều khiến nàng hiếu kỳ, nàng chủ tu thuật bói toán nên cảm giác đặc biệt nhạy bén.
“Đôi mắt này có thể nhìn thấu hư ảo. Ánh mắt của ngươi rất lợi hại, không cần tự coi nhẹ mình. Hơn nữa ngươi ẩn tàng cũng rất sâu đấy, tiểu đạo tin tức nói Thánh nữ điện hạ không giỏi chiến đấu, nhưng kỳ thực ngươi không chỉ là tam phẩm, sức mạnh thân thể phi thường khủng bố, trong tam phẩm chỉ sợ có thể xông pha.”
Hạ Thần cười, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, không nói thật ra về trọng đồng huyền diệu và việc hắn phục khắc một chút bản nguyên Huyết Mạch của Thánh nữ.
Thánh nữ liếc nhìn Hạ Thần, không nói gì thêm, chuẩn bị rời đi.
“Thời gian còn sớm, thật không chuẩn bị ở lại uống trà?”
Hạ Thần cười hỏi, giữ Thánh nữ lại, người không biết còn tưởng quan hệ hai người thân mật hữu hảo đến mức nào.
Thánh nữ coi như không nghe thấy, đi được hai bước, lại dừng bước, quay người lại. Dù che mặt, Hạ Thần vẫn cảm giác được đôi mắt linh động của nàng đang nhìn chằm chằm mình.
“Tân hôn hạnh phúc!”
Nói xong những lời này, cả người nàng biến mất tại chỗ, hoàn toàn rời đi.
Hạ Thần sững sờ. Dừng lại chỉ để nói với hắn một câu tân hôn hạnh phúc?
Rất nhanh hắn cũng biến mất tại chỗ, trở về tòa lầu các bị đánh nát kia.
“Lúc đó người đi đường không nhiều, chỉ có 3 người bị thương nhẹ, 1 người bị trọng thương. Người bị trọng thương tình huống không quá nguy cấp, có thể cứu chữa qua khỏi.”
Người đốt đèn canh gác ở hiện trường thấy Hạ Thần xuất hiện thì nhanh chóng bẩm báo.
Ánh mắt Hạ Thần lóe lên. Hắn nhìn quanh hiện trường, biết đây tuyệt không phải luận bàn tùy ý. Một kích có thể oanh nát cả tòa lầu các, người bình thường chỉ sợ khó sống sót trong đó.
Lúc đó nhất định đã bạo phát một tình huống bất thường nào đó…
Nhưng người đốt đèn không dám đoán mò thêm. Hạ đại nhân đã nhận hết trách nhiệm, còn nói là luận bàn tùy ý, thì chính là luận bàn.
“Toàn bộ tiền thuốc men ta sẽ chi trả, sau đó ngươi giúp ta chuẩn bị mấy phần quà, ta sẽ đến thăm hỏi.”
Hạ Thần nhẹ nói. Mấy người kia hoàn toàn là tai bay vạ gió, đây chính là một kích toàn lực của tam phẩm, không chết đã là may mắn.
Hắn xử lý xong những việc này rồi biến mất, trở về phủ.
Hạ Thần trở lại phủ, phát hiện trong đại sảnh có một thanh niên.
Địch Hoài Đức và Khấu Bình đang ở cùng.
“Đại nhân!”
Thấy Hạ Thần bước vào, Địch Hoài Đức và Khấu Bình đứng dậy.
“Gặp qua Hạ đại nhân!”
Thanh niên kia cũng lập tức đứng dậy.
“Lệnh Hồ Phong!”
Hạ Thần nhận ra người này. Trong bữa tiệc giao thừa ở cung, hắn từng gặp người này một lần, nhưng hai người không hề giao lưu.
Lệnh Hồ Phong tứ phẩm đỉnh phong, xếp thứ mười một trên bảng thiên kiêu, nhưng nổi danh nhất vẫn là kiếm pháp, một tay kiếm pháp xuất thần nhập hóa.
Nhưng không biết vì sao lần giao lưu hội này hắn lại không lên đài.
“Không ngờ Hạ đại nhân còn nhận ra ta!”
Lệnh Hồ Phong tính cách hào sảng, trên người tràn đầy khí chất giang hồ.