Chương 154 Đánh vỡ ngươi vô địch đạo tâm!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 154 Đánh vỡ ngươi vô địch đạo tâm!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 154 Đánh vỡ ngươi vô địch đạo tâm!
Chương 154: Đánh tan đạo tâm vô địch của ngươi!
Một trận đại chiến kinh khủng hơn trận trước bùng nổ!
Ba người lao vào nhau, lôi đài đã vỡ nát hoàn toàn. Khí huyết của cả ba đều mạnh đến mức kinh người, khiến đám người vây xem phải lùi lại phía sau.
“Giết!”
Hạ Huyền Khác vốn luôn điềm tĩnh, chín chắn, giờ phút này cũng không giữ được vẻ tỉnh táo nữa. Võ phu cần nhất là khí huyết thẳng tiến không lùi!
Trong mắt hắn đầy những tơ máu, còn Hạ Văn thì cắn răng từ đầu đến cuối không nói một lời, nhưng quyền cước lại càng thêm hung hiểm!
Ban đầu hắn nghĩ một mình có thể hạ gục Hạ Hạo, và hắn cũng đã áp chế được Hạ Hạo. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn kém hơn một bậc. Thần Ca đã cho hắn rất nhiều tài nguyên, thậm chí còn cho hắn dùng một viên Tẩy Tủy Đan trân quý như vậy, thế mà hắn vẫn thua!
Điều này khiến hắn vô cùng tự trách!
Quyền quang của Hạ Huyền Khác mạnh như sấm, trong máu thịt hắn mơ hồ có tiếng sấm rền vang. Hắn tu luyện một môn công pháp rèn thể đặc thù, tên là Tử Lôi Đoán Thể Quyết!
Môn công pháp này tu luyện tới cuối cùng cần dùng lôi đình chi lực để đoán thể, có thể thấy nó cương mãnh bá đạo đến nhường nào!
Tuy trong mắt hắn có vẻ điên cuồng, nhưng đại não vẫn duy trì sự tỉnh táo. Dù thực lực hắn hơi kém Hạ Văn một chút, hắn vẫn thông minh hơn và hiểu rõ vì sao Hạ Thần lại cho hắn và Hạ Văn cùng nhau trở về.
Tam thúc của hắn là nhân vật cỡ nào, dù không có mặt ở phủ, chưa trở về, mọi tình hình đều nằm trong tính toán của ông. Vì sao tối hôm qua ông cố ý để Hạ Văn và hắn trở về, đồng thời còn chủ động để hắn cùng gia chủ báo cáo tình hình, chủ động bại lộ một chút át chủ bài của Tam thúc?
Hạ Thần còn cố ý bàn giao để hắn và Hạ Văn ở lại hầu phủ một đêm, chẳng phải là để hắn và Hạ Văn thay mặt ông nói chuyện sao?
Đại biểu ông làm việc, đại biểu ông… cho một nhà kia một chút giáo huấn, một chút rung động, để bọn họ biết thế nào là “thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”!
Đồng thời, Hạ Huyền Khác cho rằng, lần này Tam thúc an bài tuyệt đối không phải chỉ để đánh nhau vì thể diện, cũng không chỉ vì hả giận.
Nếu không thì cũng không cần cố ý để hắn đi nói chuyện với gia chủ. Ông nhất định đang mượn chuyện này để bố cục, Tam thúc có dự định sâu xa hơn, tất cả mọi người đều nằm trong bố cục của ông, bao gồm cả gia chủ, cả cha ruột hắn Hạ Uyên và em trai hắn Hạ Hạo!
Hôm nay Tam thúc tuy không đến, nhưng không có nghĩa là ông không quan tâm. Ông ở nha môn xa xôi, nhưng lại vươn ra một đôi bàn tay vô hình, mọi chuyện, tất cả mọi thứ đều nằm trong tính toán của ông.
Trước đó, Hạ Huyền Khác đã tự hỏi, dù Tam thúc có bố cục, chỉ để Hạ Văn trở về cũng đủ rồi, dù sao Hạ Văn cũng là người thông minh, có thể hoàn thành kế hoạch của Tam thúc một cách hoàn hảo.
Vì sao cố ý muốn an bài hắn cũng trở về, để hắn xuất hiện trong phạm vi tầm mắt của gia tộc?
Hạ Huyền Khác cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy, cho đến khi đụng phải Hạ Hạo, Hạ Văn xông ra, muốn cho Hạ Hạo một bài học để Tam thúc hả giận.
Một khắc này, hắn mới bừng tỉnh ngộ, hắn cảm nhận được sự thông minh của Tam thúc mênh mông thâm thúy như biển cả, không thể dò xét.
Hắn mơ hồ cảm thấy, tất cả những chuyện này đều nằm trong dự liệu của Tam thúc. Ông quá rõ tính tình của Hạ Văn, hai người nhất định sẽ xảy ra xung đột, và việc phái hắn đến là một sự bảo đảm kép!
Về sau, quả nhiên Hạ Văn rơi vào thế hạ phong, sắp bị Hạ Hạo đánh bại, hắn mới quyết đoán xuất thủ. Tam thúc tuy không nói gì với hắn, nhưng hắn biết, Tam thúc đã nói hết rồi, việc phái cả hắn đến có nghĩa là: Trận chiến này chỉ có thể thắng, không thể bại!
Tam thúc tuy không đến, nhưng lại cho hắn khả năng tiên tri, ông đã biết trước mọi chuyện, cho nên đã sớm bố cục.
Thậm chí, Hạ Huyền Khác cảm thấy, hơn 1 tháng trước, Tam thúc đã dự liệu được việc hôm nay hắn và Hạ Văn sẽ đối đầu với Hạ Hạo, cho nên ông mới cho hắn và Hạ Văn 2 viên Tẩy Tủy Đan, sau đó lại tiến hành huấn luyện địa ngục trong hơn 1 tháng!
Tất cả cũng là vì chiến thắng này!
Nghĩ đến đây, khí tức của Hạ Huyền Khác lại lần nữa tăng vọt!
Tam thúc đã hao tâm tổn trí như vậy, từ lâu đã bắt đầu chuẩn bị cho trận đại chiến này, không chỉ tăng tư chất của hắn, lại còn dốc lòng truyền thụ, nâng cao chiến lực của hắn, còn cho hắn 3 viên Tiểu Hoàn Đan, gia tốc tu hành của hắn.
Nếu trận chiến này thua, hắn không còn mặt mũi nào trở về gặp Tam thúc. Hơn nữa, nếu trận chiến này liên quan đến bố cục sâu xa hơn của Tam thúc, nếu hắn và Hạ Văn không hoàn thành, làm rối loạn bố trí của Tam thúc, vậy hắn thật sẽ xấu hổ chết mất!
Một bên khác, khí tức của Hạ Văn cũng càng thêm cường thịnh. Hắn tuy không nghĩ nhiều như Hạ Huyền Khác, nhưng trong đầu chỉ có một thanh âm, đó là nhất định phải thắng!
Nhất định phải làm Tam ca nở mày nở mặt!
Quyền quang của ba người không ngừng va chạm. Hạ Huyền Khác và Hạ Văn phối hợp ăn ý, trong thoáng chốc, khí cơ của hai người dường như liên kết lại với nhau, phát huy ra chiến lực lớn hơn cả 1+1!
Hạ Hạo cũng chẳng khá hơn gì, hai cánh tay của hắn đã run lên, nắm đấm cảm nhận được sự đau đớn kịch liệt.
Thậm chí, lưng hắn đã hứng chịu 2 quyền nặng nề, khóe miệng đã có máu tươi tràn ra!
Hắn vẫn tự tin vô địch, thế nhưng, hắn đang đối mặt với 2 thiên kiêu tuyệt thế vô song!
Hiện tại, hai người liên thủ, khí thế mà hắn không ngừng kéo lên đã bị đánh gãy, triệt để rơi vào thế hạ phong!
“A!”
Hạ Hạo điên cuồng gầm thét, hắn không thể chấp nhận thất bại. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn một đường quét ngang, đừng nói là đối thủ cùng cảnh giới, cùng tuổi, coi như tuổi tác lớn hơn hắn, hắn cũng lấy dưới phạt trên, dễ dàng chiến thắng đối thủ, thắng sạch sẽ, đẹp mắt!
Vậy mà hôm nay, hắn đối mặt với sức mạnh lại có một cảm giác bất lực!
Dù hắn hơn hai người kia một chút, Hạ Hạo cảm thấy Hạ Huyền Khác nói không sai, tuổi của hắn lớn hơn hai người kia, đã là ỷ lớn hiếp nhỏ!
Cho nên, việc hai người bọn họ liên thủ vốn là một cuộc quyết đấu công bằng!
“Hạo Nhi!”
Hạ Uyên nhìn thấy Hạ Hạo liên tục chịu quyền cước trong đống đổ nát của võ đài, không khỏi lo lắng, bước về phía trước một bước!
Đồng thời, tâm thần ông rung mạnh, chẳng lẽ Hạo Nhi vô địch phải thua sao?
Bại bởi hai thiếu niên nhỏ tuổi hơn hắn?
Hơn nữa, hai thiếu niên này sở dĩ quyết đấu với Hạo Nhi, dường như là vì đại nhi tử của ông, hai người này đều là người bên cạnh đại nhi tử, lúc này muốn hả giận cho hắn!
Hạ Uyên muốn tiến lên ngăn cản, nhưng cuối cùng ông vẫn dừng bước. Đây là cuộc so tài giữa người cùng tuổi, cùng cảnh giới trong tộc, hơn nữa, trận chiến này vẫn chưa hạ màn!
Ông không nên nhúng tay vào lúc này, dù trong lòng lo lắng, ông vẫn còn lý trí.
“Ta không thể thua! Ta là vô địch!”
Hạ Hạo gầm thét, trong mắt tràn ngập tơ máu, giờ phút này hắn đã không còn vẻ tỉnh táo trước đó, đạo tâm vô địch của hắn bị hai người đánh cho lung lay sắp đổ!
“Vô địch? Chỉ bằng ngươi? Tam ca của ta nói câu này còn tạm được!”
Hạ Văn cũng gầm thét, trên người hắn đầy máu tươi, người đã thực sự đánh nhau đến mức này, khí tức của hắn giờ phút này như thần ma!
“Ba quyền đánh nát mộng vô địch của ngươi!”
Ngữ khí của Hạ Huyền Khác cũng vô cùng lạnh lẽo, quần áo của hắn cũng rách nát, trận đại chiến này quá khốc liệt, cả ba người đều không hề lưu thủ, đều tung ra những chiêu thức chí mạng!
Vừa dứt lời, khí tức của hai người lại lần nữa tăng vọt, tăng lên một cấp độ, cùng nhau lao về phía Hạ Hạo, muốn kết thúc đối thủ này, triệt để đánh nát mộng vô địch của hắn!
…
Hôm nay có chút việc, buổi sáng giữa trưa đều đang ngồi xe lửa, mãi đến hơn 4h chiều mới có thời gian bắt tay vào làm. Hai ba ngày này đều bận, nhưng tôi sẽ cố gắng dành thời gian để viết, mọi người yên tâm!
Mặt khác, xin các vị đại lão đừng khen thưởng “Đại Thần Nhận Chứng” nữa, số tiền này khiến tôi cảm thấy có tâm mà lực bất tòng tâm!
Nếu mọi người cảm thấy truyện viết được, đọc còn thoải mái thì cứ tặng tôi một món quà rẻ tiền hoặc một món quà miễn phí là được rồi. Thật sự cảm tạ mọi người, cảm ơn mọi người đã ủng hộ, cũng cảm ơn mọi người đã để mắt đến tôi.
Cuối cùng, nói một chút về việc cho điểm, điểm số đã lên đến 9.4 rồi. Tôi hứa, khi nào đạt đến điểm số này sẽ tăng thêm 5 chương, đến 9.5 điểm sẽ tăng thêm 10 chương. Nói đúng hơn là cứ tăng 0.1 điểm là tôi lại thêm 5 chương!
Mọi người cứ yên tâm, tôi đã nói ra miệng rồi, bao nhiêu huynh đệ đã thấy, tôi tuyệt đối không thể nuốt lời!
Chỉ là xin cho tôi chút thời gian. Ban đầu, theo kế hoạch, tôi đã có bản thảo, có thể tăng chương ngay lập tức. Nhưng mấy ngày nay, các đại lão quá “ác”, móc hết cả bản thảo dự trữ của tôi rồi! Cho nên, tôi đang nợ 5 chương, nhất định sẽ bổ sung để mọi người đọc cho thoải mái!