Chương 11 Thiên Đình!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 11 Thiên Đình!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 11 Thiên Đình!
Chương 11: Thiên Đình!
Chứng kiến dị biến này, Hạ Thần con ngươi co lại. Suốt 2 tháng nay, hắn luôn cố gắng thức tỉnh khối ngọc tỷ này nhưng chẳng hề có chút phản ứng nào.
Hôm nay, ngọc tỷ lại khuếch tán từng tia từng sợi quang mang. Hạ Thần vội vã bước nhanh hơn, xuyên qua cái hầu phủ rộng lớn, tiến vào sân nhỏ rồi đóng cửa phòng mình.
Hắn cảm giác lòng bàn tay nóng rực, phảng phất có thứ gì đó muốn mọc ra từ trong da thịt.
Hạ Thần có thể cảm nhận rõ ràng mối liên hệ giữa mình và ngọc tỷ, như thể cả hai cộng sinh, cùng chung nguồn gốc.
Trong ngọc tỷ tràn ngập từng tia Hỗn Độn khí. Trong thoáng chốc, Hạ Thần tựa hồ thấy đạo và lý đan xen, trật tự thần liên bắn ra.
Phù văn thần bí hiện lên trên bề mặt ngọc tỷ. Hạ Thần thấy vô số sinh linh nằm rạp trên mặt đất, tiên hỏa thiêu đốt. Tại trung tâm cương vực rộng lớn ức vạn dặm, một cái tế đàn cao lớn được dựng từ ngũ sắc Hỗn Độn thạch.
Một nghi thức tế tự thần bí mà cổ xưa!
Hạ Thần nghe thấy âm thanh tế tự phảng phất xuyên qua chư thiên.
“Đang hô hoán ta sao?”
Hạ Thần cảm thấy đầu óc quay cuồng, ù tai, toàn thân nổi da gà.
Đúng lúc này, ngọc tỷ vốn hư ảo chậm rãi hóa thành chân thực, tựa hồ muốn hiển hóa thế gian, giáng lâm xuống thế giới này từ một vùng đất xa xôi nào đó.
Hạ Thần không kìm được tiến về phía ngọc tỷ đang lơ lửng trong phòng, tản ra từng tia tử khí.
Trong nháy mắt, cả người hắn biến mất trong phòng, bị hút vào trong ngọc tỷ.
Bên ngoài gian phòng, mọi thứ vẫn tĩnh lặng như tờ. Trong Trấn Đông Hầu phủ danh xưng cường giả vô số, không ai mảy may phát giác…
Hạ Thần nhanh chóng ổn định tâm thần, ngắm nhìn bốn phía, phát hiện mình đã đến một thế giới lạ lẫm.
Thế giới này vạn vật đóng băng, hoàn toàn tĩnh mịch.
Chỉ có khu vực xung quanh Hạ Thần là có chút sinh cơ, như một ốc đảo bình thường.
Hạ Thần phát hiện mình đang đứng trên một cái tế đàn ngũ sắc cao lớn. Trên tế đàn còn bày biện một vài vật phẩm.
Những con Thái Cổ hung thú khổng lồ hơn cả núi non, vẫn còn nhỏ máu tươi, phảng phất vừa bị săn giết không lâu.
Còn có một khối Hỗn Độn ngọc tủy phát ra Hỗn Độn khí, xích kim phượng hoàng thần kim.
“Đó là… một viên trứng phượng hoàng sao?”
Hạ Thần đánh giá, phát hiện rõ ràng mình lần đầu tiên nhìn thấy những vật phẩm này, nhưng trong đầu lại đột ngột hiện ra thông tin về chúng.
Hắn nhìn thấy ở nơi xa, lơ lửng trong hư không, còn có một viên trứng nồng đậm sinh cơ, phảng phất đang niết bàn.
Tâm thần Hạ Thần câu chiến.
Hắn lại thấy không xa viên thuần huyết phượng hoàng trứng là một viên trứng khác phảng phất hòa lẫn vào nhau.
“Trứng rồng!”
Hạ Thần khó mà bình tĩnh. Phượng hoàng và Chân Long sớm đã tuyệt tích.
Thuần huyết phượng hoàng và thuần huyết Chân Long là Thần thú cấp cao nhất giữa thiên địa, phàm là xuất hiện tung tích đều sẽ nhấc lên gió tanh mưa máu.
Thời đại linh khí khôi phục, từng có người chiếm được mấy giọt phượng tủy long huyết mà nhanh chóng quật khởi.
Nhưng bây giờ nơi này có một viên trứng phượng hoàng và một viên trứng rồng, tựa hồ còn có sinh cơ, chuyện này quá kinh người.
“Dùng Thái Cổ hung thú, hiếm thấy dị bảo, thậm chí thuần huyết Long Phượng làm cống phẩm, đây là đang tế tự ai? Thương Thiên sao? Không, không phải!”
Hạ Thần nội tâm dậy sóng. Đến tột cùng là ai có thể hưởng thụ những tế phẩm như vậy?
Hắn theo bản năng cảm thấy là đang tế tự Thương Thiên, nhưng hắn ngắm nhìn bốn phía rồi bác bỏ ngay, bởi vì hắn đang sừng sững ở phía trên Thương Thiên, ngự trên chín tầng trời cao!
Đây là một tòa dãy cung điện mênh mông, lấy tinh thần làm vật liệu, vượt ngang ức vạn dặm, phảng phất trấn áp Chư Thiên.
Lúc này, Hạ Thần phảng phất biến thành thần linh nơi đây, toàn bộ thế giới đều nằm trong tầm mắt hắn, biết được một chút tình huống nơi này.
Hắn thu được một loại quyền hạn nào đó.
Hạ Thần muốn tới gần những tế phẩm kia, nhưng vừa tiếp cận liền cảm thấy một bức tường vô hình ngăn cản hắn lại.
Hạ Thần thử đủ kiểu nhưng cuối cùng phải từ bỏ, toàn bộ quyền hạn tựa hồ chưa mở ra cho hắn.
“Là ta chưa được nơi này tán thành, hay là vì nguyên nhân gì khác, điều kiện giải tỏa chưa đủ sao?”
Hạ Thần tự lẩm bẩm phỏng đoán, nhưng rất nhanh không còn xoắn xuýt nữa. Hắn tiếp tục đánh giá thế giới thần bí này.
“Đây là Thiên Đình sao? Cường thịnh vô song, thống ngự Chư Thiên Tiên Triều, nhưng tựa hồ vì lý do gì đó mà sụp đổ, hết thảy bị đóng băng!”
Hạ Thần thấy những Thiên Binh Thiên Tướng bị đóng băng ở nơi xa, còn thấy tên trên từng tòa cung điện.
Lăng Tiêu Điện, Binh Bộ, Dược Điện, Hàn Lâm Viện, chư tử bách gia thư viện, chém yêu đài, phong thần đài, Tàng Công Các, lột xác ao…
Đủ loại bộ môn cái gì cần có đều có, bên trong đứng đủ loại người phát ra khí tức khủng bố, nhưng tất cả cung điện này đều bị băng phong.
Tính mạng của họ tựa hồ đã ảm đạm, nhưng trong thể nội mỗi người đều có một viên tinh thạch thai nghén mà thành, tản ra đạo vận đặc thù, tràn ngập đại đạo quy tắc.
Ngay khi Hạ Thần đang theo dõi, bên tai hắn truyền đến một tiếng long ngâm.
Hạ Thần con ngươi kịch liệt co vào. Hắn thấy một con Thần Long màu vàng vượt ngang không biết bao nhiêu cương vực từ Tử Tiêu Điện xông ra.
Thần Long thấy đầu mà không thấy đuôi.
Nhưng Thần Long này lúc này trạng thái cực kỳ không tốt, dị thường suy yếu, kim quang ảm đạm, phảng phất muốn biến mất khỏi vùng thiên địa này.
“Khí vận Thần Long!”
Một dòng thông tin chợt hiện ra trong đầu Hạ Thần, cho hắn biết lai lịch của Thần Long này.
Đôi long nhãn của khí vận Thần Long linh tính mười phần. Thấy Hạ Thần xuất hiện, trong mắt nó hiện lên vẻ vui mừng nồng đậm.
Trong chớp mắt, nó đã xuất hiện trên đỉnh đầu Hạ Thần. Khi Hạ Thần còn chưa kịp phản ứng, nó đã đâm thẳng vào trán Hạ Thần, hòa làm một thể với hắn.
Hạ Thần cảm giác thân thể mình muốn nổ tung.
Năng lượng khổng lồ rót vào cơ thể hắn, khiến toàn bộ kinh mạch trong nháy mắt vỡ thành mảnh nhỏ.
Nhưng rất nhanh, bên trong cỗ năng lượng này mang theo một cỗ sinh cơ khổng lồ. Nhục thân đang mẫn diệt của Hạ Thần lại nhanh chóng trùng sinh.
Hủy diệt và sinh cơ tuần hoàn qua lại.
Lẫn nhau giao hòa, lẫn nhau đối lập lại thống nhất.
Nhục thể Hạ Thần phảng phất biến thành một cái vật chứa, duy trì một loại cân bằng khác lạ.
Cùng lúc đó, con ngươi Hạ Thần phảng phất nhận lấy kích thích kịch liệt. Trùng Đồng trước kia như có như không bắt đầu triệt để bày ra. Hắc kim con ngươi của hắn phảng phất sinh ra biến dị.
Trong hốc mắt sáng trong có hai con ngươi xuất hiện, một âm một dương, lại phảng phất nhật nguyệt giao hòa, tử kim chi khí tràn ngập. Khí vận Kim Long chợt lóe lên, tựa hồ đang dung hợp với con ngươi của hắn.
Trùng Đồng, thời cổ dị tượng, Thượng Cổ thánh hiền đế hoàng chuyên hữu. Nghe đồn, người có Trùng Đồng đều có Chí Tôn mệnh cách.
Chỉ cần không ch.ết yểu, đều sẽ trở thành tồn tại thống ngự Chư Thiên.
Mà bây giờ, Trùng Đồng trong cơ thể Hạ Thần bắt đầu khôi phục…
Quá trình này kéo dài không biết bao lâu. Khi Hạ Thần tỉnh lại, hắn phát hiện thể phách của mình như kim cương rèn đúc mà thành, cả người từ trong ra ngoài bắt đầu trở nên khác biệt.
“Đầu Thần Long màu vàng kia là khí vận chi lực ngưng tụ từ Thiên Đình tàn phá này, vậy mà bây giờ lại chui vào cơ thể ta?”
Sắc mặt Hạ Thần ngưng trọng. Khí vận vương triều có thể ngưng tụ khí vận thiên hạ, sắc phong thần quan, thần quan có thể mượn nhờ khí vận vương triều tu hành.
Đây cũng là căn nguyên của Tiên Triều Tranh Bá sau này.
Thiên hạ phân tranh, tranh chính là khí vận chi lực.
Chỉ có vương triều chi chủ mới có thể gánh chịu quốc khí vận Kim Long, nhưng bây giờ, chính mình tựa hồ đã hấp thu khí vận Kim Long kia?…