Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 107 Tình không biết lúc nào liền âm thầm khởi lên

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
  3. Chương 107 Tình không biết lúc nào liền âm thầm khởi lên
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 107 Tình không biết lúc nào liền âm thầm khởi lên

Chương 107: Tình chẳng biết tự khi nào đã âm thầm nảy sinh…

“Đừng động, ta muốn ngủ!”

Hạ Thần ôm lấy thân thể mềm mại của Tô Tô, nhắm mắt nói.

Tô Tô vùng vẫy một hồi, phát hiện không thể thoát ra được, bèn đành trầm tĩnh lại, ngoan ngoãn nằm trong ngực Hạ Thần.

Hưởng thụ luồng dương cương khí từ Hạ Thần truyền đến, Tô Tô thầm mắng trong lòng, cái cảm giác quen thuộc đáng ch.ết này lại ùa về!

“Ngươi ngủ rất thích ôm người sao?”

Trong bóng tối, đôi mắt đẹp của nàng mở to, nhìn gương mặt tuấn mỹ nghiêng nghiêng của Hạ Thần.

“Không có, ngươi là người thứ hai!”

Hạ Thần vẫn nhắm mắt, đáp lời Tô Tô.

“Người thứ nhất là ai?”

Tô Tô buột miệng hỏi, vừa định giải thích thì giọng Hạ Thần lại vang lên.

“Ta có một thị nữ thiếp thân, là bá mẫu an bài cho ta để sưởi ấm giường, nhưng nàng còn nhỏ tuổi, mỗi tối ta xem như gối ôm mà ngủ thôi!”

Hạ Thần bình thản nói, Tô Tô nghe vậy thì “ồ” một tiếng. Thời buổi này, các gia đình giàu có đều sẽ an bài nha hoàn sưởi ấm giường, Tô Tô cũng không thấy có gì không đúng.

“Vậy… ngươi thật ra vẫn chưa… vẫn chưa phá thân sao?”

Tô Tô nghiêng người, tìm một vị trí thoải mái trong ngực Hạ Thần, ngẩng đầu nhìn hắn, có chút kinh ngạc.

“Chưa. Tô Tô cô nương hỏi cái này làm gì, muốn giúp ta sao?”

Hạ Thần thẳng thắn đáp, rồi mở mắt trêu chọc Tô Tô.

Tô Tô rụt cổ lại, tiếp tục tìm tư thế thoải mái trong lòng Hạ Thần, như một con mèo nhỏ.

“Ta mới không có! Ta chỉ cảm thấy ngươi không giống một nam nhân bình thường!”

Hạ Thần lập tức ngập tràn dấu chấm hỏi.

“Ngươi đang gây hấn với ta hay là đang khích ta đấy?”

Hạ Thần liếc Tô Tô trong ngực, rồi vỗ mạnh vào nơi nhấp nhô sau lưng nàng, một tiếng “bốp” giòn tan vang lên trong bóng tối.

“A ~”

Tô Tô không kìm được mà kêu lên một tiếng, rồi vội bịt miệng lại.

“Ngươi làm gì vậy?”

Tô Tô cảm thấy toàn thân tê dại, như có dòng điện chạy thẳng lên não, nàng giận dữ như sư tử con, nhưng giọng nói lại kiều mị lạ thường, tựa như đang làm nũng.

“Là ngươi khêu khích ta trước!”

“Ta chỉ hiếu kỳ thôi. Ta xinh đẹp như vậy, lần trước ngươi ôm ta ngủ một đêm, nhưng lại không làm gì cả, đêm nay cũng vậy. Nghĩ đến vị thị nữ trong nhà kia cũng không kém sắc, nhưng ngươi cũng không động vào nàng. Chẳng lẽ, ngươi muốn giữ mình trong sạch cho vị Dao Quang công chúa kia?”

Tô Tô leo lên người Hạ Thần, như một con bạch tuộc bám chặt vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ, vững chãi của hắn.

“Tô Tô cô nương không chờ được sao, chẳng lẽ thèm thân thể của ta, nên cố ý nói mấy lời này để khích ta!”

Hạ Thần vỗ nhẹ lên người Tô Tô, khiến gò má nàng ửng hồng…

“Nếu Tô Tô cô nương thèm thân thể ta, lần sau tìm chỗ nào đó, chúng ta hẹn nhau trước. Còn đêm nay thì thôi, bên ngoài có một vị cổ sư tứ phẩm tọa trấn, ta sợ đêm nay ta quá dũng mãnh, tiếng của nàng lại quá lớn, đến lúc đó bị vị cổ sư kia nghe được thì không hay!”

Trong bóng tối, gương mặt ửng hồng, ánh mắt mê ly của Tô Tô chợt co lại.

Chuyện này hắn cũng biết?

Lẽ nào nàng thật sự đã bị hắn nhìn thấu?

Trong bóng tối, dù trong ngực có mỹ nhân mềm mại, ánh mắt Hạ Thần vẫn vô cùng bình tĩnh.

Trên đầu chữ “sắc” có lưỡi dao, huống chi nơi này còn là địa bàn của người khác.

Bao nhiêu hào kiệt đã vì mỹ nhân mà khom lưng, tiền nhân cũng đã tổng kết rồi, không nên dây dưa tình ái với đồng nghiệp, đối tác làm ăn, rất dễ gặp rắc rối!…

Ánh sáng xua tan bóng tối!

Tô Tô cảm nhận ánh nắng chói chang chiếu vào phòng, chậm rãi mở đôi mắt mơ màng.

Vừa sờ soạng, nàng liền chạm vào một thân thể nóng bỏng của nam nhân.

“Tỉnh rồi à!”

Giọng Hạ Thần ôn nhu vang lên, ý thức của Tô Tô trở về.

Sau đó nàng liền cảm thấy quần áo trên người có chút thiếu… hình như thiếu một lớp, chỉ còn lại… áo lót mỏng manh!

“Tối qua ngươi ôm ta chặt quá, sau đó tự thấy nóng nên tự cởi, ta không có động vào đâu!”

Không đợi Tô Tô lên tiếng, Hạ Thần đã vội vàng nói trước.

Tô Tô liếc nhìn làn da trắng như tuyết lộ ra bên ngoài, cắn răng, ánh mắt phức tạp nhìn Hạ Thần.

“Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, thật là ngươi tự cởi mà!”

Hạ Thần lắc đầu, vội vàng phân trần.

“Ta đâu có bắt ngươi chịu trách nhiệm, cần gì phải vội vàng chối bỏ như vậy!”

Tô Tô trừng mắt nhìn Hạ Thần, trong đôi mắt đẹp có một tầng hơi nước dâng lên.

Nàng cắn chặt môi, không để mình khóc, rồi quay người sang chỗ khác, bắt đầu mặc quần áo…

“Ta không có ý đó!” Hạ Thần thấy Tô Tô như vậy, không khỏi giải thích.

Tô Tô cắn môi, không để nước mắt rơi xuống, nàng quay lưng về phía Hạ Thần, tấm lưng trần trắng nõn như ngọc hiện ra trước mắt hắn.

“Có phải ngươi cảm thấy ta ở cái nơi này lâu rồi, nên coi thường ta, nghĩ ta không có danh tiết gì, cũng không quan tâm đến danh tiết gì, nên mới cứ như vậy… Ngươi rõ ràng chướng mắt ta, vẫn còn cố ý để ta ngủ chung giường với ngươi, trong mắt ngươi, ta chỉ là một kẻ tùy tiện!”

Giọng Tô Tô nghẹn ngào, càng nói càng tủi thân, nước mắt không kìm được mà rơi xuống, Hạ Thần thấy cảnh này thì đau cả đầu.

Đột nhiên, Tô Tô xoay người lại, đôi mắt rưng rưng nhìn Hạ Thần.

“Có phải ngươi thấy ta bẩn không? Nhưng ta chưa từng để ai chạm vào người, trừ ngươi ra. Trước đó, ở Thanh Nhã Tiểu Các, ta đều dùng đồng thuật, đám đàn ông kia vừa vào phòng ta là trúng huyễn thuật ngay…”

Nói xong, Tô Tô mới nhận ra nước mắt đã rơi xuống, vội vàng quay người đi, không để Hạ Thần thấy vẻ chật vật của mình.

Nàng nhanh chóng mặc quần áo, rồi xuống giường.

“Ta không có ý đó, ta cũng không hề thấy ngươi bẩn. Ta cũng biết từ trước đến nay ngươi dùng huyễn thuật. Ta không hề ghét bỏ ngươi. Ngoài ngươi ra, ta cũng chưa từng đối xử với ai như vậy, nhưng ta không cố ý, xin lỗi!”

Hạ Thần nhận ra có lẽ mình đã hơi quá trớn. Hắn mang tư duy của người hiện đại, cảm thấy ôm ấp, tiếp xúc thân thể một chút cũng không quá đáng, dù sao hắn cũng không muốn chiếm đoạt thân thể nàng.

Nhưng đây là thời cổ đại, hành vi của hắn đã sớm hủy hoại danh dự, danh tiết của đối phương. Dù nàng là mật thám của Hoàng Thành Ti, nhưng hành động của hắn thật sự không đúng…

Tô Tô quay lưng về phía Hạ Thần, im lặng hồi lâu, nhưng tiếng nức nở đã dần biến mất.

Một lúc sau, nàng mới quay người lại, lau đi nước mắt trên khóe mắt, ánh mắt khôi phục vẻ bình tĩnh.

“Trời sáng rồi, ngươi còn không đi sao? Chẳng lẽ lần này còn muốn ta giúp ngươi chải đầu?”

Giọng Tô Tô lạnh lùng, như đang nói chuyện với người xa lạ.

Hạ Thần nhìn nàng một cái, không nói thêm gì, cũng không giải thích gì thêm.

Hắn đứng dậy mặc quần áo, trước khi đi, hắn quay người nhìn Tô Tô lần nữa.

“Chuyện này xong, toàn bộ Kinh Thành ta sẽ chỉnh đốn nghiêm trị!”

Nói xong, hắn không do dự nữa, trực tiếp biến mất qua cửa sổ!

Nhìn nơi Hạ Thần vừa biến mất, ánh mắt Tô Tô thất thần, lặng im rất lâu.

Tình chẳng biết tự khi nào nảy sinh, đã sâu đậm một đường!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 107 Tình không biết lúc nào liền âm thầm khởi lên

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
Bìa
(Dịch) Kinh Doanh Siêu Thị Nhỏ Ở Mạt Thế
Chương 188 17/08/2025
Chương 187 17/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế, Điềm Đạm, Du Hí, Huyền Huyễn, Xuyên Qua
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz